Tuyệt vọng lan tràn trong nội tâm Vương Đông Dương
Những gì Nhâm Tiểu Túc nói chẳng khác nào mũi tên bắt trúng tim gã
Gã không ngờ tên nhóc này lại nhìn thấy chân tướng, điều duy nhất người ý muốn là gã chẳng thể nghĩ tới Nhâm Tiểu Túc lại có hiểu biết về súng
Sau một khác, Vương Đông Dương triệt để lùi về phía sau, nhân cơ hội này mở chốt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có điều Nhâm Tiểu Túc không cho hắn cơ hội này, cả người như đạn pháo đâm gãy xương sườn Vương Đông Dương, súng cũng theo đó mà văng ra ngoài
Vương Đông Dương mấy súng, nằm rạp trên mặt đất ho ra máu:
- Tha cho ta, ta sẽ nói ngươi biết tài sản giấu ở đâu
- Ngươi nói trước, ta sẽ tha cho ngươi
Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh đáp
- Ngươi tưởng ta ngu à
Vương Đông Dương biết rõ bản thân phí công trả giả, tên nhóc này sao có thể tha cho gã
Tha cho gã, hàng rào 113 còn chỗ cho hắn dung thân sao
Hơn nữa Vương Đông Dương từng nghe nói Nhâm Tiểu Túc có một ngoại hiệu… là Nhâm Tiểu Túc hung ác
- Phổi ngươi bị xương sườn đâm thủng, ngay bây giờ lập tức quay về thị trấn cũng không cứu kịp
Nhâm Tiểu Túc cười rộ lên, hắn cũng rất muốn chỗ tài sản của Vương Đông Dương, mấu chốt là thời điểm này đối phương sẽ không nói ra
Nhâm Tiểu Túc không xoắn xuýt, hắn không biết chiến đấu giữa tư quân và đàn sói sẽ chấm dứt khi nào
Mặc lệ bên nào tới nhà xưởng, hắn cũng chẳng có kết cục tốt
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
m thanh vũ khí bắn vào da thịt vang lên, Nhâm Tiểu Túc dùng cốt đao tạo thành vết thương như vuốt sói trước ngực Vương Đông Dương, đợi tới khi gã quản lý chết hẳn hắn mới nhặt súng lục lên rời đi
Hai băng đạn trên người Vương Đông Dương cũng rơi vào tay Nhâm Tiểu Túc
Tổng cộng 36 phút
Sau khi Nhâm Tiểu Túc rời đi, trong nhà xưởng chẳng còn ai sống sót
Nhâm Tiểu Túc quay đầu nhìn cảnh tượng tu la trước mắt, sau lưng hắn là bóng đêm tăm tối
Đây chính là thế giới của Nhâm Tiểu Túc
…
- Ca, ngươi không sao chứ
Nhan Lục Nguyên trông thấy Nhâm Tiểu Túc vén rèm cửa đi vào, không chờ được mà hỏi
Hắn vây quanh Nhâm Tiểu Túc một vòng, thấy không có vết máu mới yên tâm hơn
- Ta không sao
Nhâm Tiểu Túc cầm cốt đao buộc lại trên đùi:
- Lúc ra rời đi, trong thị trấn có chuyện gì không, tư quân trở về chưa
- Mới về một phần, có một ít thương binh, còn có thi thể vài binh sĩ và dã lang
Nghe nói nhóm còn lại tiếp tục đi tới nhà xưởng
Nhan Lục Nguyên nói
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy chuyện này không có gì lạ
Cho dù dã lang có lợi hại hơn nữa thì đối mặt với tư quân nhiều hơn chúng gấp mấy lần cầm theo vũ khí cũng khó lòng thắng được
- Họ mang về bao nhiêu thi thể dã lang
Nhâm Tiểu Túc hỏi
- Hơn ba mươi con
Nhan Lục Nguyên nói:
- Ca, mấy con dã lang kia thật lớn
Trước kia Nhan Lục Nguyên từng hỏi Nhâm Tiểu Túc sói to chừng nào
Nhâm Tiểu Túc đều nói rất lớn, thế nhưng rất lớn là lớn bao nhiêu thì hôm nay Nhan Lục Nguyên mới thấy được
Nhâm Tiểu Túc nhíu mày, hắn vui vì bản thân không chậm trễ thời gian trong nhà xưởng
Bằng không rất có thể sẽ đụng mặt tư quân, đàn sói thấy đánh lén không thành nhất định sẽ bỏ chạy, tư quân cũng nhanh chóng tới điểm đích
Khó trách khi hắn đi đường vòng quay về thị trấn thì không còn nghe thấy tiếng súng nữa
Chỉ là đàn sói ngày càng cường tráng, cũng ngày càng thông minh
Lần này để chúng chạy thoát, lần sau không biết người trong thị trấn phải đối mặt với những gì
Đột nhiên bên ngoài truyền tới âm thanh ầm ĩ
Nhâm Tiểu Túc vén rèm nhìn ra, một tiểu đội gồm mười người của tư quân đang ngồi xe việt dã gấp gáp trở về
Một quan quân ngồi trên xe nói:
- Báo cáo, đêm nay nay người đưa tin những chuyện lạ trong thị trấn sẽ có trọng thưởng
