Dường như đêm nay cũng không khó chịu như đêm trước
Mấy ngàn nạn dân quay quanh đống lửa sửa ấm
Trong đống lửa có vùi khoai lang
Dần dần nơi cắm trại dâng lên hương vị ngọt ngào sau lòng người
Trong bóng đêm, nơi đất chết nơi hoang dã đột nhiên ánh lên vô số đốm lửa, ánh lửa màu vàng chập chờn bất định
Vô số người chờ mong khoai lang chín
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong khoai lang to như thế mà Trần Vô Địch ăn một lần hết ba củ
Nhâm Tiểu Túc thấy thế thì kinh sợ, đột nhiên hắn cảm thấy Trần Vô Địch nhận hắn làm sư phụ là để kiếm ăn
Chỉ thấy Trần Vô Địch quệt quệt mồm nhìn một vòng người xung quanh:
Nhâm Tiểu Túc, Vương Phú Quý, Nhan Lục Nguyên, Tiểu Ngọc Tỷ, Vương Đại Long
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Nhìn đi đâu đấy
Nhâm Tiểu Túc liếc mắt hỏi
- Sư phụ, ngươi có cảm thấy đội ngũ chúng ta thiếu thiếu gì đó không?Trần Vô Địch nói
Nhâm Tiểu Túc sững sờ:
- Thiếu cái gì
Trần Vô Địch nhìn tới nhìn lui giữa Nhan Lục Nguyên và Tiểu Ngọc Tỷ:- Thiếu Bạch Long Mã
Thấy thế, Nhan Lục Nguyên và Tiểu Ngọc Tỷ cứng người
Bất quá Trần Vô Địch vẫn rất có nguyên tắc
Hắn nói:- Các người đừng nhìn ta như thế
Hai người không phải Bạch Long Mã, ta sẽ không nhận loạn đâu
Giờ khắc này Vương Phú Quý và Vương Đại Long không khỏi khó chịu
Chẳng lẽ hai người họ thật sự là Bát Giới và Sa Tăng?
- …Trong lòng Nhâm Tiểu Túc có chút phiền muộn
Vốn đội ngũ của hắn rất bình thường, sao Trần Vô Địch vừa vào lại thay đổi lung tung thế này
Bất quá để Nhâm Tiểu Túc ngoài ý muốn là, tuy Trần Vô Địch điên điên khùng khùng nhưng vẫn còn nhận thức cơ bản
Thế nhưng hắn dựa vào đâu lại nghĩ mình là sư phụ của hắn chứ…
Nhâm Tiểu Túc không phản ứng gì, chỉ yên lặng tính toán lượng thức ăn của đội ngũ
Mớ khoai lang trước mắt đủ ăn hai ngày
Hơn nữa khoai lang là thứ để qua mùa đông cũng chưa chắc hư
Chỉ là mang theo có chút nặng
Chung quy khoai lang vẫn có trọng lượng nhất định
Hiện tại họ cách hàng rào 109 là 100 ki lô mét
Mỗi ngày đi 8 tiếng, đại khái có thể đi được 40 ki lô mét một ngày
Nếu đi nhanh hơn sẽ đi được 50 ki lô mét một ngày
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đoán chừng Vương Phú Quý, Vương Đại Long và Tiểu Ngọc Tỷ sẽ không chịu đựng nổi
Buổi chiều, Tiểu Ngọc Tỷ vừa may lại giày bị bong của Nhan Lục Nguyên
Lúc ấy Nhan Lục Nguyên chỉ an tĩnh ngắm Tiểu Ngọc Tỷ làm, đột nhiên hắn cảm thấy có một tỷ tỷ cũng rất tốt
Lúc này, bong bóng trong lòng bàn chân những người khác vừa kết vảy nay lần nữa bong ra
Chạy nạn không đơn giản là một ngày đi bao nhiêu ki lô mét là xong
Vì thế, Nhâm Tiểu Túc đoán muốn tới hàng rào 109 còn cần 3 đến 4 ngày nữa
Khoai lang đã đủ ăn, bọn họ không cần đi tìm đồ ăn nữa.Đột nhiên Nhâm Tiểu Túc nghe tiếng Khương Vô nói chuyện cách đó không xa:
- Mọi người cố gắng lên
Rất nhanh chúng ta sẽ tới hàng rào 109
Lúc chiều chúng ta đào khoai cũng đủ cho mọi người ăn rồi, đi đường tuy mệt nhưng đỡ hơn là đói
Đám học sinh đã qua giai đoạn nhớ nhà yếu ớt
Những đóa hoa được trồng trong nhà ấm đã kiên cường hơn
Đột nhiên có người hỏi:
- Lã sư, chúng ta thật sự có thể an toàn tới hàng rào 109 ư
- Nhất định được
Khương Vô nói:
- Chúng ta chỉ cần đi theo thiếu niên kia là được
Lúc này, đám học sinh nháy mắt nhắc nhở Khương Vô nhìn ra sau lưng
