Đệ Nhất Danh Sách

Chương 148: Hàng Rào Náo Động




Dù là học sinh lớp 3 hay phụ huynh cũng không ngờ sẽ có người đứng ra vì Nhâm Tiểu Túc
Nói thật, nếu đổi ngược lại, họ trở thành Nhâm Tiểu Túc, đám người này cảm thấy sẽ không có bất kỳ người nào đứng ra nói vài lời vì họ
Dương Tiểu Cận ôm cánh tay đứng trong hành lang hăng hái nhìn một màn này
Nàng đoán được mở đầu nhưng không đoán ra kết cục
Mấy vị phụ huynh có chút xấu hổ
Hiện tại họ cũng không biết nên làm sao cho tốt
Học sinh lớp 3 lại ngơ ngác nhìn Nhâm Tiểu Túc, trong lòng thầm nghĩ rốt cuộc thiếu niên này có lai lịch thế nào
Khương Vô nhìn chủ nhiệm lớp 3 mà nói:
- Nhâm Tiểu Túc sẽ tới lớp chúng ta
Ta sẽ làm thủ tục với nhà trường
Vị chủ nhiệm lớp này cầu còn không được
Hắn cười nói:
- Tốt, ta sẽ chờ tin
Chỉ là không đợi hắn kịp vui mừng, giọng Khương Vô lại vang lên:
- Ngay cả học sinh của mình cũng không bảo vệ được
Ta cảm thấy bị sỉ nhục thay ngươi, ngươi còn chẳng nói một câu hộ hắn
Chủ nhiệm lớp nghe vậy bị nghẹn tới mặt mày đen kịt
Hắn không biết phải phản bác Khương Vô thế này
Nhâm Tiểu Túc quay về phòng học lấy túi xách của mình chuẩn bị rời đi
Trước khi rời đi, Nhâm Tiểu Túc tới bên Tào Vũ Kỳ, bỗng nhiên nội tâm Tào Vũ Kỳ cảm thấy có điềm xấu
Nhâm Tiểu Túc thở dài, chân thành nói:
- Chúc ngươi sớm ngày khôi phục
- Phốc…Dương Tiểu Cận cảm thấy nhiều năm rồi mình không cười vui vẻ như hôm nay
Phảng phất như nụ cười mấy năm nay của nàng đều dồn lên người Nhâm Tiểu Túc
Dương Tiểu Cận không chút do dự, thu thập đồ đạc rồi rời đi
Trên đường tới lớp mới, Khương Vô nói với Nhâm Tiểu Túc;
- Việc học của ngươi gần đây có gì khó khăn có thể nói ta biết
Ta có thể chỉ ngươi, giúp người bổ túc
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ một chút:
- Đúng là có chuyện cần Khương lão sư chỉ dạy
- Là môn gì?Khương Vô hỏi
Nhâm Tiểu Túc sững sờ một chút:
- Lái xe đạp?Khương Vô dừng bước, lẳng lặng nhìn Nhâm Tiểu Túc
Nàng cho rằng Nhâm Tiểu Túc sẽ nhờ nàng bổ túc toán mục hoặc bộ môn nào đó
Nàng không ngờ lại là lái xe đạp…Đúng là thiếu niên khó hiểu mà…Dương Tiểu Cận đi kế bên Nhâm Tiểu Túc hỏi:
- Ngươi mua xe đạp?Nhâm Tiểu Túc liếc mắt nhìn nàng;
- Ngươi đi theo làm gì
Chẳng lẽ ngươi muốn một lớp lại có 2 Nhâm Tiểu Túc?Dương Tiểu Cận cười nhẹ:
- Ta không ngại
- Ai quan tâm ngươi ngại hay không?!Nhâm Tiểu Túc thật muốn mắng người…Sự thay đổi này khiến Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận trở thành bạn cùng bàn
Nhâm Tiểu Túc thật muốn cảm khái, chẳng lẽ đây là số mệnh của hắn
Buổi chiều, sau khi tan học, Khương Vô đi theo Nhâm Tiểu Túc và Nhan Lục Nguyên ngồi tàu điện về cửa hàng
Trên đường Nhan Lục Nguyên cũng biết chuyện vừa phát sinh, hắn nhìn Khương Vô rồi nói cảm ơn.Đây là cảm tạ vì Khương Vô giải vây giúp ca ca của hắn
Nói thật, hiện tại Nhan Lục Nguyên ngày càng chán ghét người trong hàng rào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chỉ có Khương Vô và đám học sinh của nàng là ngoại lệ
À không đúng, Dương Tiểu Cận tỷ tỷ cũng vậy
Sau khi trở lại cửa hàng, Nhâm Tiểu Túc không thể chờ được nữa mà bảo Khương Vô dạy mọi người lái xe đạp
Nhâm Tiểu Túc yêu cầu mọi người trong nhà đều phải học cho được, vì thứ này rất có ích!Nhâm Tiểu Túc nghĩ
Nếu cần đi rời khỏi hàng rào, ô tô nhất định là lựa chọn đầu tiên
