Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Đầu Bếp Tại Dị Giới

Chương 18:




Unknown Hai đại hán này nhìn bề ngoài có chút dữ tợn, nhưng lại không hề lộ ra ý tứ muốn gây khó dễ, cũng không lộ ra khí tức muốn giết người.

Tuy nhiên, Ngô Hiên lại có thể rõ ràng cảm giác được tu vi của hai người này không thấp, ít nhất cũng phải Hư Linh kỳ!

Chỉ là Hư Linh kỳ thì có làm được gì?

Ở chỗ này không thể thi triển linh lực, tất cả đều như nhau đấy.

Không biết hai vị có ý gì?

Chẳng lẽ nơi đây còn có những người khác?

Các ngươi không phải người bản địa, mà là từ phía trên đi xuống hay sao?

- Ngô Hiên nghi ngờ hỏi.

Hai người hai mặt nhìn nhau, người cầm đầu cười nói: Chúng ta đương nhiên là từ phía trên đi xuống và nơi đây đương nhiên còn có những người khác, số lượng còn không ít đây này!

Nói về cư dân, chúng ta cũng được xem như cư dân ở đây rồi.

Sống ở chỗ này sẽ sớm phát điên lên thôi!

Lại nói trở lại, trên người của ngươi có cái gì ăn được không?

Ví dụ như thịt chẳng hạn, dù sao ăn được là được rồi.

Đúng vậy!

Nhìn ngươi không giống như bị lưu đày xuống đây.

Bề ngoài nhìn đồ trên thân ngươi vẫn còn khá nguyên vẹn, không chừng thật sự bị ngã xuống đây đấy!

Ngươi có gì ăn không?

- Hai người này dường như chỉ để ý đến đồ ăn mà thôi.

Chính như bọn hắn vừa mới nói, miệng cũng đã nhạt nhẽo vô vị rồi.

Ngô Hiên nhìn ra hai người bọn họ không có ác ý với hắn, cũng không trực tiếp cướp đoạt, ngược lại rất hòa khí nói chuyện cùng mình, nên hắn có ấn tượng rất tốt với hai người: Ta mặc dù có nhưng chỉ có đan dược mà thôi.

Đan dược?

- Hai người sau khi nghe xong lập tức bĩu môi, cảm thấy có chút mất mát.

Đan dược thì thôi đi, ta tin chắc tiểu huynh đệ ngươi cũng cảm ứng được tình huống nơi này rồi.

Đan dược ở chỗ này có làm được cái gì, đan dược cao phẩm đều là phế thải!

Coi như là bảo vật ở chỗ này đều vô dụng!

Chúng ta chỉ muốn ăn chút gì đó, còn thứ gì khác không?

Ngô Hiên nghe xong không khỏi tức cười, hai người bọn họ nói cũng đúng, đan dược ở chỗ này thật vô dụng.

Cho dù tu vi hơi đột phá cũng vẫn không thể ra đi, như vậy có tác dụng gì?

Thức ăn thì ta không có, cũng chỉ có đan dược thôi.

- Ngô Hiên không mang theo thịt bên người, đều là một ít Linh Dược cùng nguyên liệu nấu ăn bình thường, duy nhất có thịt là không có đấy.

Hai người thất vọng nhìn nhau, giận dữ nói: Được rồi, chúng ta cũng đã dự liệu trước tình huống này.

Lại nói, nhân vật mới, ngươi tên là gì?

Ngô Hiên.

- Ngô Hiên tự giới thiệu tên mình, sau đó hỏi: Không biết nhị vị tên gì?

Hai vị Đại Hán này liếc nhau một cái, cười nói: Tên tuổi của hai chúng ta nếu nói ra sẽ hù chết ngươi.

Ta gọi Minh Long, hắn gọi Minh Tuyền!

Trước kia những người bên ngoài đều gọi chúng ta là nhóm Long Tuyền, ngươi từng nghe nói bao giờ chưa?

Ngô Hiên phi thường thành thật lắc đầu nói: Long Tuyền?

Chưa từng nghe qua.

Đại ca, xem ra chúng ta ở chỗ này đã quá lâu đến nỗi mọi người bên ngoài đều quên chúng ta rồi.

- Minh Tuyền thở dài.

Minh Long cũng thở dài nói: Được rồi, Ngô Hiên đúng không?

Ta nhớ têm ngươi rồi.

Hiện tại hãy đi hái một ít trái cây, đợi lát nữa cùng chúng ta trở về.

Ở đây thật sự không có lối ra sao?– Mặc dù trong lòng đã biết rõ nhưng Ngô Hiên vẫn cố hỏi lại.

Long Tuyền quay lại và nhìn hắn với ánh mắt kỳ lạ.

Trong khi đó Minh Long lại giải thích cho hắn: Xem ra ngươi thật sự là một người mới, đối với nơi này cái gì cũng không biết.

Tại đây gọi chung là băng uyên, đã xuống thì không thể đi lên.

Nếu có đường đi lên, chúng ta còn ở lại chỗ này ăn những trái cây kinh khủng này làm gì!

Đương nhiên, chúng ta nghe nói chỉ cần vượt qua Linh Vương kỳ, đạt tới tu vi rất cao là có thể lên rồi.

Vượt qua Linh Vương kỳ, phi!

Lão tử đời này đến Linh Vương kỳ còn không có khả năng đạt tới đâu, càng đừng đề cập đột phá Linh Vương kỳ đến càng tầng cao hơn...

Đại ca chớ nhụt chí, với tài năng của ngươi, nói không chừng ngươi có thể đột phá thì sao?

Tại sao ta lại cảm thấy ngươi còn có thiên phú hơn ta, ngươi thử đột phá trước cho ta xem?

Nhìn bóng lưng bất đắc dĩ của bọn hắn, Ngô Hiên ngược lại có chút chấn kinh rồi!

Địa phương quỷ quái này cần đột phá Linh Vương kỳ, đạt tới cảnh giới rất cao mới có thể đi ra ngoài!

Đại đa số người có thể đột phá đến Linh Vương kỳ cũng đã dừng lại rồi.

Hơn nữa ở chỗ này, có thể đạt tới Linh Vương kỳ đã trở thành cường giả một phương, cũng đã có thể khai tông lập phái rồi.

Muốn rời khỏi đây lại phải vượt qua Linh Vương kỳ, đạt tới cảnh giới rất cao, không thể nghi ngờ là nói chuyện hoang đường viển vông rồi.

Nơi đây không có cái gì, đến cả tài nguyên cũng vô cùng khan hiếm, nói gì đến chuyện vượt qua Linh Vương kỳ, đạt tới cảnh giới cao hơn?

Huống hồ, có thể đạt tới tu vi mạnh như vậy cũng không phải đơn thuần tu luyện là làm được, còn cần thêm lĩnh ngộ nữa!

Ngô Hiên không tiếp tục nghĩ nhiều, ngược lại trong lòng như trút được gánh nặng.

Nếu hiện tại đã không tìm thấy đường đi ra ngoài thì cần gì phải sốt ruột?

Hắn đi theo hai người cùng nhau hái xuống những trái cây này.

Hắn ngẫu nhiên hái một quả xuống, trái cây có màu sắc hơi nhạt, tản mát ra mùi thơm thoang thoảng.

Sau khi cho vào trong miệng ăn hết một miếng, mặc dù vẻ ngoài có màu nhạt nhưng ăn vào lại cảm thấy ngọt giòn sướng miệng, dường như còn hút vào hàn khí xung quanh, trên miệng còn cảm thấy lạnh buốt đấy.

Thanh Nguyên quả, Linh Dược Nhất phẩm.

Hắn lập tức phân biệt ra tên loại trái cây này.

Thì ra đây là một loại Linh Dược, phẩm cấp có chút thấp, mới chỉ là Nhất phẩm.

Hương vị cũng không tệ lắm phải không?

Những trái cây này gọi là Thanh Nguyên quả, thuộc về Nhất phẩm Linh Dược.

Nơi đây mọc rất nhiều loại quả này, ăn mãi cũng không hết.

Nhưng mà ăn nhiều rồi cũng sẽ cảm thấy khó ăn.

- Minh Long hái trái cây, tùy ý ném vào trong rổ.

Mỗi ngày đều ăn thứ này, dù ăn ngon thế nào đi chăng nữa cũng sẽ có ngày cảm thấy chán ngấy.

Điểm ấy Ngô Hiên cũng hiểu được.

Liên tục ăn một thứ trong một thời gian dài nhất định sẽ cảm thấy chán ngán rồi.

Tuy nhiên, nếu dùng thứ này chế biến thành những món khác nhau có lẽ sẽ không còn chán nữa.

Sau khi hái xong, bọn hắn xách theo chiếc rổ trở về.

Quả thật như Minh Long nói, nơi đây có rât nhiều Thanh Nguyên quả, rậm rạp chằng chịt, nếu có ít người thật nhân khó có thể ăn hết được.

Nhưng nếu có đến vài vạn người, vậy thì trái cây trong này khẳng định sẽ dễ dàng bị ăn hết sạch rồi.

Dù sao bên trên mỗi thân cây đều chỉ là mọc ra mấy trái, thật sự là quá ít.

Chương 241: Hỏa Linh Hân muội muội?

(3) Trên đường, Ngô Hiên cũng đã hỏi thăm những chuyện khác.

Ở bên trong khu vực này, trừ hai người bọn họ ra còn có mấy chục người đợi ở chỗ này.

Có người bị lưu đày xuống, có người trong lúc vô tình bị té xuống hoặc là cố ý nhảy xuống, hoặc là bị ép bất đắc dĩ nhảy xuống.

Ngô Hiên là bị ép bất đắc dĩ mới nhảy xuống đấy.

Nếu không hắn đời nào nhàm chán đến mức tự nhảy xuống.

Nơi này cần phải có tu vi vượt qua Linh Vương kỳ mới có thể đi ra ngoài ah!

Nếu không đột phá được, đời này cũng chỉ có thể thành thành thật thật đợi ở chỗ này, muốn đi ra ngoài là chuyện không có khả năng rồi.

Hai người Minh Long cùng Minh Tuyền tự xưng là nhóm Long Tuyền.

Trước kia, lúc còn ở phía trên chắc bọn họ cũng là những người cùng hung cực ác, chuyên đi cướp bóc của những người tu luyện khác, trên tay dính không ít máu.

Bởi vì kết thù chuốc oán với ngày càng nhiều người, vì vậy cuối cùng có một ngày cũng bị họ bắt được.

Tuy nhiên, bọn họ không bị giết ngay lập tức mà bị ném xuống dưới này.

Theo hắn nhìn thấy, dường như đại đa số mọi người đều biết rõ về băng uyên này.

Người bị ném xuống, vận khí tốt có thể còn sống sót, nhưng tuyệt đối không lên nổi rồi.

Có đôi khi lại để cho bọn hắn cảm thấy sống không bằng chết.

Tuy nhiên, đại đa số người đều cho rằng, bị vứt xuống phía dưới sẽ không ai sống sót được.

Trong tâm khảm bọn họ, vùng đất băng giá này là vùng đất chết, người nào rơi xuống hẳn phải chết không thể nghi ngờ!

Có người còn muốn lợi dụng dây thừng leo xuống dưới, nhưng đó căn bản là chuyện không có khả năng.

Vừa mới xuống được một đoạn, dây thừng bỗng nhiên tự động đứt mất.

Bất kể dùng cái gì, kết quả cũng giống nhau, ai tiếp xúc đến vùng đất băng giá này đều không thể lên nổi.

Ngô Hiên nhìn tình huống hiện tại của hai người Minh Long và Minh Tuyền, xem ra sự hung tàn trước kia đều bị năm tháng dài đằng đẵng mài mòn đi rồi.

Mỗi ngày đều đợi ở chỗ này, bọn hắn đã không khơi dậy nổi chút nhiệt tình nào nữa rồi.

Nếu là trước kia, khi Ngô Hiên vừa xuất hiện, hai người bọn họ nhất định sẽ lập tức xông lên cướp đoạt, căn bản sẽ không nói nhiều lời dài dòng với hắn như vậy.

Có thể nói hầu hết kẻ đang ở chỗ này đều là những người bị kẻ thù đuổi giết để diệt trừ cái ác.

Nếu không ai lại muốn đi đến vùng đất giá lạnh này?

Người thực sự vô tình nhảy xuống, hoặc bị ép nhảy xuống như Ngô Hiên thật sự là đã ít càng thêm ít.

Nói thẳng ra là, nơi đây quả thực là địa bàn của những kẻ xấu làm nhiều việc ác, cũng có thể coi là nhà giam tự nhiên.

Bọn hắn có thể sống sót đã xem như ân huệ lớn lao rồi.

Tuy nhiên, tại thời đại kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu này, xuất hiện tình huống như vậy cũng rất bình thường.

Trên tay những tông chủ danh chấn một phương nào mà không đẫm máu?

Ai có thể đảm bảo tất cả máu tươi trên tay bọn họ dính phải đều là của những kẻ xấu xa, táng tận lương tâm?

Ở chỗ này, vốn là những kẻ hung ác nhưng đều đã bị mài mòn tất cả ý chí rồi.

Nếu ở chỗ này còn tiếp tục giết chóc lẫn nhau, kết quả cuối cùng chỉ còn lại một người cô độc.

Như vậy còn không bằng chung sống hòa thuận còn có thể có người nói chuyện phiếm.

Nhưng nếu được thả ra, sự hung ác tàn bạo trong bọn họ sẽ bạo phát như ngựa hoang đứt cương, từ đó làm ra những việc càng thêm cực kỳ tàn ác.

