Đệ Nhất Danh Sách

Chương 336: Người Đứng Phía Sau




Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ hỏi:
- Chẳng lẽ là Tông thị
Không phải ngươi bảo Tông thị đã nuôi dưỡng thổ phỉ à
Dương Tiểu Cận lắc đầu:
- Không phải, thế lực phía sau thổ phía dường như đối kháng với Tông thị
Cũng vì vậy mà Tông thị không thể làm gì đám thổ phỉ cả
Hơn nữa người kia cũng như chuột, rất khó tìm
Nguyên bản Nhâm Tiểu Túc cũng khá mù mịt về chuyện này, thế nhưng nghe Dương Tiểu Cận nhắc tới chữ chuột, không biết vì sao hắn bỗng nhớ tới La Lam…
Tuy hình thể hai bên khác xa nhau
Thế nhưng cả hai có điểm chung là rất thích chui cống thoát nước…
Giờ khắc này, Nhâm Tiểu Túc cảm giác như bản thân đã đoán được là ai bồi dưỡng thổ phỉ để làm khó Tông thị rồi
Nếu đúng như hắn đoán thì tầm nhìn của Khánh Chẩn và cả La Lam cao hơn Dương thị nhiều lắm
Chung quy, mối quan hệ hợp tác của Dương thị và Tông thị cùng lắm chỉ kéo dài được một hai năm là cùng
Mà đám thổ phỉ làm khó Tông thị cũng đã năm sáu năm nay rồi
Nếu là Khánh Chẩn và La Lam làm thật thì tâm tư hai người này rất sâu nha…
Đương nhiên, Nhâm Tiểu Túc không biết quá trình đổi chủ của Khánh thị thế nào, cũng chẳng biết Khánh Chẩn đã bỏ ra bao nhiêu thời gian để có được ngày hôm nay
Hiện giờ, xem ra Tông thị khó chịu lắm
Bằng không đã chẳng tìm kiếm sự hỗ trợ từ hàng rào 178 và cả Dương thị nữa
Dù sao đó cũng là thổ phỉ do chính họ tạo ra
Cuối cùng bản thân lại không khống chế được
Nói ra chẳng phải trở thành chuyện cười cho người khác
Nhâm Tiểu Túc nói suy đoán của bản thân cho Dương Tiểu Cận biết:
- Ta cảm thấy hẳn là Khánh thị ở đằng sau yên lặng giúp đỡ đám thổ phỉ
- Không sao…
Dương Tiểu Cận lắc đầu:
- Không có quan hệ quá lớn với ta
- Ngươi với Dương thị…
Nhâm Tiểu Túc có chút chần chờ, cuối cùng cũng không hỏi được hết câu
- Không có gì phải băn khoăn cả…
Dương Tiểu Cận nói tiếp:
- Dương thị đã mục nát từ lâu
Thân tình có hay không cũng được
Bây giờ chúng ta đi tới núi Đạt Bản thôi
Chỗ đó có khu quần cư của lưu dân cùng hang ổ của thổ phỉ
- Ngươi rất quen thuộc với nơi này nhỉ
Nhâm Tiểu Túc hỏi
- Cũng có thể nói vậy…
Dương Tiểu Cận trả lời:
- Mấy năm nay thường xuyên lui tới
Nhâm Tiểu Túc có chút sửng sốt:
- Tới đây làm gì
- Luyện súng
Dương Tiểu Cận trả lời
Bấy giờ Nhâm Tiểu Túc mới nhận ra, nguyên lai Dương Tiểu Cận dùng thổ phỉ ở đây để luyện súng
Khó trách Nhâm Tiểu Túc cảm thấy, đôi khi Dương Tiểu Cận rất giống hắn, đều là cỏ dại ngoan cường nơi hoang dã
- Muốn học không
Dương Tiểu Cận nhìn Nhâm Tiểu Túc:
- Ta dạy ngươi
Nhâm Tiểu Túc nhướng mày:
- Kỹ năng dùng súng của ta rất tốt
- Cũng chẳng biết năng lực đó của ngươi là gì lại sao chép được kỹ năng của người khác…
Dương Tiểu Cận nói tiếp:
- Bất quá ngươi vẫn chưa học được toàn bộ, cách hít thở không đúng
Nhâm Tiểu Túc cười cười, quả nhiên là đại sư có kỹ năng súng ống hoàn mỹ
Chỉ thấy hắn bắn súng đã đoán được hắn có thể phục chế kỹ năng
Kỹ năng súng ống cao cấp và hoàn mỹ có khác biệt rất lớn
Nhâm Tiểu Túc cũng không làm kiêu:
- Ngươi tính dạy thế nào
- Thực hành thôi
Dương Tiểu Cận bình tĩnh đáp
Nhâm Tiểu Túc nhỏ giọng nói:
- Ta còn tưởng là cầm tay chỉ dạy cơ đấy
- Cái gì
Vì âm thanh của Nhâm Tiểu Túc quá nhỏ nên Dương Tiểu Cận không nghe rõ
Nhâm Tiểu Túc đáp:
- Không có gì
Dương Tiểu Cận nhìn Nhâm Tiểu Túc một cái:
- Phải làm thế nào mới giống một lưu dân
- Việc này thì ta rất hiểu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngươi không nên đội nón lưỡi trai…
