Sau khi đám người Thang Vạn Dập rời đi, Nhâm Tiểu Túc quay đầu nhìn đám tư quân:
- May mắn ta đã được thăng cấp làm doanh trưởng của Thiết Nhị Doanh
Nói nhiều không để làm gì
Có lẽ ít người trong các vị biết về khả năng lãnh đạo của ta
Ở nơi hoang dã này, ta thành thạo nhất là kỹ năng sinh tồn
Các vị đi theo ta nhất định không sợ chết đói, cũng không sợ chết vì đám bụi gai!Mọi người hai mặt nhìn nhau
Nhâm Tiểu Túc vừa đảm nhiệm chức vụ đã tự tin như thế
Tất cả đều biết lúc trước Nhâm Tiểu Túc chỉ là tư quân bình thường
Bây giờ đột nhiên thăng cấp khiến mọi người đều khó tiếp thu.Đương nhiên, mọi người cũng không ai dám phản bác
Lúc trước, chuyện Nhâm Tiểu Túc cầm dây kéo năm người trong tuyết vẫn chưa phai nhòa trong ký ức của họ
Trong lòng mọi người đều có một ấn tượng về Nhâm Tiểu Túc, đây là một người hung ác
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bất quá hung ác thì hung ác, họ không tin những gì Nhâm Tiểu Túc nói
Mọi người đã đói bụng mấy hôm, bên ngoài lại có bụi gai uy hiếp
Có người cảm thấy bây giờ Nhâm Tiểu Túc lên làm doanh trưởng chả khác nào tự rước lấy khổ
Có binh sĩ tăng cường nhịn không được lạnh lùng hỏi:
- Ngươi đã nói vậy thì mọi người đói bụng mấy hôm rồi
Bây giờ ngươi dẫn cả đội tìm đồ ăn ở đâu đây
Ngươi có thể dẫn chúng ta còn sống rời khỏi đây và tìm đồ ăn thì chúng ta sẽ tin ngươi
Binh sĩ tăng cường này là thân tín của Lưu Thái Vũ
Đột nhiên thay đổi lãnh đạo khiến họ có chút không kịp thích ứng
Có điều ai làm lãnh đạo cũng được, chỉ cần đủ sức làm là được
Người khác phụ họa:
- Đúng vậy a
Hiện tại chúng ta không dám đi về phía trước
Vạn nhất đụng phải mấy cái cây kỳ quái gì rồi sao?Nhâm Tiểu Túc nghe vậy thì dõng dạc nói:
- Ta đã dám hứa hẹn với mọi người thì nhất định có thể mang mọi người ra ngoài
Thế này đi, ta đi trước, các người theo sau, chỉ cần ta không sao thì các người cũng chẳng có việc gì đúng không?Mọi người nghe vậy thì tịt ngòi
Nhâm Tiểu Túc là muốn lấy thân dò đường a
Nội tâm không ít người nhất thời cảm động, không ngờ Nhâm Tiểu Túc lại quyết đoán như thế!Nếu trên đường họ thật sự gặp phải thực vật đáng sợ
Vật Nhâm Tiểu Túc sẽ gặp nạn đầu tiên
Để Lưu Thái Vũ tỉnh dậy, e rằng hắn sẽ bắt người khác lấy mạng dò đường cho mình chứ không làm gương tốt như Nhâm Tiểu Túc!Dù mọi người không tin trên đất chết vẫn còn người tốt
Nhưng chẳng phải người tốt đang sống sờ sờ trước mặt họ đó ư
Nhâm Tiểu Túc nói một cách chính nghĩa:
- Các vị nhanh chóng thu thập đồ đạc và lều vải
Một giờ sau chúng ta bắt đầu khởi hành
Ta đi phía trước mở đường, các người đi phía sau
Ta sẽ dẫn các người đi tìm đồ ăn!Binh sĩ tư quân đều là lưu dân không có văn hóa
Lịch sử đã sớm chứng minh, người có trình độ văn hóa càng thấp càng khó nghi ngờ người khác
Khi ở trong quần thể nhất định rất dễ dàng mù quáng nghe theo…Bọn kia sẽ không ngờ được, thực vật kia là do Nhâm Tiểu Túc trồng…Những người khác đi phía trước, làm không tốt có thể sẽ xảy ra chuyện
Cơ mà Nhâm Tiểu Túc thì không
Sau khi đội ngũ xuất phát, Nhâm Tiểu Túc dẫn đầu đi về hướng bắc
Hắn tránh được tất cả các bụi gai trên đường, có vài bụi gai chui ra từ trong tuyết giương nanh múa vuốt với Nhâm Tiểu Túc đều được hắn vừa vặn tránh thoát
Trong mắt đám tư quân hiện giờ, Nhâm Tiểu Túc chẳng khác nào một vị thần!Có người đi đằng sau kinh hô cẩn thận, Nhâm Tiểu Túc quay đầu nhìn những người khác dầy thương xót:
- Vì dẫn các người tìm một đường sống
