Chương 1: Giải phẫu trên lớp, và người bạn gái cũ
Trên lớp giải phẫu, thi thể đúng là bạn gái cũ của ta…
Nhớ lại đó là tiết học giải phẫu cuối cùng của ta ở năm ba đại học, trong phòng học tràn ngập mùi Formalin nồng đậm.
Đạo sư bảo ta làm người mổ chính, là một sinh viên y khoa, ta không hề do dự mà đồng ý.
Thế nhưng, khi ta vén tấm vải trắng lên, nhìn rõ thi thể trên bàn giải phẫu, cả người ta kinh ngạc đến đứng sững tại chỗ.
Chỉ thấy bạn gái cũ của ta, cứ như vậy lặng lẽ nằm trên bàn giải phẫu…
Nàng tên Bạch Tiểu Vũ, hai ta quen biết nhau ở trạm xe buýt.
Hôm ấy trời đổ mưa, nàng thấy ta không có ô liền miễn cưỡng mời ta cùng che chung.
Ta thấy nàng người đẹp tâm thiện, liền xin WeChat của nàng.
Về sau, hai ta quen thân rồi hẹn hò nhiều lần, tự nhiên mà nên liền cùng nhau.
Hồi mới yêu, thân thể nàng không được tốt lắm, sắc mặt rất kém, môi đều có chút trắng bệch.
Thế nhưng tính cách nàng rất tốt, người cũng dịu dàng.
Chúng ta chưa từng cãi vã một lần, nhưng cũng không có quá mức thân mật.
Không phải ta không muốn, là nàng rất bài xích.
Mỗi lần nàng đều nói, nàng chưa chuẩn bị xong, mong chúng ta chờ.
Nhìn dáng vẻ thận trọng của nàng, ta cũng không còn ý nghĩ gì khác.
Thế nhưng mỗi lần chúng ta gặp nhau đều vào buổi tối, hơn nữa đều phải sau mười giờ.
Vì chuyện này, ta cũng từng hỏi qua.
Nàng nói thẳng với ta là ban ngày phải đi làm, công tác tại một sở nghiên cứu nào đó.
Công việc bận rộn, trong lúc làm việc bị cấm dùng di động, hơn nữa hầu như không có ngày nghỉ.
Chỉ có ban đêm mới có thời gian rảnh rỗi ra ngoài.
Không thể không nói, bạn gái cũ của ta rất ưu tú.
Hai mươi tuổi đã vào sở nghiên cứu làm việc, ta vẫn còn đang học đại học.
Ta còn nghĩ, nên ở chung với nàng thật tốt.
Một nữ sinh có tính cách tốt lại ưu tú như vậy, thật khó tìm.
Thế nhưng bạn gái cũ của ta, cũng có một vài thói quen đặc biệt.
Nàng vô cùng bài xích chụp ảnh.
Mỗi lần muốn chụp ảnh cùng nàng, nàng đều sẽ một tiếng cự tuyệt lại sẽ tỏ vẻ dị thường tức giận.
Hơn nữa nàng rất sợ xã hội, hai ta hẹn hò không dạo phố, không xem phim, không phải lôi kéo ta đi dạo công viên thì cũng là đi đi lại lại.
Nàng còn đặc biệt ghét chó mèo, mà cũng đặc biệt chiêu chó cắn.
Nhiều lần hẹn hò, đi ngang qua chó hoang hoặc chó cảnh, chúng đều sẽ sủa loạn nàng.
Vẫn là cái loại khàn cả giọng, như thể không đội trời chung.
Có một lần ta vì đuổi những con chó hoang sủa loạn không ngừng ấy, còn bị một con trong số đó cắn bị thương tay.
Tiểu Vũ thấy vậy, đau lòng đến muốn mạng.
Nhìn thấy nàng lo lắng cho ta, ta ôm chặt lấy nàng.
Lại phát hiện thân thể nàng thật lạnh, trên người còn có một cỗ mùi lạ nhàn nhạt.
Có chút giống mùi trong nhà xác của trường chúng ta.
Ta cũng không để ý những điều đó.
Chỉ nói là không sao, bảo nàng đừng lo lắng.
Nàng cũng không chịu, nhất định phải đưa ta đến bệnh viện.
Kết quả đến bệnh viện sau, người ta tan ca, trừ phi đi trung tâm phòng chống bệnh tật.
Ta nhìn đồng hồ đã hơn một giờ sáng, ngày mai nàng còn phải đi làm, liền bảo nàng về trước.
Ngày mai ta tự mình đi bệnh viện, chỉ cần tiêm vắc xin trong vòng 24 giờ là không có vấn đề gì.
Tiểu Vũ nghe ta nói vậy, sau khi ta liên tục cam đoan, nàng mới chịu rời đi.
Kết quả đợi đến ngày thứ hai ta ra ngoài tiêm vắc xin.
Phát hiện ven đường chất đống những thi thể chó hoang.
Nghe dì bảo vệ môi trường bên cạnh nói, tối hôm qua có người đánh thuốc độc toàn bộ chó ở mấy con phố quanh học phủ.
Ta nhìn thấy vẫn chỉ là một phần nhỏ.
Sau chuyện này, ta cùng Tiểu Vũ hẹn hò liền chưa từng gặp lại một con chó hoang nào.
Đến cả mấy con chó trưởng thành trong trường chúng ta, cũng đều bị đánh thuốc không còn.
Thế nhưng cũng từ chuyện ấy về sau, Tiểu Vũ liền thích hỏi ta xin tiền.
Kỳ thật cũng không nhiều, mỗi lần chỉ một hai đồng xu, còn không đủ tiền một chén trà sữa.
Ta cũng không để ý, liền bảo WeChat phát cho nàng.
Nhưng nàng không cần, nói chỉ cần tiền xu.
Còn phải là loại đúc năm 2018, vượt qua năm này hoặc thiếu, nàng còn không cần.
Ta hỏi nàng cầm loại tiền xu năm này làm gì? Yêu cầu còn khắc nghiệt như vậy.
Nàng cứ ấp úng, không muốn nói.
Ta vẫn truy vấn, cuối cùng cũng chỉ nói cho ta ba chữ: Mua cái mạng.
Trong lòng ta thầm nghĩ, mấy đồng tiền xu rách có thể mua cái mạng gì?
Cá vàng nhỏ ở cổng trường chúng ta bán còn phải năm, mười đồng một con.
Ta thấy nàng là thật không muốn nói, liền không tiện tiếp tục truy vấn.
Chỉ là từ sau đó, nàng liền đưa ra một vài yêu cầu kỳ lạ với ta.
Mỗi khi đến đầu tháng, nàng cũng sẽ yêu cầu gặp mặt ta.
Hơn nữa mỗi lần gặp gỡ, nàng đều không cho phép ta mặc quần áo màu đỏ cùng giày, nội y cũng không được.
Gặp mặt còn phải nàng kiểm tra, xấu hổ muốn chết.
Không chỉ thế, Tiểu Vũ sẽ còn trả lại cho ta những đồng xu ta đã cho nàng lần trước.
Còn bắt ta phải dùng hết trong một ngày.
Nàng nói tiền xu đã được cầu phúc qua thì không còn phúc khí, nên phải dùng hết.
Quá trình còn nhất định phải quay video lại cho nàng xem.
Ta rất sớm đã nghe nói, những người làm nghiên cứu khoa học đều có chút kỳ quặc.
Rất rõ ràng, bạn gái cũ của ta cũng có.
Quan hệ ngọt ngào của hai ta kéo dài hơn một năm.
Trong khoảng thời gian đó, mỗi lần gặp gỡ, ta đều sẽ cho nàng một hai đồng xu năm 2018, sau đó cầm về một hai đồng đã dùng hết.
Suốt một năm nay, tháng nào cũng vậy.
Cho đến một tuần trước.
Chúng ta như thường lệ hẹn hò, kết thúc xong cầm về một đồng xu chuẩn bị dùng hết.
Thế nhưng vì ngày hôm sau chương trình học sắp xếp khá chặt chẽ, ta liền để chuyện này lại.
