Chương 84: Ta cũng muốn làm một cái đại hiếu tử
Lúc này...
Mấy vị cường giả của Lâm gia đã vô cùng hoảng hốt.
Đối diện với câu hỏi của Diệp Thu, mọi người nhìn nhau, cũng không biết phải trả lời như thế nào.
Cũng may có Lâm Hải, vị cường giả ngũ cảnh ở đây, còn có thể vững vàng.
Chỉ nghe hắn nói: "Bẩm chân nhân, nhóm Lâm gia chúng ta loanh quanh ngoài thành mấy ngày, cũng không phát hiện tung tích của Thôn Thiên Tước.
Ngược lại gặp phải vài đầu Thượng Cổ đại hung, mà thực lực đều không tầm thường.
Nhóm Lâm gia chúng ta vì thế cũng trả giá rất đắt, suýt nữa thì toàn quân bị diệt.""Giờ phút này ngoài thành đã sớm như nước sôi lửa bỏng, khắp nơi đều có chiến đấu, các đại gia tộc, danh gia thánh địa, toàn bộ gia nhập chiến đấu, đánh nhau long trời lở đất.""Về phần Thôn Thiên Tước, tối hôm qua có người tại hướng Nam Lương nhìn thấy nó, khi đó một đám dân chạy nạn, ròng rã mấy ngàn người đều bị nó một ngụm nuốt vào, không ai sống sót, có thể nói là thảm thiết.""Từ đêm đó trở đi, Thôn Thiên Tước liền biến mất ở Thiên Nam lĩnh vực, giờ phút này đã không biết đi đâu.
Ta hoài nghi nó chỉ sợ đã tiến vào khu không người."
Nghe vậy, Diệp Thu nhíu mày, sự tình tự hồ đang hướng chiều hướng xấu nhất phát triển.
Một khi tiến vào khu không người, Diệp Thu muốn tìm được nó thì khó khăn.
Khu không người đó rộng lớn bát ngát, còn có Thập Vạn đại sơn, nó tùy tiện tìm hang ổ chui vào thì Diệp Thu có tìm cả năm cũng không thấy được.
Bất quá, Diệp Thu cảm thấy, nó có khả năng sẽ còn xuất hiện, bởi vì lần này nó ra khỏi khu không người, bản thân là vì kiện sơn bảo kia mà tới.
Bây giờ sơn bảo vẫn chưa lấy được, chỉ cần lão Quy kia xuất hiện, nó nhất định sẽ còn hiện ra.
Sau khi hiểu rõ mọi chuyện, Diệp Thu khẽ gật đầu, không làm khó bọn họ.
Mặc dù trước đây bọn họ đắc tội Diệp Thu, nhưng mà...
Đối với Diệp Thu hiện tại, Lâm gia...
Cũng chỉ như đàn kiến có thể diệt trong nháy mắt.
Hoàn toàn không đáng để trong lòng, cũng lười phản ứng bọn họ.
Loại kiến cỏ này, đối với hắn không có gì uy hiếp, nhưng xử lý thì hơi phiền phức, giết từng con thì có lẽ phải tốn rất nhiều thời gian.
Hắn nào có nhiều thời gian như vậy.
Bây giờ còn một đống sự tình chờ hắn xử lý đây.
Nếu mỗi một con kiến cỏ đắc tội đều phải tự mình giết thì chẳng phải là muốn mệt chết.
Chủ yếu Diệp Thu không có sở thích giết chóc, chỉ làm theo tâm tình, tâm tình tốt thì có thể tha cho một mạng, tâm tình không tốt thì giết ngay tại chỗ cũng có sao đâu."Đi thôi."
Quan sát một hồi, Diệp Thu bình thản nói với Tiêu Dật, thả người nhảy xuống thành trì, hướng phía Hoang Nguyên đi đến.
Tiêu Dật một mặt đắc ý nhìn Lâm Phong, đi theo sau Diệp Thu, phóng ra bộ pháp lục thân không nhận.
Nhìn bóng lưng bọn họ rời đi, Lâm Phong giận dữ đấm vào tường thành, nói: "Ghê tởm, thằng nhóc này trước đây không phải đắc tội Diệp chân nhân sao, sao chớp mắt cái, hắn thành người hầu của Diệp chân nhân?"
Hắn không nghĩ ra, Tiêu Dật, xét thiên phú, xét tư chất, so với hắn hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.
Thực lực Tiêu gia cũng kém xa Lâm gia, nhưng hôm nay...
Tiêu gia lại có thể ôm được đùi này, mà bọn hắn lại chỉ có thể đứng nhìn.
Lâm Hải lại nhìn ra được chút gì đó, sờ lên râu, liếc nhìn thiếu gia nhà mình, lại nhìn bóng lưng Tiêu Dật rời đi, lắc đầu thở dài: "Ai...
Tiêu Dật người này không thể gọi là thiên tài, nhưng hắn thông minh nhất, cũng là điểm ưu tú nhất.
Chính là...
Hắn không biết xấu hổ."
Mọi người nghe vậy thì ngạc nhiên...
Đây là ý gì?"Lâm thúc, ý gì vậy?"
Lâm Phong không hiểu, khiêm tốn thỉnh giáo.
Thấy thiếu gia nhà mình mà cũng biết khiêm tốn thỉnh giáo, Lâm Hải lộ ra vẻ mặt hài lòng, giải thích: "Hắn bình thường nhìn ngông cuồng ngạo mạn, thực tế trong lòng hắn sáng như gương.
