[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hàng rào vì chuyện lưu dân mà dấy lên một trận xôn xao
Có vài việc thời gian đầu truyền ra cũng không quá quan trọng, thế nhưng càng truyền sẽ càng trở nên nặng nề hơn
Tỷ như lần này, lúc đầu chỉ có ngươi lo lắng nói:
“Lưu dân có thể mang mầm bệnh gì không
Chung quy lúc trước hàng rào đều bảo lưu dân bị ô nhiễm.”
Tới người thứ hai truyền đi đã biến thành:
“Xong rồi
Lưu dân mang vi khuẩn tiến vào hàng rào!”
Đến người thứ ba lại trở nên:
“Đã có mấy chục người chết vì mầm bệnh của lưu dân!”
Truyền tới cuối cùng:
“Lưu dân muốn dùng mầm bệnh giết chết người trong hàng rào!”
Tào Vũ Kỳ giữ khoảng cách với Nhâm Tiểu Túc
Có điều mọi người ngồi cùng bàn, ngươi có giữ khoảng cách đi nữa thì chạy được đi đâu
Đối mặt chất vấn của Tào Vũ Kỳ, Nhâm Tiểu Túc không trả lời cũng không nói dối
Hắn không nói mình không phải lưu dân, vì Nhâm Tiểu Túc luôn cho rằng việc hắn là lưu dân không phải chuyện sai lầm gì.Đây không phải thứ hắn có quyền lựa chọn, hơn nữa cũng chẳng có gì mất mặt cả.Sau khi tắm rửa tốt, Nhâm Tiểu Túc đã đổi một bộ quần áo mới với mong muốn dung nhập được nơi này
Có điều hắn sẽ không phủ nhận thân phận của mình, chối bỏ 17 năm sống trên đời.Cho nên vào giờ khắc này, Tào Vũ Kỳ nhìn Nhâm Tiểu Túc im thì biết mình đáo đúng rồi
Lưu dân a!Tâm tình Tào Vũ Kỳ rất phức tạp, học sinh mới ngồi cùng bàn với nàng lại là lưu dân!Nói thật, hiện tại Tào Vũ Kỳ rất muốn đổi chỗ
Có điều một vị lão sư lưng còng bước vào
Chỉ thấy lão sư đặt giáo án lên bục giảng, chậm chạp nói:- Đã sắp thi cuối kỳ rồi
Hôm nay chúng ta ôn tập hàm số lượng giác.Nhâm Tiểu Túc có chút sững sờ
Hàm số là gì…Lúc trước Đường Chu từng hỏi Nhâm Tiểu Túc có muốn theo chương trình học hiện tại không
Khi ấy Nhâm Tiểu Túc tràn đầy tự tin nói hắn học ở thị trấn rất tốt
Loại chuyện này căn bản không phải vấn đề với hắn
Bây giờ Nhâm Tiểu Túc chợt phát hiện, những thứ Trương Cảnh Lâm dạy không giống trong hàng rào..Kỳ thật cũng không thể trách Trương Cảnh Lâm
Hắn cũng chẳng phải lão sư chính quy
Hơn nữa đại đa số học sinh đều là những cô cậu trẻ tuổi như Nhan Lục Nguyên và Vương Đại Long, cho nên hắn cũng không dạy cái gì cao cấp.Học sinh bằng tuổi Nhâm Tiểu Túc đa phần đều ở nhà phụ việc
Chỉ có Nhâm Tiểu Túc cực kỳ khát vọng tri thức mới đi tới trường học mà thôi…
Cho nên, đây là nguyên nhân khiến Nhâm Tiểu Túc nghe giảng mà không hiểu cái gì cả!Trên đầu Nhâm Tiểu Túc mây đen dày đặc.Trước kia Nhâm Tiểu Túc đi học chỉ hận không thể tràn đầy tinh thần nhét hết kiến thức mà Trương Cảnh Lâm giảng vào đầu.Có điều lần này lại khác, hắn cũng muốn nhét cái gọi là hàm số lượng giác vào đầu
Thế nhưng năng lực không cho phép, hắn nhét không nổi a!Thời điểm xử lý thủ tục nhập học, trường học đã phát sách giáo khoa cho hắn
Đây đều là sách giáo khoa cấp ba, Nhâm Tiểu Túc muốn học lại cũng chẳng hiểu gì.Lúc nghỉ giữa giờ, Tào Vũ Kỳ chờ không nổi nữa mà đổi chỗ, cùng đám học sinh khác ghé đầu vào phòng học nói nhỏ
Thỉnh thoảng mọi người lại phát ra tiếng kinh hô hoặc cau mày
Không cần nghĩ Nhâm Tiểu Túc cũng biết e rằng đám người này đang thảo luận thân phận lưu dân của hắn cùng khả năng tiềm tàng nguy hiểm…Người trong hàng rào không quá chào đón lưu dân
Đây là cảm nhận của Nhâm Tiểu Túc, trong chớp mắt hắn thập chí cảm thấy sống ở thị trấn còn tự tại hơn nhiều
