Chương 93: Tình hình chiến trường Thượng Cổ
Kỳ thật Mộc Thiên Tuyết không biết rằng, lúc này không chỉ riêng nàng muốn gặp tiên tri, mà còn có một người khát khao gặp tiên tri hơn cả nàng, đó chính là Vĩnh Lạc Đế Quân.
Vĩnh Lạc Đế Quân là người có dã tâm vô cùng lớn. Từ mười năm trước, hắn đã tìm được tiên tri và qua lời của vị tiên tri ấy, hắn biết được rằng nếu muốn hoàn thành tâm nguyện của mình, hắn cần có được một người then chốt nhất.
Người đó chính là Mộc Thiên Tuyết.
Bởi vì Mộc Thiên Tuyết không chỉ mang trong mình cơ duyên để đột phá cảnh giới Thiên Tôn, mà nàng còn có thể phụ trợ hắn đăng lâm Tuyệt Điện. Cũng chính vì lẽ đó, Vĩnh Lạc Đế Quân mới nảy ra ý nghĩ muốn chiếm Mộc Thiên Tuyết làm của riêng.
Vì vậy, Vĩnh Lạc Đế Quân điên cuồng theo đuổi Mộc Thiên Tuyết, nhưng nàng lại như một tòa băng sơn hàng ức vạn năm không lay chuyển. Bất kể Vĩnh Lạc Đế Quân theo đuổi thế nào, nàng đều thờ ơ.
Cùng đường, Vĩnh Lạc Đế Quân đành phải giăng bẫy Mộc Thiên Tuyết, muốn cưỡng ép chiếm nàng làm của mình. Đáng tiếc, cơ hội tốt như vậy Vĩnh Lạc Đế Quân lại không nắm bắt được, để Mộc Thiên Tuyết chạy thoát xuống hạ giới, vô tình ban ân cho Mộ Phi Dương.
Cũng chính vì lẽ đó mà về sau mới xảy ra chuyện hai nhà khai chiến. Mặc dù sau đó Vĩnh Lạc Đế Quân đã đánh bại Mộc Thiên Tuyết bằng Bán Thần khí, nhưng Mộc Thiên Tuyết quả không hổ là người có đại cơ duyên đến nỗi tiên tri cũng phải ghen tị.
Trong tình huống như vậy, Mộc Thiên Tuyết thế mà còn có khả năng chạy trốn, khiến Vĩnh Lạc Đế Quân càng thêm không muốn buông tha nàng.
Thế nhưng, Vĩnh Lạc Đế Quân vẫn thay đổi kế hoạch. Hắn muốn chờ cơ duyên lớn của Mộc Thiên Tuyết xuất hiện, rồi một lần nữa đến đoạt lại tất cả những gì thuộc về nàng....
Tiên Linh Giới, Vĩnh Lạc Thánh Địa.
Tại một vách đá phía sau núi của Vĩnh Lạc Thánh Địa, có một người đàn ông trung niên đang nằm trên một chiếc ghế xích đu. Bên cạnh người trung niên còn có bốn cô gái dung mạo tuyệt mỹ hầu hạ.
Người trung niên không ai khác, chính là Vĩnh Lạc Đế Quân, chủ nhân của Vĩnh Lạc Thánh Địa. Lúc này, trước mặt Vĩnh Lạc Đế Quân còn quỳ một người áo đen.
