Chương 3: Thiên gia có hậu, con trai của ta so với con trai của ngươi đẹp đẽ!
Thiên Nhận Tuyệt nhẹ nhàng xoa xoa bầu ngực mềm mại của mẹ.
Hắn mút vào ngón tay ngọc của nàng.
Mà làm tỷ tỷ Thiên Nhận Tuyết, cổ họng nàng dường như đã muốn khàn.“Ha phun ~” Mãi đến tận khi nghe thấy tiếng cười của Thiên Nhận Tuyệt lần nữa, Thiên Nhận Tuyết mới thở phào nhẹ nhõm.
Nàng suýt chút nữa đã cho rằng… đệ đệ mà nàng còn chưa kịp ủ ấm đã lạnh đi.
Bỉ Bỉ Đông nhẹ nhàng xoa xoa Thiên Nhận Tuyệt.
Nàng cảm nhận hô hấp của hắn, cảm nhận hắn đang cựa quậy.
Tuyệt nhiên không muốn để ý tới tiếng gào thê lương khiến người khác buồn bực của Thiên Nhận Tuyết....
Chỉ là sống một mình chưa đầy nửa khắc đồng hồ.
Bên ngoài mật thất lại lần nữa truyền đến động tĩnh.
Có tiếng bước chân dồn dập...
Người đến khoác lên mình kim tuyến trường bào, tóc vàng rủ xuống, đội mũ miệng vàng.
Toàn thân mang theo khí tức thần thánh.
Nhưng sâu trong đáy mắt lại cất giấu từng tia từng sợi tăm tối.
Bỉ Bỉ Đông vì hắn đến mà toàn thân lạnh lẽo.
Chút ấm áp vừa có trong nháy mắt tắt ngấm.
Tiếng cười của Thiên Nhận Tuyệt cũng dừng lại.
Con mắt màu tím của hắn hướng phía cửa nhìn lại, nhìn thấy cha già đoản mệnh của mình… Thiên Tầm Tật.
Trong con ngươi của hắn mang theo sự tò mò nồng đậm.
Nếu chỉ nhìn ấn tượng đầu tiên ở bề ngoài, quả thực là rất tốt.
Hắn là một mỹ nam tử.
Nhưng với những trải nghiệm có hạn của hắn.
Thực sự không thể đưa ra bất kỳ đánh giá nào khác.“Ê a ~” Thiên Nhận Tuyệt cười hướng hắn vẫy vẫy tay.
Rất nhanh, hắn liền cảm nhận được một chút áp bách từ bàn tay Bỉ Bỉ Đông truyền đến.“Đông nhi!”
Thiên Tầm Tật dừng bước lại, nụ cười tràn trề trên mặt hắn cứng đờ.
Giọng nói mang theo một chút căng thẳng.
Bỉ Bỉ Đông chỉ là căm ghét đến nhắm chặt mắt lại, thu tay về.
Không khí ngột ngạt...
Thiên Nhận Tuyệt cũng không cười nổi nữa.
Trong mật thất yên tĩnh.
Bước chân Thiên Tầm Tật nhẹ nhàng di chuyển, rồi lại dừng lại.
Do dự một chút, hắn giơ tay lên.
Phía sau liền có hầu gái tiến lên, ôm Thiên Nhận Tuyết cùng Thiên Nhận Tuyệt vào trong lòng.
Thiên Nhận Tuyết nhìn phụ thân mà nhiều năm không thấy của mình.
Nàng, người biết rõ chân tướng...
Đã sớm không còn sự sùng bái dành cho hắn như lúc còn bé ở đời trước.
Nàng chỉ có sự bất đắc dĩ cùng thống khổ!
Làm con gái...
Nàng không có cách nào thiên vị ai.
Bọn họ đều đã dùng sai lầm phương thức, để làm chuyện mà chính mình cho là chính xác.
Xuất phát từ bất đắc dĩ cũng tốt, bị người lừa gạt cũng được.
Không cần bàn cãi đó là...
Hai bên bọn họ đều làm chuyện sai lầm!
Đây là phán đoán của nàng với lập trường của một người con gái, với gút mắc tình thân.
Có lỗi, nên phạt.
Nhưng sai lầm của Thiên Tầm Tật, không nên do toàn bộ Võ Hồn Điện chịu trách nhiệm!
Đây chỉ là chuyện nhà.
Võ Hồn Điện xưa nay không nợ Bỉ Bỉ Đông cái gì!
Thiên Nhận Tuyệt cũng đang nhìn Thiên Tầm Tật, nhìn rõ ràng hơn khi đã đến gần.
