Đệ Nhất Danh Sách

Chương 105: Sói Tới




[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không ít người còn thầm thấy may vì bọ mặt người không đuổi theo
Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc biết rõ, trong trận thiên tai này, thứ nguy hiểm nhất không phải bọ mặt người
Phải biết không chỉ riêng vật thí nghiệm mà quái vật trong ngọn núi lửa kia cũng kinh khủng vô cùng
Ngay cả Nhâm Tiểu Túc thấy nó còn phải chạy nữa kia mà
Nhóm lưu dân chạy tới hàng rào 109 có chừng 400 người
Toàn bộ đều là lưu dân trong trấn, Nhâm Tiểu Túc dẫn nhóm Tiểu Ngọc Tỷ chạy trong đám người nhưng không giao du với ai
Rất nhiều người nhận ra Nhâm Tiểu Túc và Nhan Lục Nguyên
Thế nhưng bây giờ họ chỉ nghĩ tới việc chạy thoát thân chứ không ai nghĩ nhiều hơn
- Có phải trên đường tới hàng rào 109 có một nhà xưởng không
Một người chợt nhớ tới và hỏi
- Đúng thế, ở đó có một nhà xưởng, ta từng làm việc ở đó
- Trong nhà xưởng có bao nhiêu người
- Đại khái chừng 200 người
Bình thường trong nhà xưởng chỉ dùng máy móc là việc thôi, không cần quá nhiều người
Bất quá ở đó họ có vườn rau xanh
Buổi tối chúng ta có thể ghé qua đó ăn một chút không
Một người hỏi, lúc này cả đám đã có chút đói
- Bây giờ hàng rào không còn
Chúng ta có thể quay về bắt heo lấy thịt không?Một người đàn ông nói:
- Dù sao cũng đâu có ai quản lý
- Cũng không biết nữ nhân trong hàng rào có xinh đẹp không
Một người phụ họa:
- Ta thấy con ả Lạc Hinh Vũ rất đẹp
Bây giờ người trong hàng rào gặp chuyện…Nhâm Tiểu Túc liếc nhìn người nói chuyện một cái
Chắc đám người này không cảm giác được nguy hiểm cận kề nên mới buông lỏng như thế
Về phần người thân đã chết cũng không khiến họ dao động nhiều
Lưu dân trong thị trấn đa phần đều bạc tình hẹp hòi
Ngày thường họ giúp nhau phòng bị không để bị hại đã tốt lắm rồi
Vì thế khi thấy người khác chết họ cũng chẳng có gì thương cảm
Đại nhân vật trong hàng rào có thể nào cũng chẳng liên quan gì tới họ
Thậm chí trong lòng đám lưu dân này còn có chút vui sướng trên nỗi đau của người khác
Chỉ có số ít người vừa mất đi thân nhân mới im lặng chán nả
Trong hơn 400 người này có gần một nửa là nữ
Các nàng cảnh giác nhìn đám hán tử kia
Có vài nữ nhân vừa mất nam nhân bắt đầu ý thức được bản thân có thể gặp những rủi ro gì
- Tiểu Túc, hay chúng ta tới mấy tảng đá bên kia nghỉ ngơi một chút đi
Tiểu Ngọc Tỷ lo lắng hỏi
- Không được
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:
- Ban đêm khi nghỉ ngơi chúng ta phải đi xa khỏi họ
Khi gặp nguy hiểm con người sẽ tụ tập lại với nhau
Thế nhưng tiếp theo, con người lại trở thành mối nguy hiểm mới
Tiểu Ngọc Tỷ nghe vậy cũng an tâm hơn:
- Ừ, chúng ta có mang thức ăn, không sợ đói
Ta quá rõ đám người này, chuyện gì họ cũng có thể làm
- Đúng thế, có điều không cần lo
Chỉ là một đám ô hợp thôi
Nhâm Tiểu Túc gật đầu nhìn về phía Nhan Lục Nguyên:
- Cất kỹ súng
Lúc giết đám người theo dõi kia Nhâm Tiểu Túc đã dùng súng
Dù khi ấy thị trấn hỗn loạn nhưng chắc chắn có không ít người để ý
Hắn cũng không lo đám ô hợp này hợp lực đánh chủ ý lên người mình
Thế nhưng phải cẩn thận đối phương làm điều xấu sau lưng hắn
- Hẳn người bên nhà xưởng vẫn chưa biết chuyện xảy ra trong thị trấn
Họ chỉ biết có động đất mà thôi, còn về việc hàng rào đã sụp thì không
Nhâm Tiểu Túc nói
Lần động đất này có trung tâm ở Cảnh Sơn, từ Cảnh Sơn lan ra ít nhất trăm ki lô mét
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ, hàng rào 113 bị rung thành như thế thì hàng rào 112 có phải cũng sụp luôn rồi không
Chung quy 113 và 112 không các Cảnh Sơn là bao.Đội ngũ chạy trốn tới xế chiều thì dừng lại ở nhà xưởng
