Xê chiều hôm đó, gió tuyết lớn tới mức vượt ngoài phạm vi thừa nhận của quan quân Thần Cơ Doanh
Những người phụ trách mở đường vừa nhấc chân lên thì chỗ đó đã bị tuyết phủ gần phân nửa
Tuy mọi người thay phiên nhau mở đường nhưng dưới thời tiết nghiệt ngã này dù đi trên đất bằng cũng phải rất mất sức rồi
Bất quá, từ trưa tới chiều không còn ai té xỉu nữa
Họ sợ bị Nhâm Tiểu Túc kéo đi trong tuyết từ sống thành chết
- Hạ trại đi
Quan quân Thần Cơ Doanh nói:
- Đợi tuyết ngừng chúng ta lại đi tiếp
Bây giờ không phải lúc để ý mặt mũi nữa
Không dừng lại chỉ sợ họ đều phải chết trong tuyết.Đến một bước này, nhiệm vụ của Thần Cơ Doanh cũng chẳng thể hoàn thành đúng hạn, thậm chí họ còn chưa thể tới núi Song Long
Quan quân cảm thấy họ có thể kiên trì nhưng thể chất tư quân lại quá yếu kém
Khi biết được hạ trại nghỉ ngơi, đám tư quân cảm giác như được trọng sinh
Thân thể họ run rẩy ngồi bệt xuống đống tuyết
Nhâm Tiểu Túc rống to:
- Đều đứng lên dựng lều cho ta
Không có lều vải tránh gió đã muốn nghỉ ngơi
Các người muốn chết trong tuyết?Kỳ thật không cần dựng lều vải vẫn có thể ngồi trong đống tuyết nghỉ ngơi
Đào một cái hố rồi ngồi trong đó là được
Nếu di chuyển trong tuyết mà không có lều thì đây là cách tốt nhất
Rất nhiều người cho rằng ngồi như thế sẽ rất lạnh, thế nhưng thực tế hố tuyết lại giúp giữ ấm thân thể
Vì bên ngoài lạnh hơn trong hố tuyết
Nhâm Tiểu Túc từng nghe Trương Cảnh Lâm nói, một ít tộc người ở phương bắc xây nhà bằng băng, mùa đông có thể giữ ấm
Lúc này, đối mặt là uy hiếp tử vong nên mọi người vùng vẫy đứng dậy, dùng khí lực toàn thân cố gắng dựng lều vải
Có một tí tổ đội tác chiến rất thảm
Vì đường đi nặng nề nên họ đã quăng lều vải đi từ lúc nào
Bây giờ được ở chung lều vải với người khác còn tốt
Nếu người ta không cho họ ở chúng, vậy chỉ có thể đào một hố tuyết rồi xem thử thân thể của mình so với gió tuyết có mạnh hơn không
Nhâm Tiểu Túc nói rõ với đám Lý Thanh Chính:
- Ta dượng lều cho, các người nhặt củi khô trên mặt đất về đi
Nếu không có củi khô thì nhặt cành cây về
Dù sao cũng phải châm lửa sưởi ấm cơ thể
Mỗi người ăn một chén cháo nóng, bằng không chẳng ai chịu nổi đâu
- Được rồi
Mặt mũi Lý Thanh Chính bị đông lạnh tới đỏ bừng:
- Giao cho ta, các huynh đệ đi theo ta ra ngoài nhặt củi
Trong quá trình bẻ cành cây, tuyết từ trên đó rơi đầy ra rất khó chịu
Thế nhưng so với việc có thể sưởi ấm thì đây đều là chuyện nhỏ
Vào lúc này, cung điện thông báo:“Nhiệm vụ hoàn thành
Ban thưởng đồ phổ học tập kỹ năng sơ cấp.”
