Đệ Nhất Danh Sách

Chương 306: Khánh Thị Đổi Chủ




Ngọn núi bên trong hàng rào 111 được gọi là Bạch Quả Sơn
Trời thu bao bọc cả ngọn núi thành một màu vàng óng ánh
Vì sắp sang đông nên lá cây bạch quả lao nhao rơi rụng, chỉ còn lại những cành cây héo rũ
Phía sau phồn hoa chỉ còn là bùn đất
Khánh Chẩn đứng tại chỗ cũ nhìn cảnh tượng héo rũ trên sơn cốc, bỗng nhiên hắn cười nói:
- Đáng tiếc a
Đây đại khái là ba chữ mà Khánh Chẩn thích nói nhất
Chu bí thư ở bên cạnh nhíu mày nói:
- Người đâu, tới cởi giày Khánh Chẩn ra
Áp giải hắn lên Bạch Quả Sơn
Chỉ thấy binh sĩ phụ trách canh gác hai bên đường núi chậm chạp không hành động
Dường như chẳng cam lòng làm chuyện này
Khánh Chẩn nhìn một binh sĩ nhỏ tuổi:
- Ta nhớ ngươi
Ngươi tên Trương Dư Ca
Trước kia là thủ hạ trong binh của ta
Lúc giết Hỏa Chủng từng lập được công
Binh sĩ được gọi là Trương Dư Ca kích động
Hắn đứng thẳng người hô:
- Trương Dư Ca của chiến lữ số năm
Không ngờ ngài còn nhớ rõ ta
Khánh Chẩn lại quay đầu nhìn một binh sĩ khác cười nói:
- Ngươi là Vương Hàng, thủ hạ của ta
Thân thể mẹ ngươi tốt hơn chưa
Hốc mắt Vương Hàng nhất thời đỏ lên:
- Cảm tạ trưởng quan, không ngờ ngài lại nhớ tới loại chuyện nhỏ nhặt này
Khánh Chẩn thở dài với Chu bí thư:
- Đây đều là tinh binh cường tướng
Vốn họ phải ở ngoài chinh chết, kết quả vì quan hệ với ta mà bị buộc làm chó giữ nhà
Thật đáng tiếng
Đừng làm khó họ, để ta tự làm
Chu bí thư đứng sau lưng Khánh Chẩn, âm thanh lạnh lùng vang lên:
- Ngươi cũng biết, ảnh tử trong lịch sử Khánh thị không giống ngươi
Họ đều sẽ cúi đầu
Khánh Chẩn cười:
- Nhưng ta là Khánh Chẩn
Hai chữ Khánh Chẩn như có ma lực nào đó, ngạo khí sinh ra từ trong xương cốt, dù có muôn vàn khó khăn cũng tuyệt không cúi đầu
Nói xong, Khánh Chẩn tự mình cởi giày và vớ
Từng bước một đi lên ngọn núi đầy lá cây bạch quả kia
Gió lạnh gào thét thổi qua, mặt đất lạnh băng như đao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng người bên ngoài chẳng thấy Khánh Chẩn thống khổ hay uể oải gì cả
Chỉ thấy Khánh Chẩn đi một lúc liền thì dừng lại trước một khe núi:
- Khi còn bé ta và La Lam từng chơi đùa trong đó
Nước suối rất lạnh, chúng ta ướp quả hồng trong nước xuống, một lát sau lấy ra ăn rất ngon
Khi đó Khánh Duẫn vẫn đi theo sau chúng ta
Nhưng dường như ngay từ nhỏ hắn đã ghét ta rồi
Chu bí thư im lặng
Chẳng ai ngờ Khánh Chẩn sắp chết lại có thể nhàn hạ thoải mái như thế
- Bất quá bây giờ khe núi đã thành trạm gác ngầm, không ai được tới gần
Khánh Chẩn cười nói
Trên trời bỗng có bông tuyết rơi xuống, bàn chân trắng nõn của Khánh Chẩn dẫm lên tuyết, để lại trên sườn núi một loạt dấu chân
Ban đầu, tuyết màu trắng mà dấu chân màu đen nên lộ ra rất rõ dưới mặt đất
Chu bí thư đi sau lưng Khánh Chẩn, hô to trong gió tuyết:
- Ngươi nghĩ xong chưa
Dần dà tuyết ngày càng to hơn, Khánh Chẩn vẫn mắt điếc tai ngơ như cũ
Đi tới một đoạn nữa, trên đường núi phủ tuyết in hằn vết chân màu đỏ
