Tới giữa trưa, mọi người tìm một sườn núi cản gió để nghỉ ngơi một lúc
Màn thầu họ mang theo bên người bị lạnh tới cứng ngắc
Có điều không còn cách nào khác, điều kiện sinh hoạt ở nơi hoang dã chỉ có vậy
Dựa theo lời tư quân mà nói, có màn thầu ăn là tốt lắm rồi
Lúc ăn lương khô, có người bỗng phàn nàn:
- Cũng tại cái thời tiết mắc toi này
Nếu phải đi tiếp thì còn gì là nhân tính nữa
- Thế ngươi có cách gì?Một tên lính cắn màn thầu đông cứng nói:
- Nếu đêm qua không lấy thêm màn thầu
Hôm nay chắc chúng ta chết đói trên đường rồi
Với khí trời này, không có gì vào bụng sao còn sức mà đi
- Hắc hắc, khoan nói tới chuyện này
Có điều thấy kết cục hiện giờ của Lưu Thái Vũ ta cảm thấy rất hả giận
Có người nói:
- Quân lương chúng ta bị cắt xén chắc chắn vào túi cái tên Lưu Thái Vũ kia hết
- Ta cảm thấy như vậy chưa đủ
Sao lúc trước quan quân Thần Cơ Doanh không đá chết hắn cho rồi
Một binh lính khác căm giận nói
- Nơi này cách núi Than Đầu ít nhất vài chục ki lô mét
Xa hơn về phía bắc là núi Phượng Nghi và núi Song Long
Tuyết rơi lớn như thế thì đi biết bao giờ mới tới
Có người tuyệt vọng nói:
- Hơn nữa còn có đám kia giám sát chúng ta, muốn chạy cũng không biết chạy đi đâu
- Bớt nghĩ đi
Một người nói:
- Chạy
Ngươi lên núi một mình trong thời tiết này, cũng có can đảm tìm chết lắm đó
Đi theo đoàn còn có đường sống, trở thành đào binh thì chết là cái chắc
- Ta chỉ các người cách này
Có người cười nhẹ:
- Đợi lát nữa khi lên đường, đi một lúc các người giả bộ té xỉu
Chỉ cần các ngươi xỉu, tên đần Trần Vô Địch sẽ tới cõng các người
Có thể nghỉ được lúc nào thì nghỉ lúc đó a!Kết quả vừa nói xong hắn đã cảm thấy sau lưng mát lạnh
Vốn nhiệt độ đã không cao, kết quả hắn lạnh tới run luôn!Có điều khi quay lại, hắn chẳng thấy cái gì cả
Kỳ quái, này là sao?Ở một phía khác, Nhâm Tiểu Túc đang cắt thịt khô cho Trần Vô Địch và đám nam sinh thì chợt thấy biểu tình Trần Vô Địch trở nên uể oải:
- Làm sao thế
Trần Vô Địch nhỏ giọng nói:
- Sư phụ, bản lĩnh thuận phong nhĩ của ta khôi phục rồi
Nhâm Tiểu Túc sửng sốt một chút:
- Vô Địch, Tề thiên đại thánh đâu có bản lĩnh thuận phong nhĩ…
Trần Vô Địch giải thích:
- Ta vừa đổi phiên bản khác
- Ừ…Nhâm Tiểu Túc gật đầu, ngươi thích đổi thì đổi
Nói thật, tới bây giờ Nhâm Tiểu Túc cũng chẳng biết Trần Vô Địch là phiên bản nào rồi
Hắn tự đổi phiên bản cũng cực khổ quá a…
- Sư phụ
Tâm tình Trần Vô Địch uể oải:
- Ta không muốn giúp họ
- Sao thế?Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ nói:
- Ngươi nghe được gì
- Họ nói, lát nữa sẽ giả bộ té xỉu rồi xem Trần Vô Địch ta là kẻ đần cõng họ đi
Trần Vô Địch nói
Vừa nghe xong, hai mắt Nhâm Tiểu Túc hơi híp lại:
- Ai nói
Trần Vô Địch đáp:
- Nói ra sư phụ giết người ta thì sao
Nhâm Tiểu Túc cười lạnh
- Giết thì giết, suy nghĩ nhiều làm gì
- Sư phụ…Trần Vô Địch nói:
- Ta chỉ không hiểu, trên đời này sao có nhiều người ác thế
- Ác nhân tự có ác nhân trị
Nhâm Tiểu Túc che giấu tâm tư nhìn đám tư quân xung quanh
Mấy ngày nay, đây là lần đầu hắn nghĩ tới chuyện giết người
Đầu giờ chiều mọi người lần nữa xuất phát, Nhâm Tiểu Túc không hề lên tiếng
Đột nhiên có 5 người ngã, Nhâm Tiểu Túc đi tới bên cạnh, hắn như lơ đãng dẫm nát tay một người, người kia đau tới phát run nhưng vẫn giả bộ hôn mê không hề động đậy
