Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Đầu Bếp Tại Dị Giới

Chương 16:




Unknown Chương 197. Đôi cánh băng khổng lồ, Băng Vô Phách Tử! (2) Tuy Ngô Hiên sử dụng Bạo Linh Đan nhưng thực lực vẫn còn chênh lệch với thực lực của Tô Nguyên, muốn bù đắp vào khoảng chênh lệch này thì Ngô Hiên phải tìm ra nhược điểm của Tô Nguyên.

Nhưng hiện tại, hắn không thể tìm ra nhược điểm của Tô Nguyên. Ánh sáng đen trên người gã còn dày đặc hơn lúc trước, hấp thu linh lực cũng mạnh hơn, một chiêu cực mạnh lúc trước cũng không có hiệu quả bao nhiêu.

Nếu như là người thường đối chiến với hắn thì chắc chắn khó mà chặn được, bản thân cũng sẽ bị trọng thương, cho dù là Hóa Hư Kỳ tầng một, hai thì hắn cũng có thể liều mạng. Dù gì thì chiêu thức cũng dung hợp các loại vũ kỹ, mạnh cực kỳ, thậm chí còn có thể bằng cả vũ kỹ Hư cấp.

Bởi vì Tô Nguyên có nhiều thêm một tầng bảo vệ này nên một phần lớn uy lực đã bị hấp thụ và triệt tiêu, khó mà làm gã bị thương được.

-Tiếp đi!

Ngô Hiên cũng không ngừng lại quá lâu, chân hắn đạp mạnh, vọt tới lần nữa, muốn liều mạng với Tô Nguyên. Hắn ăn Bạo Linh Đan, thời gian duy trì không quá lâu nên nếu kéo dài thì người chịu thiệt sẽ là hắn.

-Chiêu vừa rồi không tệ, hương vị linh lực cũng không tồi!

Tô Nguyên âm trầm cười một tiếng, miệng chép chép như là gã đã tật sư nuốt chửng linh lực công kích vũ kỹ của Ngô Hiên. Gã hơi nhún chân, lao thẳng tới.

Khi Ngô Hiên đang chuẩm bị phóng ra vũ kỹ, hắn thấy Tô Nguyên biến mất, chỉ để lại một tàn ảnh. Đây chắc chắn không phải là vì tốc độ quá nhanh khiến hắn không nhìn thấy, với nhãn lực của Ngô Hiên, chỉ cần không phải là tốc độ cực nhanh thì đều có thể nhìn thấy đại khái.

Vì thế, không phải vì tốc độ nhanh khiến hắn không thấy thì chính là chân chính thuấn di biến mất.

Quả nhiên, không chờ Ngô Hiên kịp cảm ứng vị trí của Ngô Hiên, sau lưng hắn lập tức truyền tới khí tức không tốt, dày đặc lao về phía hắn. Hắn đột nhiên xoay người, nhìn vẻ mặt âm hiểm của Tô Nguyên. Trên tay gã chém ra ánh sáng màu đen quỷ dị, đậm đặc lao về phía hắn.

Trước mắt Ngô Hiên tối sầm lại, căn bản là hắn không có thời gian phản ứng, toàn thân Ngô Hiên cũng đã bị ánh sáng màu đen này xâm chiếm, chúng bắt đầu diên cuồng hấp thu linh lực của hắn. Hỏa Linh Chi Tâm trong thân thể Ngô Hiên lại bắt đầu khởi động, ánh sáng màu đen bị ép ra ngoài một cách điên cuồg. Không ngờ ánh sáng đen này khó chơi hơn trước nhiều, ép rất lâu mới có thể đốt, ép nó ra ngoài.

Có điều tất cả cũng đã quá muộn, linh lực trong kinh mạch Ngô Hiên đa số đều bị rút sạch, lập tức khiến cho kinh mạch tràn đầy linh lực của hắn bị mất một nửa linh lực, khiến cho tu vi của hắn nhanh chóng rớt xuống Uẩn Đan Kỳ tầng sáu, thậm chí hắn còn không thể phát huy không được thực lực vốn có.

Khi Ngô Hiên muốn tiếp tục dùng Hỏa Linh Chi Tâm để ép cho ánh sáng đen chung quanh trở lại, ánh sáng đen này lại đột ngột bị thu về. Trước mắt hắn khôi phục ánh sáng lần nữa, Ngô Hiên thấy Tô Nguyên khó chịu lùi về sau mấy bước, sắc mặt tái nhợt, thân thể run lên, miệng phun máu tươi, linh lực trên người có chút hỗn tạp.

Ngô Hiên tức khắc hiểu ra là tâm pháp này cũng có lỗ hổng. Không có tâm pháp nào là hoàn mỹ, Tô Nguyên đang không ngừng hấp thu linh lực của người khác, bên trong cơ thể chuyển đổi liên tục khiến gã bị phản phệ. Tâm pháp này cũng có giới hạn, vượt qua giới hạn thì có thể sẽ bị phản phệ.

Nhưng bị cắn trả thế nào thì hắn cũng không thể làm gì, hiện tại, hắn đã mất đi một nửa linh lực, ngay cả muốn phát huy một nửa thực lực bình thường thôi cũng không được. Ngô Hiên chắc chắn không thể ngồi yên chờ chết, hắn lấy đan dược khôi phục linh lực từ trong túi trữ vật ra, cộng thêm đan dược luyện chế trước đó, ném hết tất cả vào miệng, nhanh chóng bổ sung linh lực đã bị hút đi một nửa kia.

Tô Nguyên lau vết máu trên miệng, cười to: -Vô dụng thôi! Ta đã nói rồi, trong di tích này, ta chính là Thần! Ngươi hết thời gian rồi…

Tô Nguyên không cho Ngô Hiên có thêm thời gian để khôi phục, thân thể gã nhoáng lên, trong nháy mắt, gã vọt tới trước mắt Ngô Hiên. Gương mặt dữ tợn của gã tiếp xúc gần với Ngô Hiên, đồng thời, tay gã cũng chưởng mạnh lên ngực Ngô Hiên.

Oanh!

Không còn ánh sáng đen ăn mòn mà đổi thảnh thủ đoạn tấn công bình thường, gã không dám dùng ánh sáng đen quỷ dị kia nữa, nếu tiếp tục dùng thì… kẻ ngã xuống trước chính là gã.

Ngô Hiên bị Tô Nguyên ném mạnh ra ngoài, Ngô Hiên ngửa mặt lên trời phun ra máu tươi. Bay ra phái vách tường phía sau, đâm mạnh lên tường, bức tường ầm ầm sụp đổ. Hắn không có tâm pháp như của Tô Nguyên nên không có mạnh mẽ về phòng thủ như gã. Linh lực trong cơ thể còn chưa kịp khôi phục lại, muốn tránh cũng khó khắn.

Trước đó là Tô Nguyên, sau lại là Ngô Hiên, nhưng nhìn tổn thương của hai người thì Ngô Hiên rõ ràng bị nặng hơn.

Lúc này, Tô Nguyên không thèm liếc Ngô Hiên mà chuyển ánh mắt sang Băng Vũ Tích, trong mắt gã, Ngô Hiên đã là người chế, cho dù không chết thì hắn cũng đã bị thương nặng, khó mà nhúc nhích được.

-Bây giờ chỉ còn ta và ngươi thôi! Ta muốn xem thử bên trong cơ thể ngươi có Băng Linh Chi Tâm hay không!

Tô Nguyên nở một cười âm trầm, sắc mặt tái nhợt cũng chứng minh là hiện tại gã cũng không tốt hơn bao nhiêu nhưng trước mắt còn việc mà hắn cần giải quyết, không thể không làm cho xong được.

Băng Vũ Tích lạnh lùng nhìn gã, nàng nói: -Ngươi đừng mơ nữa! Băng Linh Chi Tâm căn bản không có ở chỗ ta đâu! Nó đã biến mất không thấy tăm hơi từ sớm rồi!

-Thật không! Nhưng rốt cuộc là thật hay không thì ta phải tự mình tìm mới được!

Tô Nguyên chậm rãi bước tới, mỗi bước chân nặng nề của gã như đang dẫm nát trái tim Băng Vũ Tích.

Trong lúc đó, một bóng người lóe lên, lao thẳng tới chỗ Tô Nguyên. Tô Nguyên cũng chả thèm nhìn mà chỉ nhẹ nhàng phất tay, bóng người xông lên cứng đơ tại chỗ, hoàn toàn không thể nhúc nhích.

-Ồ, không ngờ ngươi vẫn còn có thể nhục nhích! Nếu là ta thì ta sẽ nằm ngoan ngoãn tại chỗ rồi!

Tô Nguyên nghiêng đầu nhìn, bóng người vừa xông lại chính là đệ tử kia của Hỏa Linh tông. Sau khi hôn mê, hiện tại, người này mới tỉnh lại, muốn đánh lén Tô Nguyên nhưng tiếc là vô dụng.

Người này vừa mới nhúc nhích thì đã bị Tô Nguyên gaim cầm bằng một cấm chế.

Trong di tích này, Tô Nguyên chính là Thần! gã chính là người khống chế ở đây, dễ dàng có thể khống chế hành động của họ.

-Tô Nguyên, vì sao người lại làm thế? Trong lúc này cũng không còn bảo vật, tại sao ngươi lại giết người?

Đệ tử Hỏa Linh Tông thét lớn, nếu tranh đoạt bảo vật thì cũng dễ hiểu nhưng nơi này lại không có bất kỳ món bảo vật nào, người này không hiểu tại sao Tô Nguyên lại muốn giết người -Trước đó không pahỉ đã nói rồi sao! Giết các ngươi còn cần lý do à? Không lâu sau, ba đại tông môn các ngươi sẽ bị chúng ta diệt trừ!

Tô Nguyên cười lớn, vung quyền đánh tới, người đệ tử này bay ngược lại, không còn động đậy.

-Không phải cố ý đâu! Đó chỉ là ngoài ý muốn…

Chương 198. Đôi cánh băng khổng lồ, Băng Vô Phách Tử! (3)

Giọng nói Tô Nguyên còn chưa dứt thì Băng Vũ Tích đã lao tới, trong mắt tràn đầy sự phẫ nộ, nàng chém ra một chiêu mạnh nhất, hàn băng cực lạnh lẽo gào thét bay tới.

Tô Nguyên sửng sốt, khóe miệng nhếch ra một nụ cười lạnh lùng, khi chiêu kia gần đánh vào trên người Tô Nguyên thì hắn đột ngột biến mất khiến cho công kích của Băng Vũ Tích rơi vào khoảng không.

-Không ngờ ngươi có thể giãy ra khỏi cấm chế! Không hổ là yêu chủ của Băng Linh Tộc, cũng có chút bản lãnh đấy!

Tô Nguyên cũng đổ mồ hôi lạnh, nếu trong di tích này không thể thuấn di thì gã chắc chắn sẽ trúng chiêu.

Băng Vũ Tích xoay đầu, máu chảy xuống bên khóe miệng, có lẽ là thi triển vũ kỹ, cưỡng chế phá vỡ cấm chế này đã có ảnh hưởng không nhỏ lên thân thể nàng, Tình hình hiện tại thế này, cái gì cũng không cần bận tâm nữa, nếu không thi triển thì kết quả sẽ còn nghiêm trọng hơn thế này nhiều.

-Ngươi đi chết đi!

Băng Vũ Tích lay động đôi cánh băng, cắn chặt răng, tiếp tục chém ra vũ kỹ để đánh bại Tô Nguyên, trong mưa băng dày đặc, cả người Tô Nguyên lại biến mất.

-Vô dụng thôi! Trong di tích này, ta chính là Thần!

Khi Tô Nguyên xuất hiện lại, vị trí của gã đã đổi tới sau lưng Băng Vũ Tích, sắc mặt gã càng thêm tái nhợt.

Tuy ngoài miệng nói thế nhưng trên thực tế, trong cơ thể gã đã hỗn loạn thành một đống rồi, tiêu hao cũng nhiều hơn. gã đã trở thành chủ nhân của di tích nhưng khi sử dụng cấm chế cũng pahỉ tiêu hao linh lực, đặc biệt là khi gã còn thuấn di thế này. Bất lỳ thứ gì cũng có khuyết điểm, không có thứ gì hoàn mỹ mọi mặt cả.

Tô Nguyên nhân lúc Băng Vũ Tích còn chưa kịp phản ứng đã nâng tay chưởng vào sau lưng Băng Vũ Tích. Trong thời khắc nguy cấp này, một bóng người lao tới với tốc độ cực nhanh, khi Tô Nguyên còn cưa kịp phản ứng lại thì bóng người đã tới trước mặt gã, chụp Tô Nguyên một cái, hơn nửa còn nhắm ngay phần ngực của gã mà chưởng một cái nặng nề.

Bùm!

Cả người Tô Nguyên bị chưởng trượt dài về sau, trượt một khảong rất xa mới dừng lại, còn ho ra máu. Đợi sau khi nhìn thấy rõ người trước mặt, trong mắt Tô Nguyên hiện vẻ khó tin cực kỳ rõ rêt.

Đứng trước mắt gã chính là Ngô Hiên, người bị gã đánh bay vừa rồi. Lúc này, Ngô Hiên đã hoàn toàn thay đổi, sau lưng hắn ngưng tụ một đôi cánh băng khổng lồ, lớn hơn cánh băng của Băng Vũ Tích gấp mấy lần. Đôi cánh của Ngô Hiên nhẹ nhàng lay động, hàn băng tỏa ra chung quanh.

