Tô Hạo dẫn Hàn Đường đi về phía Ám Lâu.
Ám Lâu nằm ở khu vực chợ đen của phủ thành. Trong khu chợ này, đủ loại người tốt xấu lẫn lộn, thế lực khắp nơi đan xen phức tạp, là nơi thích hợp nhất để thu thập tình báo.
Chợ đen thoạt nhìn không khác gì các khu buôn bán thông thường, nhưng ngay khi Tô Hạo bước vào, hắn đã ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc."Xem ra chợ đen này có không ít người đã chết!"
Tô Hạo trầm ngâm một tiếng rồi tiếp tục đi về phía Ám Lâu.
Trên đường, đám người dẫn đường chợ đen lẩn khuất bên góc tường vừa thấy Tô Hạo liền định xông tới chào mời. Nhưng Hàn Đường đột nhiên quay đầu liếc nhìn bọn họ một cái khiến tất cả dừng bước ngay tức khắc."Sát khí và tử khí thật nặng nề."
Những người đó cảm nhận được sát khí và tử khí trong mắt Hàn Đường, sợ hãi lùi về góc tường, không dám bén mảng đến gần.
Trước khi đến đây, Tô Hạo đã nắm được tình hình đại khái của chợ đen và biết được vị trí của Ám Lâu.
Chỉ một lát sau, hai người đã đứng trước một căn phòng nhỏ cũ nát. Cánh cửa trông ọp ẹp đến mức Tô Hạo có cảm giác chỉ cần mình dùng lực đẩy nhẹ là nó sẽ tan ra từng mảnh."Đây là Ám Lâu sao? Ta còn tưởng nơi này phải có một tòa lầu chứ, không ngờ chỉ là một cái phòng rách."
Tô Hạo nhìn căn nhà gỗ chỉ cao hơn một người, khóe miệng giật giật, như này mà cũng gọi là lầu được, trong lòng có chút thất vọng."Vào xem thử xem sao!"
Tô Hạo bất đắc dĩ, nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào. Trong phòng không có cửa sổ, chỉ một ngọn đèn dầu leo lét chiếu rọi một góc nhỏ tối tăm.
Trên quầy, một nam tử mặc áo đen đang nằm gục. Hắn là Đường Huy, người liên lạc của Ám Lâu.
Khi Tô Hạo vừa bước vào, Đường Huy lập tức mở mắt.
Liếc nhìn Tô Hạo một cái, thần sắc hắn bỗng biến đổi. Vì Tô Hạo không hề có khí tức dao động trên người, y như người bình thường."Chuyện này..."
Đường Huy giật mình. Người đến đây tuyệt đối không phải hạng tầm thường, mặt lập tức nở một nụ cười, định ra tiếp đón.
Nhưng Tô Hạo không cho hắn cơ hội mở miệng, lấy từ trong ngực ra ngọc bội Nguyệt Ảnh đã cho, đặt lên quầy."Ngọc bội của Lâu chủ!"
Đường Huy hoảng hốt khi nhìn thấy ngọc bội Tô Hạo để trên quầy, vội vàng từ sau quầy bước ra: "Bái kiến Lâu chủ!""Đứng lên đi!"
Tô Hạo nhẹ gật đầu, nhỏ giọng nói."Thanh âm của Lâu chủ?"
Đường Huy là người phụ trách của Ám Lâu, tuy chưa từng thấy mặt chủ nhân nhưng hắn đã từng nghe giọng, đó là giọng nữ. Còn giọng Tô Hạo lại khác."Quy tắc của Ám Lâu không được quên, không được nghi ngờ cũng không nên thắc mắc. Vì mạng người chỉ có một."
Tô Hạo nhìn ra vẻ nghi hoặc của Đường Huy, lạnh giọng nói."Thuộc hạ hiểu rõ, không biết Lâu chủ đến đây có gì sai bảo?"
Đường Huy không dám hỏi thêm. Quy định của Ám Lâu là người nào cầm ngọc bội của Lâu chủ, người đó chính là chủ nhân của Ám Lâu."Điều tra vị trí hiện tại của Tần Hạo, người nhà họ Tần."
Tô Hạo lạnh lùng ra lệnh."Thuộc hạ lập tức sắp xếp người đi thăm dò, Lâu chủ xin chờ một lát."
