Cuộc sống của Nhâm Tiểu Túc thoáng chốc yên tĩnh hơn
Mỗi sáng cơm nước xong xuôi hắn sẽ dẫn đám Vương Vũ Trí rèn luyện thể năng, bắt đám Vương Vũ Trí luyện tập tới mệt nhoài mới ngừng lại
Lúc họ rèn luyện, La Lam nằm sấp trên trường chỉ nói:
- Các người rèn luyện mạnh bạo quá rồi, không có khoa học tí nào
Bấy giờ Nhâm Tiểu Túc chợt nhớ tới, trước kia binh lính bên người La Lam toàn là hảo thủ, chắc chắn tinh thông mấy cái này
Nhâm Tiểu Túc nói với La Lam:
- Ngươi đừng có nói suông
Ngươi nói cách của ta không khoa học, vậy cách của ngươi khoa học chắc
- Hắc hắc…
Mắt nhỏ La Lam ánh lên tia khôn khéo:
- Ngươi đừng dùng phép khích tướng
Muốn ta giúp họ huấn luyện hả, không có cửa đâu
- Lương thực của chúng ta sẽ chia cho ngươi
Nhâm Tiểu Túc kiên định nói
- Ngươi tốt dữ vậy
La Lam không tin nói
Sự chênh lệch về đãi ngộ hai bên biểu hiện quá rõ ràng
Dương thị chỉ cho đám La Lam màn thầu, củ cải trắng, dưa muối
Còn cho đám Nhâm Tiểu Túc là thịt cá
Trước giờ điều kiện sinh hoạt của Nhâm Tiểu Túc chưa từng tốt như thế
Mỗi ngày đều được ăn đùi gà, chưa từng đứt đoạn
Mùi thơm của đùi gà và thịt kho tàu bay tới sân nhỏ kế bên khiến La Lam thèm tới muốn khóc
Nhâm Tiểu Túc nói:
- Ngươi lên kế hoạch và giám sát họ rèn luyện
Mỗi ngày các ngươi có thể qua đây ăn cơm
Nhóm La Lam có 4 người
La mập mạp tới đây làm đại biểu đàm phán nên không dẫn theo quá nhiều người
Cho nên Nhâm Tiểu Túc tính tính một chút, lo chuyện ăn uống cho đám người này cũng không phải vấn đề gì lớn
La Lam xoa tay cười nói:
- Vậy thì không thú vị lắm
Ta cũng không ăn cơm không các ngươi
Anh trai của chủ nhân Khánh thị đâu thiếu chút tiền cơm này
Ta là thấy kế hoạch huấn luyện của các người không khoa học nên muốn giúp đỡ thôi
- Ừ ừ ừ, ngươi nói rất đúng
Nhâm Tiểu Túc không rảnh dây dưa với La Lam làm gì
- Bất quá ta có phần hiếu kỳ, ngươi huấn luyện họ là gì
La Lam hỏi:
- Ngươi cũng đâu tính để họ tòng quân
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Huấn luyện thể năng cũng đâu phải ngày một ngày hai, phải có chế độ và quy mô cụ thể
Lực lượng cá nhân căn phản không thể chống lại siêu phàm giả
Nhâm Tiểu Túc không để ý tới La Lam
Hắn đâu thể nói vì đám Vương Vũ Trí có người máy nano được
Xác thật, nếu không có người máy nano thì đám Vương Vũ Trí rèn luyện thế năng chả để làm gì
Có điều Nhâm Tiểu Túc muốn huấn luyện, giúp về sau họ sẽ điều khiển người máy nano tốt hơn
Ít nhất phải rút ngắn lại trong vòng 0.1 giây mới được
Như vậy khi chiến đấu mới có khả năng thắng địch
Bên người có 8 chiến binh nano làm trợ lực thì tốt hơn nhiều
Có điều nhóm họ không chỉ có 8 người, còn có Nhan Lục Nguyên, Lý Thanh Chính nữa, mà đám nữ sinh cũng bắt đầu tự rèn luyện rồi
Vốn Nhâm Tiểu Túc không tính để đám nữ sinh tham gia chiến đấu
Có điều mấy cô gái trải qua nhiều trắc trở đã trưởng thành hơn rất nhiều
Về phần người máy nano thì Nhâm Tiểu Túc đang nghĩ cách
Không phải Dương thị cũng biết chế tạo người máy nano à
Nếu cung điện có thể khởi động người máy nano của Lý thị thì nhất định cũng có thể làm vậy với Dương thị…
Mỗi sáng Nhâm Tiểu Túc sẽ vào thư viện
