Đệ Nhất Danh Sách

Chương 268: Đại Chiến Căng Thẳng




Trận địa 313 rất lớn
Nếu chưa quen e rằng có thể bị lạc
Nhâm Tiểu Túc nói với Trương phó quan đang dẫn đường phía trước:
- Này… có thể cho chúng ta một cái bản đồ về vị trí phòng ngự được không
Trương phó quan quay đầu nhìn Nhâm Tiểu Túc:
- Trưởng quan đã chọn vị trí tác chiến cho các ngươi xong
Các ngươi chỉ cần bảo vệ tốt khối trận địa đó là được
Binh sĩ trên chiến trường đều phải nghe theo mệnh lệnh, không cần suy nghĩ nhiều làm gì
Nhâm Tiểu Túc bĩu môi, xem như chưa nói gì
Kỳ thật việc này cũng không quan trọng, dù sao Đường Chu đã báo cho Khánh Chẩn biết hắn tới trận địa 313
Hiện tại Khánh thị đánh ai cũng không đánh hắn
Sở dĩ Nhâm Tiểu Túc hỏi như vậy chỉ là tùy tiện xem thử hắn có thể tiện tay lấy bản đồ đưa cho Đường Chu không
Không được cũng chẳng sao
Vào lúc này, Nhâm Tiểu Túc chợt phát hiện Trần Vô Địch có phần trầm mặc:
- Sao thế
Trần Vô Địch nói:
- Sư phụ, ta nghe thấy trong quân doanh có rất nhiều người muốn chúng ta đi chịu chết
- Hả, à…Nhâm Tiểu Túc như bừng tỉnh:
- Không cần lo, họ chết hết chúng ta vẫn không sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hiện giờ Trần Vô Địch có năng lực thuận phong nghĩ
Nhâm Tiểu Túc từng thử qua, dù hắn đứng cách xa Trần Vô Địch 1 cây số rồi nhỏ giọng nói chuyện thì Trần Vô Địch vẫn nghe được
Thế nhưng điều này mang tới tác dụng phụ cho Trần Vô Địch, vì hắn sẽ nghe được cái “ác” của thế giới này
Cổ nhân chú ý thận độc, tục ngữ bảo phải chú ý hàm dưỡng của mình, đừng lén lút
Có lẽ đại đa số đều không làm được
Mọi người đã quen nói bậy về chuyện đời tư của người khác
Tự xem mình là trong sạch thanh khiết
Họ không nói thẳng nhưng sẽ lén lút nói sau lưng
Hiện tại Trần Vô Địch chính là nghe được những điều này
Nếu Nhâm Tiểu Túc có năng lực này, đương nhiên nó sẽ không trở thành gánh nặng cho hắn
Chung quy bản thân Nhâm Tiểu Túc cũng chẳng sạch sẽ gì
Chỉ là Trần Vô Địch thì khác
Nhâm Tiểu Túc hỏi Trần Vô Địch:
- Có thể không nghe được không
- Không được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trần Vô Địch lắc đầu:
- Họ nói, người nơi này chọn cho chúng ta trận địa nguy hiểm nhất
Chỉ cần binh sĩ Khánh Chẩn đánh tới, người chết đầu tin chính là chúng ta
- Họ còn nói gì nữa?Nhâm Tiểu Túc hỏi
- Họ còn nói, chúng ta có chết cũng đáng, tránh liên lụy họ
Trần Vô Địch sa sút:
- Cơ mà chúng ta cũng đâu muốn tới đây
Chúng ta đâu có đắc tội gì với họ
- Ừ
Nhâm Tiểu Túc nói:
- Là họ sai
- Sư phụ, người nói xem, vì sao chúng ta phải tới Tây thiên lấy kinh?Trần Vô Địch hỏi
Nhâm Tiểu Túc im lặng một lúc lại nói:
- Để được sống tốt hơn?Trần Vô Địch có chút sửng sốt:
- Sư phụ, ta đang nói nghiêm túc
Chẳng lẽ không phải vì phổ độ chúng sinh?Nhâm Tiểu Túc kiên nhẫn khuyên giải:
- Ngươi phải độ mình trước thì mới có năng lực độ người khác
Đây chẳng phải thành ngữ gì, chỉ là suy bụng ta ra bụng người mà thôi
Trần Vô Địch ôm đầu ngắt lời:
- Sư phụ, người ngừng một chút, để ta từ từ “nuốt trôi”……
Vào đêm Nhâm Tiểu Túc tới trận địa 313, La Lam đã bí mật tới hàng rào 88 của Dương thị
Hơn nữa, lần này La Lam điệu thấp, chỉ dẫn theo 2 lính cần vụ
Cao tầng Dương thị bí mật gặp gỡ La Lam
Nhưng ngoại giới không ai biết điều này, càng không biết hắn nói gì với Dương thị
Rạng sáng, đội thiết giáp và hai đội bộ binh của Dương thị tiến quân thần tốc về hướng nam
Dự đoán chỉ hai ngày là tới đầu tuyến Thắng Sơn của Lý thị, họ chủ động mở màn chiến tranh