Phía trước là đến ngôi làng chúng ta xay dựng rồi.

Nhưng mà ngươi phải nhớ kỹ, không nên trêu chọc Thánh Cô trong thôn.

Dù sao đều không nên trêu chọc nữ nhân, nếu không ngươi sẽ chết rất thảm.

- Minh Long dặn dò Ngô Hiên một câu.

Nam nhân đều cần sắc.

Ở loại địa phương này lại có nữ nhân chính là chuyện làm cho người ta điên cuồng.

Không nghĩ tới còn chưa đi đến thôn, Minh Long đã dặn dò hắn không nên trêu chọc nữ nhân, chắc hẳn Thánh Cô này vô cùng lợi hại.

Thánh Cô?

- Ngô Hiên thắc mắc.

Thánh Cô là biệt danh chúng ta dùng để gọi nàng, kỳ thật chúng ta cũng không biết nàng là ai.

Thánh Cô cao cao tại thượng, coi rẻ tất cả nam nhân.

Thánh Cô là người hung hãn nhất trong chúng ta đấy.

Nàng bảo vệ tất cả nữ nhân ở đây không bị nam nhân khác tới gần.

Ở đây mặc dù nói là không thể thi triển linh lực, nhưng Thánh Cô này có năng lực rất cường đại, không dựa vào linh lực nhưng vẫn rất mạnh mẽ.

Minh Long run rẩy nói: Ví dụ không phải là không có.

Khá lâu trước đây, có người không nghe theo lời Thánh Cô, động vào nữ nhân ở đây.

Mới vừa đụng vào cánh tay cô gái đó, hắn đã bị chém đứt cánh tay để cảnh cáo!

Càng có mấy người liên hợp lại đi đối phó với Thánh Cô, cuối cùng toàn bộ... đều chết hết.

Minh Tuyền cũng rùng mình một cái, đối với Thánh Cô này cảm thấy hết sức kiêng kỵ.

Đúng vậy!

Cũng may hai chúng ta đều khá nghe lời, không động chạm lung tung.

- Minh Long cười hắc hắc.

Thật ra thì không phải hắn không muốn, mà là đã có tiền lệ, ở chỗ này mặc dù cô đơn nhưng cũng không muốn chết.

Ở chỗ này tịch mịch làm cho người nổi giận, nhưng đại đa số người đến cả dũng khí tự sát cũng không có, chỉ có thể mơ màng sống tiếp.

Chuyện này khiến cho Ngô Hiên cảm thấy khá hiếu kỳ.

Nữ nhân mạnh mẽ như vậy làm sao lại rơi xuống vùng đất lạnh giá này?

Dưới tình huống không thể phóng thích linh lực còn có thể mạnh mẻ như vậy, chứng tỏ khả năng chiến đấu của nàng cực kỳ cường hãn a!

Phía trước xuất hiện một ngôi làng đúng như lời Minh Long bọn hắn nói.

Bởi vì ở đây không có cây cối gì, vì vậy nhìn trông khá rộng rãi, dựng lên không ít phòng ốc, bề ngoài thập phần đơn sơ, đều là dùng gỗ để xây dựng.

Bên ngoài phòng cũng có một vài người lác đác ngồi khoanh chân, có vài người đang nói chuyện phiếm với nhau, cũng có người nằm trên mặt đất ngủ.

Xem khung cảnh vô cùng hài hòa, không có chỗ nào không đúng.

Nếu như không phải đã biết rõ tình huống nơi này, Ngô Hiên còn tưởng rằng đây là một ngôi làng bình thường đấy.

Ngô Hiên quét mắt ngìn tình huống nơi này.

Rõ ràng có mấy căn nhà ở trước cửa phòng đều có một vài đóa hoa tản mát ra mùi thơm ngát nhàn nhạt.

Ở nơi này có thể thấy hoa thật sự là hiếm thấy rồi.

Thấy không, mấy căn nhà trước cửa trồng hoa đều là nhà của nữ nhân.

Ngô Hiên tiểu huynh đệ chớ có trách ta không có nhắc nhở ngươi, ngàn vạn không nên đi loạn, nếu như không phải được cho phép tiến vào, cho dù không mất mạng cũng sẽ thiếu cánh tay.

- Minh Long nghiêm túc nhắc nhở một câu.

Vết thương trên cánh tay đại ca là vì loạn xông mà có đó.

- Minh Tuyền không quên giơ lên cái ví dụ này.

Vẻ mặt Minh Long khó coi, tát cái “bốp” vào mặt Minh Tuyền, tức giận nói: Nói linh tinh cái gì đó!

Ta chỉ là đi nhầm nhà thôi!

Quả thật, trên cánh tay hắn đúng là có một vết sẹo, tuy nhiên đã lành rồi.

Chứng kiến hai người bọn họ, Ngô Hiên không khỏi cười một tiếng.

Ở nơi này mà không tự tạo một chút chuyện cười thì không điên mới là lạ.

Tuy nhiên có thể thấy Thánh Cô này bảo vệ mọi người rất tốt, đổi lại những người khác, chắc chắn hắn sẽ không để ý tới a.

Ngươi nhìn kìa, Thánh Cô đi ra!

- Minh Tuyền vừa bị đánh vội vội vàng vàng chỉ sang một bên, có vẻ hắn đang cố gắng di chuyển sự chú ý của đại ca mình.

Ngô Hiên cũng theo cánh tay hắn nhìn sang, quả nhiên có một nữ tử mặc quần áo màu lửa đỏ từ trong phòng đi ra.

Chờ đến khi hắn nhìn rõ ràng khuôn mặt của Thánh Cô, ánh mắt hắn trì trệ, kinh ngạc nói: Hỏa Linh hân muội muội!

Chương 242: Hỏa Linh Nguyệt!

- Hỏa Linh Hân muội muội!

- Ngô Hiên nhìn rõ cô gái đang đi tới, nhịn không được nghẹn ngào hô lên một tiếng!

Cô gái đang đi tới thực sự giống Hỏa Linh Hân như đúc, đến cả quần áo trên người và khuôn mặt cũng giống!

Hắn một mực suy nghĩ Hỏa Linh Hân đến tột cùng đi nơi nào, không nghĩ tới nàng vậy mà lại xuất hiện ở vùng đất lạnh giá này!

Hỏa Linh Hân muội muội?– Hai người Minh Long cùng Minh Tuyền ngược lại hít vào một ngụm khí lạnh, xem ra Ngô Hiên hình như còn nhận biết Thánh Cô!

Nếu thật sự là người quen của Thánh Cô, địa vị của Ngô Hiên ở chỗ này sẽ trở nên rất cao.

Hai người Minh Long cùng Minh Tuyền đang muốn hỏi rõ mọi chuyện, Ngô Hiên đã nhanh chân bước tới trước.

Sự xuất hiện của hắn làm cho mọi người ở xung quanh nhao nhao liếc nhìn.

Khi nhìn thấy người trước mắt là một người xa lạ, tất cả đều đứng dậy, nghĩ muốn tới chỗ Ngô Hiên tâm sự.

Nhưng cử động của Ngô Hiên lại khiến cho những người đó dừng lại bước chân, không dám lên tiến!

Bởi vì phương hướng mà Ngô Hiên đang thẳng tắp tiến đến lại là gian phòng của Thánh Cô!

Hỏa Linh Hân từ trong phòng đi ra, lấy một chút nước muốn tưới hoa.

Nhìn thấy Ngô Hiên đi về phía bên này, nàng giương mắt nhìn về phía hắn, ánh mắt vẫn lạnh lùng không thôi.

Nàng không hề bởi vì Ngô Hiên là người mới tới mà thay đổi sắc mặt.

Hỏa Linh Hân muội muội, không nghĩ tới ngươi lại ở chỗ này!

- Ngô Hiên tiến lên cười nói.

Hắn cùng Hỏa Linh Hân mới gặp qua một lần, nhưng Hân ấn tượng về nàng đã khắc sâu trong đầu hắn. nàng thậm chí còn tạm thời để lại Hỏa Linh chi tâm cho mình, phần tín nhiệm này làm cho hắn rất có hảo cảm.

Câu nói đầu tiên của hắn lại để cho những người khác hít vào một ngụm khí lạnh.

Lời này thật sự là đủ thân mật đó a!

Bọn họ từng nhìn thấy người không muốn sống, nhưng chưa từng thấy qua kẻ nào không muốn sống đến như vậy!

Hỏa Linh Hân muội muội?– Sau khi nghe thấy lời này, nàng nhíu chặt lông mày, đôi mắt luôn bình tĩnh như mặt hồ chợt toát lên vẻ kỳ lạ tựa như đây là lần đầu tiên nàng nghe thấy cái tên này.

Ngô Hiên nhìn thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Hỏa Linh Hân nên cũng giảm bớt sự nhiệt tình, đồng thời trong lòng hắn cảm thấy thắc mắc.

Sau khi nhìn kỹ lại, Ngô Hiên mới kịp phản ứng, mình nhận lầm người rồi!

Cô gái trước mắt rất giống Hỏa Linh Hân, nhưng vẫn có chỗ khác biệt.

Nhất là con mắt, có vẻ không hề giống trong trí nhớ của hắn.

Đôi đồng tử của Hỏa Linh Hân có màu lửa đỏ, trong khi đó cô gái trước mắt lại có đồng tử màu lam nhạt, hoàn toàn không giống nhau!

Không riêng gì đôi mắt, kiểu tóc cũng có điểm không giống.

Kiểu tóc không giống cũng có thể do nàng thay đổi, vì vậy đó không phải là một sự khác biệt lớn.

Ví dụ như dáng người dường như cũng có chút không giống nhau, cũng không biết có phải ảo giác của hắn hay không.

Nhìn tổng thể, hai người cơ bản đều không khác biệt nhiều lắm, ngoại trừ hai đồng tử, còn lại đều không kém bao nhiêu.

Hiện tại đứng ngay trước mặt nhìn kỹ lại, cảm giác khí tức cũng không quá giống, hoàn toàn khác nhau.

Nếu khác quá nhiều, hắn cũng sẽ không đến mức nhận nhầm rồi.

Xem ra ta nhận lầm người rồi…

- Ngô Hiên xấu hổ cười cười.

Đối phương cũng đang nhìn chằm chằm vào mình, nếu nàng là Hỏa Linh Hân chắc hẳn đã sớm nhận ra mình mới đúng.

Thế giới này lớn như vậy, hai người nhìn giống nhau cũng không phải không có, chỉ là cũng không có khả năng giống nhau đến vậy a?

Quần áo trên người không khác nhau lắm, tóc đều là màu hỏa hồng, đến cả dáng người cũng na ná như nhau.

Điều trung hợp nhất là hắn lại gặp nàng ở dưới băng uyên này.

Ngươi đi vào theo ta.

- Cô gái trước mắt nói ra một câu, lập tức xoay người đi vào trong nhà.

Một câu này của nàng lại để cho những người khác ngơ ngác nhìn nhau, tất cả đều trợn tròn mắt.

Có vài người còn nghi ngờ liệu có phải mình nhìn lầm rồi hay không, vậy mà nhìn thấy Thánh Cô cho phép nam nhân vào phòng nàng!

- Có phải ta nhìn lầm rồi hay không, Thánh Cô vậy mà cho nam nhân vào nhà nàng rồi hả?

Ta nhớ được chưa từng có chuyện như này a?

Nói nhảm!

Từ trước đến giờ ta mới chỉ nhìn thấy những người khác mạnh mẽ xông vào phòng của Thánh Cô gian, chưa từng thấy chuyện Thánh Cô gọi vào!

Mẹ nó!

Lại để tiểu bạch kiểm * này chiếm tiện nghi!

Ta ngược lại cảm giác không phải vấn đề về tiểu bạch kiểm a!

Trong số chúng ta ở đây, mặt của Bạch Ngọc không phải càng trắng sao?

Lúc hắn đi tán tỉnh Thánh Cô, còn không phải bị Thánh Cô tặng cho một cái tát, răng trong miệng đều gãy mấy cái hay sao!

Có vẻ như bọn họ rất thân quen!

Xem ra tiểu tử kia cùng Thánh Cô đã từng gặp mặt ah!

Thật sự nếu nói bọn họ đã gặp mặt cũng không phải không có khả năng.

Nhưng dù sao tất cả đều đã ở dưới này, cũng không có hi vọng đi lên rồi.

Nếu cua được Thánh Cô thì tên kia thật đúng là có phúc ah!

Tất cả mọi người ở xung quanh đều nhao nhao bàn luận về thân phận của Ngô Hiên, càng nhiều hơn nữa là hâm mộ hắn có thể vào Thánh Cô.

Thánh Cô xinh đẹp như vậy, ai không muốn?

Nếu Ngô Hiên lấy được nàng, vậy cũng thật là hạnh phúc, bọn hắn cũng chỉ có thể hâm mộ mà thôi.

Tiểu tử này quả nhiên có lai lịch, lại còn quen biết Thánh Cô!

- Minh Long thu hồi ánh mắt.

Đại ca, chúng ta đều quên hỏi hắn tình hình phía trên kia hiện tại ra sao rồi!

Minh Tuyền nhắc nhở.

Gấp cái gì, đến lúc đó mọi người tụ tập cùng một chỗ rồi hỏi hắn cũng chưa muộn.

Nhưng mà hắn còn trẻ vậy đã rơi xuống đây rồi, thật sự là có chút đáng tiếc!

Đời này đều không lên được nữa rồi...

Ngô Hiên cùng cô gái trước mắt đi vào trong nhà.

