Đệ Nhất Danh Sách

Chương 100: Nhân Sinh Quan Sụp Đổ




- Lục Nguyên, ngươi xem ta mang cái gì tới cho ngươi nè
Vương Phú Quý chưa tới nơi mà tiếng đã vang xa
Nhan Lục Nguyên nằm trong ổ chăn mở mắt, sống chết không muốn rời giường
Tiểu Ngọc Tỷ ngồi xếp đồ bên cạnh nói:
- Rời giường đi Lục Nguyên
- Không chịu, ta muốn nằm một lát nữa
Nhan Lục Nguyên lầm bầm
Tiểu Ngọc Tỷ cười nói:
- Nếu mỗi ngày ngươi dậy sớm hơn 15 phút, một ngăm ngươi sẽ có thêm 90 tiếng
Ngươi có thể dùng thời gian này là chuyện mình thích
Chuyện ngươi thích nhất là gì
Nhan Lục Nguyên nghĩ cả buổi rồi nói:
- Ta thích nhất là ngủ a…
- Mau đứng lên
Tiểu Ngọc Tỷ cau mày:
- So với anh trai ngươi, chỉ có càng làm người ta giận thêm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nói xong, Tiểu Ngọc Tỷ đi tới xốc chăn Nhan Lục Nguyên lên
Độ ấm trong chăn nhất thời tiêu tán, Nhan Lục Nguyên chỉ có thể miễn cưỡng rời giường
Bây giờ đã vào đầu đông, mùa đông thời tiết rét lạnh
Trong trí nhớ Nhan Lục Nguyên, mùa đông hàng năm đều có người chết cóng ở đầu đường hoặc chết cóng trong lều của mình
Túp lều được làm bằng cành cây hoặc khung sắt, bốn phía được bọc vải rách, căn bản cản không nổi gió
Những năm trước hắn và Nhâm Tiểu Túc đều ở trong lều lạnh run
Nhâm Tiểu Túc hận không thể mặc hết y phục mùa hè lẫn mùa đông lên người Nhan Lục Nguyên
Có điều dù như thế vẫn lạnh vô cùng
Bất quá mỗi lần nhớ tới chuyện này, Nhan Lục Nguyên đều rất vui
Nhan Lục Nguyên nhớ tới lời Nhâm Tiểu Túc nói:
- Con người vui vẻ không phải vì hưởng thụ mà vì thống khổ
Khi ngươi đau khổ tới không cách nào chịu nổi mà bỗng nhiên nếm được tí ngon ngon ngươi sẽ liều mạng muốn sống
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vị ngọt kia chẳng tính là gì, có điều một khắc đó với ngươi chính là khoái hoạt lớn nhất
Đôi khi Nhan Lục Nguyên cảm thấy, nếu Nhâm Tiểu Túc ở trong hàng rào, hắn hắn sẽ trở thành một triết học gia theo lời của Trương tiên sinh
Vương Phú Quý cầm hai củ khoai lang vào, hô to:
- Tiểu Ngọc à, ngươi và Lục Nguyên mỗi người một cái, nhanh ăn lúc còn nóng đi
- Phú Quý thúc
Nhan Lục Nguyên nhận lấy khoai lang:
- Sao ngươi thích ăn khoai thế, suốt ngày chỉ toàn khoai nướng
Vương Phú Quý hớn hở nói:
- Khi còn bé ta ở hàng rào 107 từng trải qua một vụ mất mùa
Ta theo cha một đường trốn tới nơi này nương nhờ thân thích
Bên ngoài chưa nguy hiểm như bây giờ
Có một lần chúng ta đào được hai củ khoai lang ở trong rừng, cha nướng cho ta ăn
Khi đó ta cảm thấy khoai lang là món ngon nhất trên đời
Từ đêm nổ súng đến giờ, Vương Phú Quý khoác áo xông tới đút tiền cho Vương Tòng Dương thì Nhan Lục Nguyên đã thay đổi cách xưng hô với hắn
Vương Phú Quý cũng phát hiện chuyện này, vì thế còn vui mừng một hồi
Hắn rất thích hai anh em nhà này
So với nhi tử ngốc Vương Đại Long của hắn thì thông minh hơn nhiều
Những năm nay hắn tận mắt nhìn Nhâm Tiểu Túc dẫn theo Nhan Lục Nguyên vùng vẫy sống sót, cũng thật tâm thương cảm cho hai anh em
Vương Phú Quý nhìn Lý Tiểu Ngọc và Nhan Lục Nguyên ăn khoai nướng rồi bỗng đánh giá học đường:
- Lần này Trương tiên sinh đi, thị trấn của chúng ta không còn lão sư nữa
Nhan Lục Nguyên nguyên không quan tâm nói:
- Có sao đâu, sau khi anh trai ta về hắn sẽ dạy học tiếp
Trương Cảnh Lâm đã bị La Lam xem như củ khoai lang nóng bỏng tay dẫn đi
Việc này khiến lưu dân trong thị trấn oanh động một hồi
Xe bán tải và xe việt dã dừng lại trước cửa học đường
Vị La đại nhân trong hàng rào vốn ngạo mạn là thế
