Đệ Nhất Danh Sách

Chương 140: Chân Tướng Của Chính Nghĩa




Kỳ thật đồ Nhâm Tiểu Túc bảo Vương Phú Quý chuẩn bị cũng không khó tìm
Rất nhiều thứ đều là đồ vật hằng ngày
Có điều lúc mua phải cẩn thận, vì nếu mua chung sẽ khiến vài người chú ý
Chung quy đây đều là thành phần tạo ra bom, công thức cũng không phải bí mật gì
Sáng thứ hai, Vương Phú Quý đi ra ngoài
Hắn cũng không hỏi Nhâm Tiểu Túc mua những thứ này làm gì
Dù sao Nhâm Tiểu Túc đã nói cần thì hắn sẽ đi mua
Hiện giờ Vương Phú Quý tự định danh phận cho mình là một chưởng quỹ, phải tận tâm làm hết phận sự của mình
Nguyên bản, Nhâm Tiểu Túc còn sợ Vương Phú Quý làm việc không tốt
Kết quả Nhâm Tiểu Túc phát hiện Vương Phú Quý làm còn tốt hơn hắn tưởng tượng
Chỉ mấy một ngày ngồi tàu điện đi đi về về bốn phía là Vương Phú Quý đã mua xong
Danh sách được phân thành bốn lần để chuẩn bị
Buổi tối Vương Phú Quý quay về, Nhâm Tiểu Túc thấy được Vương Phú Quý mệt mỏi cỡ nào
Tiểu Ngọc Tỷ đã mua xong quần áo mới cho họ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thủ tục nhập học của Nhâm Tiểu Túc, Nhan Lục Nguyên và Vương Đại Long đã chuẩn bị xong hết
Hơn nữa, Tiểu Ngọc Tỷ đã giúp họ nghe ngón một chút
Mỗi năm trường học có hai đợt nghỉm
Hiện tại đã là đầu đông, qua được nửa học kỳ
Vì thế đám Nhâm Tiểu Túc nhập học không bao lâu hẳn cũng được nghỉ.Đương nhiên, điều này cũng hợp với nhu cầu của Nhâm Tiểu Túc
Đây là giai đoạn thích ứng, học vài hôm rồi nghỉ cũng tốt
Cuối cùng vẫn phải đến trường, Nhâm Tiểu Túc có chút mong đợi, không biết trường học trong hàng rào có giống như Trương Cảnh Lâm miêu tả không.Ăn cơm tối xong, Vương Phú Quý tới tìm Nhâm Tiểu Túc, thấp giọng nói:
- Hôm nay khi ta mua những thứ này thuận tiện nghe được một chuyện
- Chuyện gì?Nhâm Tiểu Túc hỏi
- Trong lúc vô tình chủ tiệm hỏi ta: Lại mua những thứ này à?Vương Phú Quý nói:
- Lúc ấy ta hỏi hắn còn ai mua nữa
Hắn đáp: Hôm qua có một cô gái trẻ tới mua, may mà hôm nay hắn có bổ sung hàng mới, bằng không sẽ không còn hàng cho ta
Nhâm Tiểu Túc nhíu mày
Hắn cảm giác được khả năng cao cô gái kia chính là Dương Tiểu Cận!Kỹ năng chế tạo bom của hai người họ không khác nhau
Cho nên trong nháy mắt muốn chế tạo bon, đồ vật họ cần mua cũng giống nhau
E rằng Dương Tiểu Cận không ngờ tới Nhâm Tiểu Túc cũng làm chuyện y chang nàng
Rốt cuộc Dương Tiểu Cận muốn là gì
Đừng nói cô nương này muốn nổ tung hàng rào chứ!Đương nhiên, với chất lượng bom dạng này muốn nổ tung hàng rào là chuyện không thể nào
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy mục tiêu của Dương Tiểu Cận chính là phân bộ của Hỏa Chủng trong hàng rào 109
Dù sao lúc trước hắn cũng thấy Dương Tiểu Cận chán ghé Hỏa Chủng thế nào
Sáng sớm ngày thứ hai, đám Nhâm Tiểu Túc ngồi tàu điện tới trường học số 13
Lúc ngồi xe điện, Nhâm Tiểu Túc còn thấy một ít học sinh khác
Những học sinh này rất dễ nhận diện vì đều mặc đồng phục xanh trắng
Lúc đường chu đưa giấy nhập học cho họ có nói đồng phục phải vào trường học nhận
Vì quần áo được phân phối theo kích cỡ
Khương Vô đã dẫn đám học sinh vào trường, chỉ còn đám Nhâm Tiểu Túc mà thôi
Hiện giờ Khương Vô và học sinh của nàng đang ở trong ký túc xá dành cho công nhân viên của trường học
Sau này đám học sinh đó chỉ có thể dựa vào chính mình, vì họ không còn cha mẹ nữa
Bất quá khiến Nhâm Tiểu Túc không ngờ tới, đám học sinh này ngược lại rất đoàn kết
Tất cả mọi người cùng nhau trải qua sinh tử, lại không còn người thân, theo bản năng xem bạn học cùng chung hoạn nạn trở thành thân nhận
