Nguyên bản Khánh Chẩn và La Lam chỉ khống chế hai chiến lữ trong quân đội
Hơn nữa hiện giờ binh sĩ của La Lam còn chẳng biết trốn ở nơi nào vì sợ bị tập hợp vào quân đội của Khánh thị
Cho nên bộ đội tiền tuyến nhiều như thế nhưng người của Khánh Chẩn không nhiều như tưởng tượng
Trong quân đội, một nhóm người ủng hộ Khánh Chẩn, một nhóm ủng hộ Khánh Duẫn
Càng nhiều hơn là trung lập, chỉ phụ trách nghe lệnh chiến đấu mà thôi
Đây cũng là lý do Khánh Chẩn một lòng muốn gạt bỏ người theo Khánh Duẫn, không đuổi những người có dị tâm đi, khả năng cao khi mệnh lệnh của hắn ban xuống sẽ có người nhận lệnh mà không làm
Dù Khánh Chẩn đã thanh tẩy hoàn toàn nhưng đối với mệnh lệnh của Đoàn chủ tịch Khánh thị hắn vô pháp cãi lời
Vì đó mới là nắm quyền chân chính tại Khánh thị
Nếu cho Khánh Chẩn thêm thời gian, nói không chừng hắn có thể khiến tất cả binh sĩ tại tiền tuyến thành người của mình
Có điều Đoàn chủ tịch sẽ không cho hắn thời gian để làm chuyện này
Không thể không nói, Đoàn chủ tịch nắm bắt thời gian vừa vặn
Lúc này đổi chủ soái sẽ không ảnh hưởng gì nhiều, mà Khánh Chẩn cũng đã phát huy chút tác dụng cuối cùng của hắn
Người tới áp giải Khánh Chẩn lần này là Chu bí thư
Chu bí thư đang đứng tại chỗ ra vào nơi trú quân
Mà Khánh Chẩn thì quay đầu nhìn núi tuyết sau lưng
Một ít binh sĩ muốn bất ngờ phản động để cứu Khánh Chẩn nhưng bị Khánh Chẩn cười ngăn lại:
- Đừng vọng động
Các ngươi còn người nhà trong hàng rào
Đây cũng là lý do Đoàn chủ tịch vẫn nắm giữ quyền lực trong quân đội như cũ
Nếu quân doanh có bất kỳ hành động gì, e rằng người nhà của binh sĩ sẽ chết thảm
Cho nên, từ khi Khánh Chẩn giết Khánh Duẫn tới nay, Đoàn chủ tịch vẫn không chút sợ hãi
Theo bọn họ, Khánh Chẩn vẫn không có đủ mị lực để binh lính vứt bỏ người nhà theo hắn
Dù có đi nữa, Khánh Chẩn cũng không làm vậy
Dường như Đoàn chủ tịch đã sớm nắm thóp Khánh Chẩn
- Trưởng quan…
Một quan quân nói:
- Chúng ta cùng ngài quay về
Khánh Chẩn vui vẻ đáp:
- Nói ngu ngốc cái gì
Nghe lời trưởng quan Khánh Nghi
Còn nữa, đừng làm ta mất mặt
Lúc này, quân đội tiền tuyến đã được tướng lãnh là Khánh Nghị tiếp quản
Mà Khánh Nghị cũng là thành viên trung tâm của Khánh thị
Chỉ là trước kia đang trong thời kỳ bồi dưỡng nên Khánh thị không thật sự để hắn ra chiến trường
- Vậy phía bên trưởng quan La Lam thì sao
Hắn vẫn còn ở Dương thị
Quan quân kia nói:
- Tối hôm qua…
Khánh Chẩn vẫy tay:
- Yên tâm đi, ta có chuẩn bị
Nói xong, Khánh Chẩn leo lên xe với Chu bí thư
Chu bí thư sai người còng tay Khánh Chẩn lại
Khánh Chẩn cười nói:
- Có gì phải sợ ta chứ
Ta đâu phải siêu phàm giả, không làm được gì ngươi đâu
Chu bí thư cười lạnh không đáp
Lần này hắn phụ trách áp giải Khánh Chẩn có dẫn theo binh lính
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu không phải Đoàn chủ tịch hạ lệnh thì nói thật Chu bí thư cũng chẳng muốn đối mặt với Khánh Chẩn làm chi
Lần trước Khánh Chẩn giết người không báo trước tại bộ chỉ huy đã để lại bóng ma trong lòng hắn
Chu bí thư hồi trong xe bình tĩnh nói:
- Khánh Chẩn, ta nên khen ngươi thông minh hay nói ngươi ngu đây
Khánh Chẩn cười:
- Là sao
Binh sĩ phụ trách lái xe ngay cả rắm cũng chẳng dám thả
Ánh mắt gắt gao nhìn về phía trước
Chu bí thư nói:
- Nói ngươi thông minh thì ngươi thông minh thật đấy
Khánh Duẫn đánh trận không tốt, ngươi liên hợp với Dương thị đánh tan tiền tuyến Lý thị
Ngay cả ta cũng bội phục ngươi, quả nhiên là nhân tài
Khánh Chẩn vẫn cười:
- Quá khen quá khen
