Đệ Nhất Danh Sách

Chương 307: Đến Hàng Rào 88




Chiến tranh nội bộ khiến hơn 10 hàng rào của Khánh thị lâm vào mưa bom bão đạn, không có báo trước cũng chẳng phòng bị
Lúc này, đội chiến bộ và binh sĩ của Khánh thị đều nghĩ chiến tranh chỉ là tranh đấu với những tập đoàn khác
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không ngờ chỉ qua một đêm, cờ ở đầu tường họ đã đổi, Đoàn chủ tịch bị giết sạch
Nguyên bản các binh sĩ bị chia cắt của Khánh Chẩn tiến hành thuyết phục những quan quân của đội tác chiến hoặc trực tiếp giết chết
Trong nhất thời, quân đội lâm vào tình trạng vô chủ
Đêm nay có rất nhiều người hi sinh
Họ vì vinh quang của Khánh Chẩn mà cam nguyện chịu chết
Phía Khánh Chẩn tiến hành công tác tiếp nhận phần lớn hàng rào cùng danh sách chiến binh
Từng tin mới phát ra khỏi hàng rào 111, Khánh Chẩn chỉ dùng vẻn vẹn nửa tháng để trục xuất và quét sạch dư nghiệt
Trong trang viên trên Bạch Quả Sơn, Chu Kỳ hỏi:
- Tiền của ta đâu
Thù lao thù lao thù lao
Khánh Chẩn buồn cười nhìn Chu Kỳ rồi viết một tờ chi phiếu:
- Tới ngân hàng Khánh thị lấy đi, dùng cả đời ngươi cũng không hết
Chu Kỳ vui thích cầm tờ chi phiếu:
- Ngươi nhìn đi, ai bảo ngươi không tin ta
Hiện tại thì xong rồi đấy
La Lam bị giam trong hàng rào 88 coi như là thẻ đánh bạc
Để ta xem ngươi thế nào
- Ta tin tưởng ngươi thế nào được
Khánh Chẩn tức giận:
- Vừa xong đã đòi tiền
Ngươi nói ta tin loại người như ngươi kiểu gì
Chu Kỳ không vui:
- Tuy ta thích tiền nhưng ta đầu quân cho Đoàn chủ tịch vẫn có tiền mà
Ngươi nghĩ vì sao ta lấy tiền ngươi mà không lấy tiền Đoàn chủ tịch
Chẳng phải là do quan hệ chúng ta thân thiết à
- Ta tin ngươi mới là lạ
Khánh Chẩn bình tĩnh ngồi tại chỗ
Sở dĩ hắn lo lắng là sợ lâm trận Chu Kỳ làm loạn
Người ngoài khâm phục Khánh Chẩn nhưng chỉ có Khánh Chẩn là biết thật ra hắn cũng sợ đổ mồ hôi lạnh
Kỳ thật đêm hôm đó hắn và Đoàn chủ thủ chưa phân thắng bại
Khánh Chẩn chỉ cần tiền đặt cược đặt lên người Chu Kỳ mà thôi
Đó là lựa chọn cực kỳ mạo hiểm, vì từ nhỏ Chu Kỳ đã là người vô cùng yêu tiền rồi
Khánh Chẩn hiểu rõ, Chu Kỳ đứng bên cạnh hắn có một nguyên nhân là vì nhận tiền của hắn an tâm hơn
Còn cầm tiền của Đoàn chủ tịch thì khả năng cao sau này sẽ bị tính sổ
Đương nhiên, còn có ít quan hệ phức tạp khác
Từ nhỏ họ đã quen biết nhau, cũng xem như có chút tình nghĩa
Chu Kỳ lên tiếng:
- Bây giờ La Lam thế nào rồi
Nếu không ngươi cho ta thêm ít tiền
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ta sẽ đi cứu hắn
Khánh Chẩn nhìn Chu Kỳ một cái:
- Không cần, ta tự có an bài