Sắc mặt Ngô Hiên tái nhợt, hoàn toàn không có chút máu, trên ngực còn chưởng ấn của Tô Nguyên, tất cả đều chứng minh là hắn thật sự bị thương nhưng vẫn cố gắng chịu đựng tới bây giờ.

Càng khiến người khác ngạc nhiên chính là trong miệng Ngô Hiên còn ngậm dây thừng, nói chính xác hơn là Băng Lăng Thạch bị treo trên sợi dây thừng kia. Sau khi bị dánh bại lúc vừa rồi, Ngô Hiên không chút do dự mà đã trực tiếp ngậm Băng Lăng Thạch vào trong miệng nhưng linh lực trước sau vẫn khôi phục rất chậm nên hắn mới nhớ lại Băng Lăng Thạch bị cột một nửa phía trên cổ.

Băng Lăng Thạch là thứ có thể giúp khôi phục rất tốt đối với Băng Linh Thể, càng có thêm tác dụng chửa thương. Vì thế, Ngô Hiên không chút do dự, trực tiếp ngậm Băng Lăng Thạch đeo trên cổ vào miệng, dùng miệng hấp thu linh lực trong đó.

Sau khi Ngô Hiên hấp thu, tất cả đều thay đổi, máu trong người hắn sôi trào, tức khắc khởi động đôi cánh băng khổng lồ sau lưng, thậm chí tu vi cũng tăng mạnh. Cùng lúc đó, linh lực bên trong Băng Lăng Thạch mà hắn ngậm cũng đang nahnh chóng biến mất.

Hắn cũng không thể để ý được nhiều như vậy nữa rồi, Ngô Hiên nhanh chóng lao tới, cắt dứt công kích của Tô Nguyên.

Băng Vũ Tích quay đầu lại, thấy đôi cánh băng của Ngô Hiên thì trong ánh mắt hiện lên tia kinh hãi. Cánh băng là biểu tượng của Băng Linh Tộc, hơn nửa cành băng càng lớn thì cũng có nghĩa là huyết mạch người này càng tinh khiết.

Ngô Hiên trước mắt này có đôi cánh băng cực kỳ lớn, là cánh băng lớn nhất trong số những đôi cánh nàng từng thấy. Thậm chí ngay cả cha nàng và đại trưởng lão trước kia cũng không có đôi cánh khổng lồ như vậy. Chỉ có huyết mạch càng tinh thuần thì cánh băng mới có thể càng lớn, cánh băng càng lớn thì thiên phú càng mạnh.

Đôi cánh băng sau lưng Ngô Hiên đã vượt quá hiểu biết của Băng Vũ Tích. Chẳng lẽ huyết mạch của Ngô Hiên là cực kỳ thuần khiết sao? Dù huyết mạch của Băng Vũ Tích cũng thuần khiết, phụ thân và gia gia của nàng cũng có huyết mạch cực kỳ thuần khiết trong đồng lứa, huyết mạch như thế đã là tinh khiết lắm rồi nhưng đôi cánh băng của họ vẫn không lớn bằng Ngô Hiên.

Nhưng Ngô Hiên rõ ràng là không có huyết mạch mà lại có thể thi triển ra cánh băng. Đây mới là chỗ khiến nàng hoài nghi. Huyết mạch có sẽ có liên kết với nhau nên nàng chắc chắn có thể cảm ứng được, Ngô Hiên căn bản không có cơ hội che giấu.

Nhưng tình huống trước mắt này, nàng nên giải thích thế nào đây? Nàng nghi ngờ rằng Ngô Hiên cũng không quá rõ ràng, tất cả đều như là bất ngờ, bắt đầu từ khi hắn ngậm Băng Lăng Thạch.

-Ngươi, sao ngươi còn có thể đứng lên nổi! Còn đôi cánh băng này nữa!

Tô Nguyên nhìn Ngô Hiên bằng ánh mắt khó tin, há miệng mà cũng không nói nên lời. gã mơ hồ cảm nhận được thực lực của Ngô Hiên, chỉ trong tích tắc mà nó đã tăng vọt tới cấp bậc khủng khiếp giống như chỉ cần hắn phất ta là có thể hủy diệt nơi này.

-Trận chiến này cũng nên kết thúc rồi nhỉ!

Thân hình Ngô Hiên lóe lên, cả người biến mất tại chỗ, tốc độ nhanh gấp mấy chục lần.

Tô Nguyên chỉ nhìn thấy trước mắt lóe lên một cái, sau đó không còn thấy gì nữa, thậm chí ngay cả khí tức của Ngô Hiên, gã cũng không cảm nhận được.

Điều khủng bố nhất không phải là thực lực quá mạnh mà là vô tri (không biết)!

Hiên tại, Ngô Hiên tạo cho Tô Nguyên cảm giác hắn là một cái động không đáy, sâu không lường được!

-Ở đây, ta chính là Thần!

Tô Nguyên dừng một lát rồi lại thét lên, đồng thời, gã cũng biến mất ngay tại chỗ, gã muốn dịch chuyển qua bên cạnh để tránh né chiêu công kích mà gã không đoán được này.

Khi gã thoáng hiện lần nữa thì thấy trước mắt vẫn là một mình Băng Vũ Tích. Ngô Hiên vốn dĩ đứng tại chỗ kia lại không thấy. Khi gã đang suy đoán Ngô Hiên đang ở đâu, gã cảm thấy sau lưng lạnh lẽo, gã nhanh chóng xoay người lại thì thấy Ngô Hiên đang đứng sau lưng mình.

Tốc độ của Ngô Hiên đã vượt qua tưởng tưởng của gã, cón có điều khủng bố mà gã cảm ứng được đã khóa chặt gã tại chỗ, ngay cả thuấn di cũng không tác dụng.

-Kết thúc thôi!

Ngô Hiên trầm giọng quát lớn, cánh băng trên lưng run nhẹ, vọt tới trước mặt Tô Nguyên với tốc độ cực nhanh. Tô Nguyên muốn thuấn di nhanh chóng nhưng tốc độ không nhanh bằng Ngô Hiên.

Băng Vô Phách Tử!

Ngô Hiên đánh một kích nặng nề nhắm ngay phần bụng Tô Nguyên, từng miếng băng bay ra, khí tức lạnh lẽo phóng thẳng ra ngoài, tản ra chung quanh. Thân thể Tô Nguyên cứng đờ, gương mặt đã vặn vẹo.

Đông!

Cả người Tô Nguyên bắn ra ngoài như một thiên thạch, còn mang theo băng đá, kéo lê thành một sông băng, đụng một cái nặng nề lên vương tọa pha lê.

Bùm! Một tiếng động nặng nề vang lên. Tô Nguyên đập mạnh lên vương tọa pha lê rồi lại dừng lại trên đó. Vương tọa pha lê ‘rắc’ một tiếng, vết rạn nứt trải rộng khắp vương tọa giống như vương tọa có thể bể nát bất kỳ lúc nào.

Vương tọa pha lê có thể bị động đón lấy Tô Nguyên thì cũng chứng minh thứ này rất cứng rắn. Nhưng dù cứng rắn cỡ nào cũng sẽ có giới hạn, vết rạn nứt rậm rạp này chính là bằng chứng tốt nhất, vương tọa này sắp hư rồi.

Phốc! Tô Nguyên phun máu. Cả người tê liệt ngã xuống trên vương tọa pha lê, ngực bị lõm xuống hoàn toàn, chỉ dùng mắt thường cũng có thấy là trạng thái của gã đã là nửa chết nửa sống rồi nhưng ánh mắt vẫn nhìn thẳng Ngô Hiên, bên trong đầy phẫn nộ và oán hận. Nhưng thân thể đã không còn nghe theo điều khiển của gã, nhúc nhích thôi cũng đã là khó khăn.

Ngô Hiên hạ xuống từ không trung, đôi cánh băng khổng lồ bể thành từng mảnh băng vụn rồi biến mất trên không. Sắc mặt hắn càng thêm tái nhợt, linh lực hình như cũng đã tiêu hao hết, không còn thừa một chút nào.

Tất cả đều xảy ra trong chớp mắt, thời gian tổng cộng cũng không vượt qua mười giây.

Tô Nguyên đã bị Ngô Hiên giải quyết một cách đơn giản như vậy, khiến người ta khó mà đoán được.

Đây chính là đảo ngược tình thế từ trong dự liệu!

Chương 199: Truyền tống đến Băng Uyên Đại Địa.

-Không ngờ ngươi lại còn có sức mạnh như thế! Ngươi che giấu cũng kỹ đấy!

Tô Nguyên ho khan, gian nan nói ra một câu, tính mạng gã còn khó giữ, cũng không thể phản kích lại được.

Một kích kia của Ngô Hiên đã dùng hết toàn lực, cho dù quanh thân Tô Nguyên có ánh sáng đen quỷ dị thì cũng khó mà đỡ được một chiêu này. Huống chi, Tô Nguyên đã không còn ánh sáng đen kia nữa, mà gã cũng không dám thi triển nó nữa, nếu tiếp tục thi triển, còn hấp thu linh lực của người khác thì gã cũng đang tự tìm chết đường chết mà thôi.

Trong tình huống không thả ánh sáng đen ra, Tô Nguyên đã không còn được một nửa sức mạnh. Thứ gã ỷ lại chính là ánh sáng đen quỷ dị kia, thiếu đi ánh sáng đen này thì Tô Nguyên đã không còn sức mạnh cường hãn gì nữa rồi.

Lúc này, Ngô Hiên lấy Băng Lăng Thạch từ trong miệng ra, Băng Lăng Thạch đã ảm đạm, mất đi ánh sáng, nhìn thoáng qua không khác gì một hòn đá bình thường. Linh lực bên trong đã không còn chút xíu nào, không còn dù chỉ là một chút.

Hắn bỏ Băng Lăng Thạch vào túi trữ vật, cho dù nó không còn chút linh lực nào, cứ tạm thời cất lại trước, đợi chuyện này xong thì lạ xem thử bên trong rốt cuộc có huyền cơ gì.

Băng Vũ Tích đi tới bên cạnh Ngô Hiên, dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn Tô Nguyên. Ngô Hiên nghi ngờ bao nhiêu, nàng càng nghi ngờ nhiều hơn.

-Ta che giấu kỹ hay không kỹ thì bây giờ cũng đã không còn quan trọng. Quan trọng là ngươi che giấu còn kỹ hơn nhiều! Nói đi, rốt cuộc ngươi là ai? Vì sao lại đặc biệt muốn tìm chí bảo của Viễn Cổ Tộc?

Sắc mặt Ngô Hiên tái nhợt, nói thật thì bây giờ cơ thể hắn cũng cực kỳ kém, nhưng vì để hỏi ra mọi chuyện thì chỉ còn cách gắng gượng chống đỡ.

Hăn biết rõ một kích kia của mình sẽ gây ra hậu quả gì cho Tô Nguyên, cho dù không nguy hiểm tới tính mạng cho gã nhưng Tô Nguyên này phải chết! Nếu để người này sống sót thì gã chắc chắn là sự uy hiếp đối với họ.

Trong cuộc luận võ, hắn cũng muốn ra tay nhưng làm gì cũng bị nhiều người nhìn chằm chằm, lúc ấy chỉ cần không phải người mù thì đều có thể nhìn ra được là Ngô Hiên đã áp chế Tô Nguyên. Nếu hắn cố y giết chết Tô Nguyên, vậy thì danh ngạch vào di tích sẽ vô duyên với hắn, thậm chí còn phải chịu đựng cơn phẫn nộ của Tạ Lăng Đan Vương.

Nhưng ngoài dự đoán của Ngô Hiên là hắn lại thắng trực tiếp khiến cho Tô Nguyên hận tới mức nghiến răng nghiến lợi, cũng càng chờ mong cuộc gặp mặt trong di tích hơn, do đó mới xuất hiện loại tình huống này. Tô Nguyên đã hiểu biết đại khái về tình huống của di tích này, hiểu tới mức có thể khống chế nó nhưng lại không ngờ đan dược bên trong đều đã trở thành phế phẩm.

Ngô Hiên đoán được Tô Nguyên có sát ý với mình nhưng lại không biết tại sao gã lại có sát ý với hắn. Hiện tại, hắn đã biết rồi, cũng là nhờ vừa rồi, Tô Nguyên tự mình nói ra. Tất cả đều có liên quan tới Phương tiên sinh, bản thân ảnh hưởng tới kế hoạch của họ… Còn trở thành cái đinh trong miệng tông môn thần bí kia, tuy vậy lực chú ý đối với hắn cũng không lớn, ngược lại, Tô Nguyên này lại muốn thay tông môn thần bí kia diệt trừ hắn.

Xảy ra tình huống này cũng là nguyên nhân khiến hắn không hạ sát thủ. Nếu hắn thật sự giết chế thì di tích này cũng vô duyên với hắn. Cuối cùng, hắn cũng không thể lấy được hai phương thuốc dân gian quan trọng và những thứ cô đọng không kia.

Tô Nguyên lại ho khan vài tiếng, vô lực mà chế giễu: -Ngươi nghĩ ta sẽ nói cho ngươi biết à… Thật không ngờ, Tô Nguyên ta đường đường như thế lại phải chết ở đây…

Giọng nói của gã còn chưa dứt thì gã đã vô lực, buông thỏng tay, đã hôn mê bất tỉnh, có lẽ đã cách lúc chết không xa. Cùng lúc đó, vương tọa pha lê mà gã đang nằm phát ra tạp âm “đùng”, đột ngột bể nát, biến thành một đống chất thải công nghiệp văng ra chung quanh.