Hắn cũng đang suy tư...
Mối quan hệ cha mẹ không thể kết thúc, cũng không thể lý giải này, cuối cùng đến tột cùng nên kết cục như thế nào đây?
Thiên Tầm Tật nhìn hai đứa con sinh đôi trước mắt, trên mặt hắn mang theo yêu thương.
Muốn cười nhưng không cười nổi.
Trong ánh mắt của bọn nhỏ tựa hồ cũng mang theo sự xem xét.
Khiến làm một người phụ thân như hắn...
Chỉ có thể chột dạ không dám nhìn thẳng.
Ôn hòa đem hai tỷ đệ phân biệt ôm lấy, hắn bỗng cảm thấy nặng trịch.
Thiên Tầm Tật tự giễu cười.
Hắn mang theo hai tỷ đệ liền muốn rời khỏi mật thất tối tăm này.“Đông nhi, nghỉ ngơi thật tốt.”
Hai đạo khí tức yếu ớt từ từ đi xa.
Bỉ Bỉ Đông mở con mắt chứa đựng vô tận oán hận cùng thống khổ.
Thiên Nhận Tuyết nhìn nàng...
Trong mắt mang theo thất lạc, luống cuống.
Chính mình biết được chân tướng thì đã sao?
Ở đối mặt với Bỉ Bỉ Đông ngược lại là càng thêm vô lực.
Thương tổn đã tạo thành... Sự xuất hiện của chính mình sẽ chỉ khiến nàng thống khổ.
Việc này liền giống như một lời nguyền vô giải.
Nàng không nghĩ xa lánh... Nhưng lại không có cách nào tới gần.“Ê a ~” Tiếng cười vui vẻ vang lên.
Thiên Nhận Tuyệt nhô đầu ra khỏi cánh tay Thiên Tầm Tật.
Hắn hướng về Bỉ Bỉ Đông vung vẩy tay nhỏ, như đang từ giã nàng.
Trong mắt Bỉ Bỉ Đông, oán hận dập dờn giãy dụa.
Nàng thống khổ nhắm hai mắt lại...
Thiên Nhận Tuyết nhìn đệ đệ yêu cười của mình.
Trong mắt loé ra mấy phần sủng nịch.
Cùng với sự do dự...
Chính mình có nên nhắc nhở hắn, không nên tới gần Bỉ Bỉ Đông không?
Nếu không thì nhận được chỉ có thể là thương tâm cùng khổ sở....
Thiên Tầm Tật mang theo hài tử lao ra mật thất tối tăm.
Hắn thoát khỏi Giáo Hoàng Điện.
Hướng về Cung Phụng Điện nằm liền kề Đấu La Điện trên đỉnh núi bay đi.
Hắn dùng hồn lực che chở hài tử.
Giống như đang phát tiết cái gì, dốc hết sức, toàn lực ứng phó.
Mặc cho gió lạnh lẽo đập vào trên mặt...
Không tới nửa khắc đồng hồ.
Hắn liền đến Cung Phụng Điện trước cửa.
Hắn nhìn Thiên Nhận Tuyệt trong lồng ngực cười vì mình vỗ tay.
Cho đến giờ phút này.
Thiên Tầm Tật mới có loại cảm giác giống như trút được gánh nặng.
Trên gương mặt quý khí lộ ra nụ cười tự đáy lòng.
Hắn bước nhanh xông vào Cung Phụng Điện.“Cha, chúng ta Thiên gia có hậu! Thiên gia có hậu!”
[ chúc mừng kí chủ, lần đầu lan truyền đại ái thành công! (đối tượng: Thiên Tầm Tật) ] [ thu được thưởng: Một cái hòm báu thần bí! ] Bạch! Bạch! Bạch!
Mấy đạo khí tức cường hãn nối tiếp nhau mà đến!
Trong đó có một đạo khí tức coi thường quần hùng hoành áp toàn trường.
Tiếp theo chính là tiếng cười lớn.“Ha ha...”“Tốt! Tốt! Tốt!”“Thiên gia ta rốt cục có hậu!”
Thiên Nhận Tuyết nhìn nam nhân trung niên trước mắt có lông mày hiền, mắt thiện.
Trong lòng nàng là sự hổ thẹn nồng đậm.
Đời trước, người mà chính mình xin lỗi nhất chính là gia gia!
Là nàng...
Khiến cho sự hy sinh của gia gia trở thành vô ích.
