Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Đánh Dấu Từ Bộ Khoái Bắt Đầu

Chương 579: Kiếm trảm thân truyền




Lúc này, trên mặt Bạch Thắng Tuyết lộ vẻ không thể tin được.

Tây Môn Xuy Tuyết mới gia nhập Duy Ngã Kiếm Tông bao lâu, trong một thời gian ngắn ngủi như vậy mà đã từ Sinh Tử cảnh đột phá lên Lĩnh Vực cảnh tam trọng? Điều này không chỉ là thiên tư kiếm đạo nghịch thiên, mà ngay cả tư chất tu luyện cũng nghịch thiên nốt.

Đây là điều mà bọn họ không ngờ tới, và chính vì không ngờ tới nên Kim Vô Địch mới chết.“Ngươi còn muốn giết ta ư, Duy Ngã Kiếm Tông một lúc mất hai đệ tử thân truyền, tông môn nhất định sẽ điều tra, đến lúc đó ngươi trốn không thoát khỏi liên quan!”

Hắn mắt nhìn chằm chằm Tây Môn Xuy Tuyết nói: “Huống chi cho dù ngươi bước vào Lĩnh Vực cảnh tam trọng, muốn giết ta cũng rất khó, dù sao ta không phải Kim Vô Địch, không rõ thực lực của ngươi!”

Bạch Thắng Tuyết tuy nhận thấy thực lực của mình không bằng Tây Môn Xuy Tuyết, nhưng hắn cho rằng Kim Vô Địch chỉ là chủ quan, không biết Tây Môn Xuy Tuyết đã bước vào Lĩnh Vực cảnh tam trọng, nên mới chết.

Mà hắn, sau khi biết rõ thực lực của Tây Môn Xuy Tuyết rồi, sao có thể chủ quan nữa, cho nên Tây Môn Xuy Tuyết muốn giết hắn rất khó.

Tây Môn Xuy Tuyết không để ý đến hắn, mà tiếp tục tiến về phía Bạch Thắng Tuyết, trong ánh mắt lộ ra vẻ lạnh lùng.

Tây Môn Xuy Tuyết không phải người thích nói nhiều, cả đời hắn yêu kiếm, được xưng là Kiếm Thần.

Thấy Tây Môn Xuy Tuyết tiếp tục đi tới, Bạch Thắng Tuyết ánh mắt ngưng lại, trong tay hắn xuất hiện một thanh trường kiếm màu bạc.

Trường kiếm vung ngang lên, kiếm quang hừng hực phun ra, lao về phía Tây Môn Xuy Tuyết.

Một kiếm này vừa lạ thường lại vừa sắc bén.

Một âm thanh như sóng biển từ trong kiếm quang xuất hiện, đủ loại âm thanh biển cả trào lên, kiếm khí màu bạc đã bao phủ lấy Tây Môn Xuy Tuyết.

Bạch Thắng Tuyết là một người rất cẩn thận, cũng là một trong những đệ tử thân truyền của Duy Ngã Kiếm Tông.

Hắn sẽ không ngồi đợi Tây Môn Xuy Tuyết cho hắn cơ hội.

Cho nên lúc lên tiếng, hắn đã ngấm ngầm ngưng tụ kiếm khí.

Tây Môn Xuy Tuyết nhìn ánh bạc đang bao phủ đến, ánh mắt lóe lên.

Một luồng hàn khí kiếm từ trên người hắn bùng phát ra, luồng hàn kiếm này vừa xuất hiện, cả thiên địa bỗng dưng nổi lên từng đợt tuyết trắng.

Những bông tuyết này xuất hiện, chạm vào kiếm khí màu bạc bao phủ về phía Tây Môn Xuy Tuyết.

Tức thì phát ra một tràng âm thanh xuy xuy, tựa như hai loại kiếm mang đang va chạm vào nhau.

Bạch Thắng Tuyết thấy thế, trong mắt kinh hãi, hắn không ngờ Tây Môn Xuy Tuyết lại đạt tới kiếm ý dẫn động thiên địa.

Thân hình hắn cấp tốc lùi lại, hắn biết nếu cứ tiếp tục, e rằng hắn không còn cơ hội rời đi.

Kiếm vừa rồi, thực ra chỉ là vì hắn không cam lòng.

Hắn muốn biết rõ Tây Môn Xuy Tuyết rốt cuộc mạnh đến mức nào.

Thân hình giống như ánh bạc, phiêu động trong làn tuyết trắng.

Nhưng bất chợt hắn lại thấy có gì đó không đúng, dừng bước chân lại, bởi vì mặc cho hắn có trốn chạy thế nào, những bông tuyết trắng xung quanh hình như không hề có ý dừng lại.

Hắn dừng chân, nhìn Tô Hạo: “Xem ra cần phải liều mạng với ngươi thôi!”

Bạch Thắng Tuyết vừa nói, một luồng ánh sáng nóng bỏng từ người hắn bùng phát, luồng ánh sáng nóng bỏng này hình thành những kiếm khí như ngọn lửa.“Kiếm khí thuộc tính hỏa!”

Nhìn kiếm khí ngọn lửa mà Bạch Thắng Tuyết bộc phát, ánh mắt Tây Môn Xuy Tuyết hơi ngưng lại.

Bạch Thắng Tuyết này ở Duy Ngã Kiếm Tông, là một người thích mặc đồ trắng, thích tuyết trắng, tu luyện kiếm pháp Khuynh Tuyết Cô Thành của Duy Ngã Kiếm Tông, đi theo hàn băng kiếm đạo.

Thế nhưng hiện giờ lại thi triển ra kiếm khí hỏa diễm hùng hậu như vậy.

