Đệ Nhất Danh Sách

Chương 135: Ô Nhiễm




Tàu điện ong ong vận hàng
Nhâm Tiểu Túc không thể không ngồi, có điều đây là lần đầu tiên hắn thấy loại xe buýt kiểu này.Lúc lên xe, mỗi người chỉ cần bỏ hai đồng vào thùng tiền ở lối vào là đủ để đi tới nơi thật xa
Thậm chí đi từ đầu trạm tới cuối trạm cũng chẳng vấn đề gì.Vương Phú Quý đã sớm nghe nói tới loại tàu điện này
Chung quy trước kia hắn từng giao tiếp với người trong hàng rào
Tóm lại cũng biết một chút về những thú mới lạ trong đó.Vì thế khi Nhâm Tiểu Túc bảo muốn đi tham quan, Vương Phú Quý đã nói tàu điện là phương tiện giao thông tiết kiệm nhất
- Cá
Nhan Lục Nguyên nằm sấp trên cửa sổ:
- Chắc chắn người trong hàng rào sống rất thanh thản, cuộc sống tiện nghi lại an toàn, chỉ cần ở trong hàng rào làm vài việc nhỏ là có thể hưởng thụ mức sống gáp trăm lần so với lưu dân
- Người sao có thể không có phiền não.Nhâm Tiểu Túc ngồi kế bên cười nói:
- Dù là La Lam cũng có phiền não, điều này sẽ không giảm bớt vì chất lượng sống tăng cao đâu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Cũng đúng nha
Nhan Lục Nguyên gật đầu:
- Vật ngươi nói xem, trên đời này có ai sống mà không có phiền não không
Nhâm Tiểu Túc trả lời:
- Có chứ, là người chết
Nhan Lục Nguyên chậm rãi quay đầu nhìn Nhâm Tiểu Túc:
- Đang vui thế này, ca nói chuyện thích hợp ghê nhỉ…
- Nhu như Trần Vô Địch cũng có phiền não mà
Nhâm Tiểu Túc thở dài nói.Lúc này Trần Vô Địch đang ngồi ở hàng cuối, trên mặt vẫn còn sưng vù, không biết ngày hôm qua thằng này đi đâu, bị ai đánh đòn hiểm nữa…
Đường phố hai bên bán bánh bao hấp, đậu hũ và các hàng tạp hóa rực rỡ đầy sắc màu.Có người đi bộ hai bên vỉa hè, cũng có người chạy xe đạp chạy vút qua.Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ nói:
- Xe đạp này bao nhiêu tiền một cái nhỉ, ta thấy dùng thứ này thay đi bộ rất thuận tiện.Trước kia trong thị trấn cũng có thân hào nông thôn mua được chiếc xe đạp
Kết quả ban đêm bị người trộm đi, ăn trộm vì tránh bị đuổi bắt đã cưỡi xe đạp chạy sang hàng rào khác…Xe đạp trong thị trấn là hàng hóa xa xỉ, muốn mua cũng không chắc mua được
- Để xế chiều ta đi hỏi một chút.Vương Phú Quý nói:
- Có lẽ không rẻ tiền đâu
Chung quy hiện tại tài nguyên ít như thế
Ngươi nhìn những người đạp xe đi, y phục đều chỉn chu, hẳn đều là những người tương đối giàu có trong hàng rào
- Sớm biết như thế ta đã hỏi Khương Vô rồi.Nhâm Tiểu Túc tiếc hận, họ chưa từng tới hàng rào nhưng Khương Vô là người sống từ nhỏ tới lớn ở đây.Bất quá bây giờ Khương Vô đã tới trường học tiếp tục làm lão sư, hẳn cũng ở trong trường trung học số 13....Trên đường đi, Nhâm Tiểu Túc nghe được tiếng người thảo luận bên cạnh:
- Ngươi nghe gì chưa
Hàng rào 113 đã mất rồi
Nghe nói bị động đất làm cho sập mất
Có rất nhiều người của Khánh thị chạy trốn tới hàng rào của chúng ta
- Thật không
Có người kinh dị nói:
- Trên đài chưa truyền tin mà
- Tin này không phát trên đài đâu.Người kia cười nói:
- Những ta có bạn bè hợp tới với tập đoàn Khánh thị
Hắn nói ta biết, ông lớn của Khánh thị vừa tới hàng rào của chúng ta hôm qua
Nghe nói dẫn vào gần chục lưu dân
- Lưu dân
Một người khác kinh ngạc nói:
- Lưu dân không ở bên ngoài đi, đi vào đây làm gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhâm Tiểu Túc nhìn họ không lên tiếng, chỉ nghe một người khác nói:
- Ai biết được, cũng không biết có đem bệnh tật hay vi khuẩn gì từ bên ngoài vào, khiến hàng rào chúng ta bị ô nhiễm không
- Suỵt, ngươi nhìn mấy người phía sau chúng ta đi
Dường như họ chính là những lưu dân đó!Một người khác kinh ngạc nói
Qua lời nhắc nhở này, những người khác trên xe buýt đồng loạt quay đầu nhìn đám Nhâm Tiểu Túc
Càng nhìn họ càng thấy đám Nhâm Tiểu Túc thực sự chính là lưu dân
Sau đó Nhan Lục Nguyên kinh ngạc thấy đám người này đồng loạt xuống xe.Chỉ một lúc, trên tàu điện chỉ còn lại một mình họ
Nếu lái xe không có nhiệm vụ lái xe, đám Nhan Lục Nguyên cảm thấy hắn cũng nhảy xuống xe luôn rồi!Nhâm Tiểu Túc đánh giá sáu người mình
Hôm nay họ đã thay đồ, hơn nữa đều tắm rửa qua, mặt cũng không có gì bẩn
Nhưng vấn đề ở chỗ, kiểu dáng quần áo của lưu dân và màu da ngăm đen khác biệt rất lớn với người trong hàng rào
- Ca
Nhan Lục Nguyên thấp giọng nói:
- Ta cảm thấy người trong hàng rào chẳng thân thiện chút nào.Những người này chưa xác nhận, chỉ suy đoán họ là lưu dân liền trốn họ như trốn ôn dịch
Vì có khả năng trên người họ mang theo mầm bệnh, vì trong hàng rào vốn đã tuyên truyền lưu dân không thể vào, do lưu dân đã bị ô nhiễm.Nhâm Tiểu Túc không trả lời
Hắn chỉ bình tĩnh nói:
- Tiểu Ngọc Tỷ, ngày mai ngươi đi mua cho chúng ta mỗi người hai bộ đồ mới
Mọi người mặc vào sẽ giống người trong hàng rào hơn
- Ta không mặc.Nhan Lục Nguyên thấp giọng kháng cự, phảng phất như mặc bộ quần áo đó vào là họ phải cúi đầu trước mặt người trong hàng rào.Nhâm Tiểu Túc nói:
- Dù ở ngoài hoang dã hay ở trong hàng rào, muốn sống đều phải dung nhập
Sau đó mới có năng lực phản kháng, khi ngươi không thể thay đổi hoàn cảnh, trước tiên ngươi phải học cách ngụy trang.Vương Phú Quý nghe nói thế thì sững sờ một chút
Hắn không ngờ Nhâm Tiểu Túc lại áp dụng cách sinh tồn nơi hoang dã vào hàng rào
Cho nên, Nhâm Tiểu Túc xem hàng rào chẳng khác nào nơi hoang dã để mà đối phí?Chỉ nghe Nhâm Tiểu Túc tiếp tục nói:
- Có lẽ một ngày nào đó chúng ta phải rời khỏi đây
Mọi người chuẩn bị sẵn sàng đi.Nhan Lục Nguyên nghe Nhâm Tiểu Túc nói thế thì hai mắt sáng lên
Bởi vì Nhan Lục Nguyên nghe được Nhâm Tiểu Túc đã có lòng muốn di
Vương Phú Quý cười nói:
- Bằng không ngày mai chúng ta đi đi
Không biết vì sao, ta cảm thấy sống trong thị trấn sẽ thư thái hơn
- Không vội
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:
- Bây giờ chúng ta khôn ra được, tìm thấy cơ hội rồi nói tiếp.Lúc này, xe đã tới trạm cuối
Đám Nhâm Tiểu Túc quyết định ngồi thêm để quay về nhà
Kết quả họ thấy nơi này có rất nhiều phòng ốc độc lập, phía trước còn có sân nhỏ
Nhìn từ xa, dường như nơi này không nhỏ, lại còn yên tĩnh hơn những chỗ khác nhiều
Lúc này, Nhâm Tiểu Túc hỏi tài xế:
- Đây là đâu
- Đây là khu nhà rào trong hàng rào
Lái xe nói:
- Chỉ có người có tiền hoặc nhân tài mới được vào ở
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bên trong không có đường cho tàu điện đi
Vì người trong đó đều có xe cá nhân
Lúc nói chuyện, thân thể tài xế co lại ép sát vào ghế, sợ mình tiếp xúc quá gần Nhâm Tiểu Túc..

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.