Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Thụ Đồ Vạn Lần Trả Về, Vi Sư Chưa Từng Tàng Tư

Chương 87: Việc này, dừng ở đây a




"Tốt, nhóc con, ra đây, ta đấu một mình với ngươi."

Thác Bạt Tuấn nghe nói có thể đấu võ, lập tức đi tới khiêu khích Tiêu Dật.

Tiêu Dật đâu phải kẻ ngốc, biết rõ đánh không lại, sao hắn lại ra mặt."Xì...

Ngươi cho rằng ta sợ ngươi chắc, có gan ngươi dám đụng vào ta một cái thử xem?""Đến đi, đánh ta đi!"

Thác Bạt Tuấn tức đến nghiến răng, hận không thể một đao chém c·h·ết tên tiện nhân này.

Thác Bạt Hoành thấy tình huống càng ngày càng phức tạp, nhìn Triệu Dịch thật sâu một chút, bất mãn nói: "Thái t·ử điện hạ, bọn ta đến Ly Dương kết thân cơ mà.

Đây chính là lễ nghi chiêu đãi của các ngươi sao?

Ta thấy... vụ kết thân này, không kết cũng được."

Triệu Dịch nhún vai, một mặt không quan trọng, thông gia cũng chỉ là một biện pháp buộc ch·ặt thôi, hai đại vương triều mà muốn đánh nhau thì thông gia bao nhiêu lần cũng không ngăn cản được."Phụ hoàng ta chỉ bảo ta ra ngoài đón tiếp các ngươi, cũng không có nói để ta giải quyết phiền phức cho các ngươi.""Ta là Thái t·ử, không phải tay sai.""Đây là do chính các ngươi gây ra, nếu các ngươi đến cả chút năng lực giải quyết này cũng không có thì sao ta có thể yên tâm gả muội muội cho các ngươi?""Ngươi..."

Thác Bạt Tuấn tức giận sôi máu, lời của Triệu Dịch chẳng phải đang chất vấn thực lực của Hãn Hải sao?

Thác Bạt Hoành lúc này cũng nổi giận, giận dữ vung tay áo, mặt âm trầm nói: "Hừ...

Vậy ý của Thái t·ử điện hạ là không muốn quản chuyện này?""Tốt, rất tốt, đây chính là lễ đối đãi khách của Ly Dương, hôm nay ta coi như đã thấy rồi."

Nghe vậy, mặt Triệu Dịch trầm xuống, hơi có chút bị động.

Trong lúc nhất thời, không khí giằng co khó xử, lúc này... trên bầu trời, thân ảnh màu trắng kia rốt cục hạ xuống.

Trong lòng mọi người run lên, nhao nhao nhìn sang.

Thác Bạt Hoành cũng chỉ kiêng kị Diệp Thu thôi, nếu không thì... hắn đã sớm một chưởng đánh c·h·ết Tiêu Dật rồi."Tiền bối."

Tiêu Dật thấy Diệp Thu rốt cục ra mặt, lập tức trốn sau lưng hắn, nói thật... hắn rất sợ Thác Bạt Hoành giận quá mất khôn, làm hắn sợ ch·ết khiếp.

Vẫn là đứng sau đại lão có cảm giác an toàn hơn.

Diệp Thu chậm rãi đi tới, đứng bên cạnh Thác Bạt Tuấn, vẻ mặt cổ quái nhìn hắn, thấy Thác Bạt Tuấn mồ hôi lạnh chảy ròng."Ngươi... chính là Hoàng t·ử Hãn Hải?"

Thác Bạt Tuấn kinh hãi, run rẩy nói: "Vâng, tiền bối có gì chỉ giáo?"

Bây giờ Diệp Thu cuối cùng đã gặp, đối tượng kết thân của nhị đồ đệ trong truyền thuyết.

Nói thật, rất thất vọng."Chỉ giáo thì không dám, bất quá vụ hôn sự của ngươi, chắc là hỏng rồi."

Diệp Thu thản nhiên nói, trong vô hình, một cỗ kiếm ý băng lãnh kia đã hình thành một cái kiếm trận bao trùm bốn phương trời đất.

Khiến cho tất cả mọi người đều có cảm giác đối diện cái c·h·ết.