Căn nhà này cũng khá rộng rãi, được chia làm nhiều gian phòng, đều dùng nhánh cây xây dựng nên.

Bên trong không có đồ trang trí xa hoa gì, đều dùng những đóa hoa bình thường để trang trí.

Bên cạnh đó còn có một vài đồ vật tinh xảo đẹp đẽ được điêu khắc bằng băng, đặt ở bên cạnh hoặc treo trên tường.

Bởi vì ở đây tương đối lạnh, vì vậy những khối băng này sẽ không bị hòa tan.

Mọi người ở đây chế tác thành những vật phẩm trang sức cũng rất dễ thấy.

Hơn nữa, bởi vì thời gian của bọn hắn quá nhiều, một mực ở chỗ này cũng không có chuyện gì làm, cho nên chỉ có thể chế tác một chút những vật này rồi.

Gian phòng kia tuy nói đơn sơ một chút, nhưng thêm nhiều vật phẩm trang sức tự chế cũng toát ra vài phần trang nhã.

Ở bên trong băng uyên này cũng không có thứ gì tốt, có thể dùng để chế tác đồ vật cũng không nhiều.

Chương 243: Hỏa Linh Nguyệt!

(2) Hiện tại hắn đã đưa ra kết luận người trước mắt này không phải Hỏa Linh Hân.

Nếu đúng thật là Hỏa Linh Hân, nàng tuyệt đối sẽ không cư xử như vậy với mình, càng sẽ không cố ý giả bộ như không nhận ra mình.

Ở chỗ này giả bộ như không quen biết, cho ai xem?

Ai cũng không ra được, dấu diếm thân phận làm gì?

Đến cả tính hung tàn đều bị mài đi mất, hiện tại còn tiếp tục để ý tới những thứ này làm gì.

Nếu như nàng không biết mình, chứng tỏ nàng không phải Hỏa Linh hân hoặc là trí nhớ của nàng bị tổn thương.

Tuy nhiên hắn tình nguyện tin rằng người phía trước không phải người mà hắn quen, trí nhớ đâu có dễ mất đi như vậy.

Ngươi biết Hỏa Linh Hân?– Câu nói đầu tiên của cô gái trước mặt đã chứng minh phỏng đoán của hắn.

Cô gái này quả nhiên không phải Hỏa Linh Hân.

Nếu nàng là Hỏa Linh Hân, làm sao lại hỏi hắn một câu như vậy được?

Đúng vậy, ta biết Hỏa Linh Hân.

Không biết ngươi có phải là…

- Ngô Hiên đánh giá nàng vài vòng mới đưa ra suy đoán:… ngươi là chị hoặc em của Hỏa Linh Hân?

Có lẽ hai nàng là chị em song sinh, một là chị, một là em!

Cô gái trước mắt cũng không trả lời vấn đề của hắn, nàng ngồi ở trên ghế, nhìn hắn hỏi: Ta có quan hệ với nàng, nhưng ngươi và nàng đã gặp nhau ở nơi nào?

Rất rõ ràng, cô gái này cũng không tin tưởng hắn.

Chỉ riêng tên thì ai cũng nói được, chỉ cần đã gặp mặt, biết rõ tên tuổi là được.

Nào ai biết được đâu là thật đâu là giả, hơn nữa nói không chừng chỉ là quen biết mà thôi.

Hắn hoàn toàn có thể dùng cái tên này đến lấy cớ tiếp cận nàng hoặc nói khách sáo, kiếm cớ làm quen nàng cũng không phải không thể.

Ta gặp nàng ở Huyễn Linh rừng rậm, tuy nhiên cũng khá lâu rồi, không biết nàng đã đi nơi nào.– Mặc dù Ngô Hiên không nói hết mọi chuyện, nhưng những lời này cũng là sự thật.

Đối phương không tin tưởng mình, mình dĩ nhiên cũng chưa thể tin tưởng đối phương ngay được.

Tuy rằng bọn họ đều đã không ra được, nhưng vẫn nên cẩn thận một chút thì tốt hơn.

Cái gì?

Nàng đã trốn thoát rồi sao?– Cô gái vội vã đứng bật dậy, chiếc ghế bị chân nàng đạp đổ, trong mắt nàng toát ra vài phần vui mừng.

Rất rõ ràng nàng cũng đã biết rõ Hỏa Linh Hân bị giam giữ, sau khi nghe được tin Hỏa Linh Hân đã trốn thoát, nàng tỏ ra vô cùng vui mừng.

Tuy nhiên. rất nhanh sau đó, nàng lập tức khôi phục vẻ mặt lạnh nhạt như trước.

Không biết, quan hệ giữa ngươi và nàng là như thế nào?

- Nữ tử tiếp tục hỏi.

Quan hệ?

- Ngô Hiên suy nghĩ một chút, thật sự cũng không nghĩ ra quan hệ giữa bọn họ là như thế nào.

Suy tư một lúc lâu, hắn mới xác nhận nói: Bằng hữu, hẳn là bằng hữu a.

Bọn hắn giúp đỡ nhau, cùng nhau vượt qua cửa ải khó khăn, như vậy cũng được coi là bạn bè đi à nha!

Thậm chí còn thuộc về bạn bè cùng chung hoạn nạn nữa đấy.

Tuy nhiên với tư cách bằng hữu, hắn lại không biết quá nhiều về nàng.

Lúc ấy Hỏa Linh Hân cũng không có ý định nói cho hắn biết mọi chuyện.

Nói thẳng ra là với tu vi lúc đó của hắn, biết quá nhiều chuyện cũng không có lợi.

Bạn bè?– Cô gái nghi ngờ nhìn hắn, vẫn không hề tin tưởng Ngô Hiên.

Lời nói ai không biết nói, chỉ cần có miệng đều có thể nói, đến cùng là thật hay giả thì còn cần tìm hiểu thêm mới xác định được.

Ta chưa từng thấy bên cạnh nàng có bạn bè nào như ngươi, cũng chưa từng thấy bằng hữu nào còn trẻ như vậy đấy.

Thực ra chúng ta mới quen biết không lâu trước đây, chỉ mới gặp qua một lần mà thôi.

Không gạt ngươi, người cứu ra Hỏa Linh Hân đúng là ta!

- Ngô Hiên tiết lộ thêm một chút tin tức.

Cô gái trước mắt khiến cho hắn có vài suy đoán, nhưng hắn cũng nhìn ra được, nàng không những quen thuộc với Hỏa Linh Hân, thậm chí còn rất quan tâm.

Tuy nhiên tin tức hắn để lộ ra cũng không có gì to tát, chỉ là cứu Hỏa Linh Hân mà thôi, tin hay không lại là chuyện của nàng.

Quả nhiên, nữ tử càng không tin, lạnh nhạt nói: Ngươi có bằng chứng gì?

Ta nói nhiều như vậy, nhưng ngươi còn chưa hề để lộ ra bất kỳ tin tức gì về bản thân đây này.

Từ nãy đến giờ luôn là ta trả lời, cũng quá thua lỗ a.

- Chứng cớ hắn nhất định là có, Hỏa Linh chi tâm không phải chứng cứ tốt nhất rồi sao?

Tuy nhiên hắn cũng sẽ không trực tiếp phóng xuất ra.

Đối phương không tín nhiệm mình, mình dĩ nhiên cũng không tin tưởng nàng.

Ta?

- Nữ tử lộ ra vài phần đau khổ, nhưng đột nhiên lại lạnh lùng như cũ nói: Nói cho ngươi biết cũng không sao, ta là chị của nàng, Hỏa Linh Nguyệt!

Tỷ tỷ Hỏa Linh Nguyệt?

- Ngô Hiên trầm tư, một người là muội muội bị nhốt tại Huyễn Linh rừng rậm, tỷ tỷ lại bị nhốt ở bên trong băng uyên này, thật sự là hai tỷ muội đều gặp nạn.

Vậy ngươi có chứng cớ gì chứng minh mình là chị của Hỏa Linh Hân?

Ta cũng đã ở chỗ này chờ đợi nhiều năm như vậy, chắc rằng ngươi cũng đã biết chúng ta không thể ra được rồi, ta còn lừa gạt ngươi để làm gì?

Với những người khác, ta căn bản cũng lười nói, mọi người ở đây đều không biết rõ thân phận của ta, chỉ có ngươi là người thứ nhất biết được đấy!

- Âm thanh Hỏa Linh Nguyệt lạnh lùng nói.

Vậy thì những lời vừa rồi của ta cũng không có lời nào là nói dối.

Ta cũng đã biết mình không ra được rồi, cũng không cần thiết phải lừa ngươi.

Đây là chứng cớ.

Ngô Hiên cũng bắt chước lý do của nàng dùng lời nói làm chứng cứ.

Hỏa Linh Nguyệt vẫn sắc lạnh nhìn hắn: Cái này cũng gọi là chứng cớ?

Học ta nói chuyện rất vui đúng không?

Ai có thể biết được một ngươi mới đến như ngươi liệu có phải được kẻ từ bên ngoài tới phái xuống hay không!

Không có việc gì mời ra ngoài đi!

Những lời đó đương nhiên không phải là chứng cứ rồi, chỉ là Ngô Hiên trêu chọc nàng một câu mà thôi.

Nhưng lúc nghe được mấy chữ “kẻ từ bên ngoài tới” lần nữa, Ngô Hiên chợt nhớ lại lúc trước gặp Hỏa Linh Hân cũng nghe được một từ y như vậy.

Thế nhưng mà hắn một mực không biết bọn họ nói kẻ từ bên ngoài tới đến tột cùng là nói ai.

Kẻ từ bên ngoài tới này chẳng lẽ là chỉ Tộc Trưởng Phượng linh tộc, Hỏa Phượng Vương?– Người hắn có thể liên tưởng đến cũng cũng chỉ có nữ nhân này.

Lần trước nàng ta còn đi kiểm tra cấm chế, Ngô Hiên tin chắc rằng chuyện này có liên quan đến nàng.

Đã biết còn hỏi ta làm cái gì!

- Hỏa Linh Nguyệt không phủ nhận, ngược lại lạnh nhạt nói: Không sai, kẻ gọi là Hỏa Phượng Vương kia chính là kẻ từ bên ngoài tới!

Nếu như ngươi là do nàng phái xuống, xin mời đừng mơ mộng hão huyền, đồ vật đó sẽ không đưa cho ngươi!

Nếu như không phải, mời xem như ta vừa nói lung tung, kính xin đi ra ngoài.

Ngô Hiên không đi ra ngoài, mà hỏi ngược lại: Không biết ngươi muốn chứng cứ gì để chứng minh ta cũng không phải người do Hỏa Phượng vương phái xuống đây?

Chương 244: Hỏa Linh chi tâm thứ hai

Ngô Hiên có ý định làm cho nàng tin tưởng mình, chỉ có như vậy, hắn có thể thu hoạch được càng nhiều tin tức hơn nữa.

Theo lời nàng vừa nói, nếu hắn thật là người Hỏa Phượng vương phái xuống hoặc đến đây để dò xét tin tức của nàng, sau khi thu hoạch được tin tức, hắn nhất định phải tìm cách đưa tin tức đạt được ra ngoài.

Mà muốn đưa ra ngoài nhất định phải đi ra ngoài, nói trắng ra là còn có thể rời khỏi nơi đây?

Nếu không kẻ đó cũng sẽ không nhốt Hỏa Linh Nguyệt dưới băng uyên này.

Nếu không thể ra đi ngoài thì nhốt nàng ở đây làm gì?

Chứng cứ?

- Hỏa Linh Nguyệt nói một cách thờ ơ: Ta nghĩ không ra ngươi có thể có chứng cứ gì, ta không quen thuộc với ngươi, cũng chưa từng thấy ngươi.

Dù cho có chứng minh được ngươi không phải do tiện nhân kia phái xuống thì như thế nào, ngươi có thể trợ giúp gì cho ta?

Hỏa Linh Nguyệt nói cũng đúng, nếu chứng minh được Ngô Hiên không phải do Hỏa Phượng vương kia phái xuống thì như thế nào, chuyện này cũng giúp ích gì được cho nàng?

Lập tức đưa nàng chạy khỏi nơi này?

Chuyện này đương nhiên là không thể nào, đến bản thân hắn cũng không biết làm thế nào để đi ra ngoài, chớ nói chi là trông cậy vào hắn.

Ít nhất cho ngươi thêm một người có thể tin tưởng, có thể tâm sự.

- Ngô Hiên nói.

Hỏa Linh Nguyệt khẽ giật mình, chợt lên tiếng: Vậy ngươi có gì để chứng minh với ta?

Ngô Hiên suy nghĩ, hỏi: Vậy ngươi lại có bằng chứng gì để chứng minh với ta?

Ngô Hiên hỏi lại ngược lại lần nữa làm cho Hỏa Linh Nguyệt nhìn hắn với ánh mắt lạnh lẽo: Ta không cần chứng minh bất kỳ điều gì!

Vậy Hỏa Phượng Vương nhốt ngươi ở chỗ này là vì vật gì?

Chúng ta đã nói đến tình trạng này rồi, cũng không cần tiếp tục giấu diếm làm gì a?

- Ngô Hiên rất tò mò về thứ mà Hỏa Phượng Vương cần, nhưng lại không thể cưỡng ép cướp lấy vật đó.

Dưới tình huống bình thường, chỉ cần giết đi người giữ bảo vật là có thể thu hoạch được thứ đó.

Hiện tại nàng ta lại không ra tay mà chỉ nhốt Hỏa Linh Nguyệt ở chỗ này, rất rõ ràng đó là thứ khó có thể cướp được.