Đường nhiên, hiện giờ vật thí nghiệm và đàn sói hoành hành, sống trong thị trấn cũng chẳng còn an toàn như trước.E rằng lưu dân của hàng rào 109 vẫn chưa ý thức được
Hiện giờ trong hoang dã tồn tại vô số thứ uy hiếp đến mạng sống của họ
Vì thế Nhâm Tiểu Túc và đám Nhan Lục Nguyên phải nhẫn nại cũng có nguyên nhân
Vì bây giờ hắn chưa tìm được thứ gì chắn gió ngoài hàng rào.Nghỉ giữa giờ qua đi, phảng phất cả lớp đã biết chuyện Nhâm Tiểu Túc là lưu dân
Thái độ của mọi người với hắn lãnh đạm hơn một ít.Nguyên bản có một ít học sinh muốn chủ động làm quen Nhâm Tiểu Túc thì tâm tình trở nên phức tạp hơn
Mấu chốt ở chỗ, vì khiến giai cấp của mình vững chắc hơn, đồng thời cũng tập cho mọi người có thói quen kém lưu dân một bậc
Bản thân họ luôn tuyên truyền việc lưu dân bị ô nhiễm, từ chối nhóm lưu dân ở ngoài hàng rào, giúp đạo đức bản thân không bị giảm thấp
“Ta cũng muốn để lưu dân vào hàng rào
Có điều họ ô nhiễm, để họ vào là không có trách nhiệm với những người khác
”Cách nói này đã trở thành thói quen của người trong hàng rào.Bất quá Nhâm Tiểu Túc cũng chẳng có cảm giác gì
Tuy hắn cũng muốn kết bạn học, có điều người khác không muốn hắn cũng chẳng miễn cưỡng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chung quy, hắn và Nhan Lục Nguyên nương tựa nhau nhiều năm
Thái độ những người khác với hắn mà nói cũng không quá quan trọng
Sau khi tan học, Nhâm Tiểu Túc lập tức đeo túi xách rời khỏi lớp
Hắn cũng không vội vã về nhà vì không muốn mất dấu Dương Tiểu Cận
Trong đêm ở Cảnh Sơn, Nhâm Tiểu Túc nhớ rõ cây súng của Dương Tiểu Cận kinh khủng cỡ nào
Nếu bây giờ Dương Tiểu Cận tìm được chỗ ngắm cao cao, chỉ sợ hắn không tránh khỏi
Theo Nhâm Tiểu Túc, rất có thể Dương Tiểu Cận muốn giết người diệt khẩu
Vì Nhâm Tiểu Túc biết, chỉ cần hắn tiếc lộ tin tức của Dương Tiểu Cận cho La Lam, không chỉ Dương Tiểu Cận gặp rắc rối mà người giúp nàng tiến vào hàng rào cũng gặp chuyện không may.Nhâm Tiểu Túc tin Khánh thị còn lực lượng bị che giấu
Nếu phát hiện hành tung Dương Tiểu Cận, Khánh Chẩn và La Lam nhất định không bỏ qua cơ hội tiêu diệt mối uy hiếp.Lúc Nhâm Tiểu Túc đi ra ngoài vừa vặn thấy Dương Tiểu Cận cũng rời khỏi phòng học
Khóe miệng được che giấu dưới mũ lưỡi trai của Dương Tiểu Cận nhếch lên
Nàng không rời khỏi trường mà đi tới tầng thượng tòa nhà
Trên tầng tượng, lại sau khi tan học nên cực kỳ an tĩnh.Nhâm Tiểu Túc cau mày, hắn không xác định được Dương Tiểu Cận muốn làm gì.Tới giờ tan học, học sinh như nước chảy tuôn ra khỏi trường
Lúc này mới 5 giờ chiều, không ít đệ tử ở lại trường chơi bóng rổ hoặc đá banh.Nhâm Tiểu Túc thấy một màn như thế liền suy nghĩ
Nếu nhóm lưu dân bên ngoài biết được, khi họ ăn không đủ no mà người hàng rào được sống một cuộc sống thoải mái, chẳng biết lưu dân sẽ có cảm giác gì
Cho nên bức tường hàng rào không chỉ ngăn cản nguy hiểm nơi hoang dã còn ngăn cản ánh mắt của lưu dân, để họ không cách nào biết được chân tướng về sự an nhàn trong hàng rào.Bất quá Nhâm Tiểu Túc cảm thấy điều này có phần vặn vẹo
Giống như nạn dân trải qua tai biến lại càng khai khát cảnh thái bình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hoặc một người vốn nghèo khó bỗng nhiên giàu lên sẽ tiêu xài lãng phí
Đây hẳn là một sự dị dạng của tâm lý con người.