.
Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
DANH MÔN THỊNH SỦNG: QUYỀN THIẾU XIN CHIẾU CỐ

Chương 515:




Đối với lần "lên sân khấu phát biểu" này, mọi người đều biến thành nhà hành vi,phân tích ý nghĩa tinh thần đằng sau động thái "đứng trên sân khấu không nóichuyện" của Thẩm Loan mà không biết chán.Đủ kiểu trả lời, đủ cách nhìn, tầng tầng lớp lớp.Ban giám hiệu cũng không ngờ rằng bài phát biểu một sinh viên tốt nghiệp xuấtsắc có thể khuấy động bầu không khí ở hội trường trở lên náo nhiệt như vậy."Hiệu trưởng Thẩm, người đứng trên sân khấu là cháu gái của ngài nhỉ?"Trong mắt Thẩm Xuân Hàng tràn đầy ý cười: "Ừm, con gái của anh trai tôi.""Có phúc nha
Con cái nhà họ Thẩm quả nhiên là không phải bình thường.""Lời này hơi quá rồi, không dám nhận, không dám nhân...
Trên miệng thì từchối, nhưng nụ cười trên mặt lại rõ ràng là như vậy."Ây ya, chồng ơi," Cổ Thanh đụng vào ngực Trương Dương: "Anh có cảm thấy,giám đốc Thẩm vô cùng đẹp trai không!""Hừm
Có đẹp trai hơn anh không?""Xì, người ta đẹp trai hơn anh nhiều
Tặng kèm một cái khinh khỉnh.Khuôn mặt Trương Dương buồn rầu đau khổ: "Vợ à, em có người khác rồi...""Em nói cho anh biết, giám đốc Thẩm mà là con trai, em lập tức theo đuổi côấy, anh có tin không?""Đừng quên bây giờ em đã là phụ nữ có chồng.""Các mối quan hệ hôn nhân hiện đại đều có thể giải trừ, anh hiểu không?"Biểu cảm của Trương Dương hơi nghiêm trọng, sau đó lại thờ phào một hơi:"Cũng may giám đốc Thẩm là con gái..."Cổ Thanh than nhẹ, dường như khá là nuối tiếc.Ánh mắt của Trương Dương nhìn lên sân khấu lập tức thay đổi, đó là ánh mắtsắc bén và xoi mói tình địch, nhưng hình như có một chút chua chua...Miêu Miêu sớm đã biến thành một fan cứng nhỏ, hai tay đỡ cằm, hai mắt nhìnchằm chằm lên sân khấu, nụ cười say mê, giống như một cô gái trẻ mơ mộng vềcâu chuyện tình yêu.Thẩm Xuân Hàng ngồi cách đó không xa bất chợt nhìn thoáng qua, trong lònglộp bộp một tiếng, cô bé này không phải đối với Thẩm Loan...Đỡ trán!Mai là thứ bảy, đợi Miêu Miêu đến chung cư, phải nhân cơ hội này khuyên bảocô ấy đàng hoàng một lần, dù sao Thẩm Loan cũng là thẳng, hơn nữa lại còn cóbạn trai rồi, tình yêu đơn phương đã định trước là không có kết quả...Bài phát biểu kéo dài mười phút, Thẩm Loan không nói gì nhiều, ngược lại bêndưới lao nhao càng náo nhiệt hơn.Cuối cùng giành được một tràng vỗ tay vang dội như sấm."Cảm ơn
Cúi đầu, xuống sân khấu.Miêu Miêu nhanh chóng đưa nước bóp vai, "Giám đốc Thẩm vất vả rồi
Đôimắt đẩy bóng bóng màu hồng đó nhìn đến nỗi làm Thẩm Loan ngứa ngáy."Khụ..
vẫn ổn, không vất vả.""Chắc là chuẩn bị lâu rồi nhỉ
Sao lại không vất vả được
Cô ấy biết ThẩmLoan làm việc luôn hướng đến là đã tốt còn muốn tốt hơn, cố gắng đạt tới tốtnhất, mọi người chỉ nhìn thấy sự hoàn mỹ của kết quả, nhưng lại không nghĩđến sự khó khăn gian khổ trong cả quá trình.Thẩm Loan không biết làm thế nào: "Thật sự không chuẩn bị."Miêu Miêu hơi ngây ra: "Vậy mà còn phát biểu hay như vậy...""Đây không phải là mọi người đã phát biểu sao
Không phải là tôi
Dù sao," Côngừng lại một chút, lại than nhẹ một tiếng: "Đến bây giờ tôi cũng chưa nghĩxong sẽ phát biểu cái gì.""..