- Nói ngươi đần ngươi cũng quá ngốc rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nếu cấm cự với Lý thị thì Đoàn chủ tịch sẽ không động tới ngươi nhanh như thế
Cho nên ngươi chỉ hiểu quân sự chứ không hiểu chính trị
Khánh Chẩn cười nói:
- Vậy ý Chu bí thư là ta hẳn nên để yên cho Lý thị rồi tranh thủ thời gian nắm chặt binh quyền ở tiền tuyến
Chu bí thư thoáng nhìn lái xe:
- Ta cũng không nói vậy
- Nhìn ngươi kinh sợ kia, dám nói mà không dám nhận
Khánh Chẩn nói tiếp:
- Ta không đánh Lý thị, Lý thị cũng tới đánh ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tới khi ấy mà lề mà lề mề sẽ là dùng tính mạng của binh sĩ ra mà kéo dài thời gian
Khánh Chẩn ta không làm được
Trên chiến trường, muốn diễn tuồng cũng cần sinh mệnh bồi diễn
Mà Khánh Chẩn không muốn làm thế, dù là thương vong nhỏ nhất đi nữa
Hắn muốn đánh một trận đẹp mắt, để binh sĩ sống sót quay về nhà
Chu bí thư nghi ngờ:
- Ngươi không nghĩ cho bản thân ư
- Nghĩ cái gì
Khánh Chẩn cười nói:
- Chẳng phải cũng là tiếp tục quay về chịu giam lỏng thôi à
- Ngươi cho rằng ngươi giết Khánh Duẫn còn có thể bị giam lỏng
Lần này…
không chỉ đơn thuần là giam lỏng nữa
Chu bí thư cười lạnh
- Thì ra là thế
Khánh Chẩn thở dài
…
Cỗ xe áp giải Khánh Chẩn một đường chạy về phía đông bắc
Trước sau xe việt dã đều có một lượng lớn binh sĩ áp giải
Từ đây cũng thấy được Đoàn chủ tịch coi trọng Khánh Chẩn thế nào
Họ sợ trong quá trình áp giải Khánh Chẩn sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn
Sau hai ngày đoàn xe cũng lái vào hàng rào 111
Khánh Chẩn mang theo còng tay hạ cửa kính xe xuống:
- Mùi vị này thật quen thuộc, về nhà rồi
Ánh mắt Chu bí thư đã có vẻ mệt mỏi
Hắn là công nhân viên chức, ngồi xe hai ngày chạy liên tục không chớp mắt, vì thế có phần không chịu nổi
Nhưng Khánh Chẩn lại khác, tinh thần hắn vẫn sáng láng
Thậm chí còn chẳng giống kẻ tù tội quay về tiếp nhận xét xử
Chu bí thư ngáp một cái:
- Ngươi còn vui vẻ quá nhỉ
- Khoan đã, sau rạp hát đóng cửa rồi
Khánh Chẩn đột nhiên hỏi
Thời điểm cỗ xe đi ngang qua rạp hát, Khánh Chẩn phát hiện tất cả nhà hát đều đóng cửa, không có ngoại lệ
Chu bí thư nhìn ra cửa sổ nói:
- Đây đều là nhờ ngươi cả đấy
Họ không biết ngươi thích cô nương nào trong đó nên họ bắt hết tất cả lại
Trước kia khi Khánh Chẩn tới rạp hát, hắn chưa từng tới cố định nơi này cả
Vì thế cũng không biểu lộ hắn thích cô nương nào
Vốn là hắn sợ bản thân liên lụy tới đối phương
Chỉ là Khánh Chẩn không ngờ Khánh thị lại tuyệt tình như thế
Khánh Chẩn nhìn ra ngoài cửa sổ im lặng, cũng chẳng biết nên nghĩ gì
Chu bí thư hỏi:
- Sao không nói chuyện nữa
Bỗng nhiên Khánh Chẩn nói:
- Hoa ở nhà ta hẳn đã chết héo hết
Rau ở hậu viện cũng chẳng biết có ai chăm không
Chu bí thư cười:
- Ngươi còn tâm tư nói tới mấy chuyện này
- Không thì nói cái gì
Khánh Chẩn bình tĩnh nói:
- Nếu đây là thời thái bình thịnh thế
Hẳn ta sẽ trở thành một người trồng hoa, quân sự chính trị gì đó chẳng thú vị tí nào
- Đáng tiếc nơi này không phải thái bình thịnh thế
Chu bí thư bình tĩnh nói
Lúc này, cỗ xe đã ngừng lại ở con đường dưới núi, còn tổng bộ Khánh thị thì ở sườn núi
Chu bí thư xuống xe nói:
- Đoàn chủ tịch có lệnh, kêu ngươi đi bộ lên núi
Khánh Chẩn nhìn Chu bí thư:
- Đường núi này chừng 21 ki lô mét
- Không sai
Chu bí thư dùng tay đẩy mắt kính;
- Đoàn chủ tịch để ngươi đi bộ là muốn ngươi hiểu rõ, ai là người cho ngươi mọi thứ hiện tại
Cởi giày đi chân trần
Hai bên đường núi đều có binh sĩ giới nghiêm canh giữ
Họ nghe vậy thì không dám ngẩng đầu nhìn Khánh Chẩn
E rằng rất nhiều người chẳng ngờ, con hổ yên lặng của Khánh thị lại rơi vào kết cục này.