Xem ra hắn tu luyện hai loại kiếm khí khác nhau, và đã giấu giếm rất kỹ.

Khí tức hỏa diễm tràn ngập thiên địa, những bông tuyết trắng vốn đang rơi, trong phút chốc biến mất dưới sự tràn ngập của luồng kiếm khí hỏa diễm này.“Nhất kiếm đốt trời!”

Hắn đưa tay, một kiếm chém về phía Tây Môn Xuy Tuyết.

Kiếm khí thiêu đốt cả đất trời, mang theo ngọn lửa ngập trời, hình thành những đợt sóng nhiệt trùm về phía Tây Môn Xuy Tuyết, muốn đốt cháy Tây Môn Xuy Tuyết thành tro tàn.

Răng rắc Mặt đất vốn yên bình, khi bị sóng nhiệt này va vào, lập tức biến mất, xuất hiện từng vết rách giống như mạng nhện.

Lúc này, thanh kiếm dài bằng bàn tay của Tây Môn Xuy Tuyết cũng trong nháy mắt vung ra.

Một kiếm này vung ra, tức thì một đạo hắc quang trong nháy mắt theo thanh kiếm của hắn phụt ra, giống như một hố đen, ngay lập tức nuốt chửng kiếm khí hỏa diễm đang ùn ùn kéo đến.“Hừ!”

Bạch Thắng Tuyết biến sắc, trường kiếm trong tay lại vung lên, kiếm khí phát ra một luồng khí tức âm hàn, đóng băng đất trời.

Cùng với năng lượng hỏa diễm vừa nãy, lao về hắc động kiếm khí mà Tây Môn Xuy Tuyết tạo ra.

Oanh!

Ba loại sức mạnh khác nhau trong nháy mắt va vào nhau, tạo thành một tiếng nổ kinh thiên động địa.

Sau một kích này, Bạch Thắng Tuyết quay người bỏ chạy.

Kiếm ý của Tây Môn Xuy Tuyết quá mạnh, căn bản không phải thứ mà hắn có thể đối đầu, nếu còn dây dưa tiếp, chỉ sợ hắn sẽ không có cơ hội nào trốn thoát.

Thấy Bạch Thắng Tuyết quay người chạy trốn, Tây Môn Xuy Tuyết lăng không bay lên, hắn nhẹ nhàng giơ tay phải, chém một nhát vào hư không.

Tức thì trong hư không, xuất hiện một đạo kiếm quang sáng chói, từ trong hư không hiện ra, nhằm thẳng vào Bạch Thắng Tuyết mà đánh tới.

Bạch Thắng Tuyết đang chạy trốn, dường như cảm nhận được gì đó.

Ngẩng đầu nhìn về hư không, nhưng chỉ thấy một đạo kiếm quang sáng chói đang tấn công vào ngực hắn.

Tốc độ quá nhanh, khiến hắn căn bản không kịp phản ứng.

Thực ra trong mắt người ngoài, Bạch Thắng Tuyết đột nhiên dừng lại, chờ kiếm ý trong hư không đánh xuống vậy.

Xuy! Xuy!

Kiếm quang xuyên thủng thân thể Bạch Thắng Tuyết.

Một cơn gió nhẹ lướt qua, kiếm quang biến mất, thi thể Bạch Thắng Tuyết từ không trung rơi xuống.

Tại lồng ngực hắn, một vết thương do kiếm khí màu đen gây ra, đang không ngừng chảy máu tươi.

Tây Môn Xuy Tuyết bước ra một bước, trong nháy mắt đã đến trước mặt Bạch Thắng Tuyết.

Hắn nhìn Bạch Thắng Tuyết, khẽ nói: “Thật ra, nếu các ngươi không tìm đến ta, ta cũng sẽ đi tìm các ngươi, các ngươi chết không oan!”“Ngươi đã sớm biết chúng ta muốn giết ngươi!”

Bạch Thắng Tuyết nằm trên đất, ánh mắt nhìn chằm chằm Tây Môn Xuy Tuyết.

Hai người bọn họ luôn âm thầm mưu tính đối phó Tây Môn Xuy Tuyết, nhưng không ngờ Tây Môn Xuy Tuyết lại biết hai người bọn họ ra tay."Xem ra, ngay từ đầu chúng ta đều đánh giá thấp ngươi rồi, chúng ta chết không uổng!"

Nói xong, Bạch Thắng Tuyết ngửa đầu, hơi thở hoàn toàn tắt lịm.

Tây Môn Xuy Tuyết vung kiếm, một luồng kiếm khí sắc bén trong nháy mắt lao vào người Bạch Thắng Tuyết.

Oanh!

Thân thể Bạch Thắng Tuyết trong nháy mắt bị vô số kiếm khí oanh thành vô số huyết nhục.

Kim Vô Địch và Bạch Thắng Tuyết đều là đệ tử thân truyền của Duy Ngã Kiếm Tông, thế lực sau lưng bọn họ không hề tầm thường, Tây Môn Xuy Tuyết tạm thời không muốn dính phải rắc rối quá lớn.

Cho nên hắn muốn hủy thi diệt tích, không để cho đối phương có cơ hội tìm được chứng cứ.

Chỉ cần không có chứng cứ, ai cũng không thể vu oan cho một đệ tử thân truyền.

Hắn lại đưa tay, trường kiếm trong tay hóa thành một đạo kiếm khí, trực tiếp rót vào trong hư không.

Tức thì trong hư không xuất hiện một vết nứt đen ngòm, thân hình Tây Môn Xuy Tuyết nhảy lên, bước vào vết nứt trong hư không đó.

Đã giải quyết xong đối thủ thì không cần lưu lại nơi này nữa.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.