Đồng thời, di tích cũng bắt đầu chấn động, không phải chỉ lắc lư như lúc trước mà là rung lắc kịch liệt, công trình xung quanh không ngừng sụp đổ. Vương tọa khống chế di tích đã bị hư vỡ thì di tích này bị sụp đổ cũng là chuyện bình thường, hơn bản thân di tích này cũng không ổn định, cộng thêm việc vừa rồi, Tô Nguyên đã liều lĩnh rút ra linh lực, cuối cùng mới dẫn tới việc không thể bổ cứu mà sụp đổ.

-Nơi này sụp đổ rồi! Chúng ta đi thôi!

Sắc mặt Băng Vũ Tích cũng tái nhợt, nàng nhìn Ngô Hiên lại phát hiện hắn đang nở một nụ cười khổ.

-Ta không đi nổi!

Ngô Hiên khó khăn nhúc nhích để đứng thẳng lên, như thế này đã xem như là cực hạn chứ đừng nói gì tới chạy trốn.

Băng Vũ Tích không chút do dự, nàng ôm Ngô Hiên chạy về phía xa xa nhưng tốc độ sụp đổ nhanh hơn tốc độ họ chạy trốn rất nhiều. Nhưng Băng Vũ Tích ôm Ngô Hiên chạy về phía hắn chứ không phải là hướng cửa vào di tích.

Nàng nhanh chóng bay vào một phòng, đứng một vị trí trong đó, bắt đầu truyền linh lực vào trong đất. Trong phút chốc, mặt đất nơi họ đứng bắt đầu tỏa ra hào quang, bao bọc họ bên trong, khi di tích sắp hoàn toàn sụp xuống, bọn họ đã biến mất khỏi tại vị trí kia.

Khi họ vừa biến mất, di tích hoàn toàn sụp đổ, chôn vùi nơi họ vừa đứng. Không chỉ nơi đó, những chỗ khác cũng hoàn toàn sụp xuống, tạo thành chấn động sụp đổ mang tính hủy diệt.

Bên ngoài di tích đã loạn thành một đống, không ngừng vận chuyển linh lực vào cấm chế nhưng việc này không có chút tác dụng nào, di tích này đang ngừng sụp xuống với diện tích lớn.

-Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?

Tất cả mọi người kinh ngạc nhìn di tích đang sụp đổ, dù đưa vào linh lực bao nhiêu thì nơi này cũng không thể ổn định. Cấm chế che phủ bên ngoài di tích cũng bắt đầu tan vỡ, xem ra không lâu nữa, di tích cũng triệt để sụp xuống, trở thành một đống phế tích.

-Sao lần này không thể kiểm soát được? Chẳng lẽ họ đã lấy đi vật gì đó?

Môn chủ tông môn Kim Linh -Diêu Tấn kinh ngạc thốt lên.

Những tông môn khác cũng cực lỳ ngạc nhiên, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Người của họ còn ở bên trong mà, di tích sụp đổ thì chẳng phải những người bên trong sẽ bị chôn sống sao?

Trong đám người, kẻ lo lắng nhất chính là Tạ Lăng Đan Vương. Ông ta thấy di tích sụp xuống nhiều như vậy, như thế chẳng phải có nghĩa là Tô Nguyên đi vào di tích đã thất bại rồi sao? Tô Nguyên tiến vào di tích này chủ yếu là để giành lấy di tích này và bảo vật bên trong nó.

Chương 200. Truyền tống đến Băng Uyên Đại Địa.(2)

Hiện tại di tích sụp đổ thì ông ta còn giành lấy được thứ gì nữa đây? Ông ta hi vọng Tô Nguyên có thể bình an đi ra, nếu có thể lấy được bảo vật thì càng hoàn mỹ hơn.

Đáng tiếc điều đó sẽ không thể xảy ra, Tô Nguyên đã chết ở bên trong, không chỉ Tô Nguyên mà còn có đệ tử của ba đại tông môn cũng bị mai táng ở bên trong. Mà hai người may mắn còn sống sót chỉ có Ngô Hiên và Băng Vũ Tích mà thôi.

Cuối cùng, cấm chế bên ngoài di tích cũng không thể duy trì mà trực tiếp biến mất. Khi cấm chế vừa biến mất, di tích giống như một hòn đá bị làm mềm, gần như là sụp đổ, hãm xuống dưới cùng lúc, trở thành một đống phế thải. Di tích lớn như vậy mà sụp đổ tất cả cùng một lúc khiến cho tro bụi phủ đầy cả một khu vực rộng lớn, quang cảnh cực kỳ đồ sộ.

Những người bị tro bụi bao phủ đều khởi động linh lực, ngăn chặn đám tro bụi này ờ bên ngoài. Người có tu vi thấp không có loại năng lực này nên bị đám tro bụi bao phủ khiến cả người cũng dính đầy bụi.

Điều này cũng không có gì quan trọng, quan trọng chính là di tích lớn như thế, nói sụp là sụp ngay, những người khác còn chưa chạy tới. Những người đứng ở xa muốn vớt chút lợi nhỏ bây giờ đều đang cảm thấy may mắn vì di tích này không có mở cửa, nếu bọn họ đi vào thì chắc chắn đều sẽ bị chốn ở bên trong.

Trong mắt họ không có chút đồng cảm nào mà ngược lại còn hiện lên tia hả hê, vui vẻ khi thấy người khác gặp họa. Di tích này thuộc quyền sở hữu của ba đại tông môn, bây giờ kẻ chịu tổn thất cũng chính là ba đại tông môn, đúng là khiến họ hả hê trong lòng!

-Tìm đi!

Diêu Tấn của Kim Linh Tông dẫn đầu bay về phía đống phế tích, họ muốn tìm kiếm thông tin về mấy đệ tử kia, cho dù đã chết thì cũng pahỉ thấy được thi thể.

Lương Diệp và Lương Minh liếc nhau một cái rồi đều nở một nụ cười khổ. Không a ngờ sẽ xảy ra chuyện này, có thể đoán ra được là di tích này không ổn định nhưng lại không ngờ được di tích sẽ sụp đổ!

Bọn họ dẫn người bay về phía di tích, muốn nhanh chóng tìm ra Ngô Hiên và Băng Vũ Tích mà không biết rằng hai ngươi đó đã không còn trong di tích.

Ngô Hiên và Băng Vũ Tích biến mất trong di tích. Ngô Hiên chỉ cảm nhận được trước mắt mình lay động, rõ ràng đây là cảm giác truyền tống từ di tích đến nơi khác, cũng có nghĩa là nơi họ vừa đứng khi nãy chính là cấm chế truyền tống.

Quả nhiên, khi tầm mắt hắn khôi phục bình thường, trước mắt… không còn là di tích tan hoang nữa mà đã trở thành quang cảnh băng tuyết ngập trời! Gió lạnh thổi tới chứng minh tất cả đều là thật. Sự biến háo này khiến Ngô Hiên cảm thấy rất bất ngờ, biến hóa quá nhanh!

-Rốt cuộc chúng ta đang ở đâu đây?

Ngô Hiên kinh ngạc hỏi.

-Nơi này là Băng Uyên Đại Địa! Là nơi ta phát hiện trong di tích, chỉ có thể truyền tống tới, không thể truyuền tống trở về… Trừ Băng Uyên Đại Địa này cũng còn những chỗ khác nữa…

Khi Tô Nguyên đại chiến với đệ tử của những tông môn khác, Băng Vũ Tích là người tới trễ nhất. Lúc đầu, nàng đi khắp nơi trong di tích mới phát hiện ra chỗ kia là cấm chế có thể truyền tống. Cũng may là Băng Vũ Tích phát hiện ra cấm chế turyền tống này nên hai người mới không bị chôn sống.

Quan trọng nhất là Ngô Hiên còn có thể truyền tống, chứ nếu ngay cả cấm chế truyền tống mà hắn còn miễn dịch thì hắn chỉ còn nước ngồi trong di tích chờ chết thôi, sau đó thì mạng cũng mất luôn. Có cấm chế tiện lợi như thế còn không dùng được thì không phải là một chuyện rất bi kịch sao?

Thân là một người có chuyên môn nghiên cứu cấm chế, Tô Thanh Đan Vương cũng không cảm thấy cấm chế này kỳ diệu ở điểm nào. Đôi khi, Tô Thanh Đan Vương muốn đi ra ngoài tìm kiếm tài liệu gì đó thì cũng có thể thông qua cấm chế này để đi ra ngoài. Có thể nói là những cấm chế truyền tống này đều có ở các Viễn Cổ Tộc, bất quá nó có khuyết điểm cũng khá lớn là tiêu hao quá nhiều linh lực, Nhưng truyền tống thẳng tới Băng Uyên Đại Địa cũng đã đủ xa rồi, như thế chẳng phải có nghĩa là có thể tìm kiếm Băng Lăng Thạch và cả huyết mạch ở trong này sao? Tiết kiệm được không ít sức lực để chạy hết lộ trình, trước đó, bọn họ đã nghĩ là sau khi chấm dứt chuyện di tích, bọn họ mới đến Băng Uyên Đại Địa, mà bây giờ di tích đã sụp đổ, họ lại vừa đến được nơi này.

Nhưng mà bọn họ đã biến mất trong di tích, nếu những người khác tìm ra thi thể của Tô Nguyên mà không tìm ra thi thể của họ thì sẽ có suy nghĩ gì? Nói không chừng những người đó sẽ phán định hai người họchính là sát thủ.

Đương nhiên, bọn họ có thể tìm được thi thể Tô Nguyên hay không thì cũng là một vấn đề. Đá vụn ở di tích nhiều như vậy cũng không dễ tìm. Nhưng dù thế nào, tinh thần và thể lực hiện tại của bọn họ đều rất mệt mỏi, nếu muốn trở về thì cũng phải đợi khôi phục đã!

Ngô Hiên muốn Băng Vũ Tích buông mình ra, một người đàn ông mà để phụ nữ ôm như thế thì có chút xấu hổ.

Hắn còn chưa kịp mở miệng nói chuyện thì Băng Vũ Tích đang ôm hắn đột ngột ngã xuống, hai người cũng ngã cùng nhau khiến Ngô Hiên đập mạnh lên mặt đất, còn bị trở thành đệm thịt của Băng Vũ Tích.

Ngô Hiên gian nan ngồi dậy mới phát hiện Băng Vũ Tích nằm trên người mình, sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ, mí mắt hơi rung, miệng không ngừng hít thở hình như là nàng đang cực lỳ khó chịu.

Mặt nạ dán trên mặt nàng đột nhiên bung ra, để lộ ra gương mặt tuyệt mỹ.

Gương mặt vốn đang cực kỳ tái nhợt bây giờ trở nên hồng nhuận, cũng không phải là khí sắc thay đổi tốt hơn mà trong mắt Ngô Hiên thì lại còn kém hơn!

-Băng công chủ, ngươi thế nào rồi?

Ngô Hiên nắm lấy cổ tay Băng Vũ Tích, bắt đầu kiểm tra bên trong thân thể nàng, sau một hồi, sắc mặt Ngô Hiên biến đổi: -Kinh mạch hoàn toàn hỗn loạn, linh lực gần như đã biến mất hết!

Trước đó, Băng Vũ Tích cưỡng chế tránh khỏi sự kiềm hãm của cấm chế thì cần phải dùng thứ gì đó, bây giờ hắn mới biết là nó cũng không đơn giản như thế. Không chỉ lúc cưỡng chế bị tiêu hao nhiêu mà khi đưa Ngô Hiên truyền tống đi lại tốn thêm linh lực cho hai người nên gần như là rút hết linh lực của Băng Vũ Tích.

Nhưng nếu chỉ tiêu hao linh lực thì chắc chắn sẽ không tới mức độ xuấ hiện tình huốn này. Bởi vì hiện tại, Ngô Hiên đang ở trong trạng thái hao hết linh lực, vừa rồi thi triển năng lực mạnh mẽ nhưng vẫn không tạo nên tổn thương quá lớn đối với hắn, chỉ bị hao sạch linh lực mà thôi. Nếu như không phải linh lực bị dùng hết thì cánh băng của hắn cũng sẽ không biến mất nhanh như vậy, chỉ có thể chống đỡ một lát chứ không thể duy trì quá lâu.

Chương 201. Bệnh biến

Nhưng chỉ mười giây đồng hồ ngắn ngủi cũng đã đủ để xử lý Tô Nguyên. Lực bộc phát nhất thời như thế cũng cực kỳ đáng sợ.

Ngược lại, linh lực của Băng Vũ Tích dùng hết lại xuất hiện tình huống này, rõ ràng đây không phải là tình trạng linh lực không đủ, Băng Vũ Tích chỉ là linh lực không đủ để thi triển vũ kỹ mà thôi, cũng không phải là hao hết linh lực thì sẽ chết. Vì thế tình huống của Băng Vũ Tích không phải là hao hết linh lực mà có thể là do linh hồn của nàng xảy ra vấn đề.

-Băng công chủ, tình hình hiện tại của ngươi thế nào?

Ngô Hiên hét lên bên tai của Băng Vũ Tích để giúp nàng khôi phục ý thức.