Kiếm ý đỉnh phong Giáo chủ, tuyệt không phải thứ bọn họ có thể ngăn cản."Ý tiền bối là sao?"

Thác Bạt Tuấn mặt âm trầm, dù rất sợ nhưng vẫn không nhịn được hỏi.

Hắn đến kết thân, mắc mớ gì đến Diệp Thu?

Diệp Thu nhàn nhạt nhìn hắn một cái, chậm rãi nói: "Bởi vì... đối tượng kết thân của ngươi hiện giờ là đồ đệ của ta, chuyện hôn sự này, ta... không đồng ý.""Cái gì..."

Lời vừa nói ra, tất cả mọi người ở đó đều ngây người.

Ngay cả Triệu Dịch cũng ngây người, muội muội hắn từ khi nào đã thành đồ đệ của Diệp Thu?

Sắc mặt Thác Bạt Tuấn khó coi, Thác Bạt Hoành còn tệ hơn.

Hắn trừng mắt nhìn Triệu Dịch, rõ ràng Triệu Uyển Nhi đã bái nhập Tiên gia thánh địa, sao không nói trước thông báo cho bọn hắn?

Bây giờ bọn hắn đánh trống khua chiêng tiến vào Ly Dương, đến đây kết thân, lại biết được tin tức như vậy.

Đây chẳng phải là đùa bỡn bọn hắn sao?

Triệu Dịch cũng không biết sự tình sẽ phát triển theo hướng này, có chút bất ngờ, càng nhiều hơn chính là mừng rỡ.

Khóe miệng hơi nhếch lên, Triệu Dịch lộ ra nụ cười hả hê, lẩm bẩm nói: "Có ý tứ, xem ra...

Uyển Nhi đã tìm được một chỗ dựa không tệ rồi."

Từ thái độ của Diệp Thu vừa rồi, hắn dường như rất che chở Triệu Uyển Nhi, kiên quyết phủ nhận hôn sự này.

Triệu Dịch thật sự không nghĩ tới, vận may của Triệu Uyển Nhi lại tốt như vậy, mà có thể tìm được một sư tôn che chở mình như thế.

Câu nói này một khi đã thốt ra từ miệng hắn thì vụ hôn sự này coi như thất bại.

Bởi vì thực lực của Diệp Thu quá kh·ủng khiếp, địa vị của hắn khẳng định cũng không nhỏ, Hãn Hải coi như muốn người cũng chẳng có cửa.

Người ta lại không ở trong Hoàng cung, ngươi có bản lĩnh tự mình lên núi c·ướp đi.

Triệu Dịch cười, vui vẻ từ tận đáy lòng.

Trong khoảng thời gian này, hắn luôn lo lắng sự an nguy của Triệu Uyển Nhi, càng nóng lòng muốn biết tung tích của nàng.

Đã từng nhiều lần ph·ái thám t·ử đi dò la tin tức của nàng, nhưng vẫn luôn không có được nửa điểm tin tức.

Bây giờ biết được Triệu Uyển Nhi đã bái Diệp Thu làm sư phụ, trong lòng Triệu Dịch cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Bình thản liếc nhìn Thác Bạt Tuấn một cái, Diệp Thu tiếp tục nói: "Chuyện này, dừng ở đây.""Nếu các ngươi không phục, muốn người, có thể tùy thời đến tìm ta."

Thác Bạt Hoành mặt mày nghiêm túc, nói: "Xin hỏi các hạ là?"

Diệp Thu cũng không quay đầu lại, nói: "Bổ Thiên Giáo, Tứ Hà Phong thủ tọa, Diệp Thu...""Cái gì...""Bổ Thiên Giáo..."

Sắc mặt Triệu Dịch ngưng trọng, giọng nói trở nên chặt chẽ.

Ngay cả Thác Bạt Hoành cũng lộ ra vẻ k·i·n·h hãi."Bổ Thiên Giáo!""Người này, lại là người của Bổ Thiên Giáo, mà còn là thủ tọa của Tứ Hà Phong...""Thúc thúc, cái Bổ Thiên Giáo này, rất mạnh sao?"

