Đệ Nhất Danh Sách

Chương 301: Gây Ra Hỗn Loạn




Quá trình thẩm vấn lưu dân rất khốc liệt
Lưu dân kia cũng khăng khăng có người ném bốn con 3 dẫn tới gian phòng bị nổ tung
Nơi này sẽ có người tin
Binh sĩ phụ trách tra tấn lưu dân nghe xong cảm thấy chỉ số thông minh của bản thân bị vũ nhục, vì thế ra tay càng nặng hơn
Dần dần, ý thức lưu dân trở nên mơ hồ, thừa nhận bản thân là gián điệp
Trên thế giới này, đa số con người đều không chịu nổi tra tấn bức cung
Đội trật tự được sinh ra với mục đích này
Theo cách nói của họ là, trừ phi có tín ngưỡng, bằng không thì chẳng ai đủ rắn rỏi chịu được tra tấn bức cung cả
Sau khi lưu dân thừa nhận mình là gián điệp, binh sĩ Dương thị và các quan quân cũng an lòng, tìm được gián điệp là tốt rồi
Có điều quá trình này cũng khiến họ cảm nhận được có gì đó không đúng
Ngay từ đầu, quan quân chỉ theo bản năng mà phán đoán chuyện bom nổ, có thể trong nạn dân có gián điệp lẫn vào
Có điều quan quân không ngốc
Sau khi bình tĩnh lại, tất nhiên hắn có thể nhận ra nhiều nghi vấn khác
Quan quân hỏi:
- Nếu những lưu dân đó là gián điệp, vì sao phải tự nổ chính mình
Việc này khá khó hiểu, hơn nữa còn tụ tập một chỗ tiến hành trao đổi nữa
Một binh sĩ nghi ngờ nói:
- Khả năng lưu dân phát hiện hành động của gián điệp nên bị giết người diệt khẩu thì sao
- Khả năng cao…
Quan quân trầm giọng nói:
- Lúc trước ta cho người quan sát đám Vương Phú Quý, có phát hiện gì không
- Đúng là có

