Nếu không nhờ giọng của An Ngự Tiền, Nhâm Tiểu Túc chắc chắn không tìm được nơi này
Là âm thanh của An Ngự Tiền hấp dẫn hắn tới đây
- Tiếng của ta lớn lắm hả
An Ngự Tiền có chút sửng sốt
Ngay sau đó hắn nhìn thoáng qua sắc trời:
- Ngươi đang về nhà
- Ừ…
Nhâm Tiểu Túc nhìn thoáng quá trong sân, trông ba người kia rất vui
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ hỏi An Ngự Tiền:
- Là họ thắng tiền của ngươi
- Đúng thế
An Ngự Tiền cười nói
- Ngươi có biết họ vụng trộm đổi bài không
Nhâm Tiểu Túc hỏi
Lúc này, An Ngự Tiền im lặng
Ông lôi Nhâm Tiểu Túc qua một bên, bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc hiểu rõ:
- Ngươi cố tình thua tiền cho họ
- Ừ…
An Ngự Tiền thở dài
Nhâm Tiểu Túc bỗng hiểu ra, khả năng cao đây là lý do khiến tinh thần An Ngự Tiền suy sụp
Phải biết Nhâm Tiểu Túc từng hỏi cung điện về đẳng cấp toán và lý của An Ngự Tiền, kết quả cung điện bảo với hắn là cấp đại sư
Vốn Nhâm Tiểu Túc tưởng sẽ là cấp hoàn mỹ, có điều cung điện bảo trong khoa học, không ai có cấp bậc hoàn hảo cả
Cao nhất chỉ có đại sư mà thôi
Việc này Nhâm Tiểu Túc cũng hiểu, chung quy đối với khoa học, con người chỉ mới thăm dò được, căn bản chưa đạt tới cấp bậc hoàn mỹ
Nhưng một bậc thầy về toán học và vật lý sao lại tới trông coi Thư viện
Nếu bảo trong đó không có chuyện xưa thì Nhâm Tiểu Túc không tin
Nhâm Tiểu Túc hỏi:
- Họ là ai
- Là người nhà của hai người bạn tốt của ta
Hai người đó cũng là học sinh của ta
An Ngự Tiền nói:
- Trong một lần thí nghiệm, phòng thí nghiệm của chúng ta có vấn đề
Vì sơ hở của ta mà phòng thí nghiệm bị cháy, hai người họ vừa là học sinh vừa là trợ lý của ta
Cả hai đều tử nạn ở đó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Thí nghiệm gì
Nhâm Tiểu Túc đoán:
- Là thí nghiệm vũ khí hạt nhân
- Nếu là vậy, chỉ sợ không còn hàng rào 88 cho ngươi tới đâu
An Ngự Tiền tức giận nói
- À…
Lúc trước Nhâm Tiểu Túc còn tưởng An Ngự Tiền làm trong lĩnh vực này:
- Vậy sau này thế nào
- Sau đó ta bị sa thải, mất việc, bạn gái chia tay
Ngay cả con rùa đen hai chúng ta cùng nuôi nàng cũng không để lại
An Ngự Tiền thở dài
- Cho nên tinh thần ngươi mới sa sút
Nhâm Tiểu Túc hỏi
- Bằng không thì sao
Nếu là ngươi, ngươi sẽ làm sao
An Ngự Tiền nói
Nhâm Tiểu Túc trầm tư một lúc:
- Ít nhất cũng giành lại con rùa đen chứ, ít nhất ngươi còn có đồ nhắm để nhậu
An Ngự Tiền:
- ??
Chẳng phải nghe xong chuyện này ngươi phải thương cảm chứ, sao bỗng nhiên lại nói về con rùa đen
Ông không biết, đối với lưu dân như Nhâm Tiểu Túc mà nói, dù là người thân qua đời cũng phải sống như thường, đâu có ai rảnh mà đa sầu đa cảm
Nhâm Tiểu Túc từng gặp nhiều người trên thị trấn
Trong nhà dù có người mất thì hôm sau mọi người vẫn phải tới nhà xưởng làm như thường
Nhâm Tiểu Túc đi dọc theo phố dài, dưới ánh đèn mờ nhạt, thân ảnh An Ngự Tiền cực kỳ tiêu điều
Nhâm Tiểu Túc nói:
- Vậy ngươi cố ý cho tiền họ là để cuộc sống của họ khá hơn
- Ừ…
An Ngự Tiền gật đầu:
- Ta thì không sao, thế nào cũng sống được
Có điều họ thì khác, không có con cái không ai chăm sóc
- Được nha…
Nhâm Tiểu Túc cảm thán:
- Ngươi vẫn rất có nghĩa khí
- Chung quy con của họ cũng vì ta mà chết
An Ngự Tiền nói
- Ừ, sáng mai gặp
Nhâm Tiểu Túc phất tay tạm biệt An Ngự Tiền
Đối với sự bi thương của An Ngự Tiền, Nhâm Tiểu Túc không cách nào đồng cảm, có điều hắn vẫn tôn trọng ông
Bỗng nhiên An Ngự Tiền hỏi Nhâm Tiểu Túc:
- Vì sao ngươi muốn học
Nhâm Tiểu Túc đứng trong đêm tối, quay đầu lại:
- Ta từng trả lời vấn đề này rồi mà
- Nhưng ngươi biết tận cùng của khoa học là gì không
An Ngự Tiền hỏi
- Không biết
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu
- Không có cuối cùng…
An Ngự Tiền nói:
- Đây mới là điều khiến người ta tuyệt vọng
- Có gì mà tuyệt vọng
Nhâm Tiểu Túc khó hiểu
Lúc này, An Ngự Tiền trả lời Nhâm Tiểu Túc nhưng cũng là tự nói với bản thân:
- Trên trái đất từng có một loài sinh vật sống qua một tỷ sáu trăm năm mươi triệu năm
Con người chúng ta chỉ mới tồn tại chừng 3 triệu năm
Nếu bỏ qua tai biến và đột biến, con người chưa từng chứng kiến qua thiên tai tận thế thật sự… Có thể hủy diệt con người, chỉ có con người thôi
Bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc không khỏi mờ mịt
Hắn không biết vì sao An Ngự Tiền lại nói hắn biết điều này, cũng chẳng hiểu An Ngự Tiền bị động kinh hay gì
Nhâm Tiểu Túc hỏi:
- Vậy ngươi cảm thấy nhân loại dùng cái gì để hủy diệt chính mình
- Khoa học
Hai chữ này vang lên giữa đêm có phần quỷ dị, tựa như một còn đường dài dẫn tới nơi cuối cùng của sự sống
- Bệnh thần kinh
Nhâm Tiểu Túc vẫy tay quay về nhà
…
Về tới nhà, Nhâm Tiểu Túc thấy mọi người đang đợi mình trong sân
Hắn nhìn biểu tình mọi người rồi hỏi:
- Sao ta cảm thấy như có chuyện gì không tốt sắp xảy ra vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhan Lục Nguyên đi tới, đưa cho Nhâm Tiểu Túc một tấm thiệp mời
Trên thiệp mời là chữ mạ vàng, ở một góc còn có hoa văn phức tạp cùng tua rua tinh tế kéo dài từ cạnh thiệt
Thiệp mời được dán lại bằng sáp, trên sáp có một đồ án Thanh Dương tĩnh xảo
Đây là biểu tượng của Dương thị
Nhan Lục Nguyên nói:
- Lúc tối có người đưa tới, họ nói Dương thị muốn mời hai chúng ta tới trang viên làm khách
Đêm hôm đó sẽ có rất nhiều khách mời, cũng nhắc chúng ta tốt nhất phải ăn mặc trang trọng một chút
Nhâm Tiểu Túc mở thiệp mời ra, lời mời trong thiệp được ghi rất khách khí
Có điều ai cũng biết Dương thị đột nhiên mời hai tiểu tử lưu dân tới chắc chắn không chỉ để gặp mặt đơn giản
- Chúng ta có đi không
Nhan Lục Nguyên thấp giọng hỏi:
- Ta cảm thấy Dương thị không có ý tốt
- Hồng Môn Yến
Nhâm Tiểu Túc vui cười hớn hở:
- Không lẽ sẽ có hơn 300 chiến sĩ cầm rìu lao ra
- Không tới mức đó…
Nhan Lục Nguyên thấy bộ dáng Nhâm Tiểu Túc như thế cũng nhẹ nhõm hơn
Hắn cười:
- Bất quá việc này không đơn giản
- Được rồi, đừng suy nghĩ nhiều
Nhâm Tiểu Túc xoa đầu Nhan Lục Nguyên:
- Sáng mai ta dẫn ngươi đi mua quần áo mới
Chúng ta cùng xem thử thịnh yến của tập đoàn là thế nào
- Ừ
Nhan Lục Nguyên nhu thuận đáp
Đột nhiên Nhâm Tiểu Túc hỏi:
- Ở trường có chuyện gì không vui không
- Không có, rất tốt
Nhan Lục Nguyên tủm tỉm cười
- Lúc ngươi nói dối đều cười như thế…
Nhâm Tiểu Túc nói:
- Bạn học lại tẩy chay ngươi và Đại Long à
- Không có không có, ngươi mau đi nghỉ đi
Vết thương của ngươi còn chưa khỏi hẳn đâu
Nhan Lục Nguyên đẩy Nhâm Tiểu Túc vào phòng
Vương Phú Quý đi tới nói:
- Hôm nay ta ra ngoài đổi tiền, vì không gây chú ý…
- Gần nửa đêm mà nói mấy chuyện này là gì
Tiểu Túc mới đi về còn mệt, ngươi để hắn nghỉ ngơi đi.
Tiểu Ngọc Tỷ đứng sau lải nhải:
- Tiểu Túc, ngươi ăn cơm chưa
Trong nhà còn rau, để ta hâm nóng lại cho ngươi rồi xào thêm trứng gà cà chua nhé
Trong nồi cũng còn canh gà hầm…
Nhâm Tiểu Túc cười cười, đây là cảm giác của gia đình.