Khương Vô vừa quay đầu lại đã bắt gặp ánh mắt Nhâm Tiểu Túc
Nàng nha một tiếng rồi vội vàng quay mặt đi
Dường như đống lửa quá nóng nên hông cho mặt nàng đỏ bần bật
Khương Vô hạ giọng nói với đám đệ tử:
- Sao các ngươi không nhắc nhở ta
- Ha ha
Đám học sinh cười rộ lên:
- Lão sư xấu hổ a
Nhâm Tiểu Túc thấy một màn như thế bỗng nhiên cảm thấy, con người luôn tìm được niềm vui trong khổ cực
Chỉ cần để họ có chút hi vọng, họ sẽ cố gắng vươn lên
Chẳng bao lâu sau, đám đệ tử thấp giọng hát ca, dường như là bài hát ca dao trong trường học
Nhâm Tiểu Túc lắng nghe mà có chút xuất thần, hắn từng muốn ở trong hàng rào vô lo vô nghĩ, hưởng thụ hết ăn nhàn
Bây giờ thấy thế, e rằng sống trong hàng rào cũng không quá an nhàn
Trong trụ sở của Khánh thị ở phía xa xa, La Lam vừa ngửi mùi khoai lang bay tới vừa ăn khẩu phần ăn của binh sĩ, hắn không khỏi cảm thán:
- Trông họ sống cũng không tệ nhỉ…Tâm phúc bên cạnh La Lam hỏi:
- Ông chủ, em trai ngài sẽ cử người tới cứu ngài chứ
- Khó nói trước
La Lam phiền muộn:- Ngược lại ta có chút lo lắng cho nó
Lúc Cảnh Sơn xảy ra chuyện nó vẫn còn bên trong
Bây giờ sống chết của Khánh Chẩn vẫn chưa biết được
Tâm phúc bên cạnh La Lam nhỏ giọng nói thầm:
- Ngài nói xem, không biết hàng rào 112 có như chúng ta không
Chung quy khoảng cách hai bên không xa, chúng ta bị động đất, hẳn bên kia cũng vậy.- Không sai
La Lam suy nghĩ một chút lại nói:- E rằng hàng rào 112 cũng bị sập, Khánh thị tổn thất hai hàng rào
Hẳn khi quay về tập đoàn, Khánh Chẩn sẽ chịu hình phạt nghiêm khắc
- Nhưng đây đâu phải lỗi của chúng ta
Tâm phúc nhỏ giọng:- Dù là ai tới cũng sập thôi.- Khánh Chẩn đã gây quá nhiều thù hằn trong tập đoàn
Hơn nữa trước đây hắn còn giết rất nhiều người của tập đoàn khác
E rằng tập đoàn lo Khánh Chẩn sẽ nắm quyền trong tập đoàn, vì thế phải tìm cách gạt hắn ra
Bất quá đây chỉ là tạm thời, tập đoàn không có Khánh Chẩn làm việc, những người khác chẳng ai làm tốt được như nó…
Hoặc nói, không ác được như nó
Giờ khắc này Khánh Chẩn đang đi bộ trong đường núi, hắn bị núi lửa hun khói đen khắp người, thiết lập hoàn toàn sụp đổ
Hứa Man cầm điện thoại vệ tinh nói:
- Ông chủ, chủ tịch tập đoàn muốn gặp ngài
Lúc này, họ đã rời khỏi phạm vi mây đen của núi lửa, điện thoại vệ tinh đã gọi được
- Nói ta không rành
Khánh Chẩn tức giận đáp
Hứa Man khó xử, có điều vẫn chuyển đạt lời nói
Vài giây sau, Hứa Man nhìn Khánh Chẩn:
- Họ yêu cầu khi ngài rời khỏi Cảnh Sơn lập tức tới hàng rào 111 tiếp nhận điều tra, không được phép làm trái
Chỉ có thể tới hàng 111, hàng rào 112 và 113… đã không còn…
- Báo họ ta đã biết
Khánh Chẩn không để ý đáp
Hứa Man chuyển lời rồi cúp mắt
Hắn nói với Khánh Chẩn:
- Đây là muốn giam lỏng ngài
- Vừa vặn rất lâu ta đã không về đó
Khánh Chẩn nói:
- Ngươi gọi cho hàng rào 109, cho người tìm kiếm La Lam
Hứa Man chần chờ:
- Đây là hàng rào do Lý thị quản lý, Lục Xa chỉ là người quản lý, khó lòng có tiếng nói
- Phái một tí chiến sĩ đi tìm
Hàng rào 109 gần hàng rào 113, nếu La Lam không có chuyện gì nhất định sẽ tới đó
Khánh Chẩn quay đầu nhìn bầu trời xám xịt sau lưng:
- Ngươi nói cho hắn biết, tìm không ra La Lam thì đi chết đi
Đột nhiên Hứa Man cảm thấy Khánh Chẩn không có chút lo lắng gì khi bị tập đoàn giam lỏng
Hơn nữa tình cảm anh em của Khánh Chẩn và La Lam tốt hơn nhiều người đồn đại..