Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Đánh Dấu Từ Bộ Khoái Bắt Đầu

Chương 666: Cuồng bạo Tô Hạo




Theo Tiêu Trường Ưng kinh mạch xuất hiện dị động, Thanh Liên Địa Tâm Hỏa trong tay hắn có chút bất ổn.

Dị hỏa bất ổn, dẫn đến lực lượng của hắn bắt đầu suy yếu.

Mà lực lượng của Tô Hạo không hề suy yếu, Thần Ma trụ trong tay càng ngày càng cuồng bạo!

Oanh!

Thần Ma trụ mang theo sát khí cuồng bạo muốn điếc tai đánh nát Cự Long nham thạch, sau đó một côn quăng về phía Tiêu Trường Ưng.

Tiêu Trường Ưng nhanh chóng ngăn cản, nhưng Thanh Liên Địa Tâm Hỏa ẩn chứa trong nắm đấm hắn oanh ra bắt đầu mỏng manh, khi chạm vào Thần Ma trụ của Tô Hạo thì nhanh chóng sụp đổ.

Sau đó, thân thể chật vật của hắn bị Tô Hạo một côn quét bay ra ngoài.

Oanh!

Tiêu Trường Ưng bay ngược về sau, lấy ra một viên thuốc, nhanh chóng nuốt vào.

Sau khi nuốt đan dược, Thanh Liên Địa Tâm Hỏa đang bạo động trong kinh mạch dần lắng lại.

Lúc này, hắn nhất định phải đảm bảo năng lượng dị hỏa trong cơ thể.

Nhưng một côn vừa rồi của Tô Hạo cũng làm hắn chấn thương, khóe miệng còn dính chút máu tươi, khí tức trên người có chút hỗn loạn.

Tô Hạo lạnh lùng nhìn Tiêu Trường Ưng, chân đạp mạnh xuống đất, cả người áp sát tới gần.

Bây giờ là thời cơ tốt nhất để hạ sát thủ, Tô Hạo sẽ không bỏ qua cơ hội này.

Thừa lúc ngươi bệnh, đoạt mạng ngươi, mới là lựa chọn chính xác nhất.

Thần Ma trụ trong tay Tô Hạo lại một lần nữa oanh ra, mang theo năng lượng bá đạo hướng Tiêu Trường Ưng oanh kích.

Tiêu Trường Ưng vừa mới nuốt đan dược, năng lượng dị hỏa vẫn chưa hoàn toàn lắng lại.

Oanh!

Thần Ma trụ của Tô Hạo đã ở trước mặt hắn.

Trong ánh mắt kinh hãi của Tiêu Trường Ưng, nó đánh thẳng vào ngực Tiêu Trường Ưng, muốn xuyên thủng ngực hắn.

Nhưng khi Thần Ma trụ của Tô Hạo xuất hiện ở ngực Tiêu Trường Ưng.

Thanh Liên Địa Tâm Hỏa trong người Tiêu Trường Ưng như cảm giác được sự biến đổi của Tiêu Trường Ưng.

Đột nhiên tuôn ra một luồng khí tức hỏa diễm nồng đậm, sau đó xuất hiện một đài sen màu xanh lớn.

Thần Ma trụ của Tô Hạo đánh vào đài sen màu xanh, vậy mà không đánh phá được đài sen này.

Nhưng cơ thể Tiêu Trường Ưng cùng đài sen màu xanh, bị lực lượng khổng lồ của Thần Ma trụ oanh bay ra ngoài.

Khi bay ra, Tiêu Trường Ưng lộ vẻ sợ hãi trên mặt, nếu vừa rồi không có Thanh Liên Địa Tâm Hỏa trong cơ thể bảo vệ mình, hắn sợ rằng đã bị Tô Hạo một côn xuyên thủng.

Hắn tập trung ánh mắt, lập tức thúc đẩy Thanh Liên Địa Tâm Hỏa trong người, Thanh Liên Địa Tâm Hỏa bao quanh Tiêu Trường Ưng, phóng về phía hư không.