Cho tới giờ phút này, nhiệm vụ của Nhâm Tiểu Túc mới xem như hoàn thành
Đại khái đây là nhiệm vụ đầu tiên khó làm nhất
Hiện tại hắn đã có hai đồ phổ
Thế nhưng Nhâm Tiểu Túc không tính dùng, vì xung quanh chẳng ai đủ sức làm mục tiêu cho hắn dùng cả
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu Nhâm Tiểu Túc gặp lại Hồ Thuyết hắn sẽ thử một chút
Tuy đồ phổ cơ sở không thể học được kỹ năng siêu phàm nhưng chắc chắn trên người Hồ Thuyết có không ít kỹ năng mà Nhâm Tiểu Túc cần
Nếu may mắn, hắn có thể lấy được thứ tốt
Bất quá cung điện vẫn tiếp tục thông báo:“Nhiệm vụ chi nhánh hoàn thành
Mở khóa thương phẩm mới của máy bán hàng tự động, hạt giống!”Hai mắt Nhâm Tiểu Túc sáng choang
Rốt cuộc hắn cũng hoàn thành xong nhiệm vụ nhánh
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy thời gian dài đằng đẵng
Nếu cẩn thận tính toán thì hôm nay là mùng hai tết nguyên tiêu
Nhâm Tiểu Túc nhìn vào trong cung điện, chỉ thấy máy bán hàng tự động vốn đứng yêu, ô vuông bên cạnh chỗ chưa bài tú lơ khơ xuất hiện vật phẩm mới
Hạt giống tán loạn trong đó
Điều khiến Nhâm Tiểu Túc ngạc nhiên là, nhìn sơ qua mất hạt giống đó không giống nhau
Chẳng lẽ hình dáng của hạt giống bát đồng, thực vật lớn lên cũng bất đồng?Ô vuông mới kia giống một hộp kẹo trong tiệm tạp hóa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Màu sắc bao bì khác nhau thì giá tiền cũng giống nhau, công dụng cũng khác
Nhâm Tiểu Túc bỏ một cảm tạ tệ vào
Một hạt giống màu đỏ thẫm lớn chừng ngón cái xuất hiện dưới chỗ lấy đồ
Nhâm Tiểu Túc cầm nó, cung điện cũng chẳng giải thích đây là thứ gì
- Phải gieo trồng mới biết được à?Nhâm Tiểu Túc buồn bực
Mấu chốt là cung điện cũng chẳng cung cấp cho hắn biết hoàn cảnh sinh trưởng phù hợp với thứ này
Thứ có xuất xứ từ cung điện tất có chỗ thần kỳ, thế nhưng thần kỳ thế nào còn chờ Nhâm Tiểu Túc thí nghiệm thử
Tỷ như bài tú lơ khơ phát nổ lúc trước
Cũng chính Nhâm Tiểu Túc tự phát hiện ra cách dùng
Nếu hắn không phát hiện ra, chắc sẽ dùng mấy lá bài đó như mấy lá bài tú lơ khơ bình thường thôi
Thế nào đây
Vùi trong đất thử một chút
Vạn nhất hạt giống lập tức đơm hoa kết trái thì sao?Trong mùa đông này, nếu có trái cây ăn thì càng tốt.Đối với ban thưởng của nhiệm vụ nhánh, Nhâm Tiểu Túc vẫn rất mong chờ
Thậm chí hắn còn mong chờ hơn hẳn những phần thưởng khác
Nhâm Tiểu Túc nói với Trần Vô Địch:
- Ngươi ở đây trông coi lều vải
Họ trở về thì nói ta đi săn heo rừng làm đồ ăn tối
Nếu ta về muộn, ngươi cứ tùy cơ ứng biến
- Ừ
Trần Vô Địch gật đầu
Nhâm Tiểu Túc một mình đi vào trong tuyết
Càng đi Nhâm Tiểu Túc càng cảm thấy hắn bảo Trần Vô Địch tùy cơ ứng biến có phần qua loa…Nhâm Tiểu Túc đi về phương bắc
Hắn muốn tìm một nơi để thí nghiệm sự kỳ diệu của hạt giống
Một mực đi thẳng, mãi tới khi Nhâm Tiểu Túc tìm được một nơi cản gió mới đào một hố đất nhỏ rồi bỏ hạt giống màu đỏ thẫm vào trong đó
Nhâm Tiểu Túc kiên nhẫn chờ đợi
Sau khi hắn chôn hạt giống xuống, nó nhanh chóng nảy mầm, từng nhánh cây nhọn dài ra, đâm chồi lan tràn trong tuyết, thẳng tới khi bao quanh 10 mét mới ngừng lại
Nếu xốc đống tuyết này lên, e rằng Nhâm Tiểu Túc có thể thấy được những nhánh dây mây dài màu đỏ trên mặt đất, chậm rãi chờ con mồi
Giờ khắc này, thực vật giống như bài tú lơ khơ có liên kết với ý thức của Nhâm Tiểu Túc
Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc phát hiện, tính công kích của thực vật rất mạnh
Nếu Nhâm Tiểu Túc không có Nhâm Tiểu Túc khống chế, nó sẽ công kích hết thảy sinh vật nào tới gần
Tình huống này là sao, Nhâm Tiểu Túc còn tưởng thứ đồ chơi này có thể ra trái cây để ăn, ai dè lại là thực vật công kích
Không đúng, thay vì nói công kích, chi bằng nói là phòng ngự
Nếu sau này đám Nhâm Tiểu Túc vào rừng ở, trồng loại cây này xung quanh sẽ không cần sợ dã thú nữa
Nhâm Tiểu Túc nhìn hạt giống có màu sắc khác trong cung điện
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cũng không biết năng lực của nó là gì, dù sao cũng phải có một loại ăn được chứ…Nhâm Tiểu Túc nghĩ vậy thì bỏ vào 5 cảm tạ tệ
Một lần có năm hạt giống rơi xuống khay, sau đó hắn vùi nó vào trong tuyết với khoảng cách xa xa nhau
Trần Vô Địch ngồi trong lều vải đợi mãi
Lý Thanh Chính hỏi:
- Vô Địch, sư phụ ngươi đi đâu?Trần Vô Địch nghĩ nghĩ:
- Sư phụ đi bắt heo rừng về cho chúng ta ăn
Lý Thanh Chính hỏi tiếp:
- Sao lâu vậy chưa về?Trần Vô Địch nghĩ:
- Chắc heo rừng không chịu..