Nhâm Tiểu Túc cười nói với Lý Thanh Chính:
- Lấy cho ta mấy sợi dây thừng, để trong ba lô hành quân lúc trước đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Được
Lý Thanh Chính cũng chẳng biết Nhâm Tiểu Túc lấy dây thừng làm gì
Có điều vẫn quyết đoán nghe theo
Chỉ thấy Nhâm Tiểu Túc dùng dây trói bắp chân năm người đó lại, cứng rắn kéo họ đi trong đống tuyết
Năm người đó thấy tình huống không đúng thì nhanh chóng đứng lên nói mình rình rồi
Kết quả vừa đứng lên lại bị Nhâm Tiểu Túc đá một cước lên lồng ngực khiến đối phương ho ra một búng máu
Nhâm Tiểu Túc đứng trong tuyết
Mọi người quay đầu nhìn bóng lưng hắn
Bông tuyết bay lượn xung quanh hắn, sát ý dạt dào
Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh nói:
- Ta cho phép ngươi đứng lên chưa
Nói xong, trên mặt đất có người đứng dậy quát:
- Tiếp tục cũng bị ngươi kéo chết trong tuyết, chúng ta liều mạng với ngươi!Có điều khi họ lần nữa đứng dậy lại bị Nhâm Tiểu Túc đạp ngược về
Những người này cảm thấy chân Nhâm Tiểu Túc chẳng khác nào sắt thép đánh lên ngực họ
Mà người đứng ngoài cũng không rõ tốc độ của Nhâm Tiểu Túc thế nào, nơi này tuyết lớn nên họ có chút hoa mắt
Nhâm Tiểu Túc quay đầu, nhếch miệng cười với những người khác:
- Các ngươi đã là người trưởng thành
Con đường của mình thì tự mình đi, nghe rõ chưa?Trần Vô Địch đứng trong tuyết ngơ ngác nhìn Nhâm Tiểu Túc:
- Sư phụ…Thiếu niên đón gió tuyết đối diện hắn cười nói:
- Sư phụ giúp ngươi hả giận
Lại thấy Nhâm Tiểu Túc kéo dây thân cột chân năm người kia bước đi
Lý Thanh Chính đi tới:
- Để ta kéo giúp ngươi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tám nam sinh cũng đi tới:
- Lớp trưởng, để chúng ta kéo giúp ngươi
Trong chớp mắt này, cả đội không ai dám mở miệng xin tha cho năm người kia
Họ biết, chỉ sợ năm người kia làm trò chiếm tiện nghi của Trần Vô Địch mà bị Nhâm Tiểu Túc phát hiện
Có đôi khi, vài người dù lạc trong vạn ngàn người cũng như hạc giữa bầy gà khiến người khác phải chú ý tới
Lúc trước Nhâm Tiểu Túc không biểu hiện điều gì nên mọi người chỉ nghĩ hắn là thiếu niên bình thường
Thế nhưng thời khắc này, tàn nhẫn của thiếu niên khiến tất cả mọi người đều sợ hãi
Bọn họ biết, chỉ sợ Nhâm Tiểu Túc đang muốn kéo năm người này từ sống thành chết
Quan quân Thần Cơ Doanh đi phía trước nhìn một màn này mà ngẩn người:
- Đều nói người của tổ điều tra đặc biệt hung ác
Lúc trước ta không tin, bây giờ ta tin rồi…
Một quan quân khác lẩm bẩm:
- Chờ đánh trận xong và tụ họp với những người khác
Ta sẽ bảo chiến hữu chớ chọc người của tổ điều tra đặc biệt
Thủ đoạn của họ cực kỳ tàn nhẫn…Kỳ thật trước kia Nhâm Tiểu Túc cũng không mở miệng nhận quan hệ thầy trò này
Chung quy hắn chưa từng dạy Trần Vô Địch cái gì cả
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Quá trình bái sư cũng rất kỳ diệu
Nhưng từ tận đáy lòng, Nhâm Tiểu Túc thật sự rất thích Trần Vô Địch gọi mình là sư phụ
Trần Vô Địch chẳng khác nào một mạch nước tinh khiết, thuần túy không có tí tạp chất nào
Ai mà không thích ở chung với người như thế
Cho nên, trong lòng Nhâm Tiểu Túc đã thầm thừa nhận quan hệ thầy trò này rồi
Nhưng hôm nay, Nhâm Tiểu Túc ra mặt vì Trần Vô Địch là muốn giữ được một tia sáng cuối cùng trong tâm hồn Trần Vô Địch..