Kết quả ký tức xá cho công nhân và nhà xưởng đều đã sụp hết
Những công nhân còn sống đang ngồi trên đống đất đá
Những công nhân ở đó bối rối nhìn đám người vừa xuất hiện
Kết quả khi nghe được tin dữ đám công nhân cũng không biết phải làm gì cho tốt
Hàng rào đã không còn, họ làm việc làm cái gì nữa?Đại bộ phận mọi người đều ngồi bệt xuống dưới đất
Họ không đủ sức để đi thêm, đa số đều muốn nghỉ ở đây một đêm, vừa vặn chỗ này có đồ ăn
Không ít người đi theo Nhâm Tiểu Túc, có điều họ thấy đa số đều ở lại thì không đi theo nữa
Chung quy ở chung với nhiều người vẫn an toàn hơn
Công thêm đám công nhân kia, nhóm tị nạn khoảng chừng hơn 600 người
Nhâm Tiểu Túc không để ý tới đám người này
Hắn liếc mắt nhìn sắc rời rồi dẫn đám Nhan Lục Nguyên đi tiếp
Hiện tại cách trời tối còn hai ba giờ, đủ để họ tới nơi xa hơn
Vương Đại Long thấy thế thì phàn nàn:
Chúng ta không thể nghỉ ngơi một chút à
Kết quả không chờ Nhâm Tiểu Túc lên tiếng, Vương Phú Quý đã đánh một cái lên ót Vương Đại Long:
- Kêu ngươi đi ngươi đi đi, ngươi nói nhảm cái gì!Vương Phú Quý cười với Nhâm Tiểu Túc:
- Thằng nhóc này còn nhỏ không hiểu chuyện, người đừng để ý
- Không sao
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu, tình nghĩa của Vương Phú Quý đối với hai anh em hắn, Nhâm Tiểu Túc nhớ kỹ
Vì thế hắn không để trong lòng mấy lời phàn nàn của Vương Đại Long
Vương Đại Long nói năng lỗ mãng thế nào
Nhâm Tiểu Túc cũng sẽ dẫn hai cha con họ tới hàng rào 109
Nhâm Tiểu Túc nghĩ một chút rồi nói:
- Bây giờ chúng ta lập tức tìm chỗ nghỉ ngơi
Mỗi người cố gắng nghỉ ngơi thật tốt
Bằng không tới ngày mai các ngươi sẽ không chạy nổi đâu, lỡ mà gặp nguy hiểm gì cũng không thoát được
Đây là kinh nghiệm sinh tồn lâu năm ở nơi hoang dã của Nhâm Tiểu Túc
Bấy giờ, đám người đi cùng với Nhâm Tiểu Túc thấy hắn đi tiếp thì cười nói:
- Tên Nhâm Tiểu Túc này không sợ khiến cho đồng bọn mệt chết à
- Nhìn Vương Phú Quý bình thường thông minh, địa vị ở thị trấn không nhớ
Kết quả lại đi theo mông một thằng nhóc
Một người khinh thường nói:
- Vừa rồi ta thấy hắn vội như thế còn tưởng có gì nguy hiểm lắm
Kết quá phía sau có thứ gì đuổi theo đâu
- Chắc chắn Vương Phú Quý mang theo không ít tiền…
Một hán tử thấp giọng nói:
- Hắn mở tiệm tạp hóa nhiều năm như thế
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chắc chắn gia sản đều mang hết trên người…
- Còn có Lý Tiểu Ngọc…
- Đừng nghĩ nữa
Có người cười lạnh:
- Nhâm Tiểu Túc và Nhan Lục Nguyên đều có súng
Ngươi không biết à
- Sợ cái gì, chúng ta có nhiều người thế này mà
Một người không phục lên tiếng:
- Nhiều người thế này còn sợ một cây súng
Hắn có thể bắn mấy phát
- A, vậy ngươi lên trước đi
Nghe vậy cả đám liền im ru
Tuy đạn của Nhâm Tiểu Túc có hạn nhưng mạng họ chỉ có một, ai xông lên trước là chết trước
Nhâm Tiểu Túc đánh giá đám người này không sai:
Một đám ô hợp
Có người phất tay nói:
- Đừng nói nhảm nữa
Chúng ta nghỉ ngơi ở đây một đêm, mai lại đi tiếp
Vài giờ sau bóng đêm phủ xuống
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đám người chợt nghe tiếng sói tru từ phương xa
Người đang ngồi nghỉ ngơi lập tức đứng dậy, vẻ mặt hoảng sợ nhìn về phía có tiếng tru
Họ biết đàn sói kinh khủng cỡ nào, thế nhưng họ không ngờ đàn sói lại tới đây
Nghe âm thanh này, đàn sói chỉ cách họ chừng dăm ba ki lô mét
- Chạy mau, không ngờ vẫn còn nguy hiểm
- Sớm biết vậy ta đã đi theo Nhâm Tiểu Túc rồi
Đám người đó có phần hối hận
Có điều khi họ chuẩn bị đứng lên thoát thân lại phát hiện hai chân mình như đeo chì
Toàn thân đau buốt!.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.