Đệ Nhất Danh Sách

Chương 1316: Kiêu Ngạo Của Nhân Loại




Từ lúc bình minh đến hoàng hôn, rất nhiều người đã đi hết cuộc đời của mình trong ngày hôm nay
Có lẽ ngay cả Trương Cảnh Lâm cũng không nghĩ tới, cậu học sinh từng ngồi ngoài phòng nghe trộm bài giảng lại có thành tựu như ngày hôm nay
Đại quân 27 vạn Anh Linh như thiên binh thần tướng đột nhiên xuất hiện
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trương Cảnh Lâm tận mắt thấy sự phát triển của Nhâm Tiểu Túc
Đối phương từ một lưu dân nay trưởng thành thành đại thụ che trời của Tây Bắc, một mình che chở nơi đây
Kết quả phát triển này không phải ngẫu nhiên, Trương Cảnh Lâm thậm chí hiểu rõ từng thời điểm chuyển biến của Nhâm Tiểu Túc
Hắn nhìn thấy ánh hào quang trên người những người khác dần ảnh hưởng tới đối phương, bụi bặm bao bọc thiếu niên dần tan biến, để lộ hào quan của chính hắn
Đại quân LINH cuồn cuộn mà đến theo thế gọng kìm như muốn thôn phệ cánh quân màu vàng
Nhâm Tiểu Túc cùng binh sĩ kim sắc như đuôi trường kiếm đâm thằng vào lòng địch
Anh Linh phía sau lưng Nhâm Tiểu Túc trêu chọc:
"Tiểu tử, ngươi hiếu chiến như thế lỡ chết thì chúng ta đoàn diệt à?”

Câu hỏi này cũng là một trong những lý do Nhâm Tiểu Túc và La Lam không muốn triệu hoán Anh Linh
Bất kỳ lúc nào họ cũng có thể chết trên chiến trường, đạn không có mắt, dù là siêu phàm giả như Nhâm Tiểu Túc cũng chẳng phải bất tử
Trong chiến tranh, cái chết không từ mặt bất kỳ ai
Có lẽ một giây trước ngươi còn đang ăn cơm, một giây sau đã chết
Một khi ký chủ chết, Anh Linh cũng tiêu tán
Lý tư lệnh sau lưng Nhâm Tiểu Túc thấy hắn trầm mặc thì ê răng:
"con mẹ nó, đúng như vậy
Sao ngươi có thể sa hố người ta thế chứ
Nhâm Tiểu Túc thấp giọng nói:
"Ta lớn hơn ngươi 10 tuổi đấy, nói chuyện cho khách khí vào
Lý tư lệnh tức tới buồn cười :
"Ngươi, con mẹ nóchờ cho chúng ta, trận này đánh xong chúng ta lại tính sổ với ngươi
Lúc đó hơn 20 vạn người sẽ vây đánh một mình ngươi, hắc hắc hắc hắc
Một Anh Linh khác nói:
"Tây Bắc ta không có thói quen đánh tay đôi, trước nay đều là quần chiến
Nghe vậy thì đến phiên Nhâm Tiểu Túc ê răng
Bất quá, tựa hồ không ai để chuyện này trong lòng, nếu họ đã tới đây thì chắc chắn không oán không hối
"Chuẩn bị xong chưa
Nhâm Tiểu Túc hỏi
"Chuẩn bị xong
Trong chớp mắt, quân Tây Bắc yên lặng nhìn Anh Linh va chạm với quân địch
Giữa quân địch và Anh Linh màu vàng như có một lằn ranh, không ngừng chém giết nhau
Họ cảm thụ được sự khác thường trong nội tâm, một cảm giác nguyên thủy nào đó đột nhiên tỉnh lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đó là khát vọng chiến đấu của họ
Hai bên đồng sinh cộng tử, chỉ cần đi theo người phía trước, dù xuống núi đao biển lửa cũng nguyện ý
Lửa nóng trong lòng dần được thiêu đốt lên, huyết dịch sôi trào như thời khắc họ tuyên thệ lời thề nhập ngũ
Giữa trưa, mọi người đứng dưới cờ Tây Bắc, tay phải nắm chặt, cùng mộng tưởng đơn thuần nhất trở thành tân binh bị rèn luyện cho chết đi sống lại
Thế nhưng, lời thề hôm đó chưa bao giờ phai nhòa trong lòng họ
Đúng vậy a, nếu chiến hữu đã không còn, họ còn gì để mất
Mọi người hai mặt nhìn nhau, đại lừa dối đột nhiên hắc hắc cười:
"Còn chờ gì nữa, cùng nhau giết tới, quân Tây Bắc không sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm nhưng nguyện chết cùng ngày cùng tháng cùng năm
Nói qua, đại lừa dối không để ý quân lệnh, trực tiếp chạy như điên theo Anh Linh
Trương Tiểu Mãn nhìn bóng lưng đại lừa dối, đột nhiên cảm thấy đại lừa dối như trẻ ra mấy tuổi
"Các huynh đệ chiến lữ số 6 theo ta, Thiếu soái có rút lui, chúng ta rút lui cái quỷ gì
Có người dẫn đầu sẽ có người gia nhập
P5092 yên lặng nhìn hết thảy, đột nhiên rút súng lục của mình ra
Vương Uẩn kinh ngạc nói:
“Lúc này không phải ngươi nên bình tĩnh chỉ huy mọi người rút lui à?”