Mỗi bước đi nhưng phảng phất chẳng thấy đích tới, có điều thân thể Khánh Chẩn vẫn thẳng tắp như cũ
Binh sĩ ở trạm gác thấy Khánh Chẩn đi ngang đều nhoài người nhìn ra
Đi thêm một đoạn nữa, chân Khánh Chẩn đã tê rần
Hắn cũng chẳng nhớ mình đi được bao xa
Mỗi bước đi hắn đều như tự hỏi bạn thân điều gì đó
Chu bí thư đi bên cạnh hỏi:
- Vì sao tối qua ngươi lại rút quân lừa Dương thị
- À, ngươi biết rồi
Khánh Chẩn cười nói
- Khi ấy Khánh Nghị rõ ràng chưa tiếp quản binh quyền
Ngươi cũng biết La Lam còn ở Dương thị
Chu bí thư cau mày nói:
- Hiện tại Dương thị nhất định bắt giam La Lam
Hiện tại rất nhiều người biết tin ngươi đã quay về hàng rào 111
E rằng họ đều nghĩ mệnh lệnh kia là do Khánh Nghị quyết định
Khánh Chẩn cười nói:
- Vì ta biết các ngươi sẽ tới bắt ta
- Có ý gì
- Lúc gần đi, ông già nhà chúng ta không nên gọi La Lam tới, bảo hắn bảo vệ ta
Ngươi cũng biết La Lam rồi…
Khánh Chẩn vui vẻ nói:
- Hắn chỉ giỏi ăn rồi ngủ, không làm được gì
Ta mà cần hắn tới bảo vệ chắc, toàn là ta bảo vệ hắn thôi
- Cho nên ngươi cố tình để Dương thị bắt hắn lại
Chu bí thư nghe thế thì cau mày
Đúng là hắn không hiểu logic trong chuyện này
Không thể không nói, chung quy kế hoạch của Khánh Chẩn luôn có điểm hơn người
- Không cho người bắt hắn lại
Sợ rằng hắn đã sớm vọt lên núi liều mạng với đám lão già kia
Khánh Chẩn thở dài:
- Dương thị sẽ không giết hắn
La mập còn sống chung quy vẫn có giá trị hơn La mập đã chết
Chưa moi móc đủ giá trị từ người La Lam, Dương thị sẽ không giết hắn
Chung quy vẫn tốt hơn để hắn quay về đây
- Nhưng sớm muộn gì hắn cũng sẽ chết
Chu bí thư bình tĩnh nói
- Ta đã chuẩn bị xong đường lui cho hắn
Khánh Chẩn nói
Cho nên Khánh Chẩn trở mặt với Dương thị không vì gì khác, chỉ để Dương thị giữ La Lam ở hàng rào 88, không cho La Lam quay về chịu chết
Vì dù là Khánh Chẩn, hôm nay hắn cũng không nắm chắc có thể sống sót rời đi
Hai chân trần của Khánh Chẩn mấp mé bên cạnh vách núi
Hắn nhìn tuyết rơi, nói:
- Tên ngốc La Lam kia, nếu hôm nay ta chết, hắn nhất định khóc lóc rất thương tâm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ông già nhà ta luôn nói, người một nhà phải giữ hòa khí, có nhà mới có ngươi
Chu bí thư hỏi:
- Vậy vì sao ngươi còn làm trái ý người làm chủ Khánh thị
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Khánh Chẩn nhìn cảnh núi trước mặt
Dường như đã nghĩ thông suốt gì đó
Hắn nói:
- Bây giờ suy nghĩ lại, ta cả thấy cái nhà này chỉ có ta và La Lam mà thôi
Những người khác không tính
Lúc này, Khánh Chẩn quay đầu nhìn lại, bỗng nhiên cười nói:
- Không cần để ý, rất nhanh là tới
Đi thôi
Khánh Chẩn đi phía trước, Chu bí thư lớn tiếng hỏi:
- Sắp chết tới nơi rồi
Ngươi nghĩ kỹ chưa
Tuyết bay bay, gió núi gào thét
Khánh Chẩn đi trong tuyết nói khẽ:
- Nghĩ kỹ rồi
Trước mắt hắn là biệt thự trên sườn núi Bạch Quả Sơn, khắp nơi được thắp đèn thông minh