Thác Bạt Tuấn một mặt mờ mịt nói, hắn quanh năm ở trong cung, với thế giới bên ngoài rất nhiều thứ đều không hiểu rõ.

Thác Bạt Hoành chậm rãi giải thích: "Ừm, rất mạnh!

Bổ Thiên Giáo, một trong Thượng Cổ đạo th·ố·n·g, không thuộc về bất cứ vương triều thế lực nào, thực lực phi phàm.

Năm đó, Bổ Thiên Giáo từng xuất hiện một vị cường giả tuyệt đỉnh, Tứ Hà Phong thủ tọa đời trước, Huyền Thiên đạo nhân.""Người này, có thể xưng là tồn tại tuyệt đỉnh nhân gian, kiếm thuật Thông Thần.""Tối qua xuất hiện đại hung Thôn Thiên Tước kia, thực lực chắc hẳn ngươi cũng đã thấy.

Thôn Thiên Tước năm đó cũng là do ông ta khu trục vào vùng đất không người."

Nói đến đây, mắt Thác Bạt Hoành ảm đạm, hồi tưởng lại nỗi sợ hãi bị Huyền Thiên đạo nhân chi phối năm xưa.

Bây giờ, vốn tưởng rằng sau khi Huyền Thiên đạo nhân lên tiên giới thì Bổ Thiên Giáo sẽ suy sụp, không ngóc đầu lên nổi.

Nhưng không ngờ, Tứ Hà Phong lại xuất hiện một thủ tọa mới, hơn nữa thực lực của người này lại đạt tới đỉnh phong Giáo chủ, từ hơi thở cảm nhận được, hắn đã nửa bước bước vào Chí Tôn cảnh.

Thác Bạt Hoành cảm thấy khó tin, chẳng lẽ, Bổ Thiên Giáo lại muốn xuất hiện một vị cường giả tuyệt đỉnh như Huyền Thiên đạo nhân sao?

Nghe thúc thúc trình bày, Thác Bạt Tuấn lòng như tro tàn, trong lòng cũng đã rõ, hôn sự của mình, thật sự thất bại rồi.

Đối mặt với một cường giả như vậy, cho dù hắn không phục đến đâu, thì có thể làm gì?

Lẽ nào vì hắn, phụ hoàng của hắn có dám thách thức quyền uy của Bổ Thiên Giáo?

Trước mặt một Thượng Cổ đạo thống như thế này, bất kỳ thế lực vương triều nào cũng đều trở nên vô cùng nhỏ bé.

Coi như phía sau vương triều có chỗ dựa là những thánh địa danh gia khác, nhưng bọn họ cũng không thể vì việc nhỏ này mà đi đắc tộ·i Bổ Thiên Giáo.

Thế giới này, trước nay đều là một thế giới cường giả vi tôn."Phong thúc, ngươi từng nghe đến hắn chưa?"

Triệu Dịch nhỏ giọng hỏi Triệu Khải Phong.

Triệu Khải Phong vuốt râu, chân thành nói: "Nghe nói qua, Tứ Hà Phong Diệp Thu, tên tuổi vang dội một thời, từng dùng một kiếm suýt c·h·é·m c·h·ết ba vị trưởng lão của Bất Lão sơn, sự tích đó đến nay vẫn còn lưu truyền.

Xem ra, công chúa bái nhập môn hạ của ông ta hẳn sẽ tốt hơn một chút, có lẽ... chúng ta có thể nhân cơ hội này, cùng Bổ Thiên Giáo thúc đẩy một mối quan hệ.

Điện hạ, cái này còn lợi hơn nhiều so với việc kết thân cùng Hãn Hải."

Nói đến đây, Triệu Khải Phong có chút kinh hỉ, không ngờ, tiểu nha đầu kia không một tiếng động, lại mang cho bọn hắn một niềm vui lớn đến vậy.

Triệu Dịch cũng hiểu được điều này, trong lòng cũng đã biết rõ bây giờ phải làm gì."Ừm, sau khi trở về, sẽ cùng phụ hoàng thương lượng kỹ chuyện này, nghĩ rằng với sự thông minh của phụ hoàng, không khó nhận ra được mối quan hệ lợi hại trong này."

Xin phiếu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.