Vừa nhảy ra khỏi cấm chế phù Luân Hải, Thanh Liên Địa Tâm Hỏa lại bộc phát, điên cuồng thiêu đốt cấm chế phù, muốn thiêu ra một cái khe hở.

Thấy vậy, Tô Hạo chân khí phun trào, thân hình lóe lên đuổi theo Tiêu Trường Ưng.

Tiêu Trường Ưng thấy vậy thì tái mặt, hắn vỗ một chưởng vào ngực, Thanh Liên Địa Tâm Hỏa một trận nhảy lên, vậy mà đã tràn ra khỏi ngực Tiêu Trường Ưng.

Khi vừa tràn ra, một cỗ năng lượng hỏa diễm kinh khủng vô cùng ùa ra, theo đó thanh sắc luyện hóa dung nhập vào hư không.

Hô!

Thanh Liên Địa Tâm Hỏa không ngừng thiêu đốt, nó đang thiêu đốt bản nguyên.

Lực lượng thiêu đốt bản nguyên này trực tiếp mở ra một khe hở trong cấm chế phù Luân Hải của Tô Hạo.

Trong nháy mắt, Thanh Liên Địa Tâm Hỏa biến mất không thấy gì, còn khe hở kia thì hiện ra một lỗ hổng to cỡ cái ghè.

Tiêu Trường Ưng mượn chút sức lực cuối cùng, trước khi Tô Hạo tới nơi thì xông ra khỏi khe hở.

Xông ra khỏi khe hở, chân khí toàn thân hắn hồi phục, nhưng vì đã tiêu hao hết Thanh Liên Địa Tâm Hỏa, khí tức quanh người rất hỗn loạn.

Oanh!

Ngay khi hắn ổn định thân hình!

Trên bầu trời không ngừng phát ra những tiếng ầm ầm, hắn đảo mắt nhìn lên, hai thân ảnh to lớn đang giao chiến trên không trung.

Sức mạnh bùng nổ nơi hai người giao chiến, khiến hư không sụp đổ.

Tiêu Trường Ưng ngưng mắt nhìn một người trong số đó.

Một người trong số đó mặc y phục khôi ngô, xung quanh tỏa ra hỏa diễm khủng bố, cả người giống như một mặt trời đang rực cháy.

Mỗi khi hắn vung một quyền lại bộc phát ra một quả cầu lửa diệu dương còn rực rỡ hơn cả mặt trời.

Oanh! Oanh!

Uy thế cực kỳ mạnh mẽ.

Đối đầu với hắn là Yến Quy Nhân, khí huyết toàn thân Yến Quy Nhân cuộn trào, một quyền bộc phát ra, khí huyết như hồng thủy.

Sức mạnh lớn nhất của Yến Quy Nhân là gì, chính là khí huyết vô tận của hắn, hắn là một cỗ máy chiến đấu luôn hừng hực.

Hai người không ngừng va chạm, phát ra những âm thanh đinh tai nhức óc.

Người đang đối chiến với Yến Quy Nhân là Tiêu Ngao, điện chủ thống lĩnh Hắc Vũ điện của Tiêu gia.

Chính là cao thủ Luân Hải cảnh.

Sau khi nhận được tin của Tiêu Minh Sinh, hắn liền chạy về hướng này.

Nhưng khi hắn đến đây lại phát hiện cấm chế do Tô Hạo bố trí.

Hắn muốn đánh phá cấm chế này, nhưng Yến Quy Nhân lại xuất hiện trước mặt.

Sau khi Yến Quy Nhân xuất hiện, Tiêu Ngao liền giao chiến trực tiếp với Yến Quy Nhân.

Những người xuất hiện ở đây, chỉ có thể là người của Bất Động Minh Vương thành, vì vậy hai bên là địch.

Đã là địch thì chẳng có gì để trao đổi.

Một chữ thôi, chính là "Chiến!""Vậy mà có thể cứng đối đầu với điện chủ!"

