Mỗi lần Nhâm Tiểu Túc dạy dỗ Nhan Lục Nguyên, Tiểu Ngọc Tỷ đều im lặng đứng bên cạnh
Thỉnh thoảng nàng cảm thấy thật hâm mộ Nhan Lục Nguyên, nếu lúc trước có nàng cầm tay chỉ dẫn, có lẽ nàng đã không đi nhiều đường quanh co như thế
- Ca, về sau ngươi dạy ta nhiều đạo lý hơn nữa được không
Nhan Lục Nguyên hào hứng bừng bừng nói
Nhâm Tiểu Túc liếc mắt nhìn thằng nhóc:
- Mỗi lần ta dạy ngươi, không phải ngươi đều ngủ à
Ta dạy ngươi bằng cách nào, báo mộng
- Vậy sau này ta không ngủ là được mà
Nhan Lục Nguyên liếc mắt nhìn Tiểu Ngọc Tỷ, sau đó ý tử cười rộ lên
Đột nhiên bên ngoài có người gõ cửa phòng khám
Nhâm Tiểu Túc quay đầu ngoái lại nhìn, tình huống bình thường chỉ cần mặt trời lặn sẽ không ai tới cửa vì lúc này dù trong thị trấn cũng không an toàn
Hôm nay rốt cuộc có chuyện gì, chẳng lẽ Vương Phú Quý quay lại
Lúc này Nhâm Tiểu Túc nghĩ đây hẳn là Vương Phú Quý, chung quy hai nhà cách nhau quá gần
Nếu có người thừa dịp này có âm mưu gì đó với Vương Phú Quý, chưa kịp bị gì Vương Phú Quý đã tới được phòng khám chữa trị rồi
Nhâm Tiểu Túc đi tới vừa mở cửa vừa nói:
- Ta nói này lão Vương, ngươi mau tìm lão bà đi, tới gõ cửa nhà chúng ta mãi làm gì
Kết quả mở cửa ra Nhâm Tiểu Túc liền sửng sốt, đó không phải Vương Phú Quý
Người này Nhâm Tiểu Túc cũng biết, là một tên ăn chơi lêu lổng trong thị trấn, tên là Trương Bảo Căn
Ngày bình thường đều sống nhờ vào cha mẹ làm việc trong nhà xưởng nuôi hắn
Nhâm Tiểu Túc hỏi:
- Chuyện gì
Hắn tỉ mỉ dò xét người này, trên người đối phương cũng không bị thương
Đối với người tới muộn thế này, nếu đối phương muốn đánh nhau cướp phòng thì đúng là chịu bỏ công…
Hiện giờ Nhâm Tiểu Túc có 5.5 điểm thể lực cùng 4.1 điểm tốc độ
Cộng với nhiều năm tranh giành hung ác với người khác thì Trương Bảo Căn đây, tới mười người cũng không đủ cho Nhâm Tiểu Túc giết
Trương Bảo Căn hấp tấp nói:
- Bác sĩ, ngươi tới xem bệnh giúp ta một chút, ngàn vạn lần phải giữ bí mật đấy
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ một chút rồi tránh quay, hiện tại hắn thuần túy là hiếu kỳ:
- Nói xem, ngươi bị bệnh gì
Không được nói dối, ta thấy nhiều bệnh rồi, có bệnh nào chưa thấy
- Ngài chờ một chút
Trương Bảo Căn khách khí nói với Nhâm Tiểu Túc
Trên thị trấn Trương Bảo Căn gặp không ít người trẻ tuổi
Cả ngày họ tụ tập một chỗ làm chuyện xấu, không ai nguyện ý trêu chọc chúng
Có lẽ Trương Bảo Căn không ngốc, hắn biết mình không thể trêu vào Nhâm Tiểu Túc
Trên thực tế, lúc trước mọi người cũng không muốn trêu vào hắn
Tuy Nhâm Tiểu Túc trẻ tuổi nhưng người trên thị trấn đều hiểu rõ vấn đề
Chọ vào đám Trương Bảo Căn có thể bị trả thù, vấn đề này không lớn không nhỏ, chỉ như lông gà vỏ tỏi mà thôi
Có điều chọc tới Nhâm Tiểu Túc có thể sẽ phải chết…
Trương Bảo Căn đóng cửa phòng khám, sau đó quay đầu hỏi:
- Bác sĩ, trên người ta phát sinh chuyện lạ
Nhâm Tiểu Túc cau mày:
- Không thấy đó là gì thì ta chữa bằng niềm tin à
- Là vầy
Trương Bảo Căn lại nói:
- Ta cho ngài xem, ngàn vạn ngài đừng ngạc nhiên
Nhâm Tiểu Túc mỏi mắt chờ mong
Lúc này Trương Bảo Căn hé miệng ra, từ trong miệng phun ra một cái bong bóng
Nhâm Tiểu Túc:
- ??