Nay đứng trước Trương Cảnh Lâm chẳng khác nào một thái giám trong sách
Nhóm lưu dân cũng chẳng ngờ Trương tiên sinh lại có lai lịch lớn như thế
Sớm biết họ đã chẳng màng tiền học phí mà cho con mình tới đó học rồi
Vạn nhất có thêm được chút quan hệ gì đó thì sao
Nghĩ tới đây, vô số lưu dân hạ quyết tâm cho con mình đi học
Logic của lưu dân rất đơn giản, họ cho con đi học không phải vì tri thức mà là vì quan hệ
Có điều không như họ tưởng tượng, La Lam vừa tới đã dẫn Trương Cảnh Lâm đi
Nhan Lục Nguyên và Tiểu Ngọc Tỷ đứng trong học đường chẳng khác nào không khí
Dù Trương Cảnh Lâm đi rồi nhưng Vương Tòng Dương cũng không tới tìm họ gây phiền toái
Có điều vấn đề ở chỗ, tuy không ai gây phiền toái nhưng ngoài cửa khẩu lại có không ít lưu dân bán hoa quả, bán rau củ mà Vương Phú Quý từng gặp qua, hoặc một vài công nhân bình thường trong nhà xưởng nhưng nay lại như không quen biết
Lúc này Vương Phú Quý mới ý thức được một điều
Hàng rào quản lý thị trấn không đơn giản như họ tưởng tượng, sớm đã có lưu dân trở thành cơ sở ngầm cho hàng rào
Ngày thường họ chỉ là lưu dân bình thường
Chỉ khi nào trong lưu dân có người muốn tạo phản, liên hợp bãi công
Cơ sở ngầm sẽ báo ngay cho hàng rào, để người quản lý biết là ai giở trò sau lưng họ
Khó trách hai lần bãi công trước đều bị tư quân chặn lại trong chớp mắt, nguyên lai là có nội ứng
Vương Phú Quý nhớ hết những nội ứng này để sau này không đắc tội, cũng không thể nói lời thật lòng với người khác nữa
Người đứng ở cửa theo dõi không chỉ có lưu dân còn có vài người trông hung hãn hơn cả binh sĩ
Vương Phú Quý đoán khả năng cao đây là người của tập đoàn
Nói tới Nhâm Tiểu Túc, Vương Phú Quý nhíu mày:
- Lúc trước có công nhân nhà xưởng gần Cảnh Sơn quay về bảo bên đó có động tĩnh
Núi lửa Cảnh Sơn bạo phát, phía trên Cảnh Sơn đều là mây đen
Nhan Lục Nguyên lại nhẹ nhõm nói:
- Chắc chắn hắn không sao
Vì hắn đã hứa nguyện, nguyện dùng tính mạng của mình bảo vệ Nhâm Tiểu Túc một đường bình an
Hiện tại hắn không chết, nói rõ Nhâm Tiểu Túc không sao
Loại chuyện này nói ra e rằng Vương Phú Quý và Tiểu Ngọc Tỷ không tin
Hơn nữa Nhan Lục Nguyên sẽ không tùy tiện nói bí mật của mình ra
Vương Phú Quý suy nghĩ một lát:
- Vật thì… Nhâm Tiểu Túc này đúng là tại họa ngàn năm mà
Thế nhưng vào lúc này, Vương Phú Quý đột nhiên cảm giác cả người ớn lạnh
Hắn đè nghi ngờ trong lòng xuống, hạ giọng nói với Nhan Lục Nguyên và Tiểu Ngọc Tỷ:
- Tốt nhất các ngươi nếu cẩn thận một chút, muốn rời khỏi thị trấn thì nói ta biết
Ta sẽ nghĩ cách giúp các ngươi
Ta thấy khả năng cao những người này không nhắm tới các ngươi mà nhắm tới Nhâm Tiểu Túc
Vương Phú Quý là một người tinh ranh
Hắn càng nghĩ càng cảm thấy những người đứng trước cửa đó như đang giăng lưới chờ ai đó
Trương Cảnh Lâm đã bị đưa đi, tấm lưới này giăng ra không vì Nhâm Tiểu Túc thì vì ai
- Họ bắt Nhâm Tiểu Túc vì cái gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiểu Ngọc Tỷ thiếu chút nữa kinh hô
Vương Phú Quý suy nghĩ hồi lâu rồi nói:
- Có thể Nhâm Tiểu Túc đã gây nên chuyện gì đó ở Cảnh Sơn
Rất khả năng
Vương Phú Quý cảm thấy, Nhâm Tiểu Túc không chỉ gây họa cho dàn nhạc mà còn gây họa cho Khánh thị nữa kìa…
Lúc này Khánh Chẩn đang đứng ở trên sườn núi, vẻ mặt bất đắc dĩ nói:
- Phải đi bao lâu mới tới hàng rào 112 hả?
Hứa Man cảm thán:
- Ông chủ, ngay cả ngài cũng bắt đầu chửi tục rồi…
Khánh Chẩn phiền muộn lên tiếng:
- Nhân sinh quan sụp đổ a!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.