Người áo đen toàn thân đều bao phủ dưới hắc bào, chỉ lộ ra một đôi mắt đen nhánh. Thân ảnh nhìn qua như ẩn như hiện, nếu là trong đêm tối thì căn bản không thể phát hiện ra sự tồn tại của hắn."Ta không phải đã nói rồi sao? Nếu không có việc bắt buộc không nên quay lại gặp ta. Ngươi có biết hậu quả nếu ngươi làm hỏng kế hoạch của ta không?""Khởi bẩm Đế Quân, thuộc hạ có tin tức quan trọng muốn hồi báo, nếu không thuộc hạ cũng không thể liều chết mà quay về.""Nói!""Đế Quân, hạ giới xuất hiện cường giả không rõ đang hỏi thăm chuyện của Mộc Thiên Tuyết. Thuộc hạ hoài nghi đây có phải là cơ duyên mà Đế Quân muốn đợi không!""Cường giả gì, nhưng có biết thân phận của bọn hắn sao? Bọn họ lại vì sao hỏi thăm chuyện Mộc Thiên Tuyết.""Hồi Đế Quân, hiện tại còn chưa rõ ràng thân phận cùng thực lực của bọn hắn, nhưng thấp nhất đều là tu vi Tiên Vương cảnh, một nam một nữ còn có một tiểu nữ hài.""Hai người kia là đi cùng tiểu nữ hài tìm mẹ, mà cô bé kia muốn tìm mẹ chính là Mộc Thiên Tuyết.""Mẹ?""Mẹ là gì?""Hồi Đế Quân, thuộc hạ cũng chưa từng nghe nói qua từ 'mẹ', nhưng có lẽ, có khả năng là ý tứ của mẫu thân!"
Ầm ầm!
Đột nhiên, Vĩnh Lạc Đế Quân đang nằm trên ghế xích đu bỗng đứng dậy, một luồng uy áp cuồng bạo từ người hắn truyền ra, hất tung bốn nữ tử và người áo đen xuống đất."Đáng ghét!"
Mãi đến một lúc lâu, Vĩnh Lạc Đế Quân mới thu hồi uy áp, nghiến răng nghiến lợi nói một câu. Hắn đã trả giá nhiều như vậy, cuối cùng thế mà lại làm giá y cho kẻ khác."Nghĩ cách xác nhận thân phận của cô bé kia. Nếu nàng thật sự là nữ nhi của Mộc Thiên Tuyết, vậy nhất định phải nghĩ cách bắt nàng về cho ta.""Vâng, Đế Quân."
Vĩnh Lạc Đế Quân xua tay, người áo đen vội vàng lui xuống. Ngay cả bốn nữ tử bên cạnh Vĩnh Lạc Đế Quân cũng lui đi."Người đâu!""Gặp qua Đế Quân.""Có tin tức về tiên tri không, còn nữa, thân phận của người đàn ông kia đã điều tra rõ ràng chưa?""Hồi Đế Quân, tiên tri và người đàn ông kia dường như đã bốc hơi khỏi nhân gian. Bất kể thuộc hạ điều tra thế nào cũng không có thông tin về bọn họ.""Hơn nữa, thân phận của người đàn ông kia rất thần bí. Tiên Linh Giới căn bản không có bất kỳ tin tức gì về hắn. Thuộc hạ hoài nghi hắn hẳn không phải là người ở Xương Cát Vực của chúng ta.""Bất kể hắn có phải người ở Xương Cát Vực của chúng ta hay không, dù có đào ba thước đất cũng phải tìm ra hắn cho ta. Tiên tri đã bị hắn bắt đi, chỉ có tìm được hắn mới có thể tìm được tung tích của tiên tri.""Vâng, Đế Quân.""Mộc Thiên Tuyết, nàng nhất định sẽ thuộc về ta. Bất kỳ ai cũng không thể ngăn cản được."
Vĩnh Lạc Đế Quân lầm bầm một câu, thân ảnh hắn cũng biến mất trên vách núi....
Chân Linh Giới, Trung Thiên Vực.
Trải qua một hồi hỏi thăm của Triệu San San, cuối cùng cũng nghe được địa chỉ của Thượng Cổ chiến trường, chỉ có điều nơi đó cách thành trì các nàng đang ở có chút xa.
Thành trì các nàng hiện đang ở nằm ở trung tâm Trung Thiên Vực, đây là thành trì lớn nhất Trung Thiên Vực – Thiên Hợp Thành.