Lúc này, Nhâm Tiểu Túc nghe những học sinh phía trước thảo luận:
- Các ngươi nghe gì chưa, có lưu dân tiến vào hàng rào đó
Nghe nói hôm qua có người ngồi tàu điện với lưu dân
Về đến nhà liền sinh bệnh, mẹ ta nói đây là vì lưu dân mang theo vi khuẩn bên ngoài vào
Một học sinh khác nói:
- Cha ta bảo, nếu gặp được lưu dân phải cách xa họ ra
- Ta cảm thấy cũng đâu nghiêm trọng tới vậy
Một nữ sinh nhỏ giọng lên tiếng
- Ai biết được, mấy năm trước mẹ ta bảo có lưu dân từng mang bệnh khuẩn vào lây cho rất nhiều người, chết cả chục người
Bằng không ngươi nghĩ vì sao họ không được vào hàng rào
Nghe tới đây, Nhâm Tiểu Túc liền nhíu mày
Mới có một đêm đã truyền thành cái dạng này
Nói thật, trước khi vào hàng rào, Nhâm Tiểu Túc chưa từng nghĩ người nơi này lại bày xích lưu dân như thế
Hơn nữa Nhâm Tiểu Túc cho rằng, lưu dân bị bài xích là vì nghèo khó chứ không nghĩ tới lại là vi khuẩn
Thị trấn đâu phải khu cách ly
Nhâm Tiểu Túc đối với suy nghĩ vi khuẩn gì đó thập phần khinh thường
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắn từng tiếp xúc qua rất nhiều người trong hàng rào như La Lam, Đường chu, Dương Tiểu Cận, Lạc Hinh Vũ, Lưu Bộ, còn có nhóm tư quân tới Cảnh Sơn nữa
Hắn có thấy ai chết vì bị lây bệnh đâu?Cũng không biết là ai tuyên truyền khiến đám Nhâm Tiểu Túc cứ như vi khuẩn to lớn xâm nhập vào hàng rào
Lúc này, Vương Đại Long ngu ngốc nhìn chằm chằm tiểu tỷ tỷ trên xe
Cứ như người bị thảo luận không phải mình vậy
Có điều Nhan Lục Nguyên tương đối mẫn cảm
Hắn nhíu mày, nhỏ giọng hỏi:
- Ca, chúng ta có vi khuẩn hả
- Không có
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu
- Vì sao họ lại nói chúng ta như thế
Chúng ta có cần phản bác không?Vốn được vào hàng rào khiến tâm tình Nhan Lục Nguyên rất tốt
Có điều hiện tại bị hoàn cảnh xung quanh dập tắt rồi
- Phản bác vô ích
Nhâm Tiểu Túc đáp
- Vì sao
Họ đang chửi bới chúng ta mà
Nhan Lục Nguyên khó hiểu
- Lục Nguyên, mười người cùng nói chúng ta không tốt thì có tính là chửi bới không?Nhâm Tiểu Túc hỏi
- Tính chứ, sao lại không
Nhan Lục Nguyên đáp
- Vậy một trăm người nói chúng ta không tốt có tính là chửi bới không?Nhâm Tiểu Túc tiếp tục hỏi
- … Cũng tính
Nhan Lục Nguyên suy nghĩ một hồi
- Vậy một vạn người nói chúng ta không tốt gì sao?Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh lên tiếng:
- Vậy không phải là chửi bới, mà là chính nghĩa
- Ca
Nhan Lục Nguyên thấp giọng:
- Tuy ta không quá hiểu đạo lý này
Có điều ngàn vạn người chửi bới chúng ta, chỉ cần ta cho rằng sai thì đó không phải chính nghĩa nữa
Nhâm Tiểu Túc cười:
- Ngươi nói đúng rồi!Những học sinh trên tàu điện đều chịu ảnh hưởng của phụ huynh
Phụ huynh bảo họ không được thấy việc nghĩa thì ngu ngốc đi giúp đỡ
Phụ huynh bảo họ đối nhân xử thế phải “cẩn thận” một chút
Phụ huynh bảo họ nên chơi với ai, không nên chơi với ai
Kỳ thật tư tưởng của trẻ em đều là sự tiếp nối của người người lớn
Vì thế giờ khắc này Nhâm Tiểu Túc hiểu rất rõ, e rằng đại bộ phận người trong hàng rào không nghề hoan nghênh người như họ
Bất quá Nhâm Tiểu Túc không rõ lắm, tình huống này có thể ngày càng nghiêm trọng hơn chăng
Hiện tại Nhâm Tiểu Túc không rảnh để nghĩ mấy chuyện này
Khi biết được Dương Tiểu Cận cũng đi mua đồ chế tạo bom, hắn càng thêm hiếu kỳ, rốt cuộc Dương Tiểu Cận của muốn làm gì
Hơn nữa Nhâm Tiểu Túc cảm thấy nếu được hắn nên làm rõ Dương Tiểu Cận muốn đặt bom ở đâu để tránh “nổ” lên người hắn….

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.