Khi hăn hét liên tục vài tiếng xong, Băng Vũ Tích vẫn không hề có chút phản ứng nào, ngược lại còn nói mê: -Lạnh, lạnh quá…

-Lạnh hả?

Ngô Hiên cố gắng lắm mới nghe rõ được lời nói của Băng Vũ Tích, hắn nâng tay sờ trán nàng rồi nhìn gương mặt hồng hồng, nàng đúng là rất lạnh!

Băng linh thể cảm thấy lạnh lẽo là chuyện rất bình thường,nhưng Băng Vũ Tích cảm thấy lạnh thì lại là bất thường. Đối với băng linh thể, băng đá chính là thứ khiến họ thoải mái nhất, với tu vi của nàng, nhiệt độ cao hoặc rét lạnh quá mức đều sẽ không xảy ra vấn đề gì quá lớn. Dù hiện tại, bọn họ ở trong Băng Uyên Đại Địa, mức độ rét lạnh ở nơi này cũng chỉ coi như là bình thường.

Bây gờ Băng Vũ Tích lại cảm thấy lạnh thì rõ ràng là thể chất của nàng đã thay đổi, hơn nữa còn là sự lạnh lẽo đến từ bên trong cơ thể.

Ngô Hiên nhíu mày nhìn chung quanh, quang cảnh chỉ toàn màu trắng của tuyết, không hề có bất kỳ kiến trúc nào, vây quanh họ cũng chỉ có mấy ngọn núi tuyết. Hắn muốn đi tìm một hang động để Băng Vũ Tích có thể nằm ổn định trước đã.

Lúc này, Ngô Hiên lấy một viên đan dược từ trong túi trữ vật ra, nhét vào miệng, bắt đầu bổ sung linh lực. Hiện tại, thứ hắn cần chính là linh lực, trước đó tiêu hao quá nhiều nên phải bổ sung linh lực mới được.

Đan dược vừa vào miệng là linh lực cũng nhanh chóng khôi phục lại, Ngô Hiên cũng tăng thêm chút sức lực. Hắn ôm Băng Vũ Tích, muốn đi qua bên kia núi tuyết xem thử có hang động nào không. Khi hắn vừa ôm Băng Vũ Tích, hắn lập tức cảm thấy trên tay có chút lạnh, thậm chí còn có chút cứng ngắc.

Ngô Hiên vội vàng đặt Băng Vũ Tích xuống, kéo váy Băng Vũ Tích ra, để lộ ra phần đùi. Sau khi nhìn rõ, Ngô Hiên lập tức kinh sợ, trên đùi Băng Vũ Tích có đóng một lớp băng rất dày.

Khó trách sao Băng Vũ Tích lại cảm thấy ạnh lẽo, phần dưới chân đã bị một lớp băng dày bao phủ, tiếp tục nữa thì toàn thân Băng Vũ Tích sẽ bị bao phủ hết.

Thấy tình trạng này, Ngô Hiên nhanh chóng nhớ lại có lần Băng Vũ Tích từng nói, Hỏa Linh hân cũng đã nói, nếu huyết mạch của người thuộc Băng Linh Tộc không thể lưu thông thì sẽ xuất hiện tình trạng băng linh lực làm tắc nghẽn kinh mạch, từ đó khiến cho thân thể kết băng toàn thân mà bỏ mình.

Không còn gnhi ngờ gì nữa! Băng Vũ Tích đã kích hoạt huyết mạch là điều chắc chắn. Nhưng vì sao lại còn xảy ra tình huống toàn thân kết băng này?

Hắn cũng bị làm cho mờ mịt, không hiểu rõ quá nhiều thứ. Đối với chuyện của Viễn Cổ Tộc, hắn căn bản là không biết gì, chuyện của Băng Linh Tộc cũng vậy, nhiều lắm cũng chỉ biết về kích hoạt huyết mạch mà thôi, còn lại thì cũng không hiểu rõ. Chuyện hắn biết thật sự quá ít.

-Dùng lửa!

Ngô Hiên nhanh chóng triệu hoán Hỏa Linh Chi Tâm, thi triển ra ngọn lửa, bao bọc Băng Vũ Tích, bắt đầu làm tan băng trên người nàng. Trong sự khống chế vô cùng tinh chuẩn của Ngô Hiên, băng trên đùi bắt đầu tan, không khiến hắn thất vọng, lớp băng dày đã hòa tan, cặp đùi xinh đẹp kia lại lộ ra lần nữa.

-A... lạnh! Lạnh quá!

Băng Vũ Tích vẫn không ngừng nói mê sảng như trước, tựa hồ như ngọn lửa này không đủ để mang lại cảm giác ấm áp cho nàng.

Quả nhiên, khi Ngô Hiên ngừng khống chế ngọn lửa, đùi Băng Vũ Tích lại bị băng dày bao phủ lần nữa, chẳng những không mỏng bớt mà còn dày thêm.

Đây quả thật là chữa lợn lành thành lợn què rồi!

-Xem ra cách này không có tác dụng rồi, chỉ có thể giải quyết bằng linh dược!

Ngô Hiên ôm lấy Băng Vũ Tích lần nữa, nhanh chóng chạy qua bên kia núi tuyết, tìm một hồi lâu mới phát hiện một hang động. Nói là hang động thì cũng không phải, nói chính xác hơn là một cái ầm trên núi. Sau khi hắn dọn hết đống tuyết đọng, hai người tiến vào đó rồi dùng tuyết chắn ở cửa động.

Khi Ngô Hiên buông Băng Vũ Tích ra, hắn cảm thấy vị trí trên tay của hắn dùng để ôm Băng Vũ Tích cũng bắt đầu cứng lại, cũng có nghĩa là lớp băng đã bắt đầu bao trùm toàn thân Băng Vũ Tích. Không ngờ tốc độ lại nhanh như thế, nếu cứ tiếp tục như vậy, sớm muốn gì Băng Vũ Tích cũng sẽ bị băng đóng cứng cả thân thể.

-Chỉ còn cách luyện chế Uẩn Hồn Đan thôi! Nếu Uẩn Hồn Đan không có tác dụng thì cũng hết cách rồi!

Ngô Hiên nhớ lại phương thuốc dân gian Uẩn Hồn Đan mà Tô Thanh Đan vương đã từng dạy cho hắn, bất chợt, hắn lấy linh dược tương ứng từ trong túi trữ vật ra, mấy linh dược này đều được hắn ngắt lấy khi còn ở trong di tích vừa rồi. Trồng linh dược thích hợp ở cửa nhà mình cũng là chuyện bình thường.

Hắn lại tự đút cho bản thân một viên linh đan, đám người Lương Diệp cho hắn không ít đan dược bổ sung linh lực, có thể dùng trong một thời gian ngắn. Hiện tại, điều hắn cần làm là bổ sung linh lực, đợi tí nữa luyện chế đan dược thì sẽ phải tiêu hao rất nhiều linh lực, không ngừng bổ sung linh thì mới luyện chế ra được.

Hơn nữa, Uẩn Hồn Đan này có phẩm cấp không thấp, khoảng cấp sáu! Đan dược cấp sáu tiêu hao rất nhiều linh lực, nếu không kịp bổ sung linh lực thì khó mà luyện chế thành công.

-Phụ thân, đừng trở về trong tộc! Chúng ta phải kiên cường, phải mạnh lên!

Hai tay Băng Vũ Tích vung loạn, bắt trúng góc áo Ngô Hiên rồi nắm chặt, mắt cũng không mở ra, nước mắt trong suốt chảy xuống dọc khóe mắt, biến thành vài bông tuyết.

Ngô Hiên sợ run lên, bắt lấy tay Băng Vũ Tích, ôn nhu nói: -Ngươi trở nên mạnh mẽ thì trong tộc càng cần ngươi!

Thường ngày, Băng Vũ Tích nhìn rất kiên cường, không ngờ cũng có một mặt yếu ớt như vậy!

Ai cũng có một mặt yếu ớt nhưng họ sẽ không thể hiện ra để người ngoài biết.

Băng Vũ Tích vẫn luôn luôn tìm cách chữa trị linh hồn để nhanh chóng mạnh lên. Trong tộc đạ tan vỡ thành từng phần nhỏ, ngay cả mật cảnh cũng vứt bỏ. Dù ai có nhà mà bị vứt bỏ thì cũng sẽ cảm thấy khó chịu trong lòng, thậm chỉ còn phải trải qua một đoạn thời gian lẩn trốn. Chôn giấu trong lòng Băng Vũ Tích chính là khát vọng muốn trở nên mạnh mẽ, thay phụ thân mình trở thành trụ cột của Băng Linh Tộc, bởi vì nàng là công chủ Băng Linh Tộc.

Nếu vẫn luôn ở trong tình trạng thiếu một phần linh hồn mà thực lực vẫn không ngừng tăng lên thì cuối cùng cũng sẽ bị xem là bình hoa.

Chương 202. Diễm Tâm Uẩn Hồn Chúc (1)

Thấy trạng thái của Băng Vũ Tích đã ổn định lại, Ngô Hiên chuyển mắt về đám linh dược héo kia, tay nhẹ nhàng vuốt một cái, linh dược lập tức khôi phục lại tình trạng ban đầu, tỏa ra khí tức tương ứng với nó.

-Yên tâm đi! Uẩn Hồn Đan này chắc chắn sẽ giúp ngươi phục hồi tình trạng ban đầu!

Ánh mắt Ngô Hiên kiên định, hắn nhanh chóng kích hoạt toàn bộ linh dược đã héo rũ, vì chưa từng nếm thử đống linh dược này nên Ngô Hiên đều nhấm nháp từng loại một lần. Sau khi nếm kỹ càng, đôi mắt Ngô Hiên sáng lên, tự lẩm bẩm: -Hương vị này…

Ngô Hiên đột nhiên quay đầu lại, cười nhạt với Băng Vũ Tích một tiếng rồi nói: -Lần luyện chế đan dược này, ta tin chắc rằng sẽ khiến ngươi hài lòng…

Thành phần của Uẩn Hồn Đan có năm loại linh dược, bao gồm Hoàn Hồn Thảo, Ngọc Liễu Qủa, Khổ Độc Hoa, Yêu Tâm Phấn và Minh Nguyệt Thải. Trong Khổ Độc Hoa và Yêu Tâm Phấn có độc tính nhưng đối với Ngô Hiên, độc tính này chả là gì với hắn.

Sự kết hợp này vừa vặn tiêu trừ độc tính của nhau, thế này cũng khá là tinh diệu.

Hiển nhiên, Ngô Hiên không chú ý tới những điều này, hắn càng để ý tới hương vị của chúng.

Chí có nếm thử hương vị mới có thể hiểu rõ những nguyên liệu này có thể luyện chế theo cách nào.

Hoàn Hồn Thảo và Ngọc Liễu Qủa đều có hương vị đậm đặc, hơi tươi mới, có thể nấu canh. Khổ Độc Hoa hơi đáng chát, tuy nói là đắng chát nhưng vẫn có thể xem là gia vị. Yêu Tâm Phấn là phấn hương, cùng có vị cay, Minh Nguyệt Thảo lại giống như nấm hương, có mùi thơm đặc thù.

Khi hắn đã nếm xong các hương vị, trong đầu Ngô Hiên đã nhanh chóng hiện lên cách nấu phù hợp. Nghĩ tới vẻ mặt của Băng Vũ Tích, trong lòng hắn đã có quyết định.

Nấu nướng không chỉ chú ý hương vị mà còn cần tình cảm. Nếu có thể gợi ra sự cộng hưởng thì mới là cách nấu hoàn mỹ nhất, dù cũng chưa chắc có hương vị hoàn mỹ nhất.

Như vậy tốt hơn so với việc thường xuyên làm việc ở ngoài rồi về nhà ăn món do ba mẹ nấu. Không phải là có thể ăn uống thoải mái, không phải là hương vị ngon hơn mà là cảm giác hoài niệm, là một loại tình cảm.

Hắn lấy ra nồi Thất Tinh để ở bên cạnh, lấy tuyết đọng bên ngoài bỏ vào, nhóm lửa bất đầu nấu tuyết bên trong.

Chọn thanh dao sắc bén, lóe sáng xong, Ngô Hiên nhìn những linh dược kia rồi mỉm cười: -Lần này phải làm ra hương vị của ‘nhà’…

Trước đây, khi luyện chế, hắn luôn coi hương vị là điều quan trọng nhất, đó là vì hắn chỉ am hiểu hương vị, giờ lại thêm vào tình cảm thì nhất định phải thay đổi.

-Hương vị là thứ quan trọng nhưng có nên thêm cả yếu tố tình cảm vào để nó thực sự thăng hoa hay không…

Ngô Hiên có trực giác, loại cảm giác này không phải xuất hiện lần đầu tiên mà đã có thật lâu trước đó hoặc cũng có thể là từ khi bước vào thế giới này mới từ từ sinh ra. Trước đây, hắn đều chú trọng nhất vào hương vị, hương vị nhất định là quan trọng nhất nhưng bây giờ, khi hắn nhìn thấy biểu tình của Băng Vũ Tích, hắn mới nghĩ tới là có nên thêm tình cảm vào hay không.

Thực vật ngon miệng thì có vài loại, một loại là món ăn ngon khiến người khác cảm động, một loại lại có hương vị đồng cảm. Kết hợp hai thứ này, Ngô Hiên đoán nó có thể đạt đến trình độ tuyệt đối hoàn mỹ.