Nội tâm Nhâm Tiểu Túc cản kinh, vì hắn biết rõ họ đang tìm hắn
Nhất định đối phương đã kiểm tra nhà xưởng xong
Nhâm Tiểu Túc tự nhận người bình thường không có khả năng phát hiện sơ hở từ miệng vết thương của Vương Đông Dương
Có điều còn một mấu chốt rất lớn chưa giải quyết: đó là súng lục của Vương Đông Dương
Nếu người trong căn cứ tìm ra được sơ hở sẽ rất dễ phát hiện mánh khóe của hắn
Tới lúc đó, Nhâm Tiểu Túc không cách nào tránh khỏi
- Ca
Nhan Lục Nguyên lo lắng nhìn Nhâm Tiểu Túc
- Không sao
Nhâm Tiểu Túc đẩy cái đầu vừa thò ra khỏi lều của Nhan Lục Nguyên về
Nhâm Tiểu Túc nhớ lại một chút
Thời điểm hắn rời thị trấn không có đi đường lớn, trong ấn tượng hẳn không ai biết hắn ra ngoài, trừ Nhan Lục Nguyên
Những quân nhân kia trông coi giao lộ của thị trấn, không lâu sau tất cả tư quân đều quay về
Dưới sự quan sát của người trong thị trấn, ngay sau đó, tư quân bắt đầu lục lọi từng nhà
Đây là… đang tìm cây súng kia
Đột nhiên, một âm thanh quen thuộc vang lên:
- Ta biết là ai ra ngoài lúc nửa đêm
Nhâm Tiểu Túc quay đầu lại liền thấy Vu Đồng của phòng khám bệnh đang mỉm cười nhìn mình
Vu Đồng đứng cách Nhâm Tiểu Túc rất xa, chủ yếu gã sợ Nhâm Tiểu Túc sẽ ra tay giết hắn…
Tư quân chậm rãi đi tới:
- Là ai
- Chính là hắn, Nhâm Tiểu Túc, ta tận mắt thấy hắn rời khỏi thị trấn
Vu Đồng đắc ý cười
Nhâm Tiểu Túc không hề giảo biện, hắn lập tức thừa nhận:
- Lúc ấy nhà xí bị Hà Tông chiếm, ta chỉ có thể ra ngoài đi ị thôi
- Ai là Hà Tông, có việc này không
Quan quân lớn tiếng hỏi
Hà Tông bên cạnh mặt ngơ ngác, hắn không biết vì sao mình nằm cũng ăn đạn, vì thế yếu ớt nói:
- Đúng là đêm nay ta bị tiêu chảy, có rất nhiều người có thể làm chứng…
Sĩ quan kia quay đầu nhìn Nhâm Tiểu Túc cười lạnh;
- Lục soát
Binh lính thủ hạ nhận lệnh xông vào túp lều, thời điểm này Vương Phú Quý bỗng nhiên nhảy ra:
- Đợi một chiếc, hắn là người mà quý nhân trong hàng rào chỉ mặt muốn chiếu cố
Các ngươi không thể đối với hắn như thế
Sĩ quan kia sững sờ một lúc:
- Có ý gì
- Ông chủ La Lam trong hàng rào trực tiếp nói sẽ cho người chiếu cố Nhâm Tiểu Túc vào chiều nay
Việc này chính Nhâm Tiểu Túc còn chưa biết đó
Về phần vì sao chiếu cố, ngươi có thể tự mình hỏi ông chủ La, chúng ta không tiện nói
Vương Phú Quý nhanh chóng giải thích
- Ông chủ La
Quan quân kia có chút ngoài ý muốn, tất cả mọi người đều nhìn ra
Hắn biết ông chỉ La Lam đó
Tựa hồ đây là một nhân vật lớn bên trong hàng rào
Quan quân sư tuy một lát:
- Là người của ông chủ La cũng không được
Việc này rất nghiêm trọng, buổi tối ta sẽ đích thân tới bồi tội với ông chủ La
Nói xong, một binh lính khác trực tiếp xông vào lều Nhâm Tiểu Túc lục lọi
Còn có hai người đi tới soát người Nhâm Tiểu Túc nữa
Kết quả hai phút sau, tất cả binh sĩ đều lắc đầu ý bảo không tìm được gì
Quan quân nhìn về phía Nhâm Tiểu Túc nói:
- Dẫn ta tới chỗ ngươi ị đi
Nhâm Tiểu Túc cau mày đi ra ngoài thị trấn, hắn không ngờ đám quan quân này lại làm việc cẩn thận như thế
Nhan Lục Nguyên chuẩn bị xông lên, kết quả bị Nhâm Tiểu Túc lạnh lùng quát:
- Quay về
Hốc mắt Nhan Lục Nguyên liền đỏ
Nhâm Tiểu Túc dẫn theo quan quân và binh sĩ đi tới ngoài thị trấn, chỉ vào một đống phân:
- Này, còn mới đó, chưa kịp khô
Quan quân xoay người dẫn binh lính đi, không quan tâm tới Nhâm Tiểu Túc nữa
Lúc này Nhâm Tiểu Túc mới thả lỏng người, may mắn hắn chuẩn bị tốt mọi thứ
Khi quay về nếu có ai hỏi mà không có lý do chính đáng thì không được, hắn không chỉ chôn khẩu súng ở ngoài mà còn chứng thực lời nói dối của mình bằng cách…
ị một bãi
Nhâm Tiểu Túc đưa mắt nhìn về Vu Đồng đi theo sau, Vu Đồng thấy ánh mắt hung dữ của Nhâm Tiểu Túc thì tiểu ra cả quần…