Tiếng ồn ào hấp dẫn không ít người tới xem
Nhâm Tiểu Túc nói với Nhan Lục Nguyên:
- Giấu kỹ súng chờ ta ở đây, ta tới phía trước nhìn xem có chuyện gì
- Ừ.Nhan Lục Nguyên gật đầu
Nhâm Tiểu Túc không thể bảo vệ hắn từng giờ từng phút
Hắn phải tự học cách bảo vệ mình, thậm chí là bảo vệ mọi người.Nhâm Tiểu Túc đi tới trung tâm tiếng ồn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Với tố chất thân thể hắn hoàn toàn chen vào trong được
Nhâm Tiểu Túc đi tới gần chỗ phát sinh hỗn loạn nhất thì thấy Vương Nhất Hằng hung dữ nói:- Ta bảo ngươi đưa đồ ăn cho ta, ngươi không hiểu tiếng người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Có điều ta cũng đói bụng mà
Nam tử trung niên đeo mắt kính bị Vương Nhất Hằng chĩa súng vào ót nói
Âm thanh mang tiếng nức nở, tựa hồ khi sống trong hàng rào hắn chưa từng thấy ai hung ác thế này.Kỳ thật người quản lý nhà xưởng, tỷ như Vương Nhất Hằng đều là người trong hàng rào
Có điều họ ra ngoài thời gian lâu như thế, bản thân ít nhiều cũng bị nhiễm tính hung hăng.Họ là khâm sai mà hàng rào phái ra, trong tay có súng, vì thế đã sớm có thói quen hơn người bình thường
Lúc này mọi người đã bước vào “thế giới” không có trật tự, cũng đã biến thành dã thú
Trước đó không lâu, Vương Nhất Hằng chỉ thiếu quỳ xuống cầu xin La Lam nữa thôi.Vương Nhất Hằng nói với người bên cạnh:
- Lục soát toàn thân hắn, bên kia còn hai tên mập mạp nữa, lục túi của chúng!Người bên cạnh hắn là công nhân nhà xưởng
Bình thường công nhân đều nghe Vương Nhất Hằng chỉ huy
Lúc này Vương Nhất Hằng lại có súng, còn hứa hẹn khi tới hàng rào 109 sẽ sắp xếp cho họ
Vì thế những người này trở thành tâm phúc của Vương Nhất Hằng
Có điều họ chỉ lưu dân bình thường, sao họ dám đụng chạm vào người trong hàng rào.Vương Nhất Hằng thấy người bên cạnh bất động thì giận dữ:
- Làm sao, lời ta nói không là cái thá gì nữa phải không
Hiện tại lão tử có súng, ta nói lục là lục, ngươi cứ yên tâm đi, họ không có súng đâu!Nhâm Tiểu Túc nghe được tin tức từ những lời này:
Bên trong hàng rào có quản chế việc dùng súng
Vì thế Vương Nhất Hằng mới tự tin những người khác không có súng
Nhâm Tiểu Túc liếc mắt một cái, đám lưu dân đã vô thức đứng về phía của Vương Nhất Hằng
Một phần trong thị trấn Vương Nhất Hằng cũng nổi danh, mặt khác hắn còn có súng
Lúc này, một nam tử trung niên đi tới trước mặt đám người:
- Vương Nhất Hằng, tốt nhất ngươi nên buông súng xuống
Đây không phải là nơi ngươi có thể làm mưa làm gió
- Mã cục trưởng
Vương Nhất Hằng như giật mình:
- Sao ngài lại ở đây?Mã cục trưởng cười lạnh:
- Làm sao, ngươi tưởng chúng ta chết hết rồi
Đưa súng cho ta
Súng
Vương Nhất Hằng vô thức nhìn súng trong tay mình
Tựa như đã ra quyết định gì đó, rất nhanh, hắn cười lạnh nổ súng bắn Mã cục trưởng
Phanh một tiếng, Mã cục trưởng nằm trong vũng máu, hay cả cơ hội phản ứng cũng không có
Căn bản ông ta không ngờ Vương Nhất Hằng lại biết dùng súng!Mọi người xung quanh thét chói tai lùi về sau
Có điều họ có thể lùi về đâu chứ?Vừa rồi Vương Nhất Hằng do dự là vì hắn từng sống ở nơi Mã cục trưởng quản lý
Có điều sau đó rất nhanh hắn đã kịp phản ứng lại
Hiện giờ hàng rào 113 không còn, Mã cục trưởng tính là cái quái gì
Vương Nhất Hằng lạnh lùng nói:- Hàng rào 113 không còn, đến hàng rào 109 mọi người bắt đầu lại lần nữa
Ta không phải kẻ lạm sát người vô tội
Thế nhưng còn có ai không nghe lệnh ta thì đừng trách ta không khách khí