Đây cũng chỉ là suy đoán của hắn, đến cùng có thành công hau không thì cũng phải xem cách làm của hắn thế nào.

-Gạo là món chính, cũng có thể chứa hàng trăm vị!

Ngô Hiên lấy một chút gạo từ trong túi trữ vật ra, hắn không chỉ mang theo gạo bên người mà cũng mang theo những nguyên liệu nấu ăn khác, đối với hắn, đó chính là nhu yếu phẩm.

Lấy ra khoảng hơn một chén, đổ hết vào nồi Thất Tinh, nước đã được đun ấm, hắn đổ nước ra rồi cho hết gạo vào trong lô đỉnh.

Đồng thời, Ngô Hiên lại đun thêm một nồi nước nữa rồi bỏ Hoàn Hồn Thảo và Ngọc Liễu Qủa vào, bắt đầu chậm rãi nấu nhừ ra.

Trong khả năng kiểm soát ngọn lửa hoàn hảo của Ngô Hiên, nối Thất Tinh truyền ra mùi nước canh thơm lừng, bỏ hai phần linh dược hương vị vào, dần dần nấu nhừ. Mở nắp nồi, đập vào mắt Ngô Hiên chính là nước súp màu vàng nhạt, trông có vẻ không đậm đặc lắm, lại còn tản ra mùi thơm nồng.

Ngô Hiên không chút chần chờ mà đổ hết nước súp vào lô đỉnh đang đựng gạo, hòa lẫn với gạo đã được rửa sạch.

Khi vỗ nhẹ xuống, lô đỉnh bắt đầu xoay tròn một cách chậm rãi, nhờ tác dụng của ngọn lửa, gạo bắt đầu hút nước súp.

Ngô Hiên cũng không ngồi không chờ đợi món cháo này chín mà hắn lấy Khổ Độc Hoa và Yêu Tâm Phấn ra, ném hết vào trong nồi Thất Tinh rồi bắt đầu dùng lửa xào liên tục. Sau khi loại bỏ hết hơi nước trong hai loại này, Ngô Hiên bắt đầu đập nát chúng, vô cùng dễ dàng nghiền nát hai thứ này thành bột phấn, còn tỏa ra mùi thơm kỳ lạ.

Nếm thử có chút đắng chát, lại có chút vị cay, đúng là thứ gia vị trời sinh. Trước đây, hắn đã trải qua đủ looại sinh hoạt, bên trong sinh mệnh lực đều là sự sống.

Tất cả là để đảm bảo, hắn không dám cam đoan là nhất định sẽ khiến Băng Vũ Tích khôi phục dù sao thì đây cũng là lần thứ hai Băng Vũ Tích bị thương, nếu là Uẩn Hồn Đan quá mức bình thường, có lẽ sẽ không thể đủ để nàng khôi phục lại bình thường trong thời gian ngắn được.

Tình huống hiện tại vô cùng cấp bách, hắn không thể không dụng tâm luyện chế, hắn phải gia tăng dược hiệu của Uẩn Hồn Đan này. Sinh mệnh lực càng quan trọng hơn, dùng sinh mệnh lực để bồi bổ cho thân thể của Băng Vũ Tích.

Sau khi chỉnh lý Khổ Độc Hoa và Yêu Tâm Phấn xong, Ngô Hiên lấy Minh Nguyệt Thảo ra, khi hắn đi ngang qua Minh Nguyệt Thảo này, hắn ngửi thấy mùi nấm hương nhàn nhạt, cũng có thể nói là hương vị có hòa lẫn với mùi nấm hương.

Hắn cũng không chế biến nhiều, mở ra lô đỉnh rồi bỏ trực tiếp vào đó, khi sức nóng giảm xuống, Ngô Hiên tắt lửa.

Đổ hết cháo trong lô đỉnh ra, cháo đầy cả một bồn. Mấy hạt cháo tròn căng, nhìn thoáng qua có ánh vàng lấp lánh, chúng còn hấp thu phần súp nấu từ Hoàn Hồn Thảo và Ngọc Liễu Qủa, sau đó còn có thêm Minh Nguỵệt Thảo, dưới sức nóng của lửa, Minh Nguyệt Thảo tỏa ra mùi thơm nồng, mùi nấm hương càng thêm nồng đậm, thấm người.

Làm tới bước này cũng chưa phải là hoàn thành, Ngô Hiên đã tiêu hao một lượng lớn linh lực, từ đầu đến cuối, hắn đều sử dụng rất nhiều, hơn nửa còn kích hoạt thêm mấy loại, lượng tiêu hao càng lớn. Mấu chốt là thương thế của hắn cũng chưa khỏi hẳn nên có thể nói là Ngô Hiên chịu đựng vết thương để luyện chế.

Không chỉ linh lực còn chưa khôi phục hoàn toàn mà ngay cả thương thế cũng chưa lành hẳn. Nhưng hiện tại cũng không còn biện pháp nào khác, Băng Vũ Tích đang bị băng đá chậm rãi bao trùm toàn thân, nếu đợi tới khi thương thế của hắn khỏi hẳn, linh lực dồi dào thì Băng Vũ Tích có lẽ đã chết rồi.

Hắn không dám đảm bảo sau khi Băng Vũ Tích bị băng bao bọc toàn thân, nàng sẽ không sao, dù gì đây cũng không phải là chuyện tốt. Vì thế, Ngô Hiên chỉ còn cách chịu đựng vết thương để luyện chế, cố gắng vượt qua.

Vừa hoàn thành bước tiếp theo, Ngô Hiên lại thi triển Băng linh lực để đông lạnh cả bồn cháo thành băng đá. Vốn dĩ, lúc này cũng rất lạnh nên khi hắn thi triển Băng linh lực thì bồn cháo này cũng nhanh chóng giảm nhiệt độ, mùi thơm và hơi nóng tỏa ra lúc trước cũng nhanh chóng tan đi.

Lúc này, Ngô Hiên lại lấy hai khối Diễm Tâm Tinh từ trong túi trữ vật ra, khi vừa lấy chúng ra thì nhiệt độ của Diễm Tâm Tinh này khiến không khí chung quanh cũng có chút ấm áp.

-Món cháo này phải dựa vào ngươi rồi!

Chương 203. Diễm Tâm Uẩn Hồn Chúc (2)

Ngô Hiên bóp nát Diễm Tâm Tinh trên tay thành bột phấn rồi bỏ vào trong bồn. Diễm Tâm Tinh này là do hắn hắn giành được khi ở trong Đan Sư Tháp, tuy bề ngoài trông giống một cục đá nhưng thực tế, nó lại là một loại dược liệu có thể dùng để tu luyện và cũng có thể xem nó như linh dược để luyện chế. Dựa trên tác dụng mà nói, Diễm Tâm Tinh này cũng không nằm trong phương thuốc dân gian của Uẩn Hồn Đan nhưng hắn cần có nhiệt độ của Diễm Tâm Tinh và cần cả ngọn lửa bên trong Diễm Tâm Tinh nữa.

Băng Vũ Tích bị đông cứng thành như vậy, nếu chỉ dùng Uẩn Hồn Đan bình thường thì có lẽ tác dụng cũng không được bao nhiêu.

Vì thế Ngô Hiên mới cho thêm Diễm Tâm Tinh này, như vậy mới thể đưa nó vào trong thân thể, hòa tan từng tầng băng đá, đả thông kinh mạch.

Bột phấn Diễm Tâm Tinh hào tan phần cháo đã đông thành băng, nhiệt độ của Diễm Tâm Tinh không thấp, bột phấn màu đỏ từ từ hòa tan cháo khiến cho bột phấn của Diễm Tâm Tinh chìm xuống đáy bồn cháo. Không có ngọn lửa bùng lên nhưng lại làm cho cháo sôi sùng sục, giống như tình trạng khi vừa mới đổ ra.

Khi Diễm Tâm Tinh chậm rãi chìm xuống, Ngô Hiên hít một hơi thật sâu rồi đổ Khổ Độc Hoa và Yêu Tâm Phấn vào cháo, quấy đều lên. Khi nhiệt độ dần hạ xuống, mùi thơm gia vị tỏa ra chung quanh khiến cả hang động ngập tràn hương thơm.

Có lẽ nhờ dùng lửa nhỏ đun chậm nên hương vị dung hợp càng thêm hoàn mỹ, mùi thơm càng lúc càng nồng nàn. Bỏ qua nguyên liệu nấu ăn đặc thù, tất cả nhìn qua đều rất bình thường, bồn cháo này cũng không có gì phức tạp, nhìn thoáng qua có vài miếng có vài miếng hành tháo, cháo có chút màu vàng óng, màu sắc sáng bóng.

Sau một hồi, cháo sôi sùng sục cũng yên tĩnh lại, nhìn bề ngoài không khác gì món cháo bình thường. Lần này cũng không có bộc phát ra sinh mệnh lực kinh người mà cảm giác như sinh mệnh lực này được kéo dài, dần dần tản ra chung quanh.

Chẳng lẽ lần này hắn thất bại sao? Đây là đan dược cấp sáu, lần trước luyện chế ra Bích Hải Thanh Ti Thang (canh) đã bùng nổ ra sinh mệnh lực cực kỳ khủng khiếp, đúng là khiến người ta khó hiểu!

Ngô Hiên cũng không để lộ ra ánh mắt thất vọng, ngược lại hắn còn rất hài lòng. Hắn chưa bao giờ đảm bảo về việc nấu nướng, nếu có thất bại cũng cah3 sao.

Hắn nhẹ nhàng bưng bồn cháo lên, quấy nhẹ rồi khẽ nói: -Uẩn Hồn Đan… Món cháo này nên gọi là Diễm Tâm Uẩn Hồn Chúc (cháo) nhỉ?

Ngô Hiên quay đầu lại nhìn về phía Băng Vũ Tích, bBăng Vũ Tích vẫn nắm chặt góc áo hắn như cũ, không chụ buông ra. Lúc này, trên người nàng còn có thêm tầng băng lan tràn tới trước ngực của nàng rồi, sắc mặt của Băng Vũ Tích cũng càng thêm hồng nhuận.

Như thế có thể nói là hồi quang phản chiếu, máu trong cơ thể cũng bị dồn ép lên, gương mặt muốn không đỏ hồng cũng không được.

Hắn cẩn thận ôm lấy Băng Vũ Tích, để nàng dựa vào ai mình rồi dùng thìa gỗ đút cho nàng. Cháo ấm áp vừa tới môi nàng, đụng vào phần môi dưới, Băng Vũ Tích vô thức mở miệng, chậm rãi nuốt miếng cháo vào.

Cháo ấm áp chảy từ cổ họng nàng vào trong bụng, đi theo nó chính là khí tức ấm áp bên trong thân thể Băng Vũ Tích cũng chậm rãi chuyển động. Bên ngoài cơ thể Băng Vũ Tích cũng tản mát ra ánh sáng xanh của sinh mệnh lực.

Sau khi liên tục đút vài miếng, trên người Băng Vũ Tích cũng dần ấm áp lên khiến cho tầng băng đá kia từ từ biến mất, không còn rét lạnh như trước, sinh mệnh lực bao bọc toàn thân Băng Vũ Tích, chậm rãi chữa trị cơ thể nàng.

-Phụ thân, mẫu thân…

Băng Vũ Tích vô thức rơi lệ, tay nắm chặt quần áo Ngô Hiên, giống như là món cháo này đã gợi lại ký ức trong lòng nàng. Cháo ấm áp thấm vào tim phổi tựa như là đã khiến cho nàng nhớ lại thời điểm huy hoàng khi còn ở Băng Linh Tộc, người thân vẫn còn ở bên cạnh nàng.

Đáng tiếc, đó chỉ là một giấc mộng nhưng có thể nhớ lại hồi ức tốt đẹp ngày xưa cũng là một loại gửi gắm tinh thần.

Sau khi Ngô Hiên đút được một ít cháo, băng trên người Băng Vũ Tích cũng hoàn toàn biến mất, sinh mệnh lực tỏa sáng tới trạng thái cao nhất.

Diễm Tâm Uẩn Hồn Chúc này không giống với đan dược trước kia, nó chú trọng vào việc lực bộc phát từ bên trong, từ sâu trong tim bộc phát ra ngoài. Sinh mệnh lực bùng nổ ra ngoài lại đạt tới đỉnh phong, thậm chí còn cao hơn cả Bích Hải Thanh Ti Thang.

-A...

Băng Vũ Tích hừ nhẹ một tiếng, trên mặt hiện lên tia thống khổ, Băng linh lực bùng nổ từ trong cơ thể nàng ra ngoài, chung quanh nổi lên gió lạnh như đang hoàn toàn phóng thích hàn khí trong cơ thể ra ngoài.

Ngô Hiên la lên, hắn khó mà chịu nổi, hàn khí kia rất lạnh, thậm chí còn khiến cho hắn có cảm giác rét lạnh. Hàn khí này có lẽ đã đọng lại trong cô thể Băng Vũ Tích đã lâu nên khí phóng xuất ra ngoài mới đầy oán khí như vây.

Hàn khí kia đến nhanh thì đi cũng nhanh. Trong chớp mắt, gió lạnh đã hòan toàn phóng thích ra, Ngô Hiên nhìn về phái Băng Vũ Tích lần nữa mới kinh ngạc phát hiện sắc mặt Băng Vũ Tích đã hồng nhuận, không còn sự tái nhợt khủng khiếp trước đó, môi cũng khôi phục màu hồng nhạt, chân mày cũng biến trở về màu đen.

