La Lam cũng không biết Khánh Chẩn bắt đầu cho người tìm mình, càng không biết Khánh Chẩn đang đối mặt với sự chèn ép tới từ chủ tịch tập đoàn
Hắn đang bị mùi khoai lang nướng bên cạnh quyến rũ
Thật là thơm
La Lam nhìn tâm phúc nói:
- Này Đường Chu, ngươi nhìn xem trong đất còn khoai lang không
Tâm phúc Đường Chu nói:
- Chúng ta trực tiếp tới cướp là được rồi
- Ngươi thì biết cái gì?La Lam hùng hổ nói:
- La Lam ta là loại người gì
Nếu Khánh thị bảo ta đi giết người của Hỏa Chủng, ta đi ngay
Có điều đây toàn là dân chạy nạn, nếu truyền ra ngoài mặt mũi ta để đâu
- Hẳn khoai lang đã bị họ đào sạch rồi
Đường Chu khó xử nói.Dân chạy nạn chừng hơn 3000 người
Mảnh khoai kia cũng không được quy hoạch mà trồng, cũng không biết đã sinh trưởng nơi hoang dã bao lâu mà được một đống đó.Đám nạn dân đã đói mất ngày, vất vả mới thấy đồ ăn tốt, chắc chắn sẽ đào sạch
Ăn không hết thì để dành hôm sau, ít nhất vài trong vài hôm sẽ không bị bỏ đói
Chỉ có người đói tới tận cùng mới hiểu đói bụng là cảm giác gì
Chỉ mới chạy nạn có mấy hôm, đám dân chạy nạn đã gầy đi một vòng
Chỉ có đám Nhâm Tiểu Túc nhìn qua là không có biến hóa gì lớn.La Lam xoắn xuýt nửa ngày:
- Đi, trên người các ngươi ai mang tiền thì đi mua một ít
Lần này chạy quá gấp nên La Lam chẳng kịp mang theo bất kỳ thứ gì
Bằng không hắn cũng không cần “ở chuồng”
Những chiến sĩ khác cũng chẳng hơn là bao
Động đất xảy ra quá đột ngột, những người còn ở lại lấy tiền trên cơ bản đều bị chôn sống rồi.Chiến sĩ hai mặt nhìn nhau
Mọi người hùng lại cũng chỉ tìm ra được 4000 đồng
Đây đều là tiền lẻ có sẵn trong người của họ
La Lam thấy ngần này tiền, ánh mắt sáng lên:
- Đường Chu, ngươi dẫn người đi mua đi, cẩn thận đừng để họ đánh lén
- Vâng ạ.Đường Chu dẫn một tổ đội tác chiến đi
Thời điểm này, những chiến sĩ còn sống sau tai nạn đã chấn chỉnh lại rồi
Thương binh không cần tham gia chiến đấu, nhưng hơn hai trăm chiến sĩ cũng có hai phần ba là có sức chiến đấu.La Lam nói rõ:
- Dùng giá cả gấp năm mươi lần bình thường mua
Đừng để Khánh thị mất mặt, chúng ta không thể chiếm tiện nghi của người khác
Lúc này, đồ ăn quan trọng hơn tiền nhiều
Cái giá gấp năm mươi lần này có đáng giá không còn phải xem suy nghĩ của nạn dân.Chỉ khoảng tầm ba hôm nữa là tới hàng rào 109, đến lúc đó muốn mua cái gì cũng cần tiền
Khánh thị và Lý thị có quan hệ, Khánh thị cũng có một ít thương nghiệp của hàng rào 109 nên tiền mặt của Khánh thị cũng không phải không có giá trị.Quan hệ giữa các tập đoàn rất phức tạp, cũng không phải một mình Lý thị nắm được hết thấy hàng rào thì ngăn được sự thẩm thấu của tập đoàn khác
Có nhiều lúc, thế lực tập đoàn phân bổ chẳng khác nào răng cưa vậy.Tùy vị trí của hàng rào, tài nguyên hàng rào nắm giữ mà có chỗ khác nhau
Vì thế các tập đoàn cần bù đắp cho nhau
Tỷ như tập đoàn Khánh thị khống chế chủ yếu là quặng "phe-rít", muối mỏ, "sun-phát" na-tri ngậm nước, chì kẽm, lưu, quặng sắt, a-mi-ăng, Vân Mẫu, kim, lân, xi-măng đá xám, mỏ than, khí thiên nhiên
Còn Lý thị thì khống chế phía nam với kim loại màu và mỏ thân, gieo trồng lá cây sản xuất thuốc lá.Thế nhưng mấu chốt ở chỗ, Khánh thị ở nơi có khí hậu dễ chịu, nắm giữ cây lúa, lúa mạch, ngô, đậu nành, lá trà
Đa phần Lý thị phải mua lương thực từ Khánh thị, tuy họ cũng có nhưng cung không đủ cầu.Các tập đoàn đều coi trọng lượng thực, nhưng cũng không xem trọng quá mức
Người quản lý mảnh đất thích hợp trồng cái gì thì trồng cái đó, không cần phải thay đổi.Không lâu lắm, Đường Chu và chiến sĩ ôm một đống lớn khoai lang về.Lúc mua đồ, các nạn dân thấy chiến sĩ vác theo súng, đạn lên nòng nên thật sự chẳng ai dám cự tuyệt
Huống chi giá cả của tập đoàn cũng không thấp
La Lam hưng phấn chỉ huy quân nhân ném khoai lang vào đống lửa, một đám người ngồi đợi