Khánh Chẩn đứng bên ngoài cửa lớn cười nói:
- Suy nghĩ tỉ mỉ một chút, ta tới nơi này cũng không được mấy lần
Chu bí thư áp giải Khánh Chẩn vào đại sảnh
Chân Khánh Chẩn lưu lại từng vết máu trên sàn nhà lát đá cẩm thạch sa hoa
Người hầu trong đại sảnh câm như hến, không ai dám đi lên lau vết máu kia cả
Khánh Chẩn đi vào bên trong
Cửa phòng họp đã mở rộng
Đoàn chủ tịch của Khánh thị ngồi bên trong
Khánh Chẩn đi qua một hành lang thật dài, lại đi qua cửa phòng to lớn
Hắn đi một mình, tất cả người sau lưng đã lùi về phía xa xa
Bỗng nhiên có người cảm thấy, bóng lưng Khánh Chẩn tới giờ phút này đều thẳng tắp, chưa bao giờ cong
Khánh Chẩn đi vào phòng họp, hắn trực tiếp ngồi ở chỗ cuối cùng của bàn hội nghị
Bên cạnh Khánh Chẩn không ai ngồi
Thành viên Đoàn chủ tịch ngồi đối diện hắn, phảng phất như một mình hắn chống lại cả Khánh thị
Lão già ngồi ở đầu bàn bình tĩnh nói:
- Ngươi biết sai chưa
Khánh Chẩn bình tĩnh nói:
- Sai chỗ nào
Lão già híp mắt lại
Ông không ngờ 21 ki lô mét đường núi vẫn không thể khiến Khánh Chẩn cúi đầu
- Giết người đoạt quyền, nuôi dưỡng tư quân, làm trái mệnh lệnh
Lão già nói:
- Chỉ một trong những tội này đã đủ để định người tội chết
Khánh Chẩn hỏi:
- Phải chết sao
- Ngươi không chết, lòng ta khó an
Những lời này cũng là tiếng lòng của mọi người trong Đoàn chủ tịch
Hiện giờ ảnh tử bỏ qua quy tác như Khánh Chẩn đã khiến họ sợ hãi
Trước giờ họ chưa từng sợ bất kỳ ảnh tử nào
Vì thế ảnh tử này phải chết

Bấy giờ, binh sĩ của Khánh Chẩn đã bị đánh nát
Từng người từng người được xếp vào các tổ đội tác chiến khác nhau để thu phục
Có những người ngu ngốc không tuân thì bị nhốt trong hàng rào làm cho giữ cửa
Lực ảnh hưởng trong quân đội của Khánh Chẩn cũng bị giảm số chỉ nhẹ như cọng lông tơ
La Lam bị giam lỏng trong hàng rào 88
Dường như Khánh Chẩn đã mất hết tất cả lực lượng hỗ trợ
Vì thế khi chân tướng phơi bày, Đoàn chủ tịch của Khánh thị nắm chắc thắng lợi trong tay, cố gắng dồn Khánh Chẩn vào chỗ chết
Khánh Chẩn đứng dậy, dùng đôi chân trần đi tới
Có người giận dữ, cao giọng mắng:
- Khánh Chẩn, tới bây giờ ngươi còn dám càn rỡ
Khánh Chẩn bỗng nhiên quay đầu nói lớn với Chu bí thư:
- Họ Chu kia, ta đã nghĩ rõ
Ngươi nghĩ rõ chưa
Trên đường núi kéo dài 21 ki lô mét , Chu bí thư từng hai lần cao giọng hỏi
Hiện giờ là Khánh Chẩn hỏi ngược lại
Bên ngoài là núi sông hùng vĩ bao la, trời đất cao xa
Khánh Chẩn không muốn đứng dưới bóng của bất kỳ ai
Hắn muốn trở thành người nắm giữ quyền lực tối cao tại Khánh thị
Gió rít gào qua sông núi, thế giới phải thay đổi rồi
Khánh Chẩn lại cất cao giọng hơn:
- Ngươi nghĩ xong chưa
Chu bí thư nở nụ cười:
- Nguyện cống hiến sức lực vì ngươi
Chẳng biết từ lúc nào Chu bí thư đứng trước lão già ngồi ở nơi cao nhất, một dòng nước từ trong hư không được hắn nắm trong tay
Dòng nước kia như xuất hiện từ trong không khí, xuyên thấu cửa gỗ trầm trọng của phòng họp