Lúc này , một chiếc xe vận binh đang lăn bánh vào hàng rào 88
Dương Tiểu Cận bỗng nói:
- Tới rồi
Nhâm Tiểu Túc nhìn qua cửa sổ xe
Hắn thấy một tòa hàng rào nguy nga tạo lạc giữa núi rừng
Hàng rào rất lớn
Ít nhất lớn hơn hàng rào 108, 109 và 113 nhiều
Vị trí hàng rào 88 rất đặc thù, phương bắc là Tông thị và hàng rào 178
Phương đông là Khánh thị
Phương nam là Lý thị
Thường nhân có thể tự do ra vào hàng rào
Đây cũng là trung tâm vận chuyển của hàng hóa
Đây cũng là cơ đồ lập nghiệp của Dương thị
Nhâm Tiểu Túc đã thấy hàng rào 88 từ xa
Lúc này một đám lưu dân vừa tan tầm về nhà, số ít người trong miệng ngậm thuốc lá, vẻ mặt thỏa mãn
Tựa như Nhan Lục Nguyên nói, Dương thị và hai tập đoàn khác không khác gì nhau
Khác biệt chỉ có Dương Tiểu Cận mà thôi
Khi xe của họ chạy qua, đám lưu dân nhanh chóng tránh đi, sợ bị nhân vật lớn trên xe tóm được
Nhan Lục Nguyên thấy thị trấn thì hưng phấn hơn:
- Ca, nếu không chúng ta ở lại thị trấn là được rồi
Nhâm Tiểu Túc cười:
- Vào hàng rào tham quan trước
Nhan Lục Nguyên nói:
- Được
Lạc Hinh Vũ ngồi trên xe việt dã phía trước đưa giấy chứng nhận cho binh sĩ thủ vệ
Những binh lính kia vừa xem xong liền cung kính kéo miệng cống ra, một đường thông thuận
Dương thị đã kiến tại một Ủng Thành tại hàng rào 88
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đây là kiến trúc kết hợp công sự phòng ngự
Dương thị rất coi trọng việc này
Lúc này Dương Tiểu Cận nói:
- Vốn La Lam phải rời đi từ sớm
Có điều phía bên Khanh thị bỗng dưng phá bỏ hiệp ước
Vì thế những người kia của Dương thị đã giam lỏng La Lam
Nghe nói phía bên Khánh thị có sự thay đổi
Khánh Chẩn bị giải về hàng rào 111 phát động binh biến, hiện tại chủ nhân Khánh thị là Khánh Chẩn
Vì thế Dương thị càng không thể thả La Lam rời đi
Đây là anh trải của chủ nhân Khánh thị, thẻ đánh bài lớn
Việc này khiến người của Dương thị ngay cả đi ngủ cũng cười tới tỉnh
Bất giờ, Nhâm Tiểu Túc phát hiện trong lời nói của Dương Tiểu Cận khi nhắc tới Dương thị có cảm giác gì đó xa cách
Tỷ như khi Dương Tiểu Cận nói tới Dương thị sẽ dùng từ “Những người kia”
Đột nhiên Nhâm Tiểu Túc hỏi:
- Bây giờ chiến tranh thế nào rồi
- Quân đội Khánh thị lần nữa lên tiền tuyến
Dương Tiểu Cận nói:
- Nguyên bản cuộc chiến không thuận lợi như thế
Có điều nghe nói tiền tuyến Lý thị xuất hiện án gián điệp lớn
Một gián điệp cực kỳ lợi hại để lộ bố phòng trận địa
Hơn nữa hướng đi của Thần Cơ Doanh cũng là gián điệp để lộ
Nghe tới đó, Nhâm Tiểu Túc lặng im
Đám Vương Vũ Trí cũng nhìn chằm chằm mũi chân của mình, sợ cười ra tiếng
Dương Tiểu Cận hỏi:
- Các ngươi làm sao vậy
- Không có việc gì
Nhâm Tiểu Túc nói:
- Ngươi nói tiếp đi..
- Ừ…
Dương Tiểu Cận nói:
- Tiền tuyến Dương thị tổn thất rất lớn
Ba đội thiết giáp bị đánh bại hai cái
Nếu Dương thị cũng có gián điệp phối hợp thì kết quả không như thế
- Đúng vậy
Nhâm Tiểu Túc cảm thán:
- Tên gián điệp này lợi hại ghê nha
Dương Tiểu Cận liếc mắt nhìn Nhâm Tiểu Túc:
- Khen ngươi hai câu ngươi liền muốn lên trời
Ta biết người đó là người, trừ ngươi ra không ai làm được như vậy
Ta đã cho người an bài chỗ ở của các người bên cạnh La Lam
Đó là nơi Dương thị dùng để chiêu đãi khách nhân
Điều kiện rất tốt, nếu có nhu cầu gì có thể nói với ta
Nhâm Tiểu Túc nghĩ:
- Trong hàng rào 88 có đại học không
- Có
Dương Tiểu Cận gật đầu:
- Thế nào, các ngươi muốn học đại học
Nhâm Tiểu Túc vẫn nhớ kỹ chuyện này
Hắn muốn đám Vương Vũ Trí được họ cao hơn
Sau đó hoàn thiện thiết giáp cho hắn
Hiện tại thiết giáp hắn dùng chỉ để chắn đạn mà thôi
Dù về ngoài hay kết cấu cũng có phần kỳ cục
Vì thế cần được cải thiện thêm
Vốn đám Vương Vũ Trí có thể thử nhưng tưởng tượng thì dễ, làm lại khó
Từ đó đám Vương Vũ Trí cần được học cao hơn nữa
Nhâm Tiểu Túc tính, sau khi tới hàng rào 88 sẽ ở đây vào năm, cân nhắc kế hoạch tương lai
Thay vì phí thời gian thì chẳng bằng phòng ngừa chu đáo
Nếu lúc trước tấm chắn từ người máy nano của hắn có cơ chế giảm sóc thì nói không chừng mọi chuyện đã có kết quả khác.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.