Hỏa Phượng Vương muốn vật gì, ngươi thực không hiểu hay là giả vờ không hiểu?

Được rồi, cho ngươi nhìn thì có làm sao, dù sao ở đây cũng từng có người nhìn thấy!– Hai tay Hỏa Linh Nguyệt sáng ngời, một quả cầu đỏ bừng xuất hiện, toát ra ngọn lửa mãnh liệt.

Đây là bằng chứng của ta!

Tiện nhân kia không cướp được chính là thứ này!

Hỏa Linh chi tâm!–Ngô Hiên chăm chú nhìn quả cầu này, không nghĩ tới đúng là Hỏa Linh chi tâm!

Nếu đây là Hỏa Linh chi tâm, vậy thứ ở trong cơ thể mình lại là vật gì?

Lúc này, trong lòng Ngô Hiên đã không còn nghi ngờ vô căn cứ.

Hỏa Linh Nguyệt thực đúng là chị của Hỏa Linh Hân, bởi vì Hỏa Linh chi tâm này chính là minh chứng tốt nhất rồi, chỉ là vì sao sẽ có khỏa thứ hai?

Ngô Hiên cũng không do dự, triệu hoán Hỏa Linh chi tâm trong cơ thể mình ra.

Không có bất kỳ ngăn trở gì, Hỏa Linh chi tâm dễ dàng đi ra, không hề bị nơi đây ảnh hưởng.

Tại thời điểm hắn vừa mới triệu hồi Hỏa Linh chi tâm, đột nhiên, một hấp lực cường đại từ Hỏa Linh chi tâm trong tay đối phương truyền đến.

Hai người bọn họ cũng không kịp phản ứng, Hỏa Linh chi tâm của hai người đã nhanh chóng dán lại với nhau, đồng thời hai người cũng bị kéo lại với nhau!

Tuy nhiên, không ai quan tâm chuyện này, cả hai đều chú ý đến hai khỏa Hỏa Linh chi tâm này!

Hai khỏa Hỏa Linh chi tâm đụng vào nhau, nhiệt độ xung quanh nhanh chóng tăng cao.

Đồng thời, ngọn lửa bên trong Hỏa Linh chi tâm bùng cháy, lan tràn ra khắp bốn phía, lập tức thiêu đốt vách tường của căn phòng nhỏ thành tro tàn, sau đó còn không ngừng phun trào ra ngoài.

Ở bên ngoài, mọi người đang cảm thấy nhàm chán, bỗng nhiên nhìn thấy ngọn lửa cuốn tới làm bọn họ sợ tới mức đều nhảy dựng lên, nhanh chóng lui về phía sau, tránh đi ngọn lửa khủng bố này.

Má ơi, không hổ là tình yêu nóng bỏng như lửa, còn thật bùng cháy lên ngọn lửa a!

Thánh Cô nàng lại thi triển ngọn lửa kinh khủng kia rồi hả?

Theo ta đoán tám phần là tiểu tử kia nhịn không được, tay chân loạn động nên bị Thánh Cô nướng chín!

Kì quái!

Vừa rồi nhìn họ không phải đã quen biết từ trước sao?

Tại sao đột nhiên lại thi triển ra hỏa diễm như vậy?

- Bên ngoài, mọi người nhao nhao bàn luận.

Tất cả đều tụ tập xung quanh căn nhà nhỏ của Hỏa Linh Nguyệt.

Lúc này, vách phòng được xây dựng bằng gỗ đã hóa thành tro, nhưng vẫn đứng nguyên ở đó, chỉ cần hơi thổi một chút, đoán chừng cả bức tường sẽ tan vào trong gió.

Bọn hắn thấy rõ ràng bên trong tràn ngập hỏa diễm, tựa như không khống chế nổi vậy.

Thu!

Hỏa Linh Nguyệt nhanh chóng thu hồi Hỏa Linh chi tâm vào trong cơ thể, Ngô Hiên cũng theo nàng thu hổi lại Hỏa Linh chi tâm.

Ngọn lửa xung quanh lập tức biến mất không thấy gì nữa, nhưng căn phòng này đã không còn là phòng nữa, mà là một mảnh chất thải công nghiệp rồi!

Một vài đốm lửa còn sót lại đã chứng minh tất cả không phải ảo giác.

Nguyệt tỷ tỷ, cuối cùng đã có chuyện gì xảy ra?

Ngọn lửa vừa mới được dập tắt, có bốn nữ tử từ bên ngoài chạy vào, khuôn mặt các nàng xinh đẹp, trên tay đều cầm đóa hoa, dường như vừa mới đi hái hoa ở bên ngoài trở về.

Chỉ là các nàng vừa trở lại đã nhìn thấy căn phòng nhỏ này cháy rồi sao.

Bốn người vội vội vàng vàng xông tới.

Điều làm cho các nàng trợn mắt há hốc mồm chính là cảnh tượng Ngô Hiên cùng Hỏa Linh Nguyệt đang ôm nhau, xem ra quan hệ của hai người rất tốt!

Các ngươi đây là - Một người trong bốn nữ tử kinh ngạc che cái miệng nhỏ nhắn.

Các nàng đã đều nghe nói đến chuyện có một cái nhân vật mới đến.

Không nghĩ tới hắn vừa đến không bao lâu đã làm cho phòng ở của Thánh Cô bốc cháy.

Hiện tại hai người lại còn ôm ấp nhau, thật sự là để cho người không dám tin mà!

Ngô Hiên lập tức ý thức được tư thế của bọn hắn không thích hợp, vì vậy nhanh chóng tách ra, ho nhẹ vài tiếng để che dấu không khí xấu hổ này.

Trong khi đó, Hỏa Linh Nguyệt lại không để ý chút nào, hai mắt nàng gắt gao nhìn chằm chằm vào Ngô Hiên, trong mắt ngoại trừ khiếp sợ vẫn là khiếp sợ!

Chương 245: Hỏa Linh chi tâm thứ hai (2)

Có lẽ nàng căn bản không lường trước được Ngô Hiên cũng sẽ có Hỏa Linh chi tâm a.

Không có việc gì, các ngươi đều đi ra ngoài đi!

Ta muốn một mình tâm sự cùng hắn.

Hỏa Linh Nguyệt cụp mắt xuống, quay đầu bỏ lại một câu!

Ngươi đi theo ta đến đây, chuyện ở đây không cần để ý tới.

- Ngô Hiên đi theo nàng tiến vào một gian phòng khác.

Cũng may ngọn lửa này chỉ thiêu hủy một bức tường, cũng không phá hủy toàn bộ căn nhà gỗ này, các phòng khác vẫn còn nguyên vẹn.

Nếu thật sự thiêu hủy toàn bộ căn nhà cũng không có gì, những thứ ở đây cũng không có đồ vật quý giá gì, xây dựng lại lần nữa là được.

Trong lúc đó, bốn nữ tử đứng ở cửa đều hai mặt nhìn nhau, trong mắt có vẻ ngạc nhiên cùng kỳ quái không nói nên lời.

Các nàng đều không nghĩ tới sẽ phát sinh tình huống này.

Bên cạnh cửa ra vào đã chật kín toàn đầu người, thậm chí có người nghĩ ló đầu vào trong thám thính tình hình, nhưng lại không dám đi vào bên trong.

Bốn vị tỷ tỷ, bên trong đến tột cùng là xảy ra chuyện gì?– Người hỏi chính là một nam tử đẹp trai, mọi người nơi này đều gọi hắn là mặt Bạch Ngọc, nói trắng ra ý họ là Ngọc tiểu bạch kiểm!

Tên thật của hắn là gì không ai thèm để ý, tất cả đều trực tiếp gọi bằng biệt danh của hắn.

Đi, đi, đi!

Không có gì hay để xem đâu, chúng ta đều đi ra ngoài đi.

- Bốn nữ tử nghe lời Hỏa Linh Nguyệt, không có vào quấy rầy bọn hắn.

Các nàng đuổi đám người hóng hớt bên ngoài đi, sau đó cũng về phòng riêng của mình.

Chuyện này ta cũng không cố ý, không nghĩ tới hai khỏa Hỏa Linh chi tâm cùng xuất hiện sẽ xuất hiện tình huống này…

Tuy nhiên, đây được coi là chứng cứ đi à nha?

Thật sự là hắn không nghĩ tới sẽ xuất hiện loại tình huống nàyChắc chắn cả hai đều là Hỏa Linh chi tâm thật sự, có vẻ như chỉ khi cả hai khỏa kết hợp cùng một chỗ mới được coi là nguyên vẹn đấy!

Nếu không tại sao chúng lại thu hút lẫn nhau?

Vừa rồi nhìn hai khỏa Hỏa Linh chi tâm giống như muốn dung hợp nhau, chẳng qua chuyện dung hợp này cũng không đơn giản như vậy, dường như bị thứ gì đó ngăn cách rồi.

Đến cả Hỏa Linh chi tâm mà muội muội nàng cũng có thể đưa cho ngươi, đến tốt cùng ngươi là người nào?

- Sắc mặt Hỏa Linh Nguyệt đã hoàn toàn dịu xuống.

Về cơ bản đã không nhìn thấy một chút lạnh lùng nào trên gương mặt nàng rồi.

Điều này có nghĩa là Hỏa Linh Nguyệt đã hoàn toàn chấp nhận Ngô Hiên, hơn nữa coi hắn như người một nhà!

Tất cả sự thay đổi to lớn này chỉ xảy ra sau khi nàng nhìn thấy Hỏa Linh chi tâm.

Vậy là ngươi tin tưởng ta rồi hả?– Lúc đầu, Ngô Hiên muốn đưa ra Hỏa Linh chi tâm để chứng minh chính mình, nhưng hắn lại lo lắng Hỏa Linh Nguyệt này là giả.

Nếu hai người thuộc hai phe đối địch thì chẳng phải là cần cướp đoạt lẫn nhau rồi hả?

Trước khi chưa làm rõ mọi chuyện, hắn cũng không dám mạo hiểm.

Ta xin lỗi về những lời nói thô lỗ trước đây.

Hiện tại ta đã tin tưởng ngươi, cũng biết chắc chắn ngươi không phải do tiện nhân kia phái xuống.

Ngô Hiên nói: Lúc trước ngươi không tin ta cũng là bình thường , cũng không cần phải xin lỗi.

Hỏa Linh chi tâm trong cơ thể muội muội ta, nếu không phải do nàng tình nguyện đưa ra, nó tuyệt đối sẽ không xuất hiện tại trên thân người khác!

Thậm chí khi nàng chết đi, Hỏa Linh chi tâm cũng sẽ tự động biến mất, người khác cũng không có khả năng lấy được.

Ngươi có thể đạt được Hỏa Linh chi tâm, chứng tỏ muội muội cực kỳ tín nhiệm ngươi.

Mặc kệ nàng đưa Hỏa Linh chi tâm cho ngươi với mục đích gì, hiện tại Hỏa Linh chi tâm đã thuộc về ngươi, cũng có nghĩa là Hỏa Linh chi tâm tùy ý ngươi sử dụng rồi!

Hỏa Linh Nguyệt nghiêm túc giải thích.

Nếu có phương pháp cướp lấy Hỏa Linh chi tâm, nó sớm đã bị cướp đi rồi, làm gì còn bị giam giữ lâu như vậy?

Thay lời khác mà nói, Hỏa Linh chi tâm trong cơ thể ngươi nếu bị những người khác biết rõ, nhất định sẽ đến họa sát thân rồi.

Ngô Hiên đương nhiên biết rõ điểm này.

Gần đây thường xuyên biết được tin tức những bảo này bị cướp đoạt, hắn dĩ nhiên không dám tiết lộ tin tức mình có Hỏa Linh chi tâm rồi.

Lúc này, Ngô Hiên kể lại chuyện mình cứu Hỏa Linh Hân trong Huyễn Linh rừng rậm cho Hỏa Linh Nguyệt nghe.

Nghe Hỏa Linh Nguyệt nghe xong vừa ngạc nhiên, lại vừa mừng rỡ.

Nàng cảm thấy ngạc nhiên vì Ngô Hiên có thể cứu Hỏa Linh Hân ra và mừng rỡ vì Hỏa Linh Hân đã trốn thoát.

Vậy ý ngươi nói là, tinh hoa của băng ngục lồng giam vẫn còn ở trong cơ thể ngươi thể sao?

Vì để cho ngươi không bị băng ngục lồng giam làm đông cứng, nàng mới tạm thời để lại Hỏa Linh chi tâm cho ngươi?

- Hỏa Linh Nguyệt kinh ngạc hỏi.

Đúng vậy!

Đến bây giờ tinh hoa của băng ngục lồng giam vẫn một mực không bị hòa tan."

- Tinh hoa của băng ngục lồng giam vẫn tồn tại trong người hắn!

Có thể thấy thứ này ngoan cố cỡ nào, theo tu vi của hắn không ngừng tăng lên, nó vẫn ngoan cố tồn tại, vẫn không thể hoàn toàn biến mất.

Ngươi lại có thể hấp thu băng ngục lồng giam, thể chất Băng Linh tộc cũng quá kỳ lạ!

Muội muội nàng hiểu được báo đáp, có thể đưa Hỏa Linh chi tâm cho ngươi cũng là chuyện bình thường.

Tuy nhiên làm như vậy, lực lượng của nàng không thể hoàn toàn phát huy ra, chỉ có thể phát huy hơn một nửa so với bình thường mà thôi.

Đôi lông màu màu đỏ của Hỏa Linh Nguyệt hơi nhướn lên, trong mắt tràn đầy lo lắng.

Lúc ấy nàng rời đi mà không để lại lời nào.