Ngày đầu tiên khi Nhâm Tiểu Túc tới thì Thư viện chưa mở cửa, hắn phải chờ tới 10 giờ sáng mới thấy một đại thúc cột tóc đuôi gà chậm rãi đi tới
Đại thúc thây Nhâm Tiểu Túc thì sững sờ:
- Ngươi tới đọc sách
- Đúng thế
Nhâm Tiểu Túc gật đầu:
- Không phải trên cửa khi sẽ mở cửa lúc 8 giờ 30 à
- Ặc…
Đại thúc nói:
- Bình thường phải tới chiều mới có người tới
Hơn nữa người tới ít vô cùng cho nên ta tới muộn một lúc cũng không sao
Thế này đi, về sau ngươi tới sớm thì gọi ta, ta sẽ ra mở cửa cho ngươi
Nói xong đại thúc viết một chuỗi số điện thoại cho Nhâm Tiểu Túc, đây là số riêng nhà ông
Bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc có phần nghi hoặc
Sao không giống những gì Vương Vũ Trí nói nhỉ, Thư viện chẳng lẽ phải có lực lượng phòng vệ, rồi mà không phải ai tới cũng được, phải có giấy chứng nhận mới vào được
Lúc này đại thúc thầm nghĩ, cũng không biết con cái nhà ai mà nghỉ đông lại muốn đọc sách
Bình thường cũng không ít trường hợp hào hứng thế này, có điều được vài hôm thì nhiệt tình cũng nhanh chóng biến mất
Mấy đứa nhỏ quanh nhà ông cũ thế, lúc chuẩn bị nghỉ học tự lập ra một đống kế hoạch học tập
Nếu kế hoạch thành công, đứa nhỏ nhất định rất giỏi, sẽ góp một viên gạch cho sự phát triển của nhân loại
Có điều nhìn chung thì kế hoạch vẫn là kế hoạch…
Đợi tới hôm sau, Nhâm Tiểu Túc vì phòng ngừa chuyện hôm qua tiếp tục xảy ra nên vào lúc 7 giờ sáng đã gọi cho ông chú, nhờ đối phương tới mở cửa giùm
Ngày thứ ba vẫn thế
Thẳng tới ngày thứ 10, ông chú cảm thấy có điều lạ
Buổi sáng mở cửa ông kéo Nhâm Tiểu Túc lại:
- Ngươi chờ một chút
Nhâm Tiểu Túc sửng sốt:
- Làm sao vậy
Mắt ông chú thâm quầng vì chơi mạt chược cả đêm
Ông nghiến răng nói:
- Sao ngươi tới mỗi ngày vậy, không nghỉ ngơi hả
- Đọc sách có mệt…
Nhâm Tiểu Túc khó hiểu:
- Có gì đâu mà nghỉ ngơi
- Ta nói thật ngươi biết…
Ông chú nói:
- Ta tên An Ngự Tiền
Vì nghe nói làm quản lý Thư viện nhẹ nhàng, không cần đi sớm về tối nên ta thật vất vả dành dụm tiền mua
Kết qua tới bây giờ ta cảm thấy bản thân chẳng khác nào trở lại 10 năm trước
Nhâm Tiểu Túc sững sờ nhìn An Ngự Tiền:
- Vậy làm sao đây
- Người nghĩ xem, có phải ngươi nên mời ta ăn sáng không
An Ngự Tiền đen mặt nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhâm Tiểu Túc tỉ mỉ đánh giá An Ngự Tiền:
- Đừng nói ngươi không có tiền ăn sáng nhé
- Ha ha ha…
An Ngự Tiền ngửa mặt cười dài:
- Đứa trẻ này bảo ta không có tiền ăn sáng nè
Ờ thì ngươi đoán đúng rồi đấy…
Ba một tiếng, Nhâm Tiểu Túc đập 10 đồng vào trong tay An Ngự Tiền:
- Đi ăn sáng đi
Ta không đi cùng, ta còn phải đọc sách
Xế chiều mỗi ngày đám Vương Vũ Trí mới tới Thư viện đọc sách, học từ 1 giờ tới 6 giờ tối thì quay về
Thư viện không cho đem sách ra ngoài, cho nên chỉ có thể ở lại đây tự học mà thôi
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy bản thân không bằng đám Vương Vũ Trí
Vì thế phải bỏ gấp đôi thời gian nỗ lực mà bù đắp
Sau khi An Ngự Tiền đặt đồ ăn xong thì quay về Thư viện
Ông tận lực quan sát Nhâm Tiểu Túc, chỉ thấy trong Thư viện lớn chỉ có Nhâm Tiểu Túc yên lặng ngồi trên bàn
Cả thư viện vang lên âm thanh Nhâm Tiểu Túc lật sách.