Lại lần nữa nhìn thấy gia gia, con mắt Thiên Nhận Tuyết có chút đỏ lên, không nhịn được rơi lệ.
Đây là tâm tình mà lúc nhìn thấy Bỉ Bỉ Đông cùng Thiên Tầm Tật, nàng không hề có.
Thiên Nhận Tuyệt cũng đang nhìn gia gia đời này của mình.
Đại cung phụng mạnh nhất trời cao... Thiên Đạo Lưu.
Hắn hướng Thiên Đạo Lưu cười, mở ra tay nhỏ.“Ha ha... Đây là cháu ngoan của ta.”
Thiên Đạo Lưu cười ha ha tiếp nhận Thiên Nhận Tuyệt, quay đầu hướng Thiên Tầm Tật nói:“Đi theo ta.”
Thiên Tầm Tật hướng về Kim Ngạc đám người gật gật đầu, theo lời đuổi kịp.
Đi ở phía trước...
Thiên Đạo Lưu nhẹ nhàng đùa đứa bé trong lồng ngực.
Hắn mặt đầy yêu thương, nụ cười có thu lại.
Thậm chí mang theo sự phẫn nộ, ngoái đầu nhìn lại bất mãn trừng Thiên Tầm Tật một cái.“Nghiệt súc, nàng bên kia ngươi có thể chịu khó tốn thêm chút tâm tư.”
Thiên Tầm Tật, đang nắm khuôn mặt Thiên Nhận Tuyết, hơi choáng váng.
Hắn gật gật đầu.“Cha... Chuyện này ta biết.”“Hừ! Ngươi biết liền tốt, ta liền sợ... Ai!”
Thiên Đạo Lưu hừ lạnh một tiếng, muốn nói lại thôi... Trong mắt mang theo lo lắng, hắn phát ra tiếng thở dài.
Ông nhìn tiểu gia hỏa trong lồng ngực.
Trong mắt mang theo hi vọng, hi vọng người phụ nữ kia có thể xem ở mặt mũi hài tử, mà có chút kiêng dè đi...
Hai cha con trở nên trầm mặc.
Họ đi về phía căn phòng đã sớm chuẩn bị kỹ càng.
Thiên Đạo Lưu đem cháu ngoan trong tay đặt ở trong nôi, sau khi cao hứng, không nhịn được trêu chọc.“Nói lại, con trai của ngươi sao lại xấu như vậy? Kém xa so với con trai của ta...”“A ~!”
Thiên Nhận Tuyệt nằm ở trong nôi, nụ cười trên mặt cứng đờ.
Cùng là phụ thân...
Ý muốn thắng thua của Thiên Tầm Tật trong nháy mắt bị gây nên.
Hắn lập tức phản bác:“Cha! Con trai của ta làm sao có khả năng sẽ xấu? Khẳng định so với con trai của ngươi đẹp đẽ.”
Đem Thiên Nhận Tuyết đặt tới trong nôi, Thiên Tầm Tật tiếp theo giải thích:“Bà đỡ nói tiểu tử này hẳn là bị tỷ tỷ giẫm, qua một thời gian ngắn liền sẽ khôi phục.”“Đừng vứt, nuôi nấng liền đẹp đẽ.”
Thiên Nhận Tuyết nhìn đệ đệ bên cạnh.
Chẳng trách sẽ xấu như vậy, hóa ra là bị chính mình giẫm biến hình.
Trong lòng nàng bị ấm áp cùng hổ thẹn lấp kín.
Sớm biết nên nhẹ chút, hoặc là bớt giẫm hai chân.
[ chúc mừng kí chủ, lan truyền đại ái thành công! (đối tượng: Thiên Nhận Tuyết) ] [ thu được thưởng: Tiên thiên hồn lực một cấp! ]“A ô!”
Thiên Nhận Tuyệt kêu lên oan ức một tiếng, muốn lật đến chỗ tỷ tỷ tìm kiếm sự an ủi.“Hóa ra là như vậy...”
Thiên Đạo Lưu cười híp mắt cúi người xuống, đem tôn nữ hướng về phía tôn nhi đẩy đi.“Nghĩ kỹ cho hai đứa nhóc này lấy tên là gì chưa?”“Vẫn chưa.”
Thiên Tầm Tật lắc lắc đầu.“Vậy hãy để ta cái gia gia này đến lấy cái tên thật hay đi, 'Nhận' chữ bối...”
Thiên Đạo Lưu xoa cằm.
Nhìn dung nhan hai tỷ đệ trong nôi, con mắt ông mờ sáng, đã có chủ ý.