Còn có thể làm thế này ư?Trương Dương ở một bên nghe lén cũng ngạc nhiên đến ngơ ngác.Trong lòng thầm nói: Nếu như Thẩm Loan là con trai thì thôi rồi
Tâm cơ này,thủ đoạn này, vô cùng không xoàng này, không có một người con gái nào có thểchống lại được.Tham gia lễ tốt nghiệp xong, lấy được giấy chứng nhận tốt nghiệp, khoảng thởigian này ở Khởi Hàng cơ bản là có thể đặt một dấu chấm.Thời gian tiếp xúc với giữa bạn học cùng lớp cũng không dài, bình thường mỗingười lại có một vòng kết riêng nối nhỏ nhỏ, vì thế cũng chẳng nói gì đếnchuyện tình cảm, lúc chia tay chỉ nói mấy lời chúc phúc lẫn nhau, không hề cólưu luyến không nỡ.Thẩm Loan: "Tưởng Thạc Khải đâu?"Miêu Miêu lắc đầu: "Tìm khắp nơi rồi nhưng không nhìn thấy cậu ta đâu."Trương Dương: "Tôi cũng tìm rồi."Cổ Thanh chau mày: "Mau gọi điện thoại cho cậu ta đi.""..
Tắt máy.""Không phải cậu ta sẽ không đến chứ
Đi học đi muộn thì cũng thôi đi, đến cảlễ tốt nghiệp cũng đến muộn, đây đúng là..
Không còn gì để nói.Trương Dương và Cổ Thanh mua vé máy bay chuyến chiều nay về Bắc Hải,chắc cũng phải đến sân bay trước."Được rồi, chuyện này hai người không cần quan tâm, lộ trình sắp xếp thế nàothì cứ thế mà làm, tôi sẽ đi tìm cậu ta
Thẩm Loan giải quyết một cách dứtkhoát.Ăn cơm trưa trong căng tin của trường xong, Trương Dương và Cổ Thanh xuấtphát đi đến sân bay, Thẩm Loan và Miêu Miêu thì đi tìm Tưởng Thạc Khải."Đến nhà cậu ta trước xem thế nào."Thẩm Loan nhướn mày: "Cô biết địa chỉ cụ thể?"Miêu Miêu gật đầu, hai người sóng vai đi khỏi cửa thang máy, tìm vị trí đỗ xecủa mình: "Lần trước có đưa cậu ta về một lần."Thẩm Loan: "Cô đi phía trước, tôi sẽ đi theo sau."Một chiếc Maserati đi theo sau một chiếc Volkswagen đi đến ngôi làng nghèonhất ở Ninh Thành.Ngõ nhỏ chật hẹp, tường xập xệ lớp sơn bong tróc, khắp nơi đều là quảng cảobệnh vẩy nến.Hai bên dường dùng dây sắt rào lại, quần áo, quần cộc, ga trải giường được phơithưa thớt.Đi qua ngõ nhỏ, đi vào bên trong thêm khoảng hai trăm mét, hai người dừng lạitrước một cánh cửa sắt.Miêu Miêu gõ cửa, bang bang bang—"Tưởng Thạc Khải?
Cậu có nhà không?"Trọn vẹn hai phút, bên trong vẫn không có bất cứ động tĩnh gì.Bỗng dưng, nhà bên cạnh mở cửa ra, người đàn ông trung niên thò đầu ra—"Mấy người là ai vậy
Giữa trưa thế này gõ cái gì mà gõ, cơn ngái ngủ cũng bịgõ mất rồi
Vừa nói, vừa ngáp một cái.Miêu Miêu: "Đại ca, cho hỏi một chút là người trong nhà này có ở nhà không?"Được một cô gái trẻ tuổi gọi là đại ca, người đàn ông trung niên đắc ý tronglòng, giọng điệu cũng không tồi tệ như vậy nữa."Cô nói nhà họ Tưởng này sao?""Đúng vậy
Họ Tưởng.""Hai cô chắc là tìm tiểu Khải?"Miêu Miêu gật đầu liên tục: "Vâng, cậu ấy tên là Tưởng Thạc Khải.""Vậy thì đúng rồi, đúng là nhà này rồi, nhưng bọn họ đã rất lâu rồi quay về ởrồi.""Không quay về?!""Đúng vậy
Người đàn ông trung niên gật đầu: "Tiểu lưu manh giống như bọnhọ cơ bản là đều tung bay ở ngoài, ở mấy chỗ như quán bar, KTV, những chỗ cóthể qua đêm, lúc thức dậy vẫn có thể chơi tiếp, là tôi tôi cũng không trở về."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.
.