Đây là có gì
Có điều một khắc sau đó, bay bóng trong miệng Trương Bảo Căn vỡ ra, Nhâm Tiểu Túc cảm giác bong bóng vỡ phát ra một cỗ lực lượng đẩy hắn về phía sau
Lực lượng này không lớn nhưng bong bóng bình thường tuyệt đối không làm được
- Bác sĩ
Ngài đang làm gì thế
Trương Bảo Căn thấy Nhâm Tiểu Túc như thế thì nghi ngờ hỏi
- Ta sợ nước bọt của ngươi bắn lên người
Nhâm Tiểu Túc thuận lợi che giấu:
- Từ khi nào ngươi có được loại năng lực này, đây không phải bệnh, ta không trị được
- Thế nhưng cha mẹ bảo đầu tôi có bệnh
Trương Bảo Căn giải thích:
- Ta cũng không muốn tới đây đâu, có điều họ không yên tâm, cha mẹ ta rất yêu thích ngài…
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy lời này có gì đó là lạ, hắn suy nghĩ một chút lại nói:
- Trong mắt của ta ngươi không có bệnh, có lẽ ngươi cũng nhận ra, hiện giờ ngươi có năng lực kỳ quái
Nhâm Tiểu Túc không nói lung tung, vì rất sớm đã có truyền thuyết về những người này
Trên đời có năng lực giả sở hữu năng lực siêu nhiên, có thể có khả năng nâng cả một đoàn tàu
Người trong thị trấn nghe được việc này từng tám chuyện say sưa
Bất quá khi việc này phát sinh trên người mình thì họ lại tưởng mình có bệnh…
Trương Bảo Căn nghe Nhâm Tiểu Túc nói mình không bệnh thì vui vẻ cảm ơn:
- Cảm ơn bác sĩ, ta phải về nói cho cha mẹ nghe
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
“Điểm cảm tạ tới từ Trương Bảo Căn: +1!”
Nói rồi Trương Bảo Căn xoay người rời đi, Nhâm Tiểu Túc thầm nghĩ đứa nhỏ này cũng biết cách đối nhân xử thế đó chứ
Bất quá Nhâm Tiểu Túc không thích người trẻ như Trương Bảo Căn
Chung quy mọi người sống trong thời đại này mà không liều mạng thì làm sao sống nổi
Người trẻ tuổi ăn chơi lêu lổng có thể tự tại là vì còn ba mẹ ở đó chống lưng cho
Đáng thương cho tấm lòng cha mẹ trong thiên hạ, có cha mẹ cam tâm tình nguyện dùng cả đời mình thành toàn cho cả đời con cái
Sáng ngày thứ hai, Vương Phú Quý lặng lẽ vào phòng khám, hắn lôi khéo Nhâm Tiểu Túc nhỏ giọng nói:
- Ta thăm dò được chuyện lạ bên phía Trần Hải Đông rồi
Dường như có người có siêu năng lực đột nhiên tập kích người quản lý
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hiện giờ từng hàng rào đều đang kiểm tra ai là năng lực giả
Thì ra loại người này là có thật a
- Thật à…
Vẻ mặt Nhâm Tiểu Túc thất kinh hỏi:
- Vậy trong chúng ta có siêu phàm giả nào không
- Ai biết được
Vương Phú Quý cười rộ lên:
- Việc này không có quan hệ gì với chúng ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Vậy à…
Nhâm Tiểu Túc phối hợp cười rộ lên
Nội tâm không khỏi nghĩ tới chuyện tối hôm qua, không biết Trương Bảo Căn có nói cho người khác biết về chuyện đó không
Bên người có Vương Phú Quý thích nói nhảm cũng tốt
Tên này quen biết người bên trong hàng rào, tin tức cũng xem như nhanh hơn những người khác trong thị trấn
Cũng khó trách so với đại đa số lưu dân, Vương Phú Quý sống tốt hơn nhiều
Chỉ có thể nói là do khả năng của Vương Phú Quý quá tốt
Bỗng nhiên, Vương Phú Quý cười ngây ngô:
- Tiểu Túc, ngươi nói xem, nếu ta có năng lực siêu nhiên có phải sẽ dễ tìm lão bà hơn không
- Ngươi còn nghĩ tới chuyện này
Nhâm Tiểu Túc tức giận:
- Ngươi nhìn thằng ngốc nhà ngươi sắp khóc thành cái dạng gì rồi mà còn nhớ thương chuyện này
- Ngươi chớ nói lung tung, con ta không ngốc
Vương Phú Quý không vui:
- Nó đâu thể chăm sóc tôi cả đời, chỉ có thể nói miệng thôi, đợi tôi có năng lực siêu nhiên…
Nhâm Tiểu Túc ngắt lời:
- Ngươi có thì cũng có sớm rồi, bây giờ ngươi còn chờ có nữa
Nửa ngày sau Vương Phú Quý không nói nên lời:
- ….