Chỉ nghe bên ngoài vang lên từng tiếng kêu thảm thiết, chẳng được bao lâu thì không còn nữa
Trên sườn núi là tiếng súng dày đặc chứng tỏ chiến đấu kịch liệt đang diễn ra
Dưới chân núi, binh sĩ được Khánh Chẩn gọi là Trương Dư Ca bỗng nhiên hô tô:
- Anh em, hôm nay là thời điểm chúng ta kiến công lập nghiệp
Trong lúc nói chuyện, trong rừng bỗng có một đại đội trưởng đi ra
Qua từng nơi hắn bước đi, huyết dịch không ngừng chảy xuống, hòa tan lớp tuyết mỏng vừa đọng
Trong hàng rào 111, người ẩn giấu dưới cống thoát nước đi lên, từng binh sĩ mặc quần áo màu đen xông tới, chiếm lấy yếu địa quân sự
Khi họ và quân chính quy của hàng rào tao ngộ nhau
Quân đội hắc sắc dũng mãnh dị thường, hung hãn không sợ chết
Một binh sĩ mặc đồ đen trúng đạn té xuống đất
Một chiến hữu muốn nâng hắn dậy nhưng hắn cầm tay đồng đội cười nói:
- Rốt cuộc cũng đợi tới ngày hôm nay
Các người đi đi, đừng lo cho ta, nói với trưởng quan chúng ta đã đợi rất lâu rồi

Chu bí thư cười nói với Khánh Chẩn:
- Ngươi không cho La Lam về vì không yên tâm ta sao
Thế nhưng chúng ta là bạn nghịch bùn với nhau từ bé mà
Ngươi khiến ta đau lòng quá đi mất
Ở sườn núi, Khánh Chẩn từng nói, hắn và La Lam từng ở chung một chỗ nghịch bùn, ăn hồng
Nhưng hắn chưa nói, còn một đứa bé nữa đi chung, chính là Chu bí thư đây
Rất nhiều người đều cho rằng Chu bí thư xem Khánh Chẩn là cái đinh trong mắt cái gai trong thịt
Đây cũng là lý do Đoàn chủ tịch của Khánh thị thích dùng Chu bí thư bắt bớ Khánh Chẩn
Nhưng Khánh Chẩn và Chu Kì chưa bao giờ không hợp
Từ mấy năm trước họ đã sớm cùng có ý nghĩ muốn thay trời đổi đất
Khánh Chẩn bị Chu Kì chất vấn, hắn chỉ cười:
- Quả là có phần lo lắng về ngươi
Chung quy từ bé thầy bói đã nói sau này ngươi có số phản phúc
Chu Kì nghẹn họng:
- Phản cái CM nhà ngươi
Nguyên bản Chu bí thư tưởng nhã nhặn nhưng không nhã nhặn tí nào
Lão già kia lạnh giọng nói:
- Ngươi không sợ Khánh Nghị cử binh về giết ngươi
Khánh Chẩn nói:
- Vừa may, Khánh Nghị cũng là người của ta
- Làm sao bây giờ
Chu Kỳ hỏi:
- Đã làm phản thì không thể lưu lại hậu họa
Khánh Chẩn nói:
- Giết đi, vốn muốn để họ đi chân trần 21 ki lô mét
Bây giờ suy nghĩ lại ta cảm thấy không cần tức giận làm gì
Người thắng phải có khí độ của người thắng
Vừa dứt lời, dây thừng buộc ngang cổ từng người trong Đoàn chủ tịch buộc chặt, tử vong như gông xiềng tù túng
Chu Kỳ nhìn Khánh Chẩn đang ngẩn người hỏi:
- Ngươi nghĩ gì vậy
Khánh Chẩn phục hồi tinh thần:
- À, ta đang nghĩ, về sau chắc không có thời gian trồng hoa
Chu Kỳ nghe tiếng súng vang lên từ sườn núi
Hắn nâng kính mắt:
- Phiền phức
Thành viên Đoàn chủ tịch không chết ngay
Họ muốn kéo dây thừng nước trên cổ ra
Thế nhưng họ phát hiện thủ đoạn của siêu phàm già không phải thứ họ có thể chống lại được
Kia suối kia như một sợi thép cứng rắn
Người thua làm giặc, người thắng làm vương
Khánh thị đã đổi chủ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.