Nhâm Tiểu Túc nói tiếp:
- Lưu dân sẽ không đội nón
Bấy giờ Dương Tiểu Cận nhanh gọn cất nón đi
Nhâm Tiểu Túc sửng sốt một lúc
Rất ít khi hắn thấy đối phương tháo nón xuống nha
- Sau đó thì sao
Dương Tiểu Cận hỏi
- Tóc cũng không thể gọn gàng quá, cũng không nên quá rồi, tương đối là được
Nhâm Tiểu Túc đánh giá cô gái
Y phục hợp lý rồi, có điều vẫn khác biệt với lưu dân
Tóc của lưu dân là tự cắt nên khá nham nhở, cũng chẳng ai để ý bề ngoài có gọn gàng không
Kết quả vừa nói xong, hắn liền thấy Dương Tiểu Cận rút chủy thủ ra, không chút do dự tự cắt một ít tóc của mình rồi vò rối
Vốn tóc Dương Tiểu Cận ngắn tới cằm, gọn gàng chỉnh tề
Bây giờ cắt xong trông chẳng khác nào chó gặm cả
Tuy một hai tháng là dài lại
Thế nhưng điều khiến Nhâm Tiểu Túc ngạc nhiên là, vì để giống lưu dân hơn mà Dương Tiểu Cận không thèm để ý tới hình tượng của mình
Nhâm Tiểu Túc biết, thiếu nữ trong hàng rào rất yêu quý mái tóc của mình, quý như mạng sống vật
Mà Dương Tiểu Cận thì không chút do dự cắt tóc
Dương Tiểu Cận lắc lắc đầu:
- Bây giờ thì sao, được chưa
- Ừ, giống rồi…
Nhâm Tiểu Túc nín cười:
- Mặt sạch quá, quần áo cũng vật
Thế nhưng không sao, theo như ngươi nói thì ta chỉ cần đi vào núi Đạt Bản, đi một hôm thì chẳng thể sạch sẽ được nữa đâu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Đi thôi…
Dương Tiểu Cận gật đầu:
- Hai chúng ta kiếm vài lý do thoái thác đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vạn nhất tới khu quần cư, người ta hỏi vì sao chúng ta tới đó thì sao
Ngươi… năm nay bao nhiêu tuổi
Thẳng tới hôm nay, dường như đây là lần đầu tiên Dương Tiểu Cận hỏi về vấn đề riêng tư của Nhâm Tiểu Túc
Trước giờ họ chưa từng nói về những chủ đề này
Lúc còn ở Cảnh Sơn, họ chỉ nói trong núi có gì, tới hàng rào 109 thì nói về chiến binh nano của Lý thị
Gần đây lại thảo luận nạn trộm cướp của Hà Cốc, họ chưa từng nói tới vấn đề riêng của đối phương
Cứ như không để ý tới vậy
Nhâm Tiểu Túc nhớ mang máng hình như Dương Tiểu Cận 18 tuổi, hắn thì 17 tuổi
Nếu hắn nói thật thì chẳng phải sẽ kêu Dương Tiểu Cận là tỷ rồi à, như vậy thiệt thòi cho hắn quá
Nhâm Tiểu Túc trầm tư nói:
- Năm nay ta 20 tuổi
Dương Tiểu Cận gật đầu:
- Ừ, ta 21
Ngươi kêu ta là tỷ tỷ là được
Gặp người khác thì đừng nói lỡ miệng đấy
Nhâm Tiểu Túc:
- ??
Này là lừa hắn đúng không
Trước kia đều là Nhâm Tiểu Túc hố người khác, bây giờ hắn lại bị người khác hố rồi
- Ngươi 21 tuổi
Nhâm Tiểu Túc không phục:
- Ngươi lấy con mẹ nó ra đây ta xem
- Bỏ rồi
Dương Tiểu Cận điềm nhiên như không có việc gì:
- Được rồi, không cần để ý mất chuyện nhỏ này
Cũng do ngươi nói dối trước mà
Nhâm Tiểu Túc chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt
Hai người tiếp tục đi về phía tây bắc
Trong lòng Nhâm Tiểu Túc thì thầm nghĩ làm sao để lấy lại sĩ diện
Tại nơi hoang dã, hai người như hai cái chấm đen nhỏ di động trên đồi núi gợn sóng
Chạng vạng tối, cái bóng của hai người được kéo dài trên mặt đất
Mặt trời thiêu đốt trên đỉnh đầu họ
Ban đêm, một biển sao sáng lấp lánh chiếu rọi phía trên hai người, phảng phất như có thể chạm vào
Dương Tiểu Cận vừa đi vừa nói:
- Ta đói bụng
Nhâm Tiểu Túc phụ họa:
- Ta cũng thế
- Đó không phải điều ta muốn nghe…
- Sao ngươi không đem theo đồ ăn
- Lưu dân làm gì có đồ ăn
Bây giờ ta là lưu dân…
Dương Tiểu Cận khẳng khái nói:
- Hơn nữa có ngươi đi theo, ta cũng không cần mang theo đồ ăn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.