Nhưng vấn đề ở chỗ, căn bản họ không kiếm ra được ô tô
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hơn nữa ô tô cần có xăng chạy, rồi còn học kỹ thuật lái xe nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vì thế lùi về sau một chút, xe đạp là phương tiện giao thông tốt nhất với họ
Dễ sửa, lái được, cũng dễ học!Mấu chốt là hiện tại họ có thể mua được!Xe đạp trong hàng rào có giá là 3.000 đồng
Thuộc về loại hàng hóa khá xa xỉ
Có thể thấy món quà này của Tiểu Ngọc Tỷ có bao nhiêu lòng thành
Người bình thường sẽ không cam lòng tốn nhiều tiền như thế
Phải biết, bình thường khi mua đồ ăn, Tiểu Ngọc Tỷ chỉ vì 2 đồng mà trả giá nửa tiếng đó
Cả bọn nhìn Khương Vô nhẹ nhàng đạp xe đạp qua lại trước cửa hàng
Ngay cả Trần Vô Địch ngồi xổm cũng bày ra tư thế quyết học cho bằng được
Khương Vô giảng giải một chút mấu chốt
Nàng nói:
- Muốn lái được xe đạp cần giữ được thăng bằng
Hơn nữa mắt không nên nhìn vào đầu xe mà nhìn về phía trước, đừng sợ hãi…
Thời điểm lão sư Khương Vô dạy họ lại tỏa ra một loại quyến rũ thành thục
Khương Vô làm mẫu xong
Cả đám nháo nhào muốn thử
Điều khiến Nhâm Tiểu Túc ngoài ý muốn là, Nhan Lục Nguyên chỉ vừa học, làm qua một lần là lái được xe đạp rồi
Càng khiến Nhâm Tiểu Túc ngoài ý muốn hơn là hắn chưa học được…Thật ra cũng không phải không học được, kỳ thật học lái xe chỉ là vấn đề thời gian mà thôi
Thực tế, đại đa số người tập lái xe đạp đều cần vài hôm hoặc dài hơn nữa
Vì thế Nhâm Tiểu Túc cũng không có gì lạ
Thế nhưng khiến Nhâm Tiểu Túc càng thêm khó chịu là, kẻ đần như Trần Vô Địch cũng học được cách lái xe đạp rồi!Việc này khiến Nhâm Tiểu Túc khó lòng nhịn được
Hắn tuyệt đối không thừa nhận vấn đề này là do hắn mà ra
Nhâm Tiểu Túc trầm tư một lúc rồi nhìn Tiểu Ngọc Tỷ:
- Tiểu Ngọc Tỷ, xe ngươi mua không có vấn đề gì chứ?Tiểu Ngọc Tỷ mím môi cười, nàng không tức giận
Lục Nguyên và Trần Vô Địch đều lái được thì xe có vấn đề gì chứ
Bất quá, Tiểu Ngọc Tỷ phát hiện Nhâm Tiểu Túc có thói quen đổ thừa…Đương nhiên, Tiểu Ngọc Tỷ không biết Nhâm Tiểu Túc từng đổ thừa cho Hứa Hiển Sở rồi
Lúc này Hứa Hiển Sở vẫn toàn thân đen nhánh đang bôn ba ở nơi hoang dã kia kìa
Khương Vô cười nói:
- Kỳ thật ta cũng mất mấy hôm mới biết lái xe đạp
Qua vài ngày ngươi cũng lái được thôi
Khương Vô vừa nói xong, tiếng nổ từ xa xa truyền tới
Thanh âm như có bom nổ trong hàng rào
Là Dương Tiểu Cận?Nhâm Tiểu Túc vô thức nghĩ tới Dương Tiểu Cận
Có điều hắn tỉ mỉ lắng nghe thì phát hiện âm thanh không đúng
Nhâm Tiểu Túc nói với Trần Vô Địch và Nhan Lục Nguyên:
- Các ngươi lấy súng rồi đóng cửa lại
Trước khi ta quay về không được phép mở cửa ra
Khương lão sư, ngươi cũng trốn ở chỗ này của chúng ta đi
Lỡ có chuyện gì chúng ta cũng giúp đỡ được
Nói xong, Nhâm Tiểu Túc rời khỏi cửa hàng tiến vào thành phố
Bây giờ hắn là siêu phàm giả, không thể ngó lơ được
Hắn phải tự mình thăm dò tin tức để đưa ra phán đoán chính xác
Chỉ có như thế Nhâm Tiểu Túc mới có thể bảo vệ mọi người
Nơi phát nổ hẳn cách đây vài ki lô mét
Vốn lấy tốc độ hiện tại của Nhâm Tiểu Túc, việc đuổi tới đó chỉ mất chừng vài phút
Khi Nhâm Tiểu Túc chạy tới một tòa cao ốc 10 tầng, có thể xem là tòa nhà cao nhất trong hàng rào, chỗ này thích hợp để hắn đứng quan sát mọi chuyện..

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.