- Để ý cách thở của ngươi…
Dương Tiểu Cận nói tiếp:
- Sau khi phổi nhận không khí thì tư thế của ngươi sẽ thay đổi
Tuy không rõ ràng nhưng với tay súng bắn tỉa mà nói, mỗi chi tiết đều quyết định thành bại, đều là trí mạng
- Chim ưng bay rất cao nên ngươi chỉ có thể tìm cơ hội khi nó lượn vòng thấp
Cơ hội này chỉ có trong tích tắc
Đối với tay súng bắn tỉa, cơ hội sẽ quyết định tất cả, không thể do dự chút nào
Tiếng nổ súng vang lên, Nhâm Tiểu Túc bóp cò bắn chim ưng đang bay trên cao
Độ giật của súng và xung động không khí phát ra thổi một vòng bụi mù xung quanh hai người
Đây là súng ống của Nhâm Tiểu Túc, bây giờ nàng cho Nhâm Tiểu Túc mượn
Hôm nay là ngày đầu tiên huấn luyện thực thế của Nhâm Tiểu Túc
Mục tiêu là chim ưng bay trên cao, vừa mới bắt đầu Dương Tiểu Cận đã đưa ra độ cao khá có cho Nhâm Tiểu Túc
Tiếng súng này chẳng ảnh hưởng gì tới chim ưng cả, sau đó nó bị tiếng súng dọa bay đi mất…
Khóe miệng Dương Tiểu Cận vểnh lên:
- Bây giờ ngươi còn cảm thấy kỹ năng súng ống của mình tốt không
Nhâm Tiểu Túc giả bộ khó hiểu:
- Rõ ràng ta đã ngắm vào đầu nó mà
Sao nó không bị gì hết, chẳng lẽ nó biến dị rồi
- Thôi đi…
Dương Tiểu Cận bĩu môi:
- Dù có biến dị hay không nó cũng chỉ làm chim ưng, không phải kết quả thay đổi gen của Hỏa Chủng, đâu có mình đồng da sắt mà không sợ súng
Ngươi nói ngươi ngắm trúng đầu nó, thế vì sao nó chẳng bị gì
Nhâm Tiểu Túc im lặng:
- Khả năng cao nó không có não a
- Ha ha…
Dương Tiểu Cận cầm lại súng ống:
- Đi về phía trước sẽ không dùng súng được nữa
Âm thanh súng quá lớn, sẽ khiến thổ phỉ chú ý
- Ừ
Nhâm Tiểu Túc gật đầu
Hai ngày nay hắn tiếp thu được không ít kiến thức về súng ống, thế nhưng vẫn cần thực chiến nhiều
Vì Nhâm Tiểu Túc luyện súng mà hai người lên đường chậm một ngày
Dương Tiểu Cận cũng không vội, chẳng gấp gáp tí nào cả
Cứ thế kiên nhẫn luyện súng cho Nhâm Tiểu Túc
Hiện tại nhiệm vụ tiêu diệt thổ phỉ vẫn quan trọng hơn
Việc luyện súng cũng không thể gấp gáp được
- Nếu gặp phải khu quần cư của lưu dân, họ sẽ hoan nghênh chúng ta chứ
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ nói
- Không tới mức hoan nghênh nhưng cũng chẳng bài xích…
Dương Tiểu Cận nói tiếp:
- Mọi người đều dựa vào nguồn nước mà miễn cưỡng trồng trọt
Ngươi làm chuyện của ngươi, ta làm chuyện của ta
Rất nhiều lưu dân vừa trốn tới không có thức ăn, lưu dân đó sẽ dùng tiền tiết kiệm mua một ít hạt giống cây công gnhiejem và ăn quả
Chung quy muốn trồng cây công nghiệp cần thời gian dài
Mà khu quần cư cũng nguyện ý đón nhận những người đó
Hơn nữa, người mới tới cũng giúp khu quần cư có thêm tin tức từ bên ngoài
- Sao dọc theo con đường này không gặp tên thổ phỉ nào hết vậy, thật kỳ quái
Nhâm Tiểu Túc cau mày nói
Ở một nơi mà nạn trộm cướp hoành hành, hai người họ đi mãi lại chẳng thấy thổ phỉ thì không khác nào trên biển không có cá vậy
Hiển nhiên đã có chuyện dị thường xảy ra ở Hà Cốc
- Ngươi nhìn đi…
Sau khi đi qua một đồi núi, Dương Tiểu Cận chỉ về phía trước nói
Chỉ thấy phía Dương Tiểu Cận chỉ có một mảnh sông ngòi uốn lượng, rất nhiều lưu dân đang đào mương bên bờ sông
Nếu đào tốt thì qua mùa xuân sẽ có nước tưới cho hoa màu
