- Lỡ tay a lỡ tay
Nhâm Tiểu Túc cười giải thích:
- Vị y tá này là ngày đầu làm việc nên chưa rõ quy trình lắm
Chúng ta khâu tiếp nha
Nhanh, Tiểu Ngọc Tỷ, ngươi cứ xem như đang may đồ là được
Tiểu Ngọc Tỷ cũng không phải người sợ máu, người ở thị trấn này có ai chưa từng nhìn thấy cảnh sinh tử, một chút vết thương nhỏ này tính là gì
Hơn nữa nàng cũng rất thích việc mình đang làm, cũng không phải nàng thích máy, mà là nàng muốn trở thành một người có ích
Sống ở thị trấn khó khăn khốn khổ, mỗi người đều phải có việc làm, nếu là người vô dụng thì sớm muộn gì ngươi cũng bị vứt bỏ
Đây là quy tắc sống với tập thể cơ bản mà ai cũng biết
Tiểu Ngọc Tỷ không biết Nhâm Tiểu Túc và Nhan Lục Nguyên có thể vứt bỏ vì nàng vô dụng không, thế nhưng nàng lại thể hết ăn lại nằm được
Nghe Nhâm Tiểu Túc nói may như may vá thì nội tâm có chút thả lỏng, động tác trên tay cũng nhẹ nhàng hơn
Với cả Nhâm Tiểu Túc luôn giữ chặt tay người nọ, giúp nàng dễ dàng thao tác
Thời điểm khâu vết thương sắp xong, Tiểu Ngọc Tỷ nói với Nhâm Tiểu Túc:
- Khâu vết thương và khâu quần áo có chút không giống nhau nha
Lúc may y phục không được để máu vấy lên quần áo
Nhưng khâu vết thương phải khâu ngược lại, giấu chỉ vào trong, bằng không sẽ để rất khó nhìn
Lúc này ba bệnh nhân ngũ vị tạp trần, Tiểu Ngọc Tỷ càng nói họ lại càng sợ…
Đợi đến khi khâu xong, Nhâm Tiểu Túc lấy bình sứ nhỏ ra thoa lên vết thương của bệnh nhân đầu tiên:
- Thuốc này của ta là bảo bối đó, ta cũng không thu nhiều tiền của ngươi, đồng giá 600 đồng như phòng khám bệnh thôi
Giá tiền này tiện nghi cho các ngươi rồi
Một cái áo bông cũng khoảng 600 đồng, tiền lương một tháng của những công nhân này từ 2200 đến 2800
Có thể nói 600 đồng này không quá nhiều với họ, ai bảo vật tư thiếu thốn làm gì
Quý nhân bên trong hàng rào kia luôn nghĩ bào hết tiền của họ để họ có thể tiếp tục làm việc cho những người đó
Mà những công nhân này không thể rời khỏi đây, vì họ sống không nổi tại nơi hoang dã
Đám quý nhân đó cũng dựa vào điểm này mà bắt chẹt họ
Trong mắt nhóm quý nhân, họ sẽ không thu phí bảo hộ của lưu dân, vì họ thấy loại thủ đoạn thu tiền bảo hộ này quá thấp
Sở dĩ trước đó Nhâm Tiểu Túc không tới mỏ than sống là vì hắn biết mỗi tháng chỉ cần bắt được ba con chim sẻ là đủ sống rồi, dù không bắt tới ba con thì buộc chặt lưng quần vẫn có thể sống như cũ
Đây là một sinh tồn dị dạng do hoàn cảnh mà thành, lúc đầu đâu phải không ai kháng cự, thế nhưng kết quả thế nào
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
…
Nhâm Tiểu Túc nói không sai, ba hán tử đều cần đủ khả năng chi trả số tiền này
Hán tử được bôi hắc dược xong thì không đau nữa, hắn bỏ tiền mua dược hoàn toàn cam tâm tình nguyện, tới phòng khám bệnh trong thị trấn cũng là giá này thôi
Sau khi chữa thương xong, lúc người bệnh đầu tiên rời đi Nhâm Tiểu Túc hòa ái nói:
- Trị thương xong rồi, chẳng lẽ các người không nên nói tiếng cám ơn à
Người đàn ông kia run run vội vàng quay đầu nói:
- Cảm ơn
Nhâm Tiểu Túc thỏa mã gật đầu, thế nhưng cung điện trong đầu hắn lại không phát ra thông báo tăng thêm cảm tạ tệ
Nhâm Tiểu Túc trầm tư nói:
- Hiện tại quan hệ thầy thuốc và bệnh nhân kém dữ vậy sao?
Ta đặc biệt chữa thương cho ngươi thật tốt, ngay cả tiếng cảm ơn ngươi nói cũng chẳng thành tâm?
Ngay sau đó Nhâm Tiểu Túc lại nghe được âm thanh nhắc nhở rằng nhiệm vụ của hắn đã hoàn thành:
- Nhiệm vụ hoàn thành, thương 1 điểm lực lượng
Nhiệm vụ cứu chữa một người cũng hoàn thành
Không ngờ phần thưởng lần này là cộng một điểm lực lượng, đây là thứ Nhâm Tiểu Túc cần nhất hiện tại
Chung quy thì nắm đấm ai cứng hơn, người đó liền có tư cách lên tiếng
Thanh âm bên trong cung điện lần nữa vang lên:
“Nhiệm vụ cứu chữa ba bệnh nhân.”