P5092 chỉ vào bóng lưng Nhâm Tiểu Túc ở phía xa xa, hỏi:
"Ngươi kêu ta lãnh tĩnh thế nào nữa
Ta lãnh tĩnh không được
Vương Uẩn cười ha hả:
"Ta cũng vậy a
Từng người quay lại chiến trường
Họ đi vì Tây Bắc, vì lý tưởng, vì dân chúng Tây Bắc sau lưng, vì hết thảy hi vọng còn lại
Trương Cảnh Lâm đột nhiên cười:
"Thủ lĩnh là gì
Mị lực của lãnh tụ là để mọi người cam tâm tình nguyện cùng đi theo hắn xúc động chịu chết a
Phụ trách vận chuyển thương binh tiếp tục rút lui khỏi, những người khác đi theo Nhâm Tiểu Túc phản kích
Dựa theo thời gian ước định với Khánh Chẩn thì chỉ còn một tiếng nữa, ta không tin chúng ta không thể kiên trì đến lúc đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trương Cảnh Lâm như bị gì đó kích thích:
"Các ngươi yên tâm, nếu như các ngươi bị thương, chỉ cần ta vẫn còn một hơi cũng sẽ dẫn các ngươi về cứ điểm.”
Vương Phong Nguyên có phần ê răng:
"Tư lệnh ngươi miệng tổ quạ thật
Hơn 8 vạn binh sĩ không hề lui lại, bắt đầu gia nhập vào chiến trường chém giết
Đây chính là kiêu ngạo của nhân loại
Còn một tiếng nữa
Mọi người không thể khắc chế phẫn nộ cùng tuyệt vọng của mình
Tâm tình tuyệt vọng giữa kim sắc nay biến thành lực lượng vô biên
Đây là cuộc chiến cuối cùng giữa văn minh nhân loại cùng AI
Nhâm Tiểu Túc dẫn theo lão Hứa anh dũng xung phong liều chết ở phía trước
Đạn pháo của xe tăng không ngừng công kích Nhâm Tiểu Túc, hắn như báo săn mà tránh né đường đạn
Anh Linh phía sau hắn xui xẻo hơn, một viên đạn pháo bắn hai ba Anh Linh bay ra xa, đám Anh Linh tức giận mắng Nhâm Tiểu Túc không phúc hậu, sau đó vỗ mông đứng lên tiếp tục chiến đấu
Khi Nhâm Tiểu Túc vọt vào trận địa, hắn cầm Hắc đao chém nát xe tăng
Hỏa hoa văng tung tóe, âm thanh kim loại ma sát chói tai, xe tăng bị cắt thành một lỗ lớn
Đám Anh Linh phía sau thấy thế thì nghẹn họng trân trối nhìn theo, họ từng đọc trên báo về sự hung mãnh của Nhâm Tiểu Túc, thế nhưng khi chứng kiến tận mắt thì rung động hơn nhiều
Họ làm sao cũng không ngờ Thiếu soái Tây Bắc lại hung mãnh tới mắt cắt đôi được cả xe tăng?
"Thật mãnh liệt, ta thích loại Tư lệnh này a, Tư lệnh trước kia của Tây Bắc đều quá yếu
Lý tư lệnh:
"Cảm giác bị mạo phạm, cám ơn
Trong lúc nói chuyện, Lý tư lệnh nhảy lên, đánh một phát về phía bộ binh, khiến xương ngực đối phương vỡ vụn
Lý tư lệnh vừa định nói, thế nào, bảo đao lão tử không cùn chứ
Hắn mừng rỡ vì nhận được năng lực của Anh Linh
Nhưng không đợi hắn mở miệng nói chuyện thì thấy được Nhâm Tiểu Túc một cước đá văng binh sĩ ra xa mười thước, hắn lập tức đình chỉ việc khoe khoang lại
Quấy rầy rồi
Nói thật, tư lệnh trước kia không phải là binh sĩ y tế thì cũng là văn thư, có người còn là đầu bếp
Có được loại tư lệnh bưu hãn thế này vẫn là lần đầu của Tây Bắc
Cảm giác thật sự rất hăng hái nha!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.