Hi sinh cái mạng nhỏ này của ta có là gì?Nhâm Tiểu Túc cảm thấy bản thân thật vĩ đại, có thể dẫn theo đám tư quân này thoát khỏi khốn cảnh do chính hắn thiết kế!Phía sau Nhâm Tiểu Túc có vài người nước mắt tràn mi nói:
- Cảm ơn doanh trưởng
- Cảm ơn doanh trưởng!Nhâm Tiểu Túc tiếp tục đi về phía trước, vừa đi vừa đếm lại cảm tạ tệ
Ừ, thu hoạch thêm vài một ít cảm tạ tệ
Mấy chục người nói cảm ơn
Kết quả người thành tâm chẳng được mấy người
Có binh sĩ tăng cường nhỏ giọng nói:
- Xem ra đúng là có bản lãnh
Dưới thế đạo này đi theo một người có bản lĩnh cũng không tệ a
Kỳ thật Nhâm Tiểu Túc cũng chẳng để ý đám người này phục hay không
Việc này cũng chẳng có gì quan trọng, có thể đi tới vị trí hắn và Đường Chu đã bàn mới là việc tốt
Những người này khi nói cảm tạ cũng chẳng thành tâm
Lúc trước Nhâm Tiểu Túc giúp họ trà trộn vào căn cứ ăn cơm, kết quả lại bị bọ bán đứng
Trần Vô Địch có lòng tốt xem việc giúp người là niềm vui lại trở thành kẻ đần
Nhâm Tiểu Túc không chút đồng tình với đám người này, cũng không có ý định xem họ là hảo hữu chân chính
Lúc này, vừa đi qua một bụi gai, Nhâm Tiểu Túc quay đầu nói với đám người:
- Bụi gai đỏ này chỉ sinh trưởng ở một khu vực nhỏ, hiện tại không cần sợ chúng nữa
Mọi người nghe xong liền thở phào nhẹ nhõm
Có người nói:
- Vậy chúng ta nghỉ ngơi một chút được không?Nói xong, rất nhiều người trực tiếp ngồi xuống đất tuyết
Binh sĩ tư quân lười nhác như thế đó
Nhâm Tiểu Túc nói tiếp:
- Bây giờ vẫn chưa thể nghỉ ngơi
Ta đã hứa sẽ dẫn các người đi tìm đồ ăn
Trước tiên chúng ta phải vượt qua cửa ải khó khăn trước mắt mới đi tiếp được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hơn nữa, ta đã nghĩ được cách tìm đồ ăn rồi!Nghe có ăn, tất cả mọi người đều kích động
Ngay cả binh sĩ tăng cường cũng một ngày rồi chưa ăn gì, họ đói tới nổ đom đóm mắt
Nhâm Tiểu Túc đi lên núi, chưa đi được hai bước đã thấy một góc cây
Nhâm Tiểu Túc trực tiếp trèo lên, đưa tay vào đó
Mọi người khó hiểu nhìn Nhâm Tiểu Túc hành động
Kết quả khi Nhâm Tiểu Túc co tay lại họ thấy một con chuột đang hoảng hốt trốn thoát
Trong tay Nhâm Tiểu Túc là một đống hạt thông lớn cùng vài hạt khô mà họ chưa từng thấy trước đây!Nhâm Tiểu Túc cười nói:
- Mọi người tìm ở mấy hốc cây này nè
Hẳn có thể khiến mọi người no bụng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu phát hiện nham động thì nói ta
Chỗ đó có bữa tối đấy
Nhưng đây là hang động nhỏ mà rắn lựa chọn để ngủ đông
- Trong nham động có gì?Một người hỏi
Nhâm Tiểu Túc nhảy từ trên cây xuống, vừa ăn hạt thông vừa nói:
- Đến mùa đông, rắn tích đủ mỡ sẽ ngủ đông
Lúc này chúng không có năng lực phản kháng con người
Hơn nữa chúng là loài thích quần cư, tìm được một cái hang sẽ tìm được một ổ rắn
Buổi tối chúng ta có thể ăn thịt rắn nướng!Khu tây nam ngày càng có nhiều xà trùng kiến độc
Lúc trước khi đi tới hoang dã Nhâm Tiểu Túc rất cảnh giác
Bất quá trong giai đoạn ngủ đông, đại bộ phận rắn đều trở thành mỹ thực
Hơn nữa rắn ngủ đông rất thích quần cư
Một mặt để sưởi ấm lẫn nhau
Mặt khác để giảm bớt sự xoái mòn của nước
Nếu không ngủ theo kiểu quần cư, chỉ sợ một phần ba loài rắn không thể qua được mùa đông
Cho nên khi đông tới, lưu dân có gan lớn một chút đều lên núi tìm ổ rắn, tìm được sẽ có thu hoạch lớn, giúp những ngày tuyết rơi tiếp theo của họ sẽ khá hơn một chút
Còn Nhâm Tiểu Túc lại là lưu dân có lá gan lớn nhất trong đám lưu dân kia..