Đáng tiếc là mái tóc màu trắng bạc này cũng không khôi phục lại bình thường, không biết là còn cần thời gian hay là không thể khôi phục nữa! Nhưng điều này cũng không quan trọng lắm!

Trừ sắc mặt trở nên tốt đẹp hơn, ng cũng có thể cảm nhận được linh lực trong cơ thể Băng Vũ Tích đang bắt đầu tăng lên, dễ dàng đột phá tới Hóa Hư Kỳ, sau đó còn đang tiếp tục tới cấp bậc cao hơn.

Điều này cũng tương đương với việc linh hồn của Băng Vũ Tích đang bắt đầu tự chữa trị, nếu không thì không thể đột phá tới Hóa Hư Kỳ được! Nhìn thấy tình huống này, Ngô Hiên cũng yên tâm hơn.

Ngô Hiên nhẹ nhàng thả Băng Vũ Tích nằm xuống để cho nàng nằm yên. Lúc này, sắc mặt nàng rất bình thản, còn nở một nụ cười thản nhiên, tựa hồ như đang đắm chìm trong một giấc mộng đẹp.

Chuyện của Băng Vũ Tích giải quyết xong thì đến lượt Ngô Hiên khôi phục thân thể. Hiện tại, Ngô Hiên cũng uống Diễm Tâm Uẩn Hồn Chúc còn lại vào miệng rồi bắt đầu ngồi xếp bằng khôi phục.

-Không ngờ tới bây giờ vẫn chưa tỉnh lại!

Ngô Hiên đi ra ngoài một vòng rồi quay về hang động, trong tay hắn còn một vài miếng da lông, thấy Băng Vũ Tích còn đang nằm trong hang động, vẫn chưa tỉnh lại, hắn không nhịn được mà thở dài một hơi.

Thời gian thoáng một cái đã hết ba ngày, thương thế trong cơ thể Ngô Hiên cũng đã khỏi được bảy, tám mươi phần trăm nhưng Băng Vũ Tích vẫn chưa tỉnh lại, vẫn hôn mê bất tỉnh như cũ. Nếu không phải thấy sắc mặt của nàng đã khá lên, khí tức cũng ổn định thì hắn còn tưởng rằng lần trị liệu này không hế có chút tác dụng nào.

Đi tới bên cạnh Băng Vũ Tích, chuẩn bị daắp da lông lên người nàng để giúp nàng có được chút ấm áp.

Thật ra họ cũng không cần đống đồ này, tu vi cũng có thể giúp họ sưởi ấm, chút nhiệt độ lạnh lẽo này không phải là vấn đề to lớn gì, huống chi họ còn là Băng linh thể, nhiệt độ này chả là gì.

Chương 204. Tình hình

Nhưng thân thể của Băng Vũ Tích vừa mới khỏi bệnh, chút da lông này có thể mang lại một chút ấm áp cho cơ thể nàng.

Mấy miếng da lông này do hắn săn dã thú được ở bên ngoài mới có được. Mấy ngày qua, Ngô Hiên chỉ đi vòng quanh hang động chứ không dám rời đi quá xa. Hắn không biết rõ nơi này nên không dám tự tiện đi lại, nói chính xác hơn là không muốn đi lung tung. Đợi sau khi Băng Vũ Tích, họ sẽ chọn một phương hướng, như vậy vừa có thể đi đúng đường mà lại tiết kiệm được thời gian.

Nếu hắn ôm Băng Vũ Tích đi lung tung, lỡ sau khi Băng Vũ Tích tỉnh lại, nói ra phương hướng chính xác là hướng ngược lại thì sẽ rất lãng phí thời gian.

Không ngờ Băng Vũ Tích hôn mê một trận là tới tận ba ngày, vẫn không hề có dấu hiệu tỉnh lại. Ngô Hiên cẩn thận suy nghĩ, linh hồn của Băng Vũ Tích thiếu hụt lâu như thế mà còn bị trọng thương, hôn mê một thời gian ngắn để khôi phục cũng là điều bình thường.

Cũng may bọn họ cũng không phải quá gấp gáp, hắn ở trong này một khoảng thời gian ngắn cũng không sao. Nhưng kỳ hạn là một tuần, nếu tuần sau mà Băng Vũ Tích còn chưa tỉnh lại, hắn sẽ ôm nàng đi tới chỗ khác, tìm kiếm người thuộc Băng Linh Tộc.

Ngô Hiên ngồi xuống, tiếp tục đả tọa khôi phục thương thế trong cơ thể. Vừa đả tọa chưa được bao lâu, bên tai hắn truyền tới tiếng bước chân nên Ngô Hiên mở to mắt, nhìn chằm chằm cửa động. Hắn cảm nhận được khí tức của người tới rất bình thường, cũng không phải là cường giả gì.

Ngô Hiên còn chưa kịp đứng lên để ra ngoài xem xét thì phần tuyết động ở cửa hang bị đẩy nhẹ ra, một tia sáng từ bên ngoài chiếu vào, đập váo mắt hắn là một đại thúc. Đại thúc thấy hai người thì kinh ngạc hỏi: -Trong động lại có người này!

Đại thúc này còn kinh sợ, lùi về sau vài ước tựa như là không ngờ trong này sẽ có người.

Đại thúc có thể phát hiện ra hang động này nhanh như vậy cũng có nghĩa là trước đây, đại thúc này đã từng tới đây. Ngô Hiên cũng đoán được vị đại thúc này đến đây tìm thứ gì, chắc chắn là để tìm một loại dã thú giống gấu, trước đó đã có gấu tới nơi này nhưng đã bị hắn bắt làm thịt, từ đó mới có một thân da lông này.

Ngô Hiên đứng lên.

Thấy có người đến, trong lòng hắn cũng rất vui vẻ, Ngô Hiên nói: -Vị đại thúc này, chúng ta bị lạc đường ở đây, không biết gần đây có thôn trang nào không?

Nghe Băng Vũ Tích nói, trên Băng Uyên Đại Địa này có không ít Viễn Cổ Tộc nhưng trên cơ bản vẫn có đa số là người thường. Chỉ cần là nơi có người, thì nhất định sẽ có người thường. Nếu Viễn Cổ Tộc đầy đất thì Viễn Cổ Tộc cũng sẽ không xuống dốc thảm hại như vậy.

Ngô Hiên muốn đi tới nới có người, ở nơi đó có thể nghe ngóng được tin tức, thừ hắn đang thiếu hiện tại chính là tin tức. Nói không chừng khi đi tới thôn trang hoặc là thành thị nhỏ thì cũng có thể gặp được người của Băng Linh Tộc.

Vị đại thúc kia thấy Ngô Hiên quen mặt lại nhìn cô gái nằm trên mặt đất, tuy cảm thấy nghi ngờ nhưng vẫn gật đầu: -Thấy hai vị trông rất lạ mặt, vậy hai người không phải là người ở đây phải không?

Vô nghĩa! Nếu là người ở đây thì còn cần hỏi ngươi làm gì? Nhưng đổi lại thì Băng Vũ Tích đúng là người ở đây nhưng nàng hôn mê rồi, không thể chỉ đường.

-Phải, chúng ta tới từ bên ngoài, không biết đường ở nơi này.

Ngô Hiên thở dài, nói tiếp: -Chúng ta muốn tìm thôn trang, hay có thành thị nào ở gần đây không?

Đại thúc thấy Ngô Hiên không có ác ý nên nghĩ họ thật sự lạc đường mới nói: -Mười dặm gần đây có một thôn trang nhỏ, cách mấy trăm dặm thì có một thành thị nhỏ…Nói nữa thì vị nằm trên đất kia là bằng hữu của ngươi à?

Đại thúc thấy người kia được da lông bao bọc, cảm thấy hơi nghi ngờ nhưng cũng không quá đề phòng.

Có thể chịu đựng được một trời băng tuyết này, người tới bên ngoài tới này cũng không đơn giản. Hơn nữa Băng Uyên Đại Địa lại là nơi xa xôi, lại thưa thớt dân cư, còn có khá nhiều người vì trốn thoát người khác truy giết như Ngô Hiên ôm Băng Vũ Tích trốn như thế này. Ngô Hiên nói: -Đây là thê tử của ta, bị hôn mê tạm thời, nhưng không có gì đáng ngại, qua một thời gian ngắn sẽ tỉnh lại thôi!

Nói xong, Ngô Hiên đẩy nhẹ mũ trùm ra, để lộ ra gương mặt của Băng Vũ Tích, cho thấy đây là một người phụ nữ, thật sự là thê tử của hắn.

Đại thúc nhìn thấy rõ gương mặt xinh đẹp của Băng Vũ Tích xong thì ánh mắt dại ra, một hồi mới phục hồi tinh thần thở dài: -Không ngờ cô nương này lại xinh đẹp như thế! Ta đề nghị ngươi nên che mặt nàng lại, ở nơi này sẽ không an toàn, với dung mạo như vị cô nương này, nó sẽ đưa tới họa sát thân đấy! Ta không biết các ngươi tới nơi này làm nhưng các ngươi nên nhanh chóng rời khỏi đi, nếu không sẽ chọc tới phền toái lớn đấy! Lúc đấy thì đã muộn rồi!

Chưa tới nơi, tự đi qua Băng Uyên Đại Địa cũng không hề an toàn. Nhưng cho dù nguy hiểm, hắn cũng phải đi tới nơi đó, không chỉ vì tìm Băng Lăng Thạch mà còn vì tập hợp lại đám người Băng Linh Tộc.

-Đa tạ lời nhắc nhở của đại thúc! Nhưng chúng ta vẫn có năng lực tự bảo vệ mình hơn nữa, Băng Uyên Đại Địa cũng có chuyện quan trọng mà ta cần làm. Mong ngươi chỉ đường cho ta tới thôn trang gần nhất hoặc thành thị gần đây, chúng ta sẽ có hậu tạ!

Nói xong, Ngô Hiên lấy từ trong túi trữ vật ra một thỏi vàng, đưa cho đại thúc kia.

Hiện tại, hắn không thiếu tiền, có Vạn Dược Lâu che chờ, tiền đã thành mây bay, hơn nữa, tiền cũng không thể mua hết tất cả, đan dược và linh dược phẩm chất cao đều khoông thể tính toán bằng tiền tài.

Nhưng đại thúc nhìn thấy thỏi vàng kia xong thì ngâyngẩn cả người, đời này, ông ta chưa từng thấy thỏi vàng nào lớn như vậy, sau đó vội vàng từ chối: -Số vàng này quá nhiều! Ta có thể dẫn ngươi đi tới chỗ đó nhưng số vàng này quá nhiều rồi!

Ngô Hiên đẩy qua rồi cười nói: -Chỉ cần đại thúc dẫn ta đi, thỏi vàng này sẽ thuộc về đại thúc. Chắc đại thúc cũng đã hiểu một điều là chúng ta không thiếu tiền.

Đại thúc do dự một chút, trong mắt lóe ên vài tia sáng, cuối cùng cắn răng nhận thỏi vàng: -Nếu thế thì ta nhận thỏi vàng này. Hiện tại, ta cũng đang cần số vàng này… Nếu không có chuyện gì thì bây giờ chúng ta lên đường được không?

Ngô Hiên gật đầu: -Được! Bây giờ lên đường đi!

Có người dẫn đường thì đương nhiên là có thể lập tức lên đường, đi tới thôn trang nghe ngóng tin tức rồi lại đi tiếp tới thành thị để tìm hiểu thêm.

-Mời thượng khách đi theo ta! Hiện tại, gió tuyết rất lớn, đi tới thành thị cũng không an toàn. Ở trong thôn trang vài ngày, vài ngày sau chúng ta lại lái xe tuyết tới thanh thị.

Chương 205. Tình hình

Đại thúc nhắc hắn một câu: -Cũng nhắc nhở vị thượng khách này vài điều: thứ nhất, ngài không thể để cô nương này lộ mặt ra, thứ hai chính là không được nói lung tung, nếu chọc phải phiền phức, ngay cả ta cũng chưa chắc giúp được hai vị!

Nhận thấy được sự lo lắng của đại thúc, Ngô Hiên mở miệng dò hỏi: -Cuối cùng là đã xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ là gia tộc hay tông môn nào đáo đến gây áp lực à?

Đại thúc thở dài, gật đầu: -Đúng vậy, tất cả đều là do Băng Nguyên Tông, thôn chúng ta thường xuyên phải dâng cống phẩm, nếu không họ sẽ mang tráng đinh (thanh niên khỏe mạnh) và nữ tử đi. Tháng nào cũng phải nộp theo định mức cố định, ta ra ngoài là để tìm xem có linh dược quý giá hoặc bắt vài dã thú để giao nộp.

Lúc này, Ngô Hiên mới hiểu ra là loại chuyện này cũng không hiếm gặp, có thể nói là nhìn riết thì quen.

Những tông môn kia thường ỷ vào chút thực lực của mình mà chèn ép mấy th6on trang gần mình.

Khó trách đại thúc này lại nhìn thỏi vàng như thế, hai mắt sáng lên, thế này còn không phải là ánh mắt thấy được hi vọng sao?

-Mấy tháng nay ta không có gì để giao nộp, Băng Nguyên Tông nể tình ta một chút vì trước đó nộp không ít cống phẩm nên mới cho thư thả vài tháng… May mà thượng khách lại trả cho ta thỏi vàn này, ít nhất cũng có thể chống đỡ một năm!