Không phải nàng tới tìm ngươi sao?

Chẳng lẽ nàng đi tìm Hỏa Phượng Vương kia báo thù?

- Ngô Hiên nghi hoặc hỏi.

Hỏa Linh Nguyệt lắc đầu nói: Muội muội nàng sẽ đến cứu ta, nhưng tới cứu ta không thể nghi ngờ sẽ tiếp tục bị bắt giữ.

Ngươi cũng thấy đấy, nơi này không thể thi triển linh lực, cũng không thể bay ra khỏi đây, hoàn toàn bị vây ở chỗ này rồi.

Chỉ có thể nói, nàng có lẽ đã đi tìm sự giúp đỡ rồi, tìm bằng hữu lúc trước cùng nhau đi giết tiện nhân kia!

Giết chết Hỏa Phượng Vương?

Không biết trước kia Hỏa Phượng Vương đã làm gì các ngươi?

- Ngô Hiên vẫn không hiểu.

Ánh mắt Hỏa Linh Nguyệt lạnh lùng, mỗi chữ mỗi câu nói: Hỏa Phượng Vương!

Nàng căn bản cũng không phải là Hỏa Phượng Vương, Hỏa Phượng Vương thật sự chính là ta, nàng chỉ là đồ thế thân giả mạo mà thôi!

Chương 246: Tình huống (1)

- Hỏa Phượng Vương!

Nàng căn bản cũng không phải là Hỏa Phượng Vương, Hỏa Phượng Vương thật sự chính là ta, nàng chỉ là đồ thế thân giả mạo mà thôi!

Lời này của Hỏa Linh Nguyệt khiến cho Ngô Hiên chấn động. mới là Hỏa Phượng Vương, người lần hắn nhìn thấy lúc trước chỉ là một kẻ thế thân giả mạo?

Tin tức này thật sự đủ mãnh liệt đấy!

Cuối cùng là chuyện gì xảy ra?

- Ngô Hiên nghi hoặc hỏi: Lần trước ta thấy Hỏa Phượng Vương, nàng còn ngồi trên một chiếc xe bay trên không mà đến, khí thế không nhỏ.

Nàng lại chỉ là đồ giả mạo, thế thân cho ngươi ư?

Đúng vậy!

Nàng chính là kẻ thế thân của ta, đồ giả mạo!

Chỉ cần trở thành Tộc Trưởng đều được gọi chung là Hỏa Phượng Vương.

Thân phận thật sự của nàng là em họ ta, Hỏa Thanh Linh.

Không!

Ả đã không phải là em họ ta rồi, ta không có loại thân nhân này!

- Hỏa Linh Nguyệt phẫn nộ không thôi: Đối với người trong tộc mà nói, chúng ta đã là người chết nhiều năm rồi, ở trên trăm năm trước, ả đã bày ra một sự cố, nói chúng ta đã chết.

Trên thực tế, ả chia chúng ta ra giam giữ ở hai nơi khác nhau, mục đích là chờ đãi chúng ta tự nhiên chết già!

Vốn Tộc Trưởng là để ta làm, Hỏa Thanh Linh trong nội tâm bất mãn, đột nhiên phản loạn, mấy trưởng lão cố gắng đưa chúng ta đi.

Nhưng không biết làm sao tu vi của họ đều xảy ra vấn đề, vì vậy cũng bị bắt lại rồi.

Sau đó, ả tuyên bố với tộc nhân chúng ta đã chết, Hỏa Linh chi tâm đã không có.

Lúc này, ả mới có thể kế nhiệm, nếu không làm sao đến lượt ả làm Tộc Trưởng?

Tự nhiên chết già?

Đây là vì Hỏa Linh chi tâm?

- Ngô Hiên tức cười.

Chắc hẳn nàng ta muốn để cho các nàng chết già là vì giành lấy Hỏa Linh chi tâm của các nàng a!

Nếu trực tiếp giết chết, Hỏa Linh chi tâm sẽ biến mất, nhưng tự nhiên chết đi chắc có lẽ không biến mất a.

Đúng vậy, muốn thu hoạch được Hỏa Linh chi tâm có hai phương án.

Một là do chúng ta tình nguyện đưa ra, hai là tự nhiên chết già, tự nhiên mất đi, tất cả linh lực đều được chuyển vào trong Hỏa Linh, như vậy giúp cho Hỏa Linh chi tâm càng thêm hoàn mỹ.

Tuy nhiên, ta nghĩ rằng Hỏa Thanh Linh đang tìm kiếm phương pháp khác rồi, nếu không chúng ta tự sát cũng có thể khiến cho Hỏa Linh chi tâm bị hủy diệt!

Muốn cho Hỏa Linh chi tâm bị hủy diệt, phương pháp trực tiếp nhất là giết chết bản thân nàng.

Đồng dạng, chính nàng tự sát cũng sẽ làm cho Hỏa Linh chi tâm biến mất.

Không thể không nói, Hỏa Linh chi tâm này đã ở trong cơ thể ở các nàng, cho dù là tự sát, hay là bị giết đều dẫn đến hủy diệt.

Nếu không phải như vậy, các nàng tuyệt đối sẽ không sống được đến bây giờ rồi.

Không tự nguyện đưa ra, vậy thì cưỡng ép giết chết không được sao?

Tuy nhiên, trên đời không có thứ gì là tuyệt đối, nói không chừng Hỏa Thanh Linh kia đang tìm kiếm phương pháp, tìm kiếm cách đoạt lấy Hỏa Linh chi tâm của các nàng.

Tuy nhiên nàng cũng không nghĩ tới, nàng giam giữ chúng ta ở những địa phương quỷ quái này, nghĩ rằng để tu vi chúng ta khó có thể tăng trưởng, nhưng chúng ta dễ dàng chết đi vậy sao?

Có được Hỏa Linh chi tâm, chúng ta cơ bản thời thời khắc khắc đều ở vào trạng thái tu luyện, tu vi vẫn đang không ngừng tăng trưởng.

Muốn chúng ta chết già, ít nhất Hỏa Thanh Linh tiện nhân kia chết trước, chúng ta mới có thể chết!

- Hỏa Linh Nguyệt tựa như đã tìm được người để thổ lộ, không ngừng phát tiết nỗi lòng ra ngoài.

Có thể là như vậy, nhưng nàng ta cũng không cần phân tách các ngươi ra a?

Một người giam giữ ở Huyễn Linh rừng rậm đằng kia, ngươi lại bị nhốt tại bên trong băng uyên nay.– Điều này vẫn làm cho Ngô Hiên cảm thấy nghi hoặc.

Vừa rồi ngươi cũng cảm nhận được, đồng thời phóng xuất ra hai khỏa Hỏa Linh chi tâm sẽ hấp dẫn lẫn nhau.

- Hỏa Linh Nguyệt giải thích: Hai khỏa Hỏa Linh chi tâm này vốn là một thể, sau đó được phân thành hai phần, một phần cho ta, một phần cho muội muội.

Bất kể là cho ai đều có thể lên làm Tộc Trưởng, tuy nhiên tính cách của muội muội so với ta hoạt bát hơn, nàng ưa thích du ngoạnbốn phía , cũng không muốn làm Tộc Trưởng, vì vậy mới để cho ta làm rồi.

Nếu hai chúng ta ở cùng một chỗ sẽ có thể lợi dụng Hỏa Linh chi tâm tăng tu vi nhanh hơn!

Hai chúng ta phối hợp càng ăn ý, Hỏa Linh chi tâm cũng càng thêm hoàn mỹ, tốc độ tu luyện cũng tăng lên nhanh hơn.

Như vậy, nàng còn dám để cho chúng ta ở cùng một chỗ sao?

- Hỏa Linh Nguyệt hừ lạnh một tiếng, nói ra vấn đề trong đó .

Ngô Hiên bừng tỉnh đại ngộ, nhẹ gật đầu.

Khó trách khi hai khỏa Hỏa Linh chi tâm tiếp xúc với nhau, hắn có thể cảm giác được linh lực càng nồng đậm, nếu lợi dụng để tu luyện, tuyệt đối có thể gia tăng tốc độ nhanh hơn rồi.

Thì ra là thế!

- Ngô Hiên như có điều suy nghĩ nói: Như lúc trước ngưoi từng nghi ngờ ta là người do Hỏa Thanh Linh phái xuống, vậy chắc hẳn là còn có đường khác để ra ngoài hay sao?

Lúc ta mới đến đây, hai người Long Tuyền đã từng nói nếu muốn đi ra ngoài, ít nhất phải đột phá Linh Vương kỳ, đạt tới tầng thứ càng cao hơn mới có thể thoát khỏi băng uyên này?

Đúng vậy!

Trước mắt nếu muốn đi ra ngoài cũng chỉ có một phương pháp là đột phá Linh Vương kỳ, đạt tới tầng thứ càng cao hơn mới có thể không bị cái băng uyên này hạn chế, có thể cưỡng ép đột phá nơi đây.

- Hỏa Linh Nguyệt cười lạnh nói: Nhưng đây cũng chỉ là phương pháp của những người bình thường đợi ở chỗ này mà thôi!

Trong Phượng Linh tộc có một loại chí bảo, chỉ cần mặc nó vào sẽ tránh khỏi hạn chế nơi đây, có thể tự do hành động.

Hỏa Thanh Linh làm sao có thể làm những chuyện không nắm chắc!

Nhất định ả ta đã có sự chuẩn bị mới dám vứt ta xuống đây đấy!

Vậy cũng đồng nghĩa với việc, ngoại trừ chờ đợi Hỏa Thanh Linh kia xuống đây, cơ bản không có phương pháp gì có thể đi ra ngoài rồi hả?

- Ngô Hiên kinh ngạc nói.

Trong lòng Hỏa Linh Nguyệt mặc dù không cam lòng, nhưng cũng chỉ có thể thở dài, gật đầu thừa nhận nói: Đúng vậy!

Trên cơ bản chỉ có phương pháp này thôi.

Ta ở chỗ này đã nhiều năm như vậy mà cũng không tìm ra phương pháp nào khác.

Chương 247: Tình huống (2)

Ngô Hiên trợn tròn mắt.

Nếu thật sự như nàng nói, sau này hắn một mực phải đợi ở chỗ này, không thể đi ra ngoài rồi.

E rằng Băng Vũ Tích chờ ở trong thành Băng Sương đến lúc chết cũng không đợi được hắn đi à nha.

Đúng là sai một li đi một dặm.

Thực ra không phải hắn trượt chân rơi xuống đây mà là cố ý nhảy xuống đấy.

Bi kịch là tự mình gây nên, thế nhưng mà không nhảy xuống cũng không có cách khác rồi.

Chẳng lẽ lại liều mạng cùng Trần Ngọc Hổ, nhưng sợ rằng cuối cùng hắn vẫn sẽ bị bắt lấy đưa đến Băng Hổ Tộc.

Điều đó tuyệt đối kinh khủng hơn so với hiện tại.

Ở chỗ này tốt xấu gì vẫn còn có thể tu luyện hay nói chuyện phiếm gì đấy.

Nhưng bị bắt đến Băng Hổ Tộc thì chính là sống không bằng chết.

Hắn còn không tin Trần Ngọc Hổ sẽ đối tốt với mình như hắn đã nói.

Chỉ có kẻ đần mới có thể tin tưởng Trần Ngọc Hổ đó.

Băng uyên này đến tột cùng được hình thành như thế nào?

Tại sao ở đây lại có địa phương quỷ quái như vậy?

Linh lực hoàn toàn không phóng thích ra được.

- Ngô Hiên thắc mắc.

Hỏa Linh Nguyệt suy nghĩ một chút, sau đó mới lên tiếng: Chuyện này ta cũng không biết rõ lắm, trước đây rất lâu nó đã có bộ dáng như vậy rồi, đến tận bây giờ cũng không hề thay đổi.

Ta nghiên cứu lâu như vậy đã phát hiện ra, kỳ thật linh lực cũng không phải không phóng thích ra được, mà là vừa mới phóng xuất ra đã lập tức biến mất, như là bị tháo nước vậy.

Nghe Hỏa Linh Nguyệt vừa nói như vậy, Ngô Hiên lập tức đồng tình.

Hắn dốc sức liều mạng phóng thích linh lực nhưng lại không hiểu thấu tiêu tán, hết lần này tới lần khác linh lực đều biến mất không thấy, giống như bị kéo ra vậy.

Tuy nhiên, ngọn lửa mà chúng ta phóng xuất ra lại không hề bị hút ra, vẫn có thể phóng thích được a.

- Ngô Hiên nghĩ tới ngọn lửa này.

Lửa dù sao cũng là một loại linh lực.

Ngọn lửa cũng giống linh lực, nhưng lại có thể phóng thích ra, chỉ là không có tác dụng quá lớn mà thôi.

Đúng vậy!

Điểm ấy ta cũng cảm thấy có chút kỳ quái.

Lúc phóng xuất ra Hỏa Linh chi tâm, ta rõ ràng có cảm giác bị hút ra, nhưng vẫn đủ để phóng xuất.

Nhưng mà ngọn lửa của ta không có tác dụng gì rồi.

- Hỏa Linh Nguyệt cũng nói ra nghi hoặc của mình.

Hiện tại chỉ có thể chậm rãi tìm kiếm phương pháp đi ra ngoài, nếu ngươi có ý tưởng gì có thể tới tìm ta a.

Ta sẽ nói tất cả những gì mình biết cho ngươi.

- Hỏa Linh Nguyệt đã hoàn toàn coi Ngô Hiên như người một nhà rồi.

Điều này tương đương với việc trao cho Ngô Hiên quyền tự do ra vào phòng nàng.