Trong đám nạn dân này nhất định có người từng làm chức cao trong hàng rào
Nhưng như vậy thì sao, rời khỏi hàng rào 113 họ cũng chẳng là gì cả!Nhâm Tiểu Túc lùi về sau, khi Vương Nhất Hằng giết người
Tuy những người khác không có phản ứng gì nhưng sớm muộn gã ta và đám nạn dân cũng có xung đột.Bất quá điều này có liên hệ gì tới hắn?Không có quan hệ nửa xu
Về phần Vương Nhất Hằng giữ súng, thật sự Nhâm Tiểu Túc không để vào mắt
Vừa rồi hắn thấy tư thế Vương Nhất Hằng nổ súng không chuyên nghiệp lắm
Nếu gã tiếp tục nổ thêm vài phát súng nữa, làm không tốt lực phản chấn sẽ khiến khẩu súng bay khỏi tay gã.Trên đường Nhâm Tiểu Túc quay về chỗ của đám Nhan Lục Nguyên, hắn chợt thấy một đám thiếu niên thiếu nữ mặc đồng phục xanh trắng truyền thống
Nhâm Tiểu Túc không khỏi sững sờ một chút, vì hắn thấy được sau lưng đồng phục có khắc một hàng chữ “Trường trung học số 2 trong hàng rào”
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đây là học sinh sao
Nhâm Tiểu Túc từng nghe Trương Cảnh Lâm nhắc qua, trong hàng rào có hơn 10 trường học, chia làm tiểu học, trung học cơ sở, trung học phổ thông
Thậm chí lớn hơn nữa còn có đại học.Trương Cảnh Lâm bảo, ở tuổi như Nhâm Tiểu Túc mà sống trong hàng rào có thể đi học trong phòng học sáng sủa sạch sẽ, có rất nhiều lão sư có kiến thức dạy bảo, không cần tới nơi hoang dã, cũng không cần làm việc, hàng rào có phụ cấp cho học sinh
Khi đó Nhâm Tiểu Túc hâm mộ vô cùng, nếu hắn sinh ra trong hàng rào thì tốt rồi?Khi Nhâm Tiểu Túc đi qua đám học sinh này, những học sinh đó cũng không để ý Nhâm Tiểu Túc
Họ không biết thứ mình có dễ như trở bàn tay lại là điều Nhâm Tiểu Túc ước vọng cỡ nào.Những học sinh này bị tiếng súng kia hù dọa
Bấy giờ có một nữ nhân trẻ tuổi ở bên cạnh an ủi:
- Không sợ không sợ, có chuyện gì ta sẽ xử lý, chúng ta đã trốn ra ngoài được rồi
Đây là lão sư trong hàng rào
Nhâm Tiểu Túc nhìn lão sư trẻ tuổi kia
Đối phương trông đẹp mắt hơn Trương Cảnh Lâm nhiều lắm
Nếu học đường họ có lão sư thế này, e rằng ngay cả Vương Đại Long cũng sẽ học rất chăm…Quan sát một đám học sinh trước mặt, Nhâm Tiểu Túc không khỏi nhớ tới nhiệm vụ nhanh thứ hai của mình
Một ngàn cảm tạ tệ a, trước kia nghĩ Nhâm Tiểu Túc cũng không dám nghĩ, hắn đi đâu kiếm ra ngần ấy cảm tạ tệ
Thời điểm nghe thông báo nội dung nhiệm vụ nhánh, phản ứng đầu tiên là hắn tính kiếm ở học đường
Chung quy hắn có thể hoàn thành nhiệm vụ nhanh như thế, một phần lớn cảm tạ tệ là có từ đám nhóc kia
Sau khi hàng rào sập, học đường cũng mất, hắn chưa nghĩ ra cách kiếm được cảm tạ tệ!Nhâm Tiểu Túc nhớ tới bảy lần cảm tạ trước của mình
Không biết lần này tự cảm tạ có còn kiếm được cảm tạ tệ không
Hiện giờ hắc đao đang lẳng lặng trôi nổi trong tủ trưng bày của cung điện
Chỉ cần tâm niệm vừa động, hắc đao sẽ xuất hiện trong tay Nhâm Tiểu Túc
Cho đến hôm nay, Nhâm Tiểu Túc vẫn không quên được cảm giác vô sướng khi đánh nhau với đám vật thí nghiệm kia!Sơ cấp đã lợi hại như vậy, cấp bậc tiếp theo của hắc đao sẽ là bộ dáng gì?Nhâm Tiểu Túc quay về liền bắt đầu nhỏ giọng lầm bầm
Nhan Lục Nguyên thấy thế tới gần xem Nhâm Tiểu Túc nói gì:
- Cảm tạ chính mình không lạm sát người vô tội
- Cảm tạ chính mình nuôi Nhan Lục Nguyên lớn như vậy
- Cảm tạ chính mình ăn bồ đào không bỏ vỏ
Nhâm Tiểu Túc thở dài, cung điện vẫn lặng im bất động, một chút phản ứng cũng chẳng có!.