Để Ngươi Người Quản Lý Lớp Phế Vật, Làm Sao Thành Võ Thần Điện

Chương 70: Ngươi hỏi một câu đi chứ




Tô Dương biết quan hệ trong các đại tộc rất hỗn loạn, nhưng không ngờ lại hỗn loạn đến mức này
"Vậy..
Mẹ của Tạ Vũ Hàm thì sao
"Ta không rõ lắm, Lục gia không phải ở Đông Hải, mà là Lục gia ở Tây Xuyên
Lý Nhất Minh bất đắc dĩ nhún vai:
"Điều duy nhất ta biết là mẹ của Tạ Vũ Hàm, Lục Phương Phỉ rất lợi hại, khi sinh Tạ Vũ Hàm đã là Võ Tôn cao giai, hơn hai mươi tuổi đã là Võ Tôn cao giai
Tư chất ngút trời, hiện tại phỏng chừng đã là Võ Tôn đỉnh phong, không, thậm chí có thể là Võ Vương cảnh
"Vậy..
Tạ gia đối xử với Tạ Vũ Hàm như thế, không sợ mẹ nàng trả thù sao
"Lão Tô, ngươi không hiểu rõ đại tộc rồi
Chu Đào đột nhiên bổ sung một câu:
"Đại tộc có khi đến mấy ngàn người, trong đó số lượng Võ Tôn chí ít cũng phải hai mươi mấy vị, còn có Võ Vương trấn giữ cùng minh hữu, đây chính là nội tình của đại tộc
"Song quyền nan địch tứ thủ, chỉ một Võ Tôn đỉnh phong mà muốn trả thù đại tộc, đúng là không biết tự lượng sức mình
Lý Nhất Minh nói thêm:
"Ta cảm thấy vấn đề lớn nhất là..
Nàng sẽ lạc đường, nàng muốn trả thù ít nhất cũng phải tìm đúng người
"Ừm, xác thực
Dung nạp khu vực sinh hoạt của mấy ngàn người, thậm chí trên một vạn người, phỏng chừng đều có quy mô của một tiểu hương trấn
Cho nên các đại tộc đều mở trang viên ở nông thôn, trong thành thị căn bản không thể có khu vực sinh hoạt lớn như vậy
Lý Nhất Minh bất đắc dĩ thở dài:
"Kỳ thật loại chuyện này, đừng nói là Tạ gia, đại bộ phận gia tộc đều có
"Tất cả đều là do đám lão bất tử ngoan cố kia gây ra
Tô Dương sững sờ
Chu Đào hợp thời nói bổ sung:
"Lão sư, tuyệt đại bộ phận gia tộc không phải đều bền chắc như thép, mà phân ra làm hai phái
Lý Nhất Minh tiếp lời:
"Một phái gọi là lão bất tử ngoan cố phái, một phái là tân phái
"Ngươi không biết đám ngoan cố phái kia có khái niệm cổ hủ đến mức nào đâu
Căn bản không tiếp thu những sự vật mới mẻ, hơn nữa còn cưỡng chế yêu cầu tất cả tộc nhân phải tuân thủ tộc quy
"Ngươi có tin được không, đã năm 2042 rồi, rất nhiều gia tộc vẫn dùng tộc quy truyền thừa từ thời phong kiến mấy trăm năm trước
"Tinh hoa thì không có một điểm, toàn là cặn bã
"Đám lão bất tử kia, bởi vì bọn hắn từng dầm mưa, cho nên không muốn cho người khác che dù, chỉ muốn người khác cùng dầm mưa
Chu Đào nghe xong, mặt mày tràn đầy tán đồng:
"Thâm thúy, ta cũng cảm thấy như vậy
Tô Dương cảm thấy hai đứa nhỏ này vừa nhắc tới tộc quy, oán khí liền tăng vọt
Hơn nữa theo lời giải thích của Lý Nhất Minh, bi kịch của Tạ Vũ Hàm..
Xác suất lớn là do tộc quy gây ra
Mấy trăm năm trước gia tộc có thù truyền kiếp, không cần thiết phải truyền thừa
Hiện tại là xã hội hài hòa, tộc quy cũng cần phải thức thời
Nhất là ngay cả hôn nhân tự do cũng không có
Là người xuất thân từ gia đình bình thường, Tô Dương thật sự rất khó tưởng tượng được việc bản thân không thể lựa chọn một nửa kia, đó là loại thống khổ gì
Phải ở cùng một người không thích, thậm chí là xa lạ cả đời
Không dám nghĩ tới
Cho dù có an bài cho một đại tỷ tỷ Võ Thần có sóng lớn thì cũng không được, nhất định phải là do ta tự chọn
Dù sao dưa hái xanh cũng không ngọt
Thấy hai đứa nhỏ này oán khí lớn như vậy, Tô Dương liền rèn sắt khi còn nóng
"Cho nên hai ngươi càng phải cố gắng hơn
"Chỉ có thực lực cường đại mới có thể đánh vỡ quy củ
Hai người khẽ gật đầu, ánh mắt kiên nghị
Tô Dương cũng coi như đã hiểu rõ tình huống của Tạ Vũ Hàm, lúc này mới rời đi, chuẩn bị tính toán
Tạ Vũ Hàm đúng là một đứa nhỏ đáng thương, ở Tạ gia khẳng định là chịu nhiều đau khổ
Từ sự đồng tình với Tạ Vũ Hàm, oán khí của Tô Dương đối với Lục Phương Phỉ cũng giảm đi mấy phần
Bất quá Tô Dương không có ý định ra tay, hắn không muốn dính vào
"Có nên báo cáo vấn đề này cho trường học không
Tô Dương không khỏi có chút do dự, hắn hiện tại chỉ muốn ném cái cục diện rối rắm này ra, đừng để dính dáng đến mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ta chỉ là một lão sư bình thường, vì sao phải cuốn vào ân oán của đại tộc
Nếu như nói sự tình cho trường học, trường học rất có thể sẽ báo cho Tạ gia tình huống này, một khi Tạ gia nhúng tay, vấn đề này chỉ sợ sẽ càng thêm phức tạp, mà Lục Phương Phỉ tất nhiên sẽ đoán được là mình bán nàng, không biết có thể hay không đưa tới việc Lục Phương Phỉ trả thù..
"Mẹ nó, sao cảm giác kiểu gì cũng không thoát ra được
"Giả vờ không biết là được rồi, dù sao Lục Phương Phỉ khẳng định không dám tùy tiện xâm nhập tam trung, chỉ cần ta ở trong trường học thì khẳng định là an toàn
Tô Dương càng nghĩ, quả quyết quyết định chôn chuyện này trong bụng
Thu hồi tâm tư, Tô Dương tạm thời ném chuyện này ra sau đầu, ngược lại tập trung tinh thần vào cỗ ám kình chưa bị thôn phệ trong cơ thể
Ám kình do đỉnh phong Võ Tôn phóng ra hoàn toàn không phải tầm thường, cho dù bị Hỗn Độn chi khí bao vây, vẫn như cũ sức sống mười phần, một mực nỗ lực muốn đột phá vòng vây thẩm thấu vào kinh mạch của mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bất quá Lục Phương Phỉ dù có nghĩ nát óc cũng không thể ngờ trong cơ thể mình có Hỗn Độn chi khí, hơn nữa đối với năng lực chưởng khống khí tức đã rất có hỏa hầu, ám kình của nàng đối với mình mà nói căn bản không tạo thành bất cứ uy hiếp gì
Đồng thời còn có thể lợi dụng ám kình của Võ Tôn đỉnh phong này để tiếp tục tăng lên độ thuần thục của Hỗn Độn chi khí
Chỉ là Tô Dương vừa rời khỏi phòng ngủ của học sinh không lâu thì đã nhận ra có người theo dõi mình, nghe thấy động tĩnh liền quay người lại, nhưng lại không nhìn thấy bóng người
Điều này khiến Tô Dương trong nội tâm nhất thời lộp bộp một tiếng
"Ngọa Tào, chẳng lẽ lại là Lục Phương Phỉ lén lút theo vào
Không không không, hẳn là mình nghĩ nhiều rồi, Lục Phương Phỉ mạnh thì mạnh, nhưng hiển nhiên công phu thu liễm khí tức còn chưa tới nơi tới chốn, nếu không lần trước xông vào đã không bị người gác cổng phát hiện
Không thể nào lại xông vào, huống chi, thời hạn ba ngày còn chưa tới
"Ai đó
Ra đây cho ta
Tô Dương hướng về phía bụi cỏ hét lớn một tiếng, kết quả không có một chút động tĩnh nào
Điều này khiến Tô Dương cảm thấy mình đúng là chim sợ cành cong, vội vội vàng vàng đi về ký túc xá
Chỉ là vừa đi được hai bước, một đôi mắt lạnh như băng lặng lẽ từ trong bụi cỏ ló ra
Đó chính là..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tạ Chấn
Từ khi Tạ Chấn lần trước thua thiệt trên người Tô Dương, Tạ Chấn làm sao nghĩ cũng không thông vì sao mình lại thua trong tay Tô Dương, lại còn bị ép phải cúi người xin lỗi Tô Dương trước mặt mọi người
Vô cùng nhục nhã
Chuyện mất mặt xấu hổ như vậy, Tạ Chấn tất nhiên sẽ không báo cho Tạ gia, càng không để Tạ gia nhúng tay vào
Hắn phải dùng phương thức của mình để lấy lại danh dự
Hơn nữa sau khi chịu thiệt một lần, Tạ Chấn lập tức ý thức được chỉ cần mình không cho Tô Dương cận thân phóng thích ám kình, bằng thực lực của hắn hoàn toàn có thể áp chế Tô Dương
Tô Dương hoành luyện nhục thể có mạnh hơn nữa, nhưng đối với hắn không có bất kỳ lực sát thương nào
Bất quá Tạ Chấn vẫn chưa vội động thủ
Giống như thợ săn quan sát con mồi, cần tùy thời mà động, tùy tiện động thủ tất nhiên sẽ chịu thiệt thòi, mà lại, hiện tại cũng không phải thời cơ động thủ
Sau khi Tô Dương trở về phòng ngủ liền như thường ngày tiếp tục chu thiên vận chuyển, đến giờ mới ra ngoài cùng Trần Minh tiếp tục tuần tra
Chỉ là điều khiến Tô Dương cảm thấy buồn bực là, hắn hai ngày trước đã nghĩ kỹ lý do để qua loa tắc trách Trần Minh liên quan tới việc mình đồng cốt đại thành, kết quả đã tuần tra hai ngày, lão ca cụt một tay này lại không hề mở miệng hỏi qua vấn đề này, ngược lại làm cho Tô Dương trong lòng..
khó chịu
Ca, ta đã bịa sẵn lý do rồi, ngươi hỏi một câu đi chứ!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.