Đây thật sự là đặc quyền đấy.

Tại sao ngươi không thu hồi lại Hỏa Linh chi tâm này để xáp nhập thành một khỏa?

- Ngô Hiên thử hỏi một câu.

Hiện tại một trong hai chủ nhân của Hỏa Linh chi tâm cũng đã ở đây, nếu Hỏa Linh Nguyệt muốn lấy lại Hỏa Linh chi tâm, hắn cũng không có ý kiến gì.

Nhưng Hỏa Linh Nguyệt lại lắc đầu nói: Ta dĩ nhiên sẽ không lấy lại rồi.

Đầu tiê,n vì Hỏa Linh chi tâm là do muội muội đưa cho ngươi, ta tôn trọng ý kiến của muội muội, hơn nữa ngươi bây giờ cũng cần Hỏa Linh chi tâm.

Quan trọng nhất vẫn là Hỏa Linh chi tâm không thể hoàn toàn dung hợp, thân thể này của ta sẽ không chịu nổi.

Trong đó ẩn chứa linh lực quá mức bá đạo, với năng lực hiện tại của ta, tạm thời không sử dụng được.

Dù có cưỡng ép dung hợp cũng chỉ mang đến kết quả hủy diệt chính mình mà thôi.

Khó trách họ lại tách Hỏa Linh chi tâm thành hai phần, nguyên lai là vì nếu để cả hai kết hợp sẽ làm cho một người trong đó không chịu nổi, sẽ dẫn đến bạo thể!

Nhưng nếu chỉ có thể thông qua đột phá Linh Vương kỳ, đạt tới tu vi càng cao tầng, xác suất này là bao nhiêu?

Ngươi từng gặp qua sao?

- Ngô Hiên có chút hoảng hốt.

Linh Vương kỳ đã đủ cường hãn rồi, đột phá đến tầng thứ càng cao sẽ là cảnh giới mới gì?

Xác suất này thật sự rất xa vời.

Về phần gặp trong thực tế, nói thật ta cũng chưa từng gặp qua, nhưng nếu có người đột phá Linh Vương kỳ, người đó đã không ở chỗ này rồi.

- Trong mắt Hỏa Linh Nguyệt lộ ra vài phần chờ mong.

Đã không ở chỗ này rồi hả?

Đây là có ý gì?

Chuyện này ta cũng không rõ lắm.

Lúc ta còn chưa lên làm Tộc Trưởng Phượng linh tộc đã bị nhốt ở chỗ này rồi, cái gì cũng không biết.

- Nói đến đây, Hỏa Linh Nguyệt lộ ra một nụ cười khổ.

Nàng còn chưa lên làm Tộc Trưởng đã bị tính kế rồi.

Ngô Hiên không tiếp tục theo đuổi đề tài này.

Có thể đến Linh Vương kỳ cũng đã rất tốt rồi.

Đạt đến Linh Vương kỳ đỉnh phong đều đã là siêu cấp lão bất tử, không biết tu luyện bao nhiêu trăm năm rồi.

Hắn có lòng tin đạt đến Linh Vương kỳ, nhưng không rõ lắm cần bao nhiêu năm.

Tốt rồi, chúng ta đi ra ngoài đi.

Bọn hắn sóng vai đi ra ngoài, bên ngoài đã trống rỗng một mảng lớn, đều bị đốt cháy không còn một mảnh rồi.

Những người khác nhìn thấy Ngô Hiên cùng Hỏa Linh Nguyệt đi tới, nhao nhao đứng dậy, ghé mắt nhìn về phía bên này, có vài phần hiếu kỳ.

Bốn cố gái ở bên ngoài sau khi nhìn thấy bọn họ đi ra đều đi tới.

Ánh mắt cả bốn người đều nhìn Ngô Hiên từ trên xuống dưới, dường như muốn soi xem Ngô Hiên có bản lãnh gì mà vừa tới đã có quan hệ không tệ với Hỏa Linh Nguyệt!

Giới thiệu với các ngươi, vị công tử này gọi là Ngô Hiên.

Sau này nếu hắn có nhu cầu gì, hãy tận lực giúp đỡ hắn.

- Hỏa Linh Nguyệt giới thiệu với Ngô Hiên: Bốn cô gái này theo thứ tự là Mai nhi, Lan nhi, Trúc nhi cùng Cúc nhi, là bốn chị em.

Mai Lan Trúc Cúc, đây không phải bốn loại hoa trong tứ quân tử* sao?

Ngô Hiên tin chắ rằng đó chỉ là biệt danh của các nàng mà thôi càng tin tưởng, cũng giống như Hỏa Linh Nguyệt bị mọi người gọi là Thánh Cô vậy, đó chỉ là danh hiệu.

*Tứ quân tử: Mai, lan, cúc, trúc thường được gộp chung thành một cụm, xem như biểu tượng của bậc quân tử, nên cũng được gọi là Tứ quân tử.

Nàng vừa nói ra lời này, không riêng gì Mai Lan Trúc Cúc tứ nữ kinh ngạc, mà tất cả những người xung quanh đều kinh ngạc không thôi.

Còn muốn các nàng đặc biệt giúp đỡ, điều này khiến người khác cảm thấy vài phần ngờ vực vô căn cứ rồi.

Bọn hắn đều không nghĩ tới, quan hệ giữa Ngô Hiên cùng Hỏa Linh Nguyệt lại tốt như vậy!

Vậy thì xin nhờ bốn vị tỷ tỷ chiếu cố nhiều hơn.

- Ngô Hiên mỉm cười, ánh mắt đồng thời quan sát tình huống xung quanh.

Xem ra chính mình phải ở lại chỗ này một thời gian thật dài rồi, không thể không tạo dựng mối quan hệ tốt với mọi người ở đây a!

Chương 248: Lá lớn

- Ngô Hiên huynh đệ làm đồ ăn thật ngon ...

Không nghĩ tới Thanh Nguyên quả này còn có thể làm ra món ăn như vậy, hoàn toàn không giống với lúc trước ah!

- Một trong số mấy Đại Hán cao hứng nói.

Đúng vậy a!

Rõ ràng là cùng một thứ đồ vật, vậy mà có thể làm ra hương vị bất đồng.

Theo ta thấy, đây so với vũ kỹ Hư cấp còn mạnh hơn ah!

- Mặt Bạch Ngọc cũng tràn đầy hạnh phúc.

Ngô Hiên ở chỗ này được một tuần nhưng đã có quan hệ rất tốt với mọi người nơi này rồi.

Vừa mới bắt đầu, những người khác không hề coi trọng Ngô Hiên, thậm chí có chút bất mãn với hắn .

Ngô Hiên lập tức bắt tay từ phương diện ăn uống, dùng Thanh Nguyên quả chế tạo ra các loại mỹ thực.

Có thể hầm thành súp, cũng có thể chế tác thành các món điểm tâm ngọt khác.

Một nguyên liệu có thể chế tạo ra hơn mười loại món ăn khác nhau, hương vị còn không hề giống nhau!

Với hắn mà nói, chỉ cần không phải đồ vật có độc đều có thể lấy ra ăn!

Vì thế, cánh hoa cùng nhành hoa đều bị hắn hái xuống chế tác thành món ăn rồi.

Đây cũng chỉ là nấu nướng bình thường, vì vậy hắn không cần thi triển năng lực hoạt hoá, chỉ là chế tác bình thường mà thôi.

Vốn những tài liệu này là tương đối bình thường, cho dù hoạt hoá cũng không có hiệu quả quá lớn, quả thực là lãng phí, hắn chủ yếu nhằm vào phương diện ăn uống mà thôi.

Những người này ở chỗ này đã chán ngấy rồi, ăn Thanh Nguyên quả càng ăn đến mức muốn ói luôn.

Sau khi Thanh Nguyên quả được hắn chế tác biến thành các món ăn ngon khác nhau, để cho bọn hắn không khỏi thi nhau lao vào ăn.

Dưới sự kết nối của đồ ăn, Ngô Hiên nhanh chóng kéo gần lại quan hệ với bọn hắn.

Trải qua một tuần này tìm hiểu, Ngô Hiên đã đại khái biết được tính tìnhcủa từng người bọn hắn.

Kỳ thật người càng hiểu bọn hắn chính là Hỏa Linh Nguyệt.

Hỏa Linh Nguyệt mặc dù bình thường vẫn tỏ ra lạnh lùng với bọn hắn, nhưng cũng không phải cực kỳ chán ghét.

Những kẻ nàng nhìn ngứa mắt đều đã bị nàng giết rồi!

Thật ra trước kia ta từng làm đầu bếp, có thể đạt đến trình độ này cũng là bình thường đấy.

- Ngô Hiên ăn ngay nói thật, mình vốn chính là một đầu bếp.

Những người kia ngừng miệng, hai mặt nhìn nhau.

Bọn hắn không nghĩ tới Ngô Hiên sẽ nói như vậy.

Bốn chị em Mai Lan Trúc Cúc ngồi ở xung quanh cũng không khỏi cười nói: Ngô Hiên đệ đệ lại nói đùa rồi!

Nếu như ngươi là đầu bếp, tỷ tỷ ta chẳng phải là bồi bàn sao?

Đúng a, đúng vậy a!

Nếu Ngô Hiên đệ đệ là đầu bếp, làm sao có thể có tu vi cao như vậy?

Theo ta thấy, Ngô Hiên đệ đệ đây bình thường vẫn quen chế thuốc, nấu ăn chỉ là tùy tiện học được a?

Đúng đấy, Linh Nguyệt tỷ tỷ ngươi nói đi!

Hỏa Linh Nguyệt tĩnh tọa ở một bên chậm rãi nhấm nháp món ăn mà Ngô Hiên vừa chế biến cho nàng.

Tuy nhiên, gương mặt nàng vẫn lãnh đạm như cũ, có lẽ tính tình của nàng vốn dĩ như thế, cũng không có người có thể bắt ép nàng lộ ra dáng vẻ tươi cười.

Anh hùng không hỏi xuất thân, nếu hắn đã nói như vậy rồi thì chính là như vậy.

- Trong lúc tất cả mọi người đang cao hứng bừng bừng, Hỏa Linh Nguyệt lại nói ra một câu tẻ ngắt, nhưng mọi người cũng không thể trách rồi.

Tuy nhiên họ vẫn không tin Ngô Hiên trước kia làm đầu bếp đấy.

Đầu bếp có địa vị quá thấp, địa vị quá thấp cũng đồng nghĩa với việc khó có thể xoay người!

Cho nên mọi người đều cho rằng Ngô Hiên hiểu có được tay nghề như vậy hoàn toàn thuộc về sở thích, thường được sử dụng cùng với chế thuốc đấy.

Cũng giống như có một vài cường giả ưa thích chăm sóc vườn hoa cây cảnh, nhưng dù sao cũng không có khả năng nói cường giả đó là người làm vườn chuyên nghiệp a?

Ngô Hiên bất đắc dĩ cười cười, không tiếp tục giải thích nữa.

Tin cũng tốt, không tin cũng không sao, chuyện này với hắn mà nói không có quan hệ quá lớn.

Nhưng mà bốn chị em này mở miệng một tiếng Ngô Hiên đệ đệ lại để cho hắn cảm thấy toàn thân không được tự nhiên.

Thật ra dựa theo tuổi tác đến tính toán, đừng nói là đệ đệ, gọi hắn là cháu cũng dư xài rồi.

Các nàng tối thiểu đều đã ở đây sinh sống mấy chục năm rồi, Hỏa Linh Nguyệt càng đã sống trên trăm năm!

Những người còn lại đã ở chỗ này ít nhất cũng phải sáu bảy mươi rồi.

Đổi lại là người bình thường đã sớm trở thành ông già, ở đâu còn trẻ trung như bây giờ, cùng lắm là nhìn tầm trung niên thôi.

Đây đều là vấn đề về tu vi.

Tu vi càng cao lại càng bảo trì được sự trẻ trung.

Đây hết thảy cũng nói rõ, người nơi này đều là những lão quái vật rồi.

Trên thực tế cũng đúng là như vậy, tu vi của bọn hắn đều rất cao, thấp nhất cũng là Hóa Hư kỳ, cao nhất có cả Linh Vương kỳ tiêu chuẩn!

Bọn hắn ở chỗ này ngoại trừ tu luyện vẫn là tu luyện, đều lấy vượt qua Linh Vương kỳ làm mục tiêu phấn đấu.

Mặc dù không có hi vọng gì, nưhng bọn họ vẫn không ngừng cố gắng tu luyện.

Vì thế, tu vi đều được đề cao, nhưng đến tột cùng có thể tu luyện đến mức nào phải xem bình cảnh mà bọn hắn gặp phải rồi.

Người nơi đây có thể đạt tới Linh Vương kỳ tiêu chuẩn chỉ có một mình Hỏa Linh Nguyệt rồi.

Bản thân nàng có Hỏa Linh chi tâm, kết hợp với tự thân nàng tu luyện, tu vi tự nhiên không ngừng tăng lên.

Kể cả Hỏa Linh Hân bị nhốt tại Huyễn Linh rừng rậm cũng có tu vi rất mạnh đấy.

Sau bữa ăn đơn giản, toàn bộ đều tản đi làm việc riêng của mình.

Hai người Minh Long cùng Minh Tuyền nhanh chóng nhích lại gần, quan hệ của hai người bọn họ với Ngô Hiên là tốt nhất.

Ngô Hiên cũng rất vui vẻ theo chân bọn họ.

Ngô huynh đệ, chúng ta quả nhiên không nhìn lầm ngươi!

Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy ngươi, ta biết ngay ngươi là rồng trong loài người!

Hiện tại nhìn lại, quả đúng là như thế!

Không riêng gì quen biết Thánh Cô, ngươi còn có một tay nghề rất tốt!

- Minh Long không chút keo kiệt lời khen của mình, không ngừng khoa trương tán dương Ngô Hiên.

Đại ca, lúc mới đầu không phải ngươi đã nói, Ngô huynh đệ tuổi trẻ mất sớm sao?

Còn trẻ mà đã ngã xuống đây, phải ở chỗ lại nơi này cả cả đời!

- Minh Tuyền chen miệng nói.

Tráng niên mất sớm cái đầu ngươi!

- Minh Long phẫn nộ đánh cho Minh Tuyền một quyền, sau đó lại quay ra cười nói với Ngô Hiên : Chớ để ý, chớ để ý.

Ánh mắt của chúng ta từ trước đến nay không quá tốt!

Ngô huynh đệ, thứ này có thể làm thành đồ ăn sao?

Chương 249: Lá lớn (2)

Thanh âm chưa dứt, Minh Long đã lấy ra một khúc gỗ.

Ngô Hiên nhìn thấy vậy thiếu chút nữa phun máu.

Bọn hắn tâng bốc mình vài câu, thì ra là muốn nhờ mình nấu ăn.

Ngô Hiên cầm khúc gỗ lên.

Cây gỗ này nhìn cũng khá đặc biệt, trên thân có màu bạc, nhưng phần gốc lại có màu sắc như các loại cây bình thường khác.

Minh Long này quả nhiên đã coi mình là vạn năng rồi.

Nhưng mà thật sự muốn ăn cây gỗ này cũng không phải không có khả năng, đập nát ra rồi chế biến đặc biệt là được rôiif.

Nhưng trước tiên vẫn phải nhìn xem vật liệu gỗ này như thế nào, nếu nguyên liệu nấu ăn không tốt, khẳng định cũng không thể dùng để ăn được.

Theo thói quen, một luồng tin tức truyền vào trong đầu hắn.

Tam phẩm Linh Dược, Ngân Quan mộc, dược tính hàn, Linh Dược luyện chế đan dược từ Tam phẩm đến Ngũ phẩm!

Ngô Hiên còn tưởng rằng đây chỉ là cây gỗ bình thường, không nghĩ tới vậy mà lại là Linh Dược, thật sự là có chút khó tin rồi!

Thứ này là lần đầu tiên hắn nhìn thấy đấy.

Như thế nào, Ngô huynh đệ có thể chế biến nó thành đồ ăn sao?

- Minh Long rất thích ăn uống.

Khó khăn lắm mới có một người giỏi nấu nướng như Ngô Hiên xuống dưới này, hắn khẳng định phải ăn một bữa thật ngon rồi.

Hiện tại hắn lại nhìn thấy món nào Ngô Hiên cũng có thể làm được, vì vậy lấy ra cả khúc gỗ này rồi.

Đúng rồi, còn có cái này.

- Minh Long lại lấy ra vài chiếc lá cây.

Lá cây này cực kỳ lớn, ít nhất cũng phải bằng một chậu rửa mặt, tuy nhiên đã hơi khô héo rồi, là rơi từ trên cây xuống đấy.

Không nghĩ tới bên trong một nơi băng thiên tuyết địa như thế này vẫn có thảm thực vật?

Ở xung quanh nơi này hắn chưa từng thấy qua.

Ngô Hiên tiếp nhận lá cây này, cầm trên tay thấy nặng trịch, một mảnh lá cây cũng phải nặng đến mấy cân.

Giống như lúc nãy, hắn bắt đầu phân biệt lá cây này.

Mộc Linh thần diệp, Lục phẩm Linh Dược!

Ngô Hiên hít vào một ngụm khí lạnh.

Lá cây này vậy mà lại là Linh Dược Lục phẩm!

Mấu chốt nhất dây mới chỉ là một chiếc lá.

Đã có lá chứng tỏ phải có cây.

Lá cây đã có phẩm cấp cap như vậy rồi, nếu cả cây sẽ là khái niệm gì?

Không đợi Ngô Hiên đặt câu hỏi, Minh Tuyền ở bên cạnh đã hỏi trước: Đại ca, ngươi lại đến cái địa phương quỷ quái đó rồi hả?

Ngươi thật đúng là không sợ chết ah!

Sợ cái gì!

Với năng lực của ta, ngươi cho rằng ta sẽ không rời khỏi đó được sao?

Hơn nữa, cái lá cây là đồ tốt, tất cả mọi người đều không biết tên của nó.

Lấy ra luyện đan cũng rất không tồi, chẳng qua là số lượng không nhiều lắm.

Tuy nhiên ta cũng không muốn ăn đan dược, hiện tại ta nghĩ đưa nó cho Ngô huynh đệ để làm thành đồ ăn!

- Minh Long cười ha hả.

Hắn hoàn toàn đã biến thành một kẻ sành ăn, đồng thời bị tài năng nấu ăn của Ngô Hiên đốn ngã.

Ngô Hiên sau khi nghe hai người nói chuyện chợt cảm thấy lấy làm kỳ lạ.

Bọn hắn còn không biết thứ này tên là gì, hơn nữa đi ngắt lấy còn có nguy hiểm tính mạng!

Thứ này đến tột cùng là từ đâu đặt được?

Các ngươi có thể đưa ta đi nhìn nơi đó được không?

- Ngô Hiên hỏi.

Minh Long cùng Minh Tuyền liếc nhau một cái, Minh Long gấp gáp nói: Ngô huynh đệ, chuyện này không thể được a!

Địa phương quỷ quái kia thật sự là quá nguy hiểm!

Để lấy được thứ này, ta suýt chút nữa đã không ra được rồi!

Ngươi đừng nên đi thì hơn.

Nếu ngươi không ra được, những người khác còn không chém chết ta!

Ngô Hiên nghiễm nhiên đã đã trở thành người được tất cả mọi người sủng ái.

Thậm chí bọn họ còn đang nghĩ nhờ Ngô Hiên hỗ trợ nấu cơm, như vậy cuộc sống sau này cũng sẽ tăng thêm vài phần niềm vui thú rồi.

Cho dù những người khác không để ý tới Ngô Hiên, với quan hệ hiện tại giữa Ngô Hiên cùng Hỏa Linh Nguyệt, nếu Ngô Hiên thật sự ra không được, hắn nhất định sẽ bị Hỏa Linh Nguyệt chém chết.

Địa phương nào lại quỷ dị như vậy?

- Trong lòng Ngô Hiên càng cảm thấy tò mò.

Nhưng với hắn mà nói, càng là vật cổ quái, hắn càng phải nhìn xem, nói không chừng đó còn có thể là nơi thoát ra ngoài!

Chỗ đó cách nơi này cũng không tính quá xa, nhưng cũng không phải rất gần.

Đại khái đi tầm nửa ngày sẽ đến nơi.

Ngô huynh đệ, ngươi coi như ta chưa nói những lời này, cầm thứ này chế biến thành đồ ăn đi a!

Ta muốn nhìn một chút thứ này ăn ngon như thế nào!

- Minh Long cười khổ không thôi.

Hắn cũng không dám đưa Ngô Hiên đi tới chỗ kia.

Không được!

- Ngô Hiên đứng lên, quả quyết nói: Ta nhất định phải đi đến nơi đó, xa cũng không phải là vấn đề gì lớn a!

Ngươi muốn sống, ta thì chưa muốn chết đây!

Dù sao chỉ là đi nhìn một chút, đến lúc đó ta sẽ làm đồ ăn cho ngươi.

Minh Long chớp chớp mắt, suy nghĩ một hồi, sau đó mới lên tiếng: Vậy được rồi!

Lát nữa ngươi phải nghe theo ta chỉ huy, cần dừng chỗ nào phải dừng chỗ đó, tuyệt đối nghe ta đấy!

Bằng không, ta muốn cứu ngươi cũng khó có khả năng.

Không vấn đề!

Đi thôi!

Tranh thủ bây giờ đang là buổi chiều chúng ta đi thôi!

Buổi sáng là kinh khủng nhất, ai đi người ấy chắc chắn phải chết!

- Minh Long nhớ lại, nhịn không được rùng mình một cái.

Từ chỗ này của bọn họ nhìn lên trời mặc dù không rõ ràng lắm, nhưng theo ánh nắng từ phía trên chiếu xuống, bọn họ vẫn có thể miễn cưỡng phán đoán được lúc này là hoàng hôn đấy.

Nhưng bọn hắn còn chưa đi được bao xa, một thân ảnh quen thuộc bỗng xuất hiện trước mắt ba người.

Sau khi nhìn rõ người đến, Minh Long cà lăm mà nói: Thánh, Thánh Cô!

Các ngươi đi đâu vậy?

- Hỏa Linh Nguyệt nhìn thấy bọn hắn lén lén lút lút, giống như muốn trốn đi đâu đó.

Chúng ta... chúng ta chỉ đi dạo một chút thôi!

- Đôi mắt Minh Long đảo quanh một vòng, vôi vàng tìm một cái cớ.

Tuy nhiên, Hỏa Linh Nguyệt không nhìn Minh Long mà nhìn về phía Ngô Hiên, rõ ràng cho thấy nàng muốn nghe câu trả lời từ Ngô Hiên.

Ngô Hiên sờ sờ chóp mũi, thành thật trả lời: Chúng ta muốn đi cái địa phương quỷ dị kia, có một loại cây mọc ra những chiếc lá to ở đó.

Ta muốn nhìn một chút tình huống nơi đó là như thế nào.

Hỏa Linh Nguyệt trầm mặc một hồi mới gật đầu nói: Ta cũng đi cùng các ngươi.

Thánh Cô, ngươi cũng muốn đi?

Ngươi không phải đã nói, chỗ đó không thể đi một mình sao?

- Minh Long kinh ngạc hỏi.

Hỏa Linh Nguyệt nhìn hắn hỏi lại: Bây giờ là đi một mình sao?

Chúng ta cả đàn cả lũ đi a!

Ta vừa vặn cũng muốn nhìn một chút, chỗ đó lại có thay đổi gì rồi.

- Lời nói này của nàng làm cho Minh Long trợn tròn mắt.

Hắn liếc mắt nhìn Minh Tuyền một cái, sau đó đành phải cùng bọn họ đi tới.

Chương 250: Nghĩ cách!

Vốn là do Minh Long bọn hắn dẫn đường, không nghĩ tới trên đường lại xuất hiện thêm một Hỏa Linh Nguyệt.

Ngô Hiên không ngờ Hỏa Linh Nguyệt cũng muốn tới đó, tuy nhiên, hắn thấy không có vấn đề gì.

Dù sao cũng không phải là chuyện gì bí mật.

Mặc dù nói là để cho Minh Long dẫn đường, nhưng kỳ thật căn bản không cần dẫn đường gì cả.

Ở đây chỉ có một con đường thẳng tắp về phía trước, không có đường ngang lối dọc ngóc ngách nào hết.

Địa phương quỷ dị phía trước là cái gì?

Tại sao trước đây chưa từng nghe ngươi nói về nơi đó?

- Ngô Hiên dò hỏi.

Hỏa Linh Nguyệt không suy nghĩ nhiều, lập tức trả lời: Cái chỗ kia cực kỳ quỷ dị.

Nếu ngươi đến đó một mình, ngươi sẽ không thể ra ngoài được.

Chúng ta từng trơ mắt nhìn thấy một người bị hút vào trong đó, sau đó lại trơ mắt nhìn linh lực trong cơ thể người đó bị rút sạch ra ngoài.

Đó quả thực là một cây đại thụ chuyên môn hấp thu linh lực!

Nói cho ngươi nghe cũng vô dụng, nơi đó căn bản không thể tới gần, đã đến gần thì nhất định phải chết!

Đại thụ chuyên môn hấp thu linh lực?

- Ngô Hiên suy nghĩ một chút, nói: Nếu như ở nơi đó có lối ra thì sao?

Chúng ta chỉ có thể đứng ngoài nhìn thôi sao?

Đúng vậy!

Nếu nơi đó thực sự có một lối ra, chúng ta chỉ có thể trơ mắt nhìn.

Ta chỉ có thể miễn cưỡng xâm nhập một chút, đi vào sâu hơn cũng sẽ bị hút vào, đến lúc đó ta cũng sẽ phải chết.– Sắc mặt Hỏa Linh Nguyệt ngưng trọng.

Nàng không sợ chết, nhưng nếu nàng chết rồi, Hỏa Linh chi tâm cũng sẽ không còn nữa.

Như vậy thì một tia hi vọng có thể đi ra ngoài cũng không có rồi!

Vì thế, nàng nhất định phải tự bảo vệ mạng sống của mình.

Không phải vạn bất đắc dĩ, nàng sẽ không dốc sức liều mạng.

Bây giờ là đêm khuya, luồng hấp lực này sẽ không quá lớn như vậy.

Đợi lát nữa ngươi sẽ biết tại sao ta lại nói như vậy.

Nói nhiều hơn nữa cũng không bằng tự mình trải nghiệm một lần.

Sau khi bọn họ đi bộ khoảng hai hay ba tiếng, bầu trời đã hoàn toàn tối xuống, bức tường băng xung quanh ngược lại phát ra ánh sáng nhàn nhạt, khiến cho màn đêm không tối như vậy.

Tuy nhiên, với tu vi của bọn hắn vẫn có thể nhìn thấy bóng tối một cách rõ ràng.

