Ngoài cửa văn phòng tổng giám đốc, bảy người xếp hàng, nhìn giống như họcsinh tiểu học bị chủ nhiệm lớp phạt đứng.Em gái mập Miêu Miêu hay nở nụ cười, bây giờ cũng nghiêm mặt, không cónửa phần vui đùa: "Gọi ai thì người đó vào, tổng giám đốc Thẩm và giám đốcThái muốn đích thân hỏi chuyện
Người thứ nhất Trình Hiểu Âu..."Động tĩnh lớn như vậy, người vây xem tất nhiên không ít, đang châu đầu ghé tai——"Những người này làm sai chuyện gì
Một đám ủ rũ héo úa......""Nghe nói, là bởi vì đến trễ.""Đến trễ?!""Ừm, tổng giám đốc Thẩm tự mình đứng ở cửa bắt người, còn có giám đốc Thái......""Hít
Trước kia không phải chị Thái đều mở một mắt nhắm một mắt sao
Lạinói, công ty chúng ta không vội, muộn thì cũng đã muộn rồi, cần phải làm lớnđến thế sao?""Đó là trước kia
Bây giờ tổng giám đốc Vương đã bị điều đi rồi, tổng giám đốcThẩm sẽ không tiếp tục chịu đựng, cuối cùng, một đời vua một đời thần
Tómlại, mọi người thấp điệu làm người, cao điệu làm việc, khiêm tốn lại chút, đừngđể đến lúc chết rồi cũng không biết sao lại chết.""Tôi nói này tiểu rầu rĩ, cô cũng quá trông gà hoá cuốc
Tính tình của tổng giámđốc Thẩm tốt thông qua khoảng thời gian ở chung này, mọi người đều để trongmắt
Ngày thường đến trễ về sớm cũng không thấy cô ấy nói gì, ngược lại dặndò chúng ta về nhà trên đường chú ý an toàn
Trước nay tôi chưa bao giờ gặpđược sếp quá tốt như vậy, nói cô ấy khai đao với nhân viên lâu năm, tôi là ngườiđầu tiên không tin.""Nói rất đúng
Tôi cũng không tin!""+1.""+2.""+ số thẻ căn cước."Trần Mặc, một người đàn ông trẻ tuổi được gọi là "Tiểu rầu rĩ", dùng ánh mắtngu xuẩn đảo qua mọi người, chợt hừ lạnh: "Chờ mà xem..."Năm phút sau, em gái thứ nhất bị gọi vào khóc lóc chạy ra, chạy được nửađường lại lộn trở lại, cuối cùng ngừng trước cửa ở văn phòng, vừa lau nước mắtvừa khom lưng: "Cảm ơn tổng giám đốcThẩm!"Miêu Miêu canh giữ ở cửa ra vẻ bình tĩnh: "Được rồi, đi thu dọn đồ đạc đi."Em gái khóc đến đau lòng kia, lại không dám lớn tiếng k** r*n, chỉ có thể cúiđầu nhỏ giọng khóc nức nở, hành động này đã đánh vào lòng của tất cả nhữngngười đang vây xemLòng tò mò!Khóc đến thảm như vậy, chứng tỏ trừng phạt không nhẹ, nhưng vì sao lại mangơn đội nghĩa nói lời cảm ơn với tổng giám đốc Thẩm
Dáng vẻ thành khẩn,không có chút miễn cưỡng và không cam long nào, chắc là đánh cho một gậyrồi lại cho một quả táo ngọt.Nhưng câu nói kia của Miêu Miêu "Đi thu dọn đồ đạc đi", tựa như vạn dặm trờiquang đột nhiên nện xuống một đợt sấm rền!Thu dọn đồ đạc?Có ý gì?Điều đi hay là trực tiếp bị đuổi việc?Không để thời gian cho mọi người phản ứng, Miêu Miêu đã bắt đầu gọi ngườithứ hai đi vào: "Trần Mỹ Vân-"Lúc này, một nhân viên nữ đẩy đám người ra, đi đến phía trước: "Hỏi, đã hỏirồi
Hiểu Âu nói..
Giọng nói hơi dùng lại một chút, trên mặt xuất hiện biểucảm quái dị."Nói cái gì?
Cô nói nhanh lên
Mọi người thúc giục.Người phụ nữ cắn răng: "Hiểu Âu nói..
là cô ấy chủ động xin từ chức.""Sao có thể?!""Đầu cô ta bị úng nước à?""Làm cái quỷ gì vậy?""..
Bàn tán sôi nổi, không ngừng xì sầm.Nếu Thẩm Loan mạnh mẽ ép buộc nhân viên từ chức, người ở đây thỏ tử hổbi*, khó tránh khỏi sẽ ầm ĩ một thời gian, nhưng hôm nay Trình Hiểu Âu tựmình cam tâm tình nguyện, bọn họ là người ngoài cuộc còn có thể nói cái gì?*Thỏ tử hổ bi: Một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏCăn bản không thể chỉ trích, chỉ có thể ngậm miệng lại.Cho nên, rốt cuộc trong năm phút đã xảy ra chuyện gì, điều gì có thể khiến cảmxúc và quyết định của Trình Hiểu Âu hoàn toàn lệch khỏi quỹ đạo bình thường?Mọi người nghi ngờ không lâu, bởi vì người thứ hai đi vào đã đi ra, vỗ ngực,dáng vẻ còn đang sợ hãi, rất nhanh đã bị mọi người vây quanh ở giữa, mộtngười tiếp một người hỏi han ríu rít ——"Cô cũng muốn từ chức?""Tổng giám đốc Thẩm đã nói gì?""Có phải rất đáng sợ không?""..."