Gặp người mình không chọc nổi thì có thể hạ mình, dám nhận lỗi, dù phải quỳ xuống với người ta thì hắn cũng làm được.""Đại trượng phu co được giãn được, điều này không có gì mất mặt, chỉ cần có thể mang lại lợi ích cho gia tộc thì chút sỉ nhục này tính là gì?""Ta cũng nghe nói chuyện Tiêu Dật đắc tội Diệp chân nhân trước đây, nghe nói lúc đó hắn đã quỳ xuống cầu xin tha thứ, không một chút do dự.""Còn viện ra lý do là một đại hiếu tử.""Có thể Diệp chân nhân chính là thấy được điểm này nên mới bằng lòng mang theo hắn.""Những hành vi này, tuy trông bất kham, thấp hèn, nhưng đôi khi lại có thể giúp tự mình giành được một chút cơ hội."
Nghe Lâm Hải giải thích, mọi người bừng tỉnh ngộ, Lâm Phong càng là kêu người trong nghề.
Mẹ nó, thì ra là mình thua ở điểm này.
Sớm biết thì khi đó ta cũng quỳ...
Chủ yếu lúc đó hắn sợ choáng váng, căn bản không kịp phản ứng, hơn nữa hai vị cường giả đi theo hắn lúc đó cũng có cùng một tính tình, rất ngạo mạn.
Chưa nói lời nào đã muốn động tay động chân, ai ngờ người ta một kiếm suýt chút nữa đã chém bọn họ.
Nghĩ đến đây, sắc mặt Lâm Phong hết sức khó coi, chỉ xét mỗi tâm tính này, hắn lần đầu tiên cảm thấy mình không bằng Tiêu Dật.
Đối diện với nguy hiểm như vậy, hắn vẫn có thể gặp nguy không loạn, kịp thời nhận sai.
Còn mình, lại không thể kịp phản ứng, tại chỗ sợ ngây người."Vậy là, chân nhân thích đại hiếu tử?"
Lâm Phong chợt ý thức được một vấn đề, trong khoảng thời gian này, hắn không ít lần nghe nói đại công tử Tiêu gia bỗng nhiên như biến thành người khác vậy.
Đối với phụ mẫu trưởng bối hết sức hiếu thuận, làm người trở nên khiêm tốn, không còn vẻ ngông cuồng ngạo mạn ngày xưa.
Đã vậy, sao ta không thể học hắn như vậy, làm một đại hiếu tử đây?
Nếu như thể hiện tốt, biết đâu một ngày Diệp Thu sẽ nhìn mình thuận mắt.
Không trông chờ có thể được lợi lộc gì, chỉ cần có thể hóa giải ân oán trước đây, tất cả đều đáng giá.
Suy tư một hồi lâu, Lâm Phong liền vỗ tay hô lên: "Ta hiểu rồi!
Ta cũng muốn làm một đại hiếu tử."
Nói xong hắn quay người đi vào nhà, mọi người kịp phản ứng thì ngơ ngác nhìn nhau.
Bọn họ không nghe lầm chứ?
Công tử nhà họ cũng hiểu được hiếu thảo cha mẹ sao?"Ha ha, không thể tin nổi, ta không nghe lầm chứ?
Thiếu gia vậy mà nói hắn cũng muốn làm đại hiếu tử?"
Lâm Hải cũng có chút ngoài ý muốn, nhưng thấy thiếu gia chuyển biến thì trong lòng cũng vui mừng.
Cuối cùng không uổng công ông dụng tâm, đây đã là khởi đầu tốt rồi.
Không thể không nói, bây giờ có người mắc chứng sợ Diệp Thu vẫn rất nhiều.
Tiêu Dật là một, Lâm Phong cũng có thể tính một, còn một Dương Tiêu nữa cũng coi như là một.
Ba đại hoàn khố Quảng Lăng, có vẻ đều có hội chứng sợ Diệp Thu.
Trước mắt, Tiêu Dật gần như đã khỏi bệnh.
Nhìn hai bóng người trên hoang dã kia đã chậm rãi giảm bớt, Lâm Hải vui vẻ cười, nói: "Hi vọng đây là một chuyển cơ tốt, nếu không Lâm gia sau này, biết phải dựa vào ai?"
Lắc đầu, cũng rời đi theo.
Thế giới Đại Hoang coi trọng huyết mạch đích hệ, trên cơ bản sẽ không có chuyện con thứ kế thừa.
Mà Lâm Phong chính là người thừa kế tương lai của Lâm gia, nếu hắn không chịu cố gắng, thì tương lai Lâm gia nhất định sẽ hoàn toàn xuống dốc.
Lâm Hải đương nhiên không muốn nhìn gia tộc xuống dốc, cho nên vừa rồi cố ý nói như vậy một phen, kích thích hắn.
Nói tóm lại, hiệu quả coi như không tệ, chỉ không biết hắn sẽ hiếu thảo được bao lâu.
Ngoài thành Quảng Lăng, trăm dặm Hoang Nguyên, một biển lửa lan rộng.
Hai bóng người chầm chậm đi trên cánh đồng hoang, nhìn đầy đất thi thể, máu thịt be bét."Ừm...
Thơm quá, mùi thịt nướng."
Bốp...
Đi được một lúc, Tiêu Dật chợt co rúm lại, nói.
Diệp Thu không chút khách khí giáng một bạt tai sang, cái mà hắn nói mùi thịt nướng, chính là mấy cái xác đang bốc cháy kia.