Dương thị xuất động ở đầu tuyến Bình Sơn, chính diện có đội thiết giáp, hai bên có đội binh sư tới gần phương bắc Thắng Sơn, ý đồ dùng hỏa lực kiềm chế, chỉ cần đánh xuyên qua thì phòng tuyến phía tây của Lý thị không còn nơi nào hiểm yếu nữa
Bên Khánh thị cũng như thế, sau đêm đó thì một đội cơ giới bỗng nhiên đi về phía nam.Đội cơ giới thật dài đi trong đường núi uốn lượn
Ban đêm, đèn xe như từng bó đuốc, mấy chi công binh nhanh chóng sửa cầu trải đường, nhanh tới mức khiến người ta khó tin
Mà đội đặc chủng cũng sớm gia nhập điều tra tình hình chiến trường
Nguyên bản quân đội Lý thị vẫn đang tiến hành tu chỉnh ngắn ngủi trong căn cứ, nhưng tối qua toàn bộ đã tới tiền tuyến
Mười ba trận địa phòng ngự ở núi Thanh Thắng được thắp sáng đèn
Đèn pha to lớn chiếu sáng nơi trú quân, trong quân doanh là tiếng rống giận của quan quân
Từng chiếc xe tải chứa quân dụng thay phiên tiến vào, binh sĩ nhảy ra khỏi thùng xe, không ngừng tới mục tiêu được chỉ định của họ
Nhâm Tiểu Túc ngồi trên một ngọn núi nhìn về phía sau
Họ ở trận địa xa nhất phương bắc của 313
Theo như Trần Vô Địch nghe được thì là thế
Vị Mã Khải kia điều họ tới đây là để tìm chết
Họ chỉ có 4 khẩu súng máy, ngay cả một cái hỏa tiễn cũng chẳng có, pháo cối thì không cần phải bàn
Nếu thủ được cái trận địa này thì đúng là kỳ tích
Cho nên, khi binh sĩ của trận địa 313 thấy đám Nhâm Tiểu Túc thì chẳng khác nào như thấy người chết, không ai cảm thấy họ có thể sống cả
Lúc này Trần Vô Địch đang ở bên cạnh Nhâm Tiểu Túc
Nhâm Tiểu Túc nói:
- Ngươi nghe được gì dị thường thì nói ta biết, dù sao ta cũng phải đề phòng Khánh Chẩn lật lọng
- Ừ
Trần Vô Địch dùng sức gật đầu
Nhâm Tiểu Túc ngồi ở chỗ khá cao, quay đầu lại có thể thấy thấp thoáng phía xa tầm 2 ki lô mét
Trong doanh đại, binh sĩ không ngừng lui tới, có người cần gật phát quang màu đỏ liên tục chỉ dẫn cho xe tải
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bộ chỉ huy phía sau người người ra vào tấp nập
Bất quá Nhâm Tiểu Túc chợt phát hiện có điều cổ quái
Bên trong nơi trú quân có ba doanh trước to lớn nhưng an tĩnh
Bất kỳ doanh trướng nào cũng có người ra vào nhưng ba doanh trướng này thì không
Thậm chí còn chẳng có binh sĩ nào tới gần
Tình huống này là sao, đây là khu vực cơ mật của Lý thị
Lúc này, Lý Thanh Chính ôm súng trường đi tới:
- Tiểu Túc, ta có chút sợ…
- Đừng sợ, không có gì phải sợ cả
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
- Cùng lắm thì khi Khánh thị đánh tới ta sẽ bỏ chạy
- Ngươi nói nhẹ quá nhỉ, đâu phải muốn chạy là được
Lý Thanh Chính sợ tới váng đầu
Hắn ngồi bên cạnh Nhâm Tiểu Túc nhỏ giọng nói:
- Vừa rồi có một đội lính trinh sát đi qua trận địa của chúng ta
Ta nghe họ nói, dường như binh sĩ Khánh thị đang hướng tới đây, muốn tìm chúng ta báo thù
Nhâm Tiểu Túc nhíu mày, chẳng lẽ kế hoạch có biến
Nhâm Tiểu Túc quay đầu nhìn nơi trú quân sau lưng mình
Đột nhiên hắn thấp thoáng cảm thấy trong doanh trướng có rất nhiều người cũng vô ý nhìn về hướng bọn họ
Chiến tranh hết sức căng thẳng
Trong doanh địa này, tất cả mọi người đều oán hận Anh Hùng Doanh
Ngay cả binh sĩ vừa tới 313 nghe tới Anh Hùng Doanh cũng biến sắc
Tất cả mọi người đều cảm thấy Khánh thị sẽ khai đao với họ
Trong chiến tranh chẳng ai có thể nắm chắc thắng thua cả
Thế nhưng ai cũng cảm thấy Anh Hùng Doanh nhất định sẽ chết sạch..

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.