Tiêu Trường Ưng nhìn Yến Quy Nhân đang giao chiến với Tiêu Ngao, mặt lộ vẻ kinh hãi.

Tiêu Ngao, Tam ca của Tiêu Trường Ưng, dựa vào nhục thân khí huyết bước vào Luân Hải cảnh, sức mạnh bùng nổ đến cực hạn.

Hắn cũng là điện chủ thống lĩnh Hắc Vũ điện của Tiêu gia.

Tiêu Ngao cũng đã phát hiện ra Tiêu Trường Ưng, vẻ ngông cuồng trên mặt hắn đã trở lại bình tĩnh.

Hắn tung một quyền, mượn lực từ chưởng của Yến Quy Nhân, trực tiếp tới trước mặt Tiêu Trường Ưng."Trường Ưng, ngươi không sao chứ!"

Tiêu Ngao nhìn Tiêu Trường Ưng, vẻ mặt quan tâm hỏi, nhưng ánh mắt ngay lập tức ngưng lại.

Bởi vì hắn cảm thấy Thanh Liên Địa Tâm Hỏa trong người Tiêu Trường Ưng vậy mà đã biến mất không thấy đâu, không còn nữa rồi.

Thanh Liên Địa Tâm Hỏa là thứ quan trọng để Tiêu Trường Ưng đột phá.

Không có thứ này, Tiêu Trường Ưng sẽ phải mất một thời gian dài mới có thể bước vào Luân Hải cảnh."Thanh Liên Địa Tâm Hỏa của ngươi đâu?"

Tiêu Ngao trầm giọng hỏi."Để xông phá cấm chế, ta đã tiêu hao hết Thanh Liên Địa Tâm Hỏa!"

Tiêu Trường Ưng sắc mặt khó coi nói."Những người khác đâu?"

Sắc mặt Tiêu Ngao khẽ biến, tuy trong lòng đã có dự cảm không tốt nhưng vẫn hỏi."Bọn họ đều bị người của Bất Động Minh Vương thành chém giết!"

Tiêu Trường Ưng trả lời."Cái gì!"

Nghe vậy, sắc mặt Tiêu Ngao kịch liệt biến đổi.

Hắn không ngờ lần này Tiêu gia xuất động Hắc Vũ vệ lại tổn thất nhiều đến vậy.

Đúng lúc này, Tô Hạo xuất hiện không xa bọn họ.

Yến Quy Nhân cũng hạ xuống, đứng cạnh Tô Hạo.

Còn những người khác, thì được Tô Hạo thu vào trong Bất Động Minh Vương thành.

Tô Hạo nắm chặt Thần Ma trụ, ánh mắt chăm chú nhìn Tiêu Trường Ưng, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể động thủ.

Tuy Tiêu Trường Ưng đã hồi phục chân khí nhưng bị thương rất nặng, chân khí rối loạn, có khả năng bạo tẩu.

Bây giờ nếu giao thủ với Tô Hạo, Tô Hạo nhờ vào Thần Ma trụ trong tay hoàn toàn có thể đè bẹp hắn!

Một bên khác.

Yến Quy Nhân và Tiêu Ngao giao thủ một thời gian dài, hai bên không ai làm gì được ai.

Có thể thấy thực lực của hai người ngang nhau."Tam ca, đây không phải chỗ để ở lâu, chúng ta đi thôi!"

Sắc mặt Tiêu Trường Ưng khó coi nói với Tiêu Ngao bên cạnh."Bất Động Minh Vương thành, mối thù này, ta sẽ lại đến tìm các ngươi báo!"

Lúc hắn xoay người, một bóng người xuất hiện bên tai Tô Hạo.

Sắc mặt Tô Hạo thì lạnh lẽo, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Ngao và Tiêu Trường Ưng đã hóa thành một đạo hỏa quang rời đi."Ta chờ ngươi đến báo, đến lúc đó ngươi cũng đừng có trốn chạy như hôm nay nữa!"

Âm thanh vang vọng khắp không gian.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.