Đám lưu dân thấy hai người Dương Tiểu Cận và Nhâm Tiểu Túc, lại thấy quần áo lưu dân của họ thì yên lòng
Những người này rất thông minh, nếu ngươi là người hàng rào giả trang, họ vừa nhìn là nhận ra
Tựa như Nhâm Tiểu Túc nói vậy, những chi tiết nhỏ rất quan trọng
Đợi Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận tới gần, hai người họ còn chưa mở miệng thì một đại thẩm lau mồ hôi ở cằm nói:
- Mua hạt giống lúa không
Vừa vặn đang vào vụ xuân
- Mua…
Nhâm Tiểu Túc móc một cái bao nhỏ ra, sau khi mở ra nhiều lớp mới có một tí tiền lẻ
Nhóm lưu dân thấy thế càng thêm yên tâm
Nếu là người trong hàng rào thì làm sao giả bộ giống như thế được
Nhưng vẫn có người lo lắng:
- Các người trốn từ đâu tới
Nhâm Tiểu Túc hùng hổ nói:
- Ở mỏ đó
Vốn họ nói đào được một tấn than đá sẽ cho ta 21 đồng
Kết quả lại hạ xuống còn 20 đồng, lại còn đòi khấu trừ phí dụng cụ gì gì đó nữa
Có còn chưa người ta sống không thế
Một lưu dân cười ha hả:
- Còn không bằng lúc ta vẫn ở trên mỏ
Kết quả lúc này, một đại thẩm nói:
- Bất quá hai vợ chồng các ngươi trốn ra sai lúc rồi
Hai người Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận ngây ngẩn
Lúc trước họ hố nhau nửa ngày chỉ vì tranh xem ai lớn tuổi hơn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cuối cùng Nhâm Tiểu Túc chịu thua thiệt là em, Dương Tiểu Cận là chị
Họ đã thương lượng tốt thế mà tới đây thân phận thoáng cái đã thay đổi…
Lưu dân kết hôn rất sớm, sinh con khi còn trẻ để khi con họ lớn lên có thể giúp đỡ việc này
Tất cả lưu dân đều sống như thế
So ra thì trong hàng rào tuổi hai người họ còn trẻ lắm, thế nhưng tới khu quần cư lại vừa vặn rơi vào độ tuổi lập gia đình
Hơn nửa đầu năm nay, không phải vợ chồng thì ai lại cùng nhau chạy trốn
Lỡ lúc chạy trốn bị người khác báo cáo để lấy thưởng thì sao
Việc này khiến Nhâm Tiểu Túc lẫn Dương Tiểu Cận đều khó lòng theo kịp
Nhâm Tiểu Túc len lén liếc nhìn Dương Tiểu Cận, hắn không biết Dương Tiểu Cận sẽ phản ứng thế nào
Nếu Dương Tiểu Cận cố gắng giải thích sẽ khiến đám lưu dân hoài nghi
Vậy họ có thể rời đi, tìm đường khác tới Hà Cốc cũng chẳng sao cả
Chỉ thấy Dương Tiểu Cận cười cười, không giải thích phân bua gì
Ngược lại còn nhẹ nhàng chấp nhận:
- Sao lại vậy, chẳng lẽ có chuyện gì à
- Ta nói ngươi nè, gần đây hang ổ thổ phỉ đang có nội loạn, giết rất nhiều người…
Ngữ khí đại thẩm thành khẩn:
- Đám chúng ta sợ lắm, chẳng biết có lan tới gần khu quần cư không
- Ổ thổ phỉ bị làm sao
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ nói:
- Ta chỉ ở một góc thôi mà, họ làm gì được chúng ta
- Nghe nói ở phương bắc có ba ổ thổ phỉ đang đánh nhau, họ muốn hợp nhất Hà Cốc thành một
Hai nhóm đặc biệt hung hãn, nhóm còn lại hình như là siêu phàm giả
Nếu không theo ý họ, họ sẽ giết người ngay…
Đại thẩm giải thích tiếp:
- Nói sớm cho các ngươi biết thôi
Hai vợ chồng các ngươi ở lại đây cũng không sao cả
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mọi người cùng nhau trồng trọt
Nhưng nếu thổ phỉ tới hỏi có quy thuận không thì tất cả mọi người đều phải nói là quy thuận, không được đối nghịch với họ
- Được…
Nhâm Tiểu Túc đồng ý:
- