Thấy Tôn Tuyết Phi mang đồ ăn tới, mọi người trong lớp 5 đều cảm thấy giống như Tây Môn Khánh mời Võ Đại Lang ăn cơm, chẳng có ý tốt lành gì
Nhưng lại thấy Tôn Tuyết Phi đã đi tới trước mặt Tôn Chiêu, trên mặt còn mang theo một chút vẻ xấu hổ:
"Tôn Chiêu, trước kia là ta không đúng
"Hiện tại ta chân thành xin lỗi ngươi, nói với ngươi một tiếng xin lỗi
Tôn Chiêu nhất thời sững sờ ngay tại chỗ, không biết làm sao
Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng để nghênh đón cơn cuồng phong bão táp nhục nhã từ Tôn Tuyết Phi, kết quả vạn vạn không ngờ tới lại là lời xin lỗi của Tôn Tuyết Phi
Mẹ ơi
Mặt trời mọc đằng tây rồi sao
Cái tên "lão âm dương nhân" này vậy mà lại đi xin lỗi ta
"Chuyện trước kia hãy để nó qua đi
Tôn Tuyết Phi trên mặt biểu lộ có chút chân thành tha thiết:
"Bỏ qua những chuyện không vui trước kia, từ nay về sau chúng ta hòa thuận với nhau, được không
Tôn Chiêu bị tình huống bất thình lình này làm cho đầu óc quay cuồng, hoàn toàn không biết nên ứng phó ra sao
Ngược lại Lý Nhất Minh nhìn thấy tình huống này, nhất thời hai mắt sáng lên, vội vàng tiến lên nói:
"Đương nhiên là được rồi
Tuyết Phi ca, người một nhà nên hòa thuận với nhau mới phải
"Tôn Chiêu, Tuyết Phi ca đã giải thích với ngươi, thái độ thành khẩn như vậy, còn đặc biệt mang đồ tới, ngươi cũng đừng so đo với Tuyết Phi ca nữa
"Mọi người bắt tay làm hòa đi
Tôn Tuyết Phi dứt khoát đưa tay ra, Tôn Chiêu còn đang do dự thì nhìn thấy Lý Nhất Minh hung hăng nháy mắt, lúc này mới đưa tay ra bắt tay Tôn Tuyết Phi
"Tốt, như vậy không phải là vui vẻ cả rồi sao
Lý Nhất Minh ở bên cạnh cười ha hả một tiếng, sau đó liền nói:
"Tuyết Phi ca, hay là ở lại cùng ăn chút gì đi
"Không cần
Tôn Tuyết Phi vội vàng xua tay cười nói:
"Không còn sớm nữa, ta về trước đây, Tôn Chiêu, sau này có khó khăn gì thì cứ đến tìm ta
Tôn Chiêu thầm nghĩ, không phải ngươi chính là khó khăn lớn nhất của ta ở trường Tam Trung này sao
Hắn cũng không hề tha thứ cho Tôn Tuyết Phi, chỉ là thấy Lý Nhất Minh nháy mắt, nên mới ồ một tiếng
Tôn Tuyết Phi lúc này mới cáo từ rời đi, vừa ra khỏi cửa không xa, sắc mặt nhất thời sa sầm xuống
Nếu như không phải để an toàn, hắn tự nhiên sẽ không thể cúi đầu trước đám đồ bỏ đi phế vật này
Nhưng "tiểu bất nhẫn tắc loạn đại mưu", để không dính líu quan hệ với Tô Dương, hắn không thể không nhịn nhục
Đại trượng phu co được dãn được
Đợi Tôn Tuyết Phi vừa đi, trong phòng ngủ rơi vào im lặng hoàn toàn
Vẻ mặt của mọi người quỷ dị không thể tả
"Tôn Tuyết Phi tên chó chết này dự định làm gì
"Hắn đang giăng bẫy chúng ta sao
"Ta không tin gia hỏa này thật tâm muốn hòa giải
"Hắn cười giả tạo quá
"Tôn Chiêu, ngươi đừng mắc mưu, ta cảm giác tên kia chắc chắn không có ý tốt
Dù sao trực giác của mọi người đều mách bảo rằng Tôn Tuyết Phi đến đây chắc chắn có mục đích mờ ám nào đó
"Có phải thức ăn này có vấn đề không!
"Nhanh nhanh nhanh, lấy đi, trực tiếp ném vào thùng rác
Tạ Vũ Hàm nhấc Lang Nha Bổng lên, đang chuẩn bị đem đồ Tôn Tuyết Phi mang tới ném vào thùng rác thì bị Lý Nhất Minh vội vàng cản lại:
"Đợi một chút, đợi một chút
"Đừng ném mà
Mọi người thấy Lý Nhất Minh như vậy thì cảm thấy không ổn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chẳng lẽ tên "cỏ đầu tường" này bị Tôn Tuyết Phi mua chuộc rồi
"Lý Nhất Minh, ngươi là cái đồ 'ăn cây táo, rào cây sung'
Nói, Tôn Tuyết Phi cho ngươi lợi lộc gì
Ngươi lại còn giúp cái tên cẩu vật kia nói tốt
Lý Nhất Minh nhất thời dở khóc dở cười:
"Đừng có đoán mò
Tôn Tuyết Phi hẳn là đến xin lỗi
"xin lỗi cái con khỉ
Tên kia sẽ cam tâm tình nguyện tới xin lỗi sao
"Có cam tâm tình nguyện hay không thì ta không biết
Lý Nhất Minh cười hắc hắc:
"Nhưng chắc chắn là tới xin lỗi
"Tại sao
"Còn có thể vì sao
Đương nhiên là bởi vì lão Tô rồi
Lý Nhất Minh vẻ mặt thành thật nói:
"Lão Tô đến Tạ Chấn còn có thể thu thập được, thu thập một tên Tôn Tuyết Phi thì có gì khó
Mọi người nhất thời ngây ra
"Ý ngươi là lão Tô ngầm đi tìm Tôn Tuyết Phi nói chuyện
"Không thì ngươi nghĩ gia hỏa này sẽ đến xin lỗi sao
Rõ ràng là sợ lão Tô lại tìm hắn gây sự
Nếu hắn không đến xin lỗi, lão Tô khẳng định sẽ không bỏ qua cho hắn
Không phải mỗi ngày gặp hắn một lần, mắng hắn một lần sao
Mọi người trong lớp 5 nghĩ lại, hẳn là như vậy
Dù sao mọi người đều bị Tô Dương phê bình, loại cảm giác áp bách vô hình kia quả thực khiến người ta không thở nổi, thậm chí ngay cả ngụy biện cũng không được, chỉ có thể đứng nguyên tại chỗ chịu trận
Tôn Tuyết Phi chắc chắn cũng bị Tô Dương dùng một bộ trầm mặc phạt đứng, đến đường cùng nên đành phải lựa chọn xin lỗi Tôn Chiêu để hòa giải
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có người đưa ra nghi vấn:
"Nhưng lão Tô căn bản không nói tới chuyện này mà
Lý Nhất Minh nhịn không được cảm thán một tiếng:
"Đó là bởi vì lão Tô đang yên lặng bảo vệ chúng ta
Mọi người cũng không nghi ngờ gì nữa, nhất là mới vừa đánh nhau một trận, Tô Dương cũng không tìm bọn hắn gây chuyện, thậm chí còn không thuyết giáo, ngược lại còn khuyên mọi người bắt tay làm hòa, tỏ ra rất bao dung
Hơn nữa Tô Dương đã dám vì Chu Đào ra mặt thu thập Tạ Chấn, tự nhiên cũng sẽ nguyện ý vì những người khác ra mặt
Nhớ lại những chuyện cũ, mới phát hiện gần nửa tháng nay, Tô Dương trước sau đều không làm khó bọn hắn
Chơi xỏ Tô Dương nhiều lần như vậy nhưng hắn cũng không nổi giận với bọn hắn
Thuyết giáo cũng được, giao bài tập cũng thế, tuy mọi người khó chịu, nhưng trong lòng biết Tô Dương đều vì tốt cho bọn họ
Mọi người lại không khỏi rơi vào trầm mặc, chỉ cảm thấy hình tượng Tô Dương trong lòng bọn họ càng ngày càng cao lớn
Điều này khiến mọi người trong lớp 5 nhất thời cảm động không thôi
"Ta..
Ta sau này sẽ nghe lời lão Tô
"Dù sao có thể gặp được một lão sư tốt như vậy không dễ dàng, bớt chọc giận thầy ấy đi
"Đúng vậy
Lớn đến chừng này, ngoại trừ cha mẹ ta, lão Tô là người đầu tiên nguyện ý giúp chúng ta ra mặt
Mọi người nhịn không được cảm thán, cảm thấy trong lòng vô cùng ấm áp
Bị khi phụ lâu như vậy, rốt cục cũng có người đứng ra giúp, loại cảm kích và kích động này hoàn toàn không thể dùng lời mà diễn tả được
Hôm sau, trời vừa sáng, sau khi kết thúc luyện công buổi sáng, Tô Dương tiếp tục lên lớp như bình thường
Chỉ là Tô Dương vừa mới vào cửa lại đột nhiên cảm thấy có chút không thích hợp
Đám nghịch đồ này nhìn ánh mắt của ta sao lại hoảng hốt như vậy
Tô Dương liếc nhìn một vòng, thấy ánh mắt đám người có chút chân thành mà nhìn mình, thậm chí Tô Dương còn thấy được vẻ tôn kính
"Sự bất thường tất hữu yêu", Tô Dương thầm nghĩ đám người này lại định giở trò gì đây
Không thể yên ổn một chút sao
Vừa mới chuẩn bị ngồi xuống, Tô Dương vô ý thức sờ lên đệm ghế xem có để thứ gì không
Kết quả sờ thấy mềm mại, không có nhét gai sắt
Trong ngăn bàn cũng không có bẫy chuột hay gì cả, trống trơn
A
Kỳ quái
Bởi vì bầu không khí quá khác thường, làm cho Tô Dương cảm thấy không thoải mái, bất quá mình có "sư giả vô địch", cũng không để những chuyện này ở trong lòng
"Lão sư
"Ừm
Thế nào
"Cảm ơn thầy đã đến lớp 5
Tô Dương trong lòng nhất thời xúc động
A..
Đám nghịch đồ này..
Thật là..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đừng tưởng rằng dùng loại giả ngây thơ này là ta sẽ không giao bài tập
Nằm mơ đi!