Đường Huy lập tức cúi người đáp lời, sau đó trở về phía sau quầy, nhẹ nhàng lắc một sợi dây. Một lát sau, một nam tử từ ngoài phòng bước vào, người này trông bình thường nhưng lại có thực lực Địa Cảnh tam trọng."Phái người điều tra vị trí của Tần Hạo."
Nam tử đó gật đầu rồi nhanh chóng rời khỏi căn phòng."Hãy giới thiệu tình hình của Ám Lâu cho ta biết đi!"
Tô Hạo nhìn Đường Huy nói."Ám Lâu có 10 điểm liên lạc tại phủ Tây Bắc, bên dưới mỗi thành có 3 điểm liên lạc. Thành viên chính thức là 800 người." Đường Huy nhanh nhảu đáp."Ừm, chỉ có 800 người sao?"
Tô Hạo nhíu mày khi nghe Đường Huy báo cáo, không ngờ Ám Lâu lại chỉ có ít người như vậy."Lâu chủ, vào thời kỳ đỉnh cao, Ám Lâu có thể nói đã bao phủ toàn bộ phủ Tây Bắc. Nhưng những năm gần đây Lâu chủ tiền nhiệm đầu tư vào Ám Lâu quá ít nên nhiều người đã rời đi tìm con đường sinh sống khác."
Đường Huy vội vàng giải thích.
Làm tình báo cần đầu tư tiền bạc, không có tiền thì dù có muốn phát triển cũng không thể."Tiền bạc không thành vấn đề, từ nay Ám Lâu do ngươi toàn quyền phụ trách, ta muốn người của Ám Lâu trải rộng toàn bộ phủ Tây Bắc, nắm bắt được mọi biến động của nơi này."
Tô Hạo lấy từ trong ngực ra một chồng ngân phiếu dày cộm, đặt lên quầy, nhìn Đường Huy trầm giọng nói.
Nhìn thấy số ngân phiếu Tô Hạo đặt trên quầy, mắt Đường Huy mở lớn, không ngờ vị Lâu chủ mới nhậm chức lại hào phóng đến vậy."Nếu thiếu tiền cứ liên lạc với ta, nhưng nếu để ta biết ngươi tham ô, ngươi cũng không cần sống nữa!"
Tô Hạo lạnh lùng nói.
Cùng lúc đó, Hàn Đường đứng sau lưng Tô Hạo phát ra một luồng sát khí lạnh lẽo. Luồng khí tức vừa xuất hiện khiến Đường Huy cảm giác như sắp chết, lập tức sợ đến run rẩy, quỳ xuống lạy: "Thuộc hạ xin thề sống chết trung thành với Lâu chủ, nhất định hoàn thành yêu cầu của người!"
Mồ hôi trên trán Đường Huy chảy ròng ròng. Hắn có thể khẳng định nam tử đứng sau Lâu chủ tuyệt đối là một cao thủ Thiên Cảnh, hơn nữa còn là một sát thủ lãnh khốc và cô độc. Chỉ có sát thủ mới tỏa ra được loại sát khí và tử khí như vậy."Vị Lâu chủ này khác hẳn trước kia, có lẽ Ám Lâu có thể khôi phục lại phong thái trước kia."
Nghĩ đến đây, Đường Huy lộ vẻ hưng phấn."Đứng lên đi. Chỉ cần làm việc tốt cho ta, ta sẽ không bạc đãi các ngươi."
Tô Hạo nhỏ giọng nói.
Lúc này, nam tử trước đó đi ra ngoài quay trở lại, đưa một tờ giấy cho Đường Huy rồi lại nhanh chóng rời khỏi.
Đường Huy mở tờ giấy, sau đó bẩm báo: "Lâu chủ, Tần Hạo hiện đang ở Thái Hòa trang viên.""Thái Hòa trang viên."
Trước đây Tô Hạo đến phủ thành đã từng đi qua Thái Hòa trang viên, đó là nơi các thế gia công tử thường lui tới."Được, ta biết rồi."
Tô Hạo gật đầu, cầm lấy ngọc bội trên quầy, chuẩn bị rời đi."Điều tra về tình hình so tài võ thuật giữa Tô gia và Lục gia lần này, phân tích giúp ta ai sẽ đại diện cho mỗi nhà xuất chiến. Hai ngày nữa ta sẽ phái người tới lấy thông tin, đây là nhiệm vụ để ta kiểm tra ngươi."
Tô Hạo nói vọng lại trước khi rời đi."Thuộc hạ nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ!"
Nghe lệnh của Tô Hạo, Đường Huy lập tức đáp.
Tô Hạo không nói gì, dẫn Hàn Đường rời đi.
Trong một căn phòng xa hoa của Thái Hòa trang viên, Tần Hạo đang ngồi một mình uống rượu giải sầu. Từ khi chuyện của Lục Tùng xảy ra, hắn luôn thấp thỏm lo sợ vì chính hắn là người đã sắp xếp cho Mục Vãn Tình qua đó."Sao Mục Vãn Tình lại có quan hệ với thằng nhãi Tô Nguyên Minh kia chứ? Tiểu tử nhà ngươi làm ăn thế nào, ngay cả cái này cũng không điều tra được, ngươi muốn hại chết ta sao?"
Tần Hạo vừa uống rượu vừa mắng người thị vệ bên cạnh.
Dạo gần đây hắn trốn trong Tần gia không dám ra ngoài, hôm nay thật sự không nhịn được mới tới Thái Hòa trang viên."Thiếu gia, là do thuộc hạ làm việc bất lợi, nhưng thật sự thuộc hạ không hề tra được Mục Vãn Tình có quan hệ gì với Tô Nguyên Minh cả."
Người thị vệ vội vàng đáp lời."Đồ phế vật, đúng là phế vật!"
Tần Hạo cầm chén rượu ném thẳng vào đầu thị vệ. Máu tươi lập tức chảy ra trên đỉnh đầu, nhưng người thị vệ dường như không có cảm giác gì, vẫn cúi đầu, im lặng. Nhưng sâu trong đôi mắt hắn lóe lên một tia hàn quang không dễ phát hiện.
Sau khi trút giận xong, Tần Hạo có vẻ bình tĩnh hơn. Hắn ra hiệu cho thị nữ rót đầy chén cho mình.
Két. Cánh cửa phòng đột ngột bị đẩy nhẹ ra, Hàn Đường với một thân áo xám bước vào."Ngươi là ai?"
Một tùy tùng trong phòng vừa định mở miệng hỏi.
Xoẹt!
Ngay khi hắn vừa lên tiếng, thanh kiếm của Hàn Đường đã đâm vào yết hầu của hắn.
Tức thì người trong phòng khẩn trương lên. Người thị vệ vừa quỳ trên đất lập tức đứng dậy, chắn trước mặt Tần Hạo. Ba người thị vệ còn lại cũng rút kiếm xông về phía Hàn Đường.
Nhưng Hàn Đường đã lóe mình biến mất ngay tại chỗ. Đến khi hiện lại, hắn đã ở ngay trước mặt người thị vệ đó.
Ba thị vệ vừa xuất kiếm đã ngã xuống, nơi cổ họng của mỗi người đều có một đường kiếm đang phun máu."Ngươi!"
Người thị vệ đứng chắn trước mặt Tần Hạo đồng tử co rút lại. Hắn hoàn toàn không nhìn thấy động tác của Hàn Đường vừa rồi. Tay cầm kiếm của hắn run lên nhè nhẹ.
Rồi hắn đột nhiên lui về sau, chộp lấy Tần Hạo rồi ném thẳng về phía Hàn Đường.
Từ khi thấy Hàn Đường một kiếm giết chết ba thị vệ, sắc mặt Tần Hạo đã có chút hoảng loạn. Thấy thị vệ lao ra chắn trước mặt, hắn cũng có chút cảm động, nhưng không ngờ tên này lại ném mình ra như vậy.
Hắn còn chưa kịp phản ứng thì một chưởng của hắn đã hướng thẳng đến Hàn Đường, nhưng khi chưởng còn chưa kịp chạm vào thì thanh kiếm của Hàn Đường đã xuyên qua cổ họng.
Rồi người thị vệ kia lao vọt đến cửa sổ, định nhảy ra ngoài. Nhưng ngay khi vừa lọt ra ngoài, một đường kiếm quang đã xuất hiện ngay trước mặt, một kiếm lấy mất đầu của hắn."A!"
Hai thị nữ đang phục vụ Tần Hạo trong phòng kinh hãi hét lên. Nhưng vừa thốt tiếng, hai đường kiếm khí đã xuyên qua thân thể các nàng.
Còn Hàn Đường, thân hình như ảo ảnh biến mất khỏi phòng.