Nói tới đám Nhan Lục Nguyên, binh sĩ có chút lớn giọng:
- Ta phát hiện đám người kia có gì đó không đúng
- Là ai
Quan quân nhìn tới
- Là một dân chạy nạn tên Lý Thanh Chính
Binh sĩ hào hứng bừng bừng nói:
- Ha ha ha, là hắn quá xui xẻo, chỉ đi bộ mà cũng…
Ha ha ha…
Binh sĩ cười tới hơn 10 phút đồng hồ cũng chưa dừng
Sĩ quan thấy thế thì đen mặt, hắn vỗ cái bộp lên bàn:
- Cười đủ chưa
Tiếng cười dần nhỏ lại
Binh sĩ phát hiện sĩ qua đã tức giận thì nhanh chóng bổ sung:
- Cái tên Lý Thanh Chính này thật rất xui, có điều hắn cũng rất may mắn
Chỉ vì một việc rất rất nhỏ lại tìm được đồ ăn
Điều quan quân muốn nghe không phải cái này
Còn có người tìm được cả cánh đồng khoai tây nữa kìa
Những chuyện này xảy ra ở trong rừng cũng không có gì kỳ quái cả
Lúc này, quan quân lại hỏi:
- Vậy trong đám người đó còn chỗ nào kỳ quái không
- À, đúng rồi…
Binh sĩ nói:
- Đoàn người của họ có rất nhiều người bị thương
Việc này có phần kỳ quái
Quan quân nghi ngờ nói
- Người bị thương trong khu của chúng ta cũng không nhiều…
Binh sĩ giải thích:
- Vì bị thương nên không thể chạy thoát khỏi hàng rào
Mà đám người kia tương đối đoàn kết, dẫn tất cả người bị thương đi
Ta từng hỏi những người khác, họ đều nói những người bị thương kia đều từ trong hàng rào đi ra
Sau đó cả đám người thay phiên chăm sóc tới tận bây giờ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Vậy nói rõ quan hệ bọn họ tương đối khá…
Quan quân nói tiếp:
- Ta nghe nói thương thế người gọi Nhâm Tiểu Túc khá nặng
- Đúng vậy, bác sĩ nói trên người hắn có hơn 10 chỗ bị gãy xương
Thậm chí còn có chỗ xương đã nát bươm
Lúc trước vẫn luôn hôn mê
Binh sĩ nói
- Đợi chút…
Quan quân có phần sửng sốt:
- Hơn 10 chỗ gãy xương
Trên người hắn không có dấu vết nào của việc bị cháy nổ, tóc cũng không bị đốt, không có bất kỳ ngoại thương nào
Hơn 10 chỗ gãy xương này từ đâu mà ra
Binh sĩ nọ cũng sững sờ
Gãy xương nghiêm trọng như thế làm sao không có ngoại thương được
- Đi…
Quan quân nói:
- Điều tra thêm về miệng vết thương của mấy người còn lại
Nhìn xem có vết thương nào do súng gây ra không
Ta muốn thẩm vấn lại người còn sống kia
Dẫn hắn tới đây
Vừa dứt lời, binh sĩ liền dẫn một tổ đội chạy tới nơi ở của đám Nhâm Tiểu Túc, đẩy cửa tiến vào
Vương Phú Quý tiến lên tính hỏi han lại bị một binh sĩ đẩy ra
Các binh sĩ đi tới trước mặt Vương Vũ Trí xóc ống quần hắn ta lên
kết quả trên chân chỉ có vết bầm nhỏ cùng nhiều chỗ ngoại thương vẫn đang chảy máu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Binh sĩ có chút sửng sốt
Hắn nghĩ nghĩ rồi cho người lấy giấy bút ghi lại
Sau đó lại nói với đám người Nhâm Tiểu Túc:
- Các người không được nói chuyện với nhau
Viết lý do bị thương của các người xuống đất
Kết quả khi sáu người đám Nhâm Tiểu Túc viết xong
Binh sĩ liền nhận lấy nhìn, tuy từ ngữ diễn tả bất đồng nhưng đều có chung nội dung là trên đường rời khỏi hàng rào họ bị đụng xe
Binh sĩ cau mày xốc quần áo của Nhâm Tiểu Túc lên xem
Hắn phát hiện trên người Nhâm Tiểu Túc vẫn còn ứ máu và ngoại thương, chỉ là nghiêm trọng hơn đám Vương Vũ Trí một ít mà thôi
Binh sĩ điềm nhiên như không có gì:
- Thì ra là tai nạn xe cộ
Vậy các người nghỉ ngơi cho tốt
Nói hết câu, binh sĩ liền dẫn đội rời đi
Hắn cũng không còn nghi vấn nào nữa
Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh nhìn đám binh sĩ, Vương Vũ Trí nhỏ giọng hỏi:
- Lớp trưởng, sao ngươi biết họ sẽ tới kiểm tra miệng vết thương
Nguyên bản trên người đám Vương Vũ Trí có vết thương do súng gây ra
Thế nhưng dùng hắc dược ba ngày là khỏi rồi
Vì thế mà không nhìn ra manh mối này
Mà vết ứ máu bây giờ là do mấy hôm trước Nhâm Tiểu Túc đặc biệt đánh họ mà thành
Bay gồm vết thương trên người Nhâm Tiểu Túc cũng vậy
Đây là phòng ngừa có người tới kiểm tra thực hư
Nhâm Tiểu Túc nói:
- Ta cũng không biết
Chỉ là phòng ngừa mà thôi
Đám Vương Vũ Trí sửng sốt
Vốn họ cảm thấy Nhâm Tiểu Túc quá cẩn thận
Hai ngày trước lúc Nhâm Tiểu Túc giả tạo thương thế, họ còn nghĩ có phải lớp trưởng suy nghĩ quá nhiều không
Vì việc “giả tạo” này thật sự rất đau
Nhưng hiện tại xem ra Nhâm Tiểu Túc không sai, cẩn thận vẫn hơn
- Ca, họ bắt đầu nghi ngờ chúng ta rồi
Nhan Lục Nguyên thấp giọng nói
- Ừ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhâm Tiểu Túc gật đầu:
- Có điều vấn đề này không lớn, hết thảy đều trong tầm kiểm soát
Bấy giờ Nhâm Tiểu Túc thở dài một hơi, xem ra hắn vẫn phải ra đòn sát thủ
Ban đêm, quan quân lần nữa thẩm vấn lưu dân còn sống kia:
- Ngươi nói ta nghe một chút nào
Tào Quân Bằng làm sao mà kết thù với đám Nhan Lục Nguyên
- Tào Quân Bằng cảm thấy khả năng tìm đồ ăn của Nhan Lục Nguyên rất tốt nên muốn thu hắn về dưới trướng
Có điều Nhan Lục Nguyên lại mắng Tào Quân Bằng
Lưu dân nói:
- Hơn nữa trước khi các người chưa tới
Nhan Lục Nguyên từng vì ca của hắn mà giết rất nhiều người, vô cùng hung ác
Vì thế Tào Quân Bằng quyết định dứt khoát giết chết thằng nhóc đó
- À
Quan quân gật đầu:
- Đêm hôm đó là sao
Bài tú lơ khơ ở đâu ra
Lưu dân đám:
- Trưởng quan, bài đó là các người cho chúng ta mà…
Quan quân nhíu mày:
- Ý ngươi là, chúng ta muốn hại các người
- Không phải không phải
Lưu dẫn lắc đầu:
- Bốn lá bài 3 kia rất mới, không giống với bài các người cho…
Kết quả lúc này, trong hư không bỗng có một bàn tay ném bốn lá 3 còn mới lên bàn
Sau đó bàn tay biến mất không thấy đâu
Quan quân sửng sốt một chút:
- Là thế này
Lưu dân nhanh chóng gật đầu:
- Đúng đúng đúng
Quan quân:
- Con mẹ nó
Một tiếng nổ ầm vang khắp nơi
Lều trướng nọ bị thổi bay lên trời
Cùng lúc đó, trong Nạn dân doanh lần lượt vang ra mấy tiếng nổ mạnh liên tiếp
Nạn dân khóc lóc kêu la bỏ chạy ra ngoài!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.