Đại thúc cực kỳ mừng rỡ, sau đó lại thở dài, mừng thì mừng thật nhưng một năm sau vẫn phải thành thật giao nộp cống phẩm.

-Sao các người không rời đi?

Ngô Hiên hỏi.

-Rời đi?

Đại thúc cười khổ một tiếng, trả lời: -Nếu có thể rời đi thì chúng ta đã rời đi từ lâu rồi! Người nhà đều bị theo dõi, nếu muốn đi thì chưa tới cửa thôn cũng đã bị bắt lại rồi.

-Cho nên ta khuyên thượng khách nên nhanh chóng rời đi thôi! Nếu như bị bọn họ phát hiện, ngươi sẽ bị phiền toái đấy!nhưng nếu thượng khách có ý muốn như vậy thì ngài cứ ở tạm ở một căn phòng không quá xa thôn đi, đừng vào trong thôn. Chờ vài ngày nữa vào thành hì ngài hãy đi theo, cùng nhau đi tới thành thị là được, ở thành thị thì khá là an toàn.

Đại thúc thiện ý nhắc nhở Ngô Hiên, còn đề nghị một cách an toán đối với hai người họ.

Nhưng Băng Nguyên Tông này đúng là bắt nạt người khác, nếu như có người đến mà người đó lại không có thực lực thì chẳng phải sẽ bị vơ vét hết tài sản hay sao? Khối u ác tính cỡ này mà cũng không có ai diệt trừ, mà cũng đúng, nơi này xa xôi hẻo lánh như vậy thì ai để ý tới chứ!

Ánh mắt Ngô Hiên nhấp nháy, hắn không nói gì.

-Đại thúc, trừ Băng Nguyên Tông thì ở đây còn nghe nói tới tin tức của Viễn Cổ Tộc nào khác không?

Ngô Hiên tiếp tục hỏi thăm.

Đại thúc suy nghĩ một hồi rồi lắc đầu: -Chưa từng nghe nói, chúng ta chỉ nghe nói tới Băng Nguyên Tông thôi, thật ra Băng Nguyên Tông cũng mới thành lập không được mấy năm đâu! Trước kia chúng ta vẫn sống an bình, từ khi có Băng Nguyên Tông này xuất hiện thì tất cả đều thay đổi.

Đại thúc thở dài thườn thượt, chỉ có đổ lỗi do bọn họ là người thường, không có năng lực phản kháng thôi.

Ngô Hiên đi theo đại thúc hơn mười dặm, từ xa cũng có thể thấy pgòng ốc được phân bố rải rác nhưng đại thúc cũng không dẫn hai người tới thẳng thôn trang mà chọn đường đi vòng quanh núi tuyết.

Núi tuyết có không ít rừng cây, trông cũng không phải hoàn toàn trụi lủi, là một nơi ẩn nấp rất lý tưởng. Dưới sự dẫn dắt của đại thúc, ọn họ đi tới một cửa hang ở sườn núi, nơi này cực kỳ kín đáo, được đại thúc phủ lên thứ gì đó cực kỳ kín kẽ.

-Nơi này có thể ở, bên trong có nước và đồ ăn. Trước kia, khi đi săn, đây là chỗ dành dể nghỉ ngơi. Hiện tại chỉ dùng làm kho hàng thôi, không còn tác dụng nào khác. Thượng khách cứ ở tạm trong này nghỉ ngơi, khi nào chuẩn bị đi thành thị thì ta sẽ đến đây kêu ngài. Nhớ kỹ là nhất định không được lộ diện đấy!

-Ta nhớ rồi, Trương đại thúc!

Vị đại thúc này họ Trương, từng giới thiệu trên đường đi. Người có thể giúp ông ta giải quyết chuyện khiến ông ta lo lắng thì tất nhiên ông ta cũng sẽ tin tưởng, nếu là Băng Nguyên Tông thì đã trực tiếp ép ông ta dẫn đường rồi, càng đừng nói đến chuyện trả thù lao.

Sau khi Trương đại thúc rời đi, Ngô Hiên ôm Băng Vũ Tích vào hang động, vừa bước vào hang, một cảm giác quen thuộc xông thẳng vào mặt hắn, là Băng Lăng Thạch.

Sau khi bước vào hang động, một cảm giác quen thuộc xuất hiện. Cảm giác quen thuộc này, khiến cho Ngô Hiên sửng sốt một lúc, đây rõ ràng chính là cảm giác mà Băng Lăng Thạch mang lại cho hắn!

Băng Lăng Thạch cũng chia lớn nhỏ, cái viên nho nhỏ treo ở trên cổ kia, cũng không mang đến cho hắn chút cảm giác nào, nói thật là không có cảm giác ! Chỉ có viên lớn một chút, mới có thể khiến cho hắn sinh ra loại cảm giác này, giống như là một loại lực hấp dẫn vậy.

Bây giờ hắn có thể cảm giác được có một lực hút to lớn, thể hiện rằng bên này có Băng Lăng Thạch ! Tựa hồ số lượng còn không ít, nếu không sao sẽ mang đến cho hắn loại cảm giác này chứ ?

Về phần tại sao lại như vậy, hắn cũng không rõ lắm.

Ít nhất hắn có thể biết rằng, khi hắn ngậm Băng Lăng Thạch vào trong miệng một lần nữa, cũng không có chút hiệu quả nào, không giống như lúc ở trong di tích, có thể mở ra đôi cánh băng to lớn.

Hắn không rõ lắm tại sao lại như vậy, dù sao hắn chỉ cần biết Băng Lăng Thạch này đã không còn hiệu quả nữa, nói không chừng lần tiếp theo hắn ngậm một viên Băng Lăng Thạch vào, sẽ lại xuất hiện trạng thái kích hoạt huyết mạch như thế này lần nữa! Một khi có thể xác định được, hắn sẽ chừa ra một ít Băng Lăng Thạch, để có thể trở thành đòn sát thủ !

Đây sẽ là đòn sát thủ trước khi huyết mạch được kích hoạt ! Vậy là trước khi huyết mạch được kích hoạt, hắn sẽ phải thành thành thật thật sử dụng Băng Lăng Thạch này rồi, loại cảm giác trở nên mạnh mẽ này, khiến cho Ngô Hiên rất hưởng thụ. Lập tức trở nên mạnh mẽ gấp bội, hoàn toàn thể hiện ra toàn bộ lực lượng ! Nhưng khuyết điểm cũng rất lớn, đó là tiêu hao quá nghiêm trọng, cũng không thể đủ sử dụng được quá lâu, hơn nữa Băng Lăng Thạch tiêu hao cũng lớn.

Loại cảm giác này . . .

Lúc hắn ôm Băng Vũ Tích từ trong hang động đi ra, loại cảm giác này liền biến mất. Nhưng khi hắn lại lần nữa bước chân vào hang động, loại cảm giác này lại tới lần nữa !

Điều này thể hiện trong hang động này có Băng Lăng Thạch !

Hang động trước mắt đã được Trương đại thúc sửa sang lại, vách tường đá tương đối bóng loáng, ngọn đèn dầu được đốt lên, khiến cho bên trong sáng rọi. Trong hang động tương đối rộng rãi, có thể đặt vào không ít thứ, nơi đây cũng có nước và thức ăn, ngoại trừ những thứ này ra, còn có một ít dụng cụ bắt thú, còn lại cũng chỉ có một cái giường.

Ngô Hiên đi vào bên trong, cảm giác mà Băng Lăng Thạch mang lại cho hắn đã hơi chút mạnh hơn. Nhưng hắn vẫn cảm thấy nó có chút mơ hồ, dường như khoảng cách tương đối xa.

Nơi đây hẳn là không có Băng Lăng Thạch.

Ngô Hiên tìm một vòng trong hang động, cũng cảm giác được gần đây có Băng Lăng Thạch, hắn nhận ra được ở trong chỗ sâu nơi vách đá này có Băng Lăng Thạch, khoảng cách cũng khá xa.

Hắn không có khả năng đào điên cuồng nơi này được, cũng không biết đào đến bao giờ. Mấu chốt là nếu sau khi vất vất vả vả đào ra, lại phát hiện Băng Lăng Thạch này chỉ to như nắm tay, vậy coi như lỗ vốn. To cỡ nắm tay đến tu luyện bình thường cũng không đủ, chớ nói chi để kích hoạt huyết mạch.

Chương 206. Ra tay

Ngô Hiên chỉ suy tư ở chỗ này một hồi, rồi hắn cũng đã quyết định sẽ đi quanh ngọn núi này một vòng, muốn đi cảm ứng tin tức của Băng Lăng Thạch ở tất cả mọi nơi, nếu hắn chỉ một mực ngồi ở chỗ nầy, chắc chắn không thể. Rõ ràng cũng đã cảm ứng được Băng Lăng Thạch kia, vốn dĩ đến nơi này chính là vì Băng Lăng Thạch, nếu chỉ ngồi không ở chỗ nầy, thì có thể làm được gì ?

Ngay lập tức hắn ôm Băng Vũ Tích đi ra ngoài hang động, vừa mới ra khỏi hang động, loại cảm giác này nhanh chóng biến mất. Điều này thể hiện khoảng cách này đã là cực hạn, muốn vượt qua khoảng cách này, hắn sẽ không cảm ứng được bất kỳ tin tức gì nữa rồi.

Từ nơi này đi một vòng Tuyết Sơn nhìn xem.

Ngô Hiên nhìn bốn phía xung quanh, từ nơi này có thể thấy rõ thôn trang dưới núi, thôn trang này cũng không lớn, nhưng ít ra cũng có mấy trăm hộ gia đình sống tại nơi này. Thôn Trang được bao bọc bởi hàng rào chắn làm bằng gỗ, vây cái thôn trang này lại. Ở cửa ra vào tại thôn trang, Ngô Hiên thấy được có người canh giữ mặc bộ quần áo màu trắng đứng ở đằng kia.

Từ trên quần áo có thể phân biệt rõ ràng ra được, người này chắc chắn không phải là người của thôn trang. Quần áo của người trong thôn trang đều khá cũ nát, nhưng những người canh giữ này lại ăn mặc không tệ, hẳn là người của Băng Nguyên tông. Mỗi lối ra đều có người canh giữ tại chỗ này, nếu muốn mang theo một nhà già trẻ chạy trốn, căn bản không thể nào.] Lúc hắn vừa định từ nơi này đi vòng qua, bên tai lại truyền đến tiếng cãi nhau, âm thanh này cũng không lớn, có thể coi là rất nhỏ. Nhưng thính lực của Ngô Hiên lại vô cùng tốt, có thể nghe thấy được rất rõ ràng, hơn nữa âm thanh này còn tương đối quen thuộc, là giọng nói của Trương đại thúc !

Hắn nhìn về nơi phát ra âm thanh, liền phát hiện Trương đại thúc đang quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, trong miệng không ngừng hô hào: Đại nhân, ta thật sự không biết ah, thứ này ta dùng chút ít da lông đổi cho vị khách quý kia, ta thật sự không biết ah . .

Trương đại thúc đã bị đánh đến bầm dập mặt mũi, nhưng vẫn không ngừng dập đầu với đệ tử Băng Nguyên tông đang đứng phía trước. Đối phương tung tung xích vàng trong tay, cười lạnh nói: Dùng chút ít da lông có thể đổi lấy cái dây xích vàng này ? Người kia chẳng phải là cái kẻ ngu sao !

Tên đệ tử Băng Nguyên tông đạp một đạp đá văng Trương đại thúc, lạnh lùng nói: Khối thịt mỡ lớn như vậy, cũng không thể trơ mắt nhìn nó chạy ! Nói không chừng trên người hắn còn có thứ gì khác đáng tiền, tin rằng hắn cũng chưa chạy quá xa, tranh thủ thời gian đưa bọn ta đi !

Ngô Hiên sau khi nghe thấy bèn khẽ giật mình, tên đệ tử Băng Nguyên tông có phán đoán như vậy rất bình thường, lúc hắn đưa vàng cho Trương đại thúc, cũng không nghĩ tới điểm này. Không thể tin được những người này lại tham lam tới mức như thế, đã có cống phẩm còn muốn thêm nữa ! Hoàn toàn chính là một đám cướp ah !

Trương đại thúc vẫn khóc kể: Ta thật sự không biết a, người nọ đã đi xa, nơi đây lớn như vậy, ta làm sao biết được bọn họ ở nơi nào ?

Dù cho như thế nào, hắn cũng không khai ra Ngô Hiên, chết sống không chịu nói ra nơi mà Ngô Hiên đang ở.

Ngươi định lừa ta sao ! Mới có bao lâu, tin rằng người nọ cũng chưa rời đi xa, tranh thủ thời gian mang bọn ta đi ! Nếu không...

Tên đệ tử Băng Nguyên tông cười lạnh một tiếng, ra hiệu người phe mình đi vào căn phòng của Trương đại thúc, một lát sau, một cô gái bị lôi mạnh ra ngoài, gương mặt mi thanh mục tú, nhìn qua khá xinh đẹp.

Thả ta ra ! Những tên bại hoại này, thả ta ra ! Gia gia !

Trương đại thúc sau khi thấy được cháu gái của mình bị bắt, lập tức sợ vỡ mật, vội vàng xin tha nói: Các người, các người không phải đã nói không mang phụ nữ đi sao, con trai của ta cũng đã bị các ngươi mang đi rồi !