Thật ra bọn hắn đã cố ý thả chậm tốc độ, nếu đi nhanh hơn, mấy người đã đến nơi từ giờ Thìn rồi.

Thế cho nên hiện tại đã là đêm khuya, ở bên ngoài, tất cả mọi người đã tiến vào mộng đẹp rồi.

Khi đến nơi, Ngô Hiên lập tức cảm giác được linh lực xung quanh đã bị rút sạch!

Chuyện này quả thực giống với di tích của Tô Thanh Đan Vương, hoàn toàn không có chút linh lực nào, tất cả đều bị rút đi.

Ở bên ngoài, hắn còn có thể cảm giác được sự tồn tại của linh lực, chỉ là có chút mỏng manh, nhưng tốt xấu vẫn có.

Có linh lực lưu chuyển ở bên ngoài nhưng lại không thể phóng thích đi ra được, thật sự là kỳ lạ.

Trong khi đó, ở chỗ này đã hoàn toàn không có linh lực, trong mơ hồ còn cảm giác được một lực kéo vô hình muốn kéo mình qua đó!

Khi họ đến gần hơn, lực kéo ngày càng tăng lên!

Khó trách mấy người đều nói đến gần đó sẽ bị hút vào trong, hiện tại Ngô Hiên đã cảm nhận được rõ ràng xung quanh có một lực hút.

Nếu bọn họ tới quá gần, hoàn toàn có khả năng trực tiếp bị hút qua đó.

Đến lúc đó, muốn động cũng không động được.

Phía trước chính là cây đại thụ kia rồi, không thể tiếp tục đi phía trước nữa.

Lại gần đó thêm chút nữa, lực kéo sẽ lớn hơn đấy.

- Hỏa Linh Nguyệt dẫn đầu dừng lại.

Căn bản không cần Hỏa Linh Nguyệt nói rõ, Ngô Hiên cũng đã nhìn thấy rõ ràng trước mắt có một cây đại thụ cao ngất, đâm thủng trời xanh.

Ngước mắt nhìn lên căn bản không nhìn thấy đỉnh, thậm chí cả một cành cây cũng không nhìn thấy.

Tầm mắt của hắn bây giờ chỉ có thể nhìn thấy thân cây cực lớn, gần như chiếm trọn cả lối đi.

Đại thụ này chiếm diện tích trọn vẹn hơn mười dặm!

Rễ cây cực lớn cắm thẳng vào trong đất bùn, hở ra một khối lớn, nhìn hết sức kinh người.

Một cái cây khổng lồ như vậy, Ngô Hiên còn là lần đầu tiên nhìn thấy.

Trên cành cây cực lớn còn lấp lóe sắc xanh nhàn nhạt như những con đom đóm nhảy múa.

Tuy nhiên, những thứ đó cũng không phải là đom đóm, mà là những điểm lục quang đang nhấp nháy.

Xung quanh không có bất kỳ sinh mạng sống nào, ở gần đó mọc lên những cây to lớn, nhưng so với cây đại thụ này thì như gặp dân chơi thứ thiệt rồi.

Cây cối xung quanh cũng không nhiều lắm, nhưng tất cả đều cao đến vài chục mét, phía trên đều mọc ra lá cây cực lớn.

Rất rõ ràng, chiếc lá to lớn đó bay xuống từ những cái cây kia đấy.

Như vậy xem ra, lá của cái đại thụ cực lớn này nhất định sẽ càng thêm to lớn, thuộc loại rơi xuống cũng có thể đập chết người a.

Ngô huynh đệ, chiếc lá này rơi xuống từ cái cây bên cạnh kia đấy.

Bởi vì nó bay ra khá xa nên ta mới dám đi nhặt đấy.

Khúc gỗ này cũng thế, ta chỉ dám bẻ nhánh cây ở xa nhất kia thôi, ta cũng không dám đến gần quá.

Minh Long nhìn về phía cây khổng lồ ở xa xa, trên mặt thoáng run rẩy.

Ta đã rất lâu không tới nơi đây rồi.

Ngươi nhìn nơi hẻo lánh kai xem, có từng đống xương cốt ở đó.

Tất cả là xương cốt còn sót lại của những người lúc trước bị cái cây này kéo qua hấp thu đến chết đấy.

- Hỏa Linh Nguyệt chỉ vào cái phần rễ đại thụ.

Ngô Hiên nhìn theo hướng nàng chỉ, quả nhiên thấy một đống xương cốt, hơn nữa không riêng gì một đống, còn phân tán thành vài đống chồng chất, rõ ràng là đã có mấy người bị hút vào đó.

Càng là địa phương cổ quái, lại càng có khả năng tìm được lối ra.

Bọn hắn thậm chí có ý nghĩ thử leo lên theo cái cây khổng lồ này, hoặc là vượt qua nó ra phía sau.

Nhưng nhìn tình hình trước mắt, xem ra là không thể nào làm như vậy rồi.

Thật sự muốn làm như vậy, kết quả nhất định sẽ trở thành đồng bạn của những đống xương kia.

Ngô huynh, xem như vậy là đủ rồi a?

Chúng ta vẫn nên nhanh lên a.

Nơi đây thật sự quỷ dị, nếu hơi không chú ý, cả người sẽ lập tức bị hút qua đó.

- Minh Long không quên nhắc nhở.

Xem ra hắn vẫn rất sợ nơi đây.

Trước kia hắn dám mạo hiểm, chứng tỏ hắn thật sự là người can đảm.

Chương 251: Nghĩ cách!

(2) - Ta còn muốn nhìn thêm một lát, các ngươi hãy đi về trước a.

- Ngô Hiên định ở lại chỗ này nhìn một chút nữa.

Hắn vẫn chưa tìm hiểu rõ nơi này, nếu rời đi có lẽ không còn hi vọng ra ngoài rồi.

Các ngươi đi về trước đi, ta ở lại chỗ này.

- Hỏa Linh Nguyệt nói với hai người bọn họ.

Minh Long cùng Minh Tuyền bốn mắt nhìn nhau, nặng nề nói: Vậy thì bọn ta đi trước, Ngô huynh đệ phải nhớ ước định lúc trước của của chúng ta ah!

- Bọn hắn quay người nhanh chóng rời đi.

Ở chỗ này làm cho bọn hắn cảm thấy vô cùng khó chịu.

Ngô Hiên cũng cảm thấy khó chịu, không có người nào sẽ ưa thích lực hút này cả.

Lực hút này quả nhiên rất mãnh liệt, tựa như muốn rút ra tất cả linh lực trong cơ thể...

- Ngô Hiên phất tay thi triển Hỏa Linh chi tâm, ngọn lửa vẫn có thể xuất hiện như trước, nhưng không được bao lâu lại lập tức biến mất.

Đó cũng không phải do Ngô Hiên cố ý thu hồi lại, mà là trong lúc phóng ra ngọn lửa, linh lực ẩn chứa trong đó đã bị rút đi rồi!

Đối với hiện tượng này, hắn cũng không quá ngạc nhiên.

Dưois sức hút như vậy, bản thân bọn họ không bị hút vào, nhưng linh lực mà họ thi triển ra lại dễ dàng bị hấp thu.

Linh Nguyệt, ngươi nói xem, lý do chúng ta không thi triển được linh lực, có phải là vì đại thụ này có vấn đề hay không?

- Ngô Hiên quay đầu hỏi Hỏa Linh Nguyệt.

Hắn dám như vậy xưng hô dĩ nhiên là đã nhận được sự cho phép, tương đương với Hỏa Linh Nguyệt coi hắn như người một nhà rồi.

Nhìn bề ngoài nàng tỏ ra lạnh lùng, nhưng thật ra trong lòng nàng rất dễ dàng tiếp nhận người đấy.

Ý ngươi nói là băng uyên này xuất hiện tình huống như hiện tại, toàn bộ đều bắt nguồn từ cái cây khổng lồ này?

- Hỏa Linh Nguyệt cau mày, cẩn thận suy nghĩ, cảm thấy chuyện này có vẻ hơi phóng đại.

Băng uyên này rất lớn, gần như không thấy được hai cạnh, nó mạnh mẽ chia cắt khối đại lục này thành hai đoạn.

Trên thực tế, băng uyên này vẫn có điểm cuối cùng, nhưng khẳng định là rất dài đấy.

Giả thiết bọn hắn từ nơi này bắt đầu chạy về hướng bên kia, có lẽ phải chạy mất mấy tháng mới có thể đến điểm cuối.

Thế nhưng xuất hiện trước mắt bọn họ chính là tử lộ, là tường băng cao ngất.

Điều này cũng không phải chỉ là suy đoán của Ngô Hiên, mà đây là chuyện Hỏa Linh Nguyệt đã từng nói với hắn.

Nàng ở chỗ này sống lâu như vậy, dĩ nhiên có rất nhiều thời gian đi khám phá, vì vậy nàng đã đi đến điểm cuối của băng uyên này rồi.

Duy nhất chỉ có một nơi nàng không đặt chân đến, đó chính là mảnh đất bên cạnh đại thụ này rồi.

Chỉ là Hỏa Linh Nguyệt không kể cho Ngô Hiên biết về cây khổng lồ này, chỉ nói rằng không có đường nào đi ra ngoài.

Nếu không phải Minh Long nói ra, Ngô Hiên còn không nơi đây lại tồn tại một cái cây to đến vậy.

Nếu y theo Ngô Hiên suy đoán, một nơi rộng lớn đến vậy lại hoàn toàn bị cái cây khổng lồ này khống chế, vậy thì cũng quá mức quỷ dị rồi.

Hay nói cách khác, nếu bọn họ có thể diệt trừ đại thụ này, như vậy băng uyên cũng sẽ biến lại thành một nơi bình thường, tùy ý xuất nhập.

Đúng vậy!

Trước mắt xem ra chỉ có thể giải thích như vậy rồi.

Vừa mới đến đây, không những linh lực không thể thi triển, thậm chí còn bị hút đi.

Đại thụ này hấp thu lực lượng càng thêm mãnh liệt.

Ngoại trừ đại thụ này, còn có vật gì khác sao?

Hỏa Linh Nguyệt cảm thấy Ngô Hiên nói cũng có lý, nhưng vẫn thở dài nói: Ngay cả như vậy thì thế nào?

Đại thụ này dùng lực lượng của chúng ta, căn bản không thể hủy diệt, dù biết được ngọn nguồn cũng không thể làm gì được.

Ngô Hiên vẫn không ngừng thắc mắc, ngược lại hỏi: Vậy thì Hỏa Thanh Linh kia lấy đâu ra niềm tin xuống dưới này?

Nàng ta sử dụng thứ gì?

Phượng vũ thánh y!

- Hỏa Linh Nguyệt oán hận nói: Phượng vũ thánh y chính là bảo bối của Phượng linh tộc, vốn là dành cho muội muội ta, nhưng bây giờ lại bị nàng cướp mất rồi.

Mặc thánh y này vào là đủ để chống cự lại tình huống quỷ dị bên trong băng uyên này, tức là có thể tùy ý bay lượn.

Tuy nhiên, nàng ta cũng sẽ không dám bay tới nay đây đâu, kể cả là Phượng vũ thánh y cũng khó có thể ngăn cản!

Thì ra là như vậy!

Nhưng mà đến tột cùng Phượng vũ thánh y này vì sao có thể chống cự tình huống quỷ dị bên trong băng uyên này?

- Kế hoạch của Ngô Hiên muốn bắt tay từ đại thụ là không có khả năng rồi, chỉ có thể thông qua nguyên lý của Phượng vũ thánh y đến tìm cách thôi Hỏa Linh Nguyệt không nghĩ nhiều, lập tức nói: Ta cũng không rõ ràng lắm.

Phượng vũ thánh y này dùng lông vũ của Phượng Hoàng dệt thành, linh lực thuộc tính Hỏa rất mạnh.

Ta nghĩ nơi này khó hấp thu thuộc tính hỏa.

Nếu mặc nó vào sẽ có thể chống cự tình huống quỷ dị nơi này đi à nha.

Hỏa linh lực!

- Ngô Hiên tựa như bắt được cái gì.

Đột nhiên, hắn quay sang nói ngay với Hỏa Linh Nguyệt: Nếu hỏa linh lực rất mạnh có thể dễ dàng chống cự, như vậy chúng ta hãy thử lợi dụng Hỏa Linh chi tâm xem sao.

Hai chúng ta cường hóa hỏa linh lực đến lớn nhất, thử xem có thể có được hiệu quả như Phượng vũ thánh y, trực tiếp miễn dịch trạng thái quỷ dị nưoi này, rời khỏi băng uyên hay không!

Hỏa Linh Nguyệt ngơ ngác nhìn Ngô Hiên, dường như ý nghĩ của hắn đã đả động đến nàng.

Một lát sau, ánh mắt nàng lóe lên, có vẻ như ý tưởng này có thể thực hiện đấy!

So với Phượng vũ thánh y, Hỏa Linh chi tâm nếu được phát huy đến cực hạn hoàn toàn có thể vượt qua thứ này!

Nói không chừng thật sự có thể thành công!

Khuôn mặt Hỏa Linh Nguyệt tràn đầy vui vẻ.

Từ trước đến giờ nàng chưa từng nghĩ đến điều này, chủ yếu là vì bản thân chỉ có một khỏa Hỏa Linh chi tâm.

Hiện tại có hai khỏa Hỏa Linh chi tâm, tức là Hỏa Linh chi tâm đã được nguyên vẹn.

Nếu phối hợp cả hai thật tốt sẽ sinh ra hỏa linh lực cực lớn!

Kế hoạch này... nói không chừng có thể thành công!!.

Chương 252: Không khống chế được


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.