La Lam đếm lại nhân số một chút, lại đếm tiếp số lượng khoai lang
Sau đó thở dài nói:
- Mỗi người ăn nửa củ, không được ăn nhiều hơn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thương binh được ăn một củ
Sau khi nướng chín, Đường Chu cần một khúc cây xiên khoai từ đống lửa ra, đưa cho La Lam:
- La Lam, ngài ăn đi.La Lam bẻ phân nửa, đưa cho Đường Chu một nửa:
- Mỗi người một nửa.- Không cần đâu ông chủ.Đường Chu có phần chần chờ:
- Ngài chỉ ăn nửa cái
- Đừng nói nhảm, ăn nhanh đi, phỏng tay ta!La Lam nhìn những người khác:
- Bây giờ chỉ có thể cùng nhau chịu khổ
Đợi tới hàng rào 109, ta sẽ dẫn mọi người ăn no một hồi
Hắc hắc hắc, đều là một kiếp người, đại nạn không chết ắt có hậu phúc
Tổ đội tác chiến không nói gì, mọi người đều yên lặng ăn khoai lang.Nhâm Tiểu Túc đang quan sát động tĩnh ở chỗ Khánh thị thì một nữ nhân kêu ré lên, ngay sau đó âm thanh bạt tai vang dội.Mọi người quay đầu nhìn lại, phát hiện một nam nhân trung niên đang kéo tay níu chân một nữ nhân nói:
- Ăn khoai lang của ta còn giả bộ thanh thuần cái gì
Chồng ngươi đã sớm chết trong hàng rào
Không phải ta giúp ngươi, ngươi còn sống được tới giờ
- Ta đã nói tới hàng rào 109 sẽ trả tiền củ khoai lại cho ngươi mà!Nữ nhân cắn răng nói.- Ngươi lấy cái gì trả cho ta
Đến hàng rào 109 mọi người vẫn hai bàn tay trắng như cũ!Nhâm Tiểu Túc bĩu môi
Xem ra hai người này là quen biết nhau, chỉ sợ vừa rồi nam nhân muốn động tay động chân với nữ nhân lại nhận được cái bạt tai
Bây giờ thẹn quá hóa giận, lôi kéo nữ nhân tới chỗ vắng người
Nữ nhân kia khóc lóc giãy giụa, người bên ngoài chỉ lạnh lùng đứng ngoài quan sát.Có điều lúc này Nhâm Tiểu Túc bỗng nghe tiếng quát lớn:- Dừng tay
Thì ra là báo vương tác oai tác quái!Một tiếng này khiến Nhâm Tiểu Túc không khỏi ngơ ngác
Vẻ mặt hắn như vừa ngủ dậy nhìn Trần Vô Địch, chỉ thấy Trần Vô Địch cầm theo thiết bổng lao ra…Hán tử kia cũng không kịp phản ứng, trực tiếp bị Trần Vô Địch nên cho một gậy nằm dưới đất, thiếu chút nữa là phun máu!Đây còn là Trần Vô Địch chưa dùng hết khí lức, bằng không đoán chừng hán tử đã bị đánh chết
Có điều chưa được Trần Vô Địch hưởng thụ cảm giác hàng yêu trừ ma thì nữ tử vừa bị kéo đi phẫn nộ hô:- Sao ngươi lại đánh hắn
Cút đi!Trần Vô Địch có phần ủy khuất
Có điều hắn nghĩ mãi không rõ vì sao lại thế
Chỉ có thể ủ rũ quay về bên người Nhâm Tiểu Túc.Mọi người cũng ngạc nhiên nhìn một màn này
Chỉ có Nhâm Tiểu Túc từng đọc qua Tây Du Ký là thấy có điểm là lạ
Báo vương là một yêu vương chuyên môn gảy đàn trong truyện
Báo vương thích thê tử của một nông phu nên muốn cướp vợ người ta
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy không đúng là vì hắn phát hiện Trần Vô Địch muốn đánh ai đều sẽ gán cho đối phương tên của một tên yêu quái
Tỷ như Tiểu Toản Phong hoặc báo vương các loại.Lúc không muốn đánh thì đối phương chỉ là người bình thường.Dường như người bệnh thần kinh cũng phải tìm lý do, giữ vững lập trường
Vì hắn là Tề thiên đại thánh nên chỉ đánh yêu quái.Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc nhìn Trần Vô Địch quay về bên cạnh mình
Hắn suy nghĩ một chút rồi trêu chọc:
- Đồ đệ à, nếu ngươi đụng phải một lần mấy trăm kẻ địch thì tên yêu quái ở đâu ra mà dùng cho đủ?Chung quy yêu quái trong Tây Du Ký cũng không quá nhiều, với cả không phải đánh xong con này là con khác lên liền
Trần Vô Địch lâm vào trầm tư, dường như có chuyện như vậy thật
Kết quả qua một lát, Trần Vô Địch quyết định thả lỏng nguyên tắc một chút:
- Không sao, hết rồi thì dùng lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhâm Tiểu Túc:
- ??
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tên này ngu thật hay ngu giả vậy?
Vẫn còn biết suy nghĩ đó chứ!.