Chương 38: Làm mộng, sư phụ ban lễ
Nghe sư phụ nói vậy, ta mặt mũi tràn đầy kinh ngạc.
Trong hiểu biết của ta, bái tổ sư và tế tự tổ tiên vốn dĩ không có gì khác biệt.
Chỉ là một loại nghi thức mà thôi, chẳng thể mong cầu được gì thực tế.
Cùng lắm là cầu chút may mắn, nhưng cũng hư vô mờ mịt.
Thế nhưng sư phụ lại nói, hôm nay ta bái vị tổ sư này, thật sự có thể nhận được vật phẩm, còn có thể trực tiếp đi lĩnh về.
Điều này khiến ta có chút không dám tin.
Song nhìn vẻ mặt sư phụ, hắn lại không giống như đang nói dối.
Ta vốn định hỏi thêm đôi câu, nhưng sư phụ đã ngáp một cái, bảo trời đã muộn, nên đi ngủ.
Hắn nói khi dẫn ta đi rồi tự khắc sẽ biết, sau đó chỉ vào một căn phòng, bảo ta đêm nay ngủ ở đó.
Còn về căn phòng khóa lại kia, sư phụ căn dặn: “Căn phòng khóa lại kia, ban đêm có thể sẽ có chút động tĩnh.
Nhưng ngươi đừng quản, cứ ngủ phần ngươi là được.”
Ta ngẩng đầu nhìn cánh cửa căn phòng đó, một ổ khóa sắt lớn khóa chặt.
Bên trong có gì ta không rõ, nhưng sư phụ nói ban đêm có thể sẽ có động tĩnh, vậy ta đoán... trong phòng kia, có lẽ có thứ gì đó...
Thế nhưng là thứ gì mà lại thần thần bí bí, không muốn người khác biết?
Chẳng lẽ hắn không phải đang nuôi quỷ đó chứ?
Ta chợt nghĩ đến những đoạn phim kinh dị.
Nhưng ta không nói ra miệng.
Sư phụ cũng không giải thích, chỉ quay người đi về phòng của mình, dặn ngày mai sẽ gọi ta dậy.
Ta thoáng nhìn căn phòng bị khóa, cảm giác có luồng hơi âm u tỏa ra, phảng phất mùi vàng mã nồng nặc.
Bỗng nhiên ta cảm thấy lạnh lẽo.
Cái ý nghĩ nuôi quỷ kia lại trở nên mãnh liệt hơn.
Ta hít một hơi thật sâu, rồi cũng trở về phòng mình.
Mặc kệ là gì, chỉ cần ta không trêu chọc là được rồi.
Đến đây, ta chỉ muốn bảo toàn tính mạng, những thứ khác ta không quan tâm.
Người mệt mỏi rã rời, nằm trên giường, hồi tưởng lại tất cả những gì đã xảy ra hôm nay.
Sóng gió trùng điệp, cũng may mọi việc đều thuận lợi.
Cuối cùng, ta còn bái Tống Đức Tài, người nhặt xác, làm sư phụ.
Nay có Tống thi đầu làm sư phụ, làm chỗ dựa, mọi chuyện của ta hẳn là có thể giải quyết ổn thỏa rồi!
Chỉ không biết, Tiểu Vũ gặp phải phiền toái gì mà đến nỗi thân mình còn khó lo?
Người buồn ngủ quá, nghĩ đi nghĩ lại, cũng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Đêm nay, ta không nghe thấy động tĩnh gì bên ngoài.
Chỉ là nằm một giấc mộng.
Trong mộng, ta đi ra khỏi căn phòng này.
Đến một nơi rất đen, rất đen.
Chỉ có mình ta, bốn phía không có gì cả, ngoài bóng tối ra thì vẫn là bóng tối.
Trong mộng ta rất hoảng sợ, muốn tìm đường ra.
Không biết rõ qua bao lâu, ta bỗng nhiên nhìn thấy mấy bóng người.
Ta muốn lại gần bọn họ, nhưng từ đầu đến cuối không sao tiếp cận được.
Ta muốn hô, cũng không thể hô thành tiếng.
Mãi đến rất lâu sau, bọn họ bỗng nhiên hỏi ta: “Ngươi có phải hay không gọi Khương Ninh?”
Ta nhìn không rõ bọn họ, liền nói phải.
Rồi ta hỏi bọn họ đây là nơi nào, làm sao ra ngoài.
Nhưng không có câu trả lời, bóng người cũng rất nhanh biến mất, chỉ còn lại mình ta, một mình giữa bóng đêm.
Khi ta từ trong mộng bừng tỉnh, phát hiện trời đã giữa trưa ngày thứ hai.
Cả người đều ướt đẫm mồ hôi.
Mới biết được trước đó nhìn thấy, nghe được, hóa ra là do mình nằm mơ.
Nhìn đồng hồ, lại ngủ thẳng tới mười hai giờ.
Ta trước tiên kiểm tra cơ thể.
Phát hiện những thi ban trên người đã bớt đi rất nhiều, đang dần dần biến mất.
Đứng dậy đi một chuyến nhà vệ sinh, nhìn mình trong gương.
Sắc mặt đã không còn kém như trước, thậm chí còn hồng hào hơn đôi chút.
Ta có thể rõ ràng cảm nhận được, cơ thể mình đang hồi phục.
Tất cả những điều này đều nhờ vào “phúc khí” mà tối qua ta tiễn đưa Trương Cường mà có được.
Và ta cũng càng thêm xác định, những việc mình nên làm tiếp theo là gì.
Tích âm đức, tiễn âm hồn, thảo phúc khí, kiếm âm thọ.
Chỉ có như vậy, mới có thể ngăn chặn Tứ Ách trong mệnh số, kéo dài tính mạng cho bản thân.
Nếu không thì cái mệnh phá của ta sẽ chiêu dụ những âm mưu hiểm ác, hại ta đến chết...
Rửa mặt xong, ta phát hiện cửa phòng sư phụ đã mở, nhưng người không có ở đó.
Ta liền đi xuống lầu.
Trong lúc đó đi ngang qua bài vị Tổ sư gia, ta còn cúi lạy một cái.
Một làn gió thổi vào, tấm vải đỏ đắp trên bài vị Tổ sư gia còn nhẹ nhàng bay lên.
Chờ ta đi xuống dưới lầu, liền ngửi thấy một mùi thuốc Đông y nồng nặc.
Ngó đầu ra xem, phát hiện là sư phụ đang nấu thuốc trong bếp: “Sư phụ!” Ta gọi hắn một tiếng.
Sư phụ ta quay đầu nhìn về phía ta: “Tỉnh rồi, vừa vặn, thuốc cũng nấu xong!”“Thuốc?” Ta lại không bệnh, chỉ là bị quỷ quấn mà thôi, cần uống thuốc sao?
Sư phụ lại gật đầu: “Không sai, thuốc này bổ khí huyết, xua đuổi âm độc, lát nữa ngươi uống hai bát.”
Nói xong, liền thấy sư phụ bưng một bát thuốc đi ra.
Nóng hổi, mùi thuốc Đông y còn rất nặng.“Để nguội một chút, ngươi liền tự mình uống!” Sư phụ đưa thuốc cho ta.
Ta có chút bài xích, hỏi hắn có phải không uống không được.
Hắn gật đầu.
Còn nói uống lúc bụng rỗng là tốt nhất.
Chờ uống xong, hắn liền dẫn ta đi ra ngoài ăn cơm.
Sư phụ đã nói đến nước này, ta cũng không tiện nói thêm gì.
Mệnh nằm trong tay sư phụ, dù là chén thuốc độc này, ta cũng đành uống.
Hương vị thì khỏi nói, mùi thuốc Đông y còn kèm theo mùi tanh hôi, một ngụm thiếu chút nữa tiễn ta lên đường.
Uống xong thuốc, sư phụ nhìn vẻ khó chịu của ta, đưa chai nước cho ta: “Thuốc xua đuổi âm độc là vậy đó, trên người ngươi nhiều thi ban như vậy.
Nếu như không uống chút thuốc, thời gian ngắn khẳng định không tốt đẹp được đâu.”“Tạ sư phụ!” Ta uống hai ngụm nước, cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Lúc này sư phụ lại đưa một cái túi nhỏ cho ta nói: “Ngươi nhập môn ngày đầu tiên, vi sư ban cho ngươi lễ gặp mặt.
Về sau vật này mang theo bên mình, cũng có thể phòng thân.”“Đây là cái gì?” Ta cầm cái túi, hơi nghi hoặc.
Sư phụ ra hiệu tự ta xem.
Ta từ từ mở cái túi ra, phát hiện bên trong là một thanh kiếm làm từ xương cá, nhìn qua lại giống như dao găm.
Dài khoảng mười centimet, tay cầm quấn lấy dây đỏ.
Còn xương cá bản thân, từng khúc từng khúc, đã được gọt bỏ gai nhọn, mài rất trơn nhẵn.
Chỉ có mũi nhọn, vô cùng sắc bén.
Nếu như cẩn thận đi xem, trên xương cá này còn khắc chữ.
Chính xác mà nói, là từng phù văn một.“Xương cá, dao găm?” Ta nghi hoặc hỏi.
Sư phụ cười cười: “Không kém bao nhiêu đâu!
Đây là xương cá của con cá trắm đen lớn tối qua làm đó.
Cá trắm đen mắc câu, đệ tử tới cửa.
Con cá trắm đen này cùng ngươi có duyên phận.
Sáng nay ta liền giết nó.
Lấy xương cá, làm ra vật này.
Xương cá mười tám đoạn, khắc minh văn mười tám.
Ngươi có vật này bên mình.
Cái gì du hồn dã quỷ, khẳng định không dám lỗ mãng.”
Nghe được cây Ngư Cốt Tỷ Thủ này lợi hại như vậy, ta có chút kích động.
Liền mở miệng nói: “Đa tạ sư phụ.”“Chút lòng thành thôi, đồ vật cất kỹ.
Chúng ta bây giờ liền đi ăn cơm, chờ đã ăn xong, liền đi trường học các ngươi nhìn xem.” Sư phụ mở miệng cười.
Ta nhìn trên ngón tay hắn bao mấy cái băng cá nhân.
Tối qua trở về đều không có.
Ta đoán, có thể là hắn làm Ngư Cốt Tỷ Thủ cho ta thì bị xương cá đâm vào.
Mặc dù sư phụ tính tình rất kỳ quái, không gần người sống.
Nhưng đối với ta cái đồ đệ mới nhập môn này, lại thật là không tồi.
Lại là nấu thuốc, lại là ban dao găm phòng thân.
Hiện tại lại muốn dẫn ta đi trường học, xử lý chuyện ma quỷ ám theo ta...
Sau đó, sư phụ mở chiếc xe limousine hơn 60 vạn của hắn.
Dẫn theo ta rời khỏi cửa hàng Điếu Đại Ngư Ngư của hắn.
Đi một nhà hàng rất cao cấp, gọi cả bàn đồ ăn, món gì quý thì gọi món đó.
Bảo ta cứ buông thả mà ăn.
Ta nhìn cả bàn thức ăn ngon, rất kích động.
Đã lớn như vậy, cũng chưa ăn như thế xa hoa qua, rất nhiều đồ ăn đều chưa từng nếm qua.
Ta cảm giác, sư phụ đối với ta có phải quá tốt rồi không?
Nhưng sư phụ lại nói: “Có tiền liền phải làm, có tiền liền phải tạo.” Còn nói ta đã vào Âm Môn, lại là đệ tử duy nhất của hắn Tống Đức Tài.
Ăn bữa cơm này, chút tiền lẻ này tính là gì chứ.
Bảo ta về sau cứ theo hắn học bản lĩnh thật tốt.
Không chỉ có thể bảo toàn tính mạng, còn có thể sống sung túc ăn ngon uống đã.
Tốc độ kiếm tiền, có thể nhanh đến nỗi ta phải hoài nghi đời người.
Muốn so với ta học y, mạnh hơn gấp trăm ngàn lần.