Ồ, lần này là nhiệm vụ liên hoàn, sau cái đầu tiên thì độ khó cao hơn rồi
Bất quá chẳng phải có sẵn rồi sao
Phần thưởng lần sau sẽ là cộng thêm 1 điểm lực lượng chứ, như vậy hắn sẽ sớm thành người cơ bắp cuồn cuộn thôi
Kỳ thật như vậy cũng không quá tốt, dưới tình huống lực lượng tăng cao, tốc độ sẽ giảm xuống, ma sát từ cơ bắp lại tăng, khả năng tăng tốc đại giảm
Hiện giờ lực lực cơ bắp của Nhâm Tiểu Túc tốt hơn người bình thường khá nhiều
Nhâm Tiểu Túc cố gắng để ý một chút, vì giờ là cuối mùa thu nên quần áo mặc khá kín, mọi người sẽ không phát hiện sự phát triển bất thường về hình thể của hắn
Trong lúc Nhâm Tiểu Túc đang phân tâm suy nghĩ thì một bệnh nhân thừa dịp bỏ chạy ra ngoài
Tiểu Ngọc Tỷ lập tức nhắc nhở Nhâm Tiểu Túc:
- Người bệnh chạy rồi kìa
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
- Không sao, hắn bị thương nên chạy không xa đâu
Đợi hắn chạy mệt ta lại bắt về
Tiểu Ngọc Tỷ:
- …
Bệnh nhân còn lại:
- …
Thời điểm Nhâm Tiểu Túc ra ngoài bắt bệnh nhân, Tiểu Ngọc Tỷ ôn nhu nói với bệnh nhân còn lại:
- Ngươi cũng muốn chạy
Ngươi muốn thì chạy đi, chờ ngươi bị bắt về ta sẽ khâu thêm cho ngươi vài mũi
- Không chạy
Ánh mắt bệnh nhân kia khép hờ, vẻ mặt dứt khoát:
- Khâu lại đi
Lần này Nhâm Tiểu Túc khiêng bệnh nhân về không còn mất nhiều sức như trước, hắn chỉ cần dùng một tay lôi đi là xong
Chỉ có bệnh nhân là tuyệt vọng ngút ngàn
Quá trình trị thương tiếp theo không có gì đặc biệt, Nhâm Tiểu Túc một tay ấn một tay đè, chẳng ai dám động đậy gì nữa
Lúc này nội tâm hai hán tử kỳ thật có chút kinh ngạc, vì họ không ngờ thể lực Nhâm Tiểu Túc tốt như vậy, có thể khống chế được bọn họ
Việc này cần phải khỏe bao nhiêu mới làm được chứ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Dù họ có bị thương cũng không yếu đến thế, vừa rồi còn có thể giãy giụa chạy đi mà
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hơn nữa, mấy chốt ở chỗ về sao Nhâm Tiểu Túc muốn “mời” ai về chữa bệnh thì còn ai chạy trốn cho nổi…
“Nhiệm vụ hoàn thành, thưởng 1 điểm nhanh nhẹn.”
“Nhiệm vụ cứu chữa 10 người bệnh
Nhâm Tiểu Túc nghe được âm thanh này thì lập tức sửng sốt, vì hắn cảm nhận được cơ bắp nhấp nhô của mình nhỏ đi một chút
Hẳn tăng thuộc tính nhanh nhẹn là phương pháp đề cao cường độ sợi cơ
Do đó lực lượng không giảm xuống nhưng thể lực và tốc độ vẫn tăng lên
Nhâm Tiểu Túc nghe được cái thanh âm này thời điểm lập tức sửng sốt, bởi vì hắn cảm nhận được chính mình vừa mới khua lên tới cơ bắp lại nhất thời móp hạ xuống một mảng lớn
Vì thế, Nhâm Tiểu Túc căn bản không cần sợ bản thân sẽ biến thành một kẻ cơ bắp cuồn cuộn a
Nếu nói trước kia cường độ sợi cơ của Nhâm Tiểu Túc là một cây mộc côn thì hiện tại là một cây côn sắt
Đúng thế, như vậy mới hợp lý chứ, chỉ đề cao chất lượng mà bỏ qua số lượng thì bỏ mẹ rồi
Hơn nữa, có phải năng lực kháng đòn của hắn cũng sẽ tăng cao không
Nhâm Tiểu Túc nhìn người bệnh có ý đồ bỏ chạy lúc trước nói:
- Hiện tại bôi thuốc lên, vết thương của ngươi sẽ tốt rồi, chớp mắt là không đau nữa, sau này cũng không sợ nhiễm trùng
Ta nghĩ mãi mà không rõ, tại sao ngươi phải chạy
Người bệnh ngập ngừng nửa ngày:
- Ta không đủ tiền…
Lúc này Nhâm Tiểu Túc cảm thấy ê hết cả răng, vô cùng đau đớn nói:
- Vậy sao ngươi không chạy nhanh hơn hả!