Thượng Cổ chiến trường thì nằm ở Tụ Lạc Thành phía bắc Trung Thiên Vực, cách nơi đây hàng ức vạn dặm. May mắn là ở đây có trận truyền tống đi Tụ Lạc Thành.
Triệu San San và Mộ Khinh Linh nghỉ ngơi một đêm tại nhà trọ, sáng hôm sau trời vừa sáng liền xuất phát. Sau khi nộp mười viên linh thạch cực phẩm phí truyền tống, hai người một chó bước lên trận truyền tống đi đến Tụ Lạc Thành.
Khi Triệu San San đến Tụ Lạc Thành mới biết được, hóa ra muốn đi vào Thượng Cổ chiến trường còn cần vé vào cửa. Nói trắng ra là Thượng Cổ chiến trường đã bị một số thế lực lớn nắm trong tay.
Bọn họ coi Thượng Cổ chiến trường là nơi rèn luyện cho các đệ tử hậu bối. Tuy nhiên, những thế lực lớn này cũng biết rằng họ không thể hoàn toàn kiểm soát Thượng Cổ chiến trường.
Vì vậy, họ cũng đã thả ra một số danh ngạch, cho phép các thế lực nhỏ hoặc tán tu có thể đi vào, nhưng phải có được vé vào cửa.
Do nguyên nhân cung không đủ cầu, đấu võ đại hội đã được tổ chức. Thượng Cổ chiến trường mỗi tháng sẽ mở ra một lần, nên đấu võ đại hội cũng diễn ra mỗi tháng một trận.
Một ngàn vị trí đầu tiên trong đấu võ có thể nhận được vé vào cửa Thượng Cổ chiến trường, nhưng những đại thế lực kia còn có một quy tắc: đó là tài nguyên thu được trong Thượng Cổ chiến trường, khi đi ra còn phải nộp lên ba thành cho bọn họ.
Mặc dù điều kiện rất hà khắc, nhưng vẫn có rất nhiều người muốn đi vào, bởi vì nếu thật sự có được một phần cơ duyên trong đó, đó chính là thời điểm một bước lên trời.
Hơn nữa, chuyện này ở Chân Linh Giới cũng không phải chưa từng xảy ra. Cũng chính vì lẽ đó, những tán tu kia mới liều mạng muốn vào Thượng Cổ chiến trường."Linh Nhi, cách lần đấu võ tiếp theo còn hơn mười ngày. Chúng ta là chờ đấu võ bắt đầu rồi lấy vé vào cửa, hay là nghĩ cách khác đây!""Hơn mười ngày thì lâu quá. Chẳng phải trong tay những đại thế lực kia nắm giữ rất nhiều danh ngạch sao? Vậy chúng ta cứ đi hỏi bọn họ mượn hai tấm là được."
Mộ Khinh Linh cũng không muốn chờ lâu như vậy, dù sao trong tay những đại thế lực kia có rất nhiều danh ngạch, cớ gì còn phải đi đấu võ tranh giành số vé ít ỏi này!"Vậy chúng ta đi Đường gia ở Tụ Lạc Thành đi! Nghe nói Đường gia là Đế tộc ở Tụ Lạc Thành, chắc trong tay họ có không ít danh ngạch."
Khi Triệu San San hỏi thăm chuyện về Thượng Cổ chiến trường, tự nhiên cũng hỏi thăm về các thế lực ở Tụ Lạc Thành, biết được gia tộc mạnh nhất ở đây là Đường gia.
Đường gia là Đế tộc ở Tụ Lạc Thành, tức là gia tộc có cường giả Đại Đế trong tộc mới được gọi là Đế tộc.
Với thực lực như vậy, số danh ngạch trong tay họ chắc chắn sẽ không ít, nghĩ rằng việc mượn hai cái danh ngạch hẳn không thành vấn đề."Ừm, vậy chúng ta đi Đường gia đi!"