Chúng ta có nói qua sao ?

Tên đệ tử Băng Nguyên tông cười lớn một tiếng: Cho ngươi một cơ hội cuối cùng, ngươi có định mang bọn ta đi không, hay là không mang ! Nếu kéo dài thêm, ta cũng không chắc bọn họ sẽ làm gì đâu !

Trương đại thúc sốt ruột cháu gái, vội vàng gật đầu nói: Ta mang, ta mang ! Bọn họ đã đi vào trong nội thành, chúng ta đuổi hướng về trong nội thành là nhìn thấy !

Móa nó, xem ra ngươi rượu mời không uống chỉ thích uống rượu phạt đúng không ! Bên ngoài bão tuyết lớn như vậy, cao thủ cũng không dám đi loạn, rất dễ lạc đường ! Ngươi cho rằng chúng ta là kẻ đần ?

Tên đệ tử Băng Nguyên tông cả giận nói: Mang cháu gái hắn đi ...

Bịch !

Một âm thanh trầm đục truyền tới từ phía bên cạnh, tên đệ tử đang giữ chặt cháu gái của Trương đại thúc bay ngược ra sau, đánh mạnh lên trên cái rào chắn, dễ dàng phá nát rào chắn thành nhiều mảnh, tuy không bất tỉnh nhân sự, nhưng cũng đã hoàn toàn trở thành dạng nửa chết nửa sống rồi, ngực cũng bị đá lõm xuống.

Tất cả mọi người đều sững sờ, thấy được một người đàn ông xa lạ đang ôm một người đứng ở đó, lạnh lùng nhìn bọn họ.

Người này đúng là Ngô Hiên, hắn thật sự nhịn không được nữa, tuy hắn không phải là người tốt, nhưng xảy ra chuyện này trước mắt hắn, còn là vì hắn mà ra, hắn không ra tay không được !

Huống chi Trương đại thúc này còn không ngừng nói dối, chết cũng không chịu nói ra vị trí của bọn họ, chỉ vì điều này thôi đã khiến cho hắn phải ra tay rồi ! Trừ phi Ngô Hiên là một người vô tình, nếu không hắn chắc chắn sẽ ra tay.

Tuy nhiên nếu hắn thật sự là một người vô tình, lúc trước hắn cũng sẽ không thu nhận Nguyệt Hinh Nhi !

Ta chính là thằng ngốc mà ngươi nói kia, chúng ta là tên ngốc nhiều tiền, một dây xích vàng mua một tấm da lông, ngươi muốn bán da lông cho ta hay không ?

Ngô Hiên lạnh lùng nói.

Tên đệ tử Băng Nguyên tông này khẽ nuốt nước bọt, nhìn thoáng qua tên đồng bạn phe mình, chỉ cần không phải là kẻ đần, đều sẽ hiểu Ngô Hiên có vài phần thực lực. Chỉ cần đột nhiên xuất hiện, cũng thể hiện thực lực này bất phàm rồi, những người canh gác như bọn chúng toàn là những kẻ có tu vi kém cỏi, chỉ có Luyện Thể kỳ mà thôi, hơn nữa còn thuộc về cái loại Luyện Thể kỳ tầng ba tầng bốn áp chót.

Tuy nhiên Luyện Thể kỳ tầng ba tầng bốn, đã mạnh hơn không ít so với đại đa số thôn dân nơi này, đủ để khống chế được toàn bộ thôn trang ! Đáng tiếc chính là bọn hắn đã đá trúng tấm sắt cứng rồi.

Ngươi...ngươi là ai ! Chúng ta, chúng ta là đệ tử Băng Nguyên tông, đây là địa bàn của Băng Nguyên tông, nếu chọc giận chúng ta, các trưởng lão sẽ. . .

Cút !

Ngô Hiên không bao giờ muốn nghe hắn nói nhảm nữa , một cú đạp nặng nề xông tới, làm cho đối phương bay ra ngoài, trông có vẻ sẽ không sống nổi. Những người này giữ lại cũng chỉ bại hoại, còn ở trước mặt mình nói những câu cáo mượn oai hùm, chó cậy gần nhà gà cậy gần chuồng, hắn đến Linh Vương kỳ còn không sợ, còn sợ Băng Nguyên tông kia !

Chương 207. Tỉnh lại (1)

Hắn biết một cái tông môn, dù thực lực yếu đi nữa, cũng sẽ có một số nhân vật có chút thực lực, nói không chừng đến cả Hư Linh Kỳ cũng có. Nhưng hắn cũng không sợ, nếu sợ hãi hắn đã không ra tay rồi. Đời này, hắn chưa từng sợ qua thứ gì !

Khách quý, ngươi...ngươi thế nào rồi ! Thế này thì nguy rồi, Băng Nguyên Tông sẽ phái ra rất nhiều người đuổi giết các ngươi ah !

Trương đại thúc run rẩy đứng lên, người cháu gái bên cạnh vội vàng chạy ra đỡ lấy hắn.

Thôn dân xung quanh đều nhao nhao từ trong nhà đi ra, trong mắt họ đều tràn đầy hoảng sợ.

Có thể xử lý mấy tên canh gác này, đó cũng không phải là một chuyện đáng giá để ăn mừng, dù sao đây cũng chỉ là mấy tên đệ tử bình thường mà thôi, cường giả chân chính còn ở phía sau !

Có thể diệt trừ tận gốc Băng Nguyên tông, đây là một việc rất tốt. Nhưng nếu diệt trừ không hết, cái thôn này sẽ gặp phải tai hoạ ngập đầu !

Điều này ngươi không cần lo lắng, ta thật ra không sợ bọn họ. Tuy nhiên, thừa dịp bây giờ không có người canh gác, các ngươi sao không mau chóng rời khỏi đây, đi tìm một nơi tốt hơn để định cư ?

Ngô Hiên thở dài, làm người tốt thì làm cho trót, hắn nhẹ nhàng chém ra, mấy chục miếng vàng đều rơi xuống mặt đất, trên nền tuyết trắng, lộ ra vẻ dị thường dễ làm người ta chú ý: Những thứ này đều cho các ngươi, có lẽ đủ cho các ngươi rời khỏi nơi đây ?

Đống vàng chói mắt như vậy, lại không ai đến nhặt. Trong con mắt của bọn họ lộ ra vẻ khát vọng lại là đau đớn, dường như có tâm sự gì đó.

Vị đại ca ca này, ngài lợi hại như vậy, van cầu ngài cứu cha ta cùng ca ca ta đi.

Cháu gái Trương đại thúc đột nhiên quỳ xuống, cả khuôn mặt bị che kín bởi nước mắt.

Ngô Hiên lập tức hiểu được, bọn họ không lấy tiền bởi vì không bỏ được người thân ở nơi này ! Có không ít người đã bị Băng Nguyên tông bắt lại, bọn họ bị nắm giữ nhược điểm, nếu bọn họ chạy trốn, nói không chừng Băng Nguyên tông biết được sẽ tức giận giết chết người thân của mình ! Nếu bây giờ nộp đồ lên cho Băng Nguyên tông, còn có thể có cơ hội đổi lấy người thân của mình !

Nhưng bọn họ không biết, điều này là không thể nào. Nếu có một ngày Băng Nguyên tông cho người thân của bọn họ trở về, hoặc là đã chết rồi, hoặc là đã bị thiếu tay, thiếu chân mất rồi !

Cháu gái của Trương đại thúc quỳ xuống, nước mắt rơi đầy mặt, nàng nhìn thấy Ngô Hiên mạnh mẽ như vậy, dường như đã thấy được hi vọng. Nàng muốn cầu xin Ngô Hiên hỗ trợ cứu người thân của mình ra, chứ không phải muốn số tiền này.

Phụ thân cùng ca ca đều bị những người xấu kia mang đi, họ đều bị mang qua bên kia để đào....

Cháu gái của Trương đại thúc nghẹn ngào không thôi.

Oánh Oánh ngươi đang nói cái gì vậy ! Mau đứng lên đi !

Trương đại thúc vội vàng đỡ cháu gái của mình lên, thở dài: Khách quý, ta gọi ngài là ân công đi, vô cùng cảm tạ ngài vừa rồi đã cứu chúng ta. Nhưng việc này cũng sẽ đưa tới họa sát thân cho ngươi, hai người này chỉ là đệ tử bình thường của Băng Nguyên tông mà thôi, thực lực của Băng Nguyên tông còn rất mạnh, cho nên tranh thủ khi chúng chưa phát hiện ra ngài, mau trốn đi !

Trương đại thúc thở dài, nói: Kỳ thật trước khi có ngài, cũng đã có người khác tới, nhưng toàn bộ đều bị bắt đi mất rồi. Đối phương nhiều người như vậy, ân công không thể nào đối phó được a !

Ngày xưa cũng đã từng có người đi qua cái thôn trang nhỏ này, nhưng đều bị chiếm đoạt tài sản, còn bị bắt đi làm việc cực nhọc ! Cùng như các thôn dân nơi này, đàn ông khỏe mạnh đều bị bắt đi đào khoáng sản !

Những người khác cũng thở dài không thôi, cháu gái của Trương đại thúc đã nói lên tiếng lòng của bọn họ, bọn họ sao không muốn nhờ vả Ngô Hiên cứu ra người nhân của mình ? Nhưng mà thực lực lại kém quá xa, địch nhiều ta ít, bọn họ càng không có khả năng phản kháng chút nào, sao có thể đi cứu ?

Ngô Hiên suy tư một lúc, rồi hỏi: Nếu như ta có thể hỗ trợ các ngươi cứu ra người thân của mình thì sao ? Các ngươi có rời khỏi hay không ?

Mọi người hai mắt nhìn nhau, đều không nghĩ tới Ngô Hiên sẽ nói ra những lời nói này, ánh mắt mỗi người đều lộ ra kinh ngạc, cùng với hi vọng.

Nhưng sau khi thấy được Ngô Hiên chỉ có một thân một mình, họ lại thở dài, thật sự kém quá lớn, giống như là thiêu thân lao đầu vào lửa, biết rõ phải chết vẫn còn muốn đi.

Chúng ta cũng muốn rời đi, nhưng những người bị bắt kia...

Một người trong đó sau khi nghe qua hết cuộc nói chuyện, trực tiếp đứng ra nói: Vị khách nhân này, nếu ngài thật sự quyết định đi cứu người, cho dù có cứu được hay không ta đều sẽ gọi ngài một tiếng ân nhân ! Không chỉ như thế, ta Trương Thiên Sơn cũng sẽ đi theo ngài ! Ta đây thân già lọm khọm dù sao cũng không sống được bao nhiêu năm nữa !

Không thể tin được người vừa đứng ra đã có 50~60 tuổi, thân thể suy yếu, không có sức chiến đấu gì. Tuy nhiên cho dù là một thanh niên cường tráng, cũng không có quá nhiều tác dụng, đối thủ là Tu luyện giả, cũng không phải là người bình thường. Thôn trang này đã không còn nam thanh niên nữa rồi, dư lại chỉ toàn là người già, phụ nữ và trẻ em mà thôi.

Đã có mở đầu, những người khác cũng theo đó mà tràn đầy oán giận đứng ra, cả giận nói: Nếu cứ như vậy, cũng không biết bao giờ mới có thể kết thúc ! Chúng ta một mực giao nộp cống phẩm cho bọn chúng, nhưng thật sự người thân của chúng ta sẽ trở lại sao ? Nếu thật sự trở lại, đã sớm trở về, bây giờ chúng cũng đã nghiền ép chúng ta đã bao nhiêu năm ! Nếu cứ tiếp tục như thế, cho dù con của ta trở về, ta đây thân già lọm khọm đã sớm không còn nữa ! Thay vì cứ chờ đợi như vậy, còn không bằng đi liều mạng !

Có người tức giận đứng ra, cũng có người vẫn như cũ trốn ở đằng kia, không dám lên tiếng, sợ hãi người của Băng Nguyên tông. Dù sao địch nhiều ta ít, từ đâu tới dũng khí chứ ? Hơn nữa toàn bộ bọn chúng đều là Tu luyện giả, hoàn toàn không phải những thân già lọm khọm như bọn họ có thể so sánh.

Ta cũng muốn đi !

Trương đại thúc cũng đứng dậy, mặt mũi tràn đầy tức giận, hắn sớm đã muốn làm như vậy rồi, bây giờ có người cùng nhau đi, vậy thì liều mạng ! Dù sao đợi ở chỗ này cũng chết, còn không bằng liều mạng một hồi.] Ngô Hiên nhìn thấy tâm trạng của những lão già gầy yếu này đều tức giận không thôi, phảng phất như về tới lúc còn trẻ, còn tràn đầy nhiệt huyết ! Kỳ thật bọn họ cũng biết người thân của mình bị bắt đi hẳn là không về được nữa, nội tâm ôm một tia hi vọng, nhưng cuối cùng lại thất vọng !

Muốn chạy trốn, nơi đây lại có người canh gác. Bây giờ người canh gác bị Ngô Hiên đánh chết, định chạy trốn liền nghĩ tới những người thân của mình bị bắt đi, thật sự có chút không nỡ. Bọn họ những người này cũng đã tuổi già sức yếu, thời gian sống cũng không nhiều, còn không bằng nhiệt huyết một hồi, theo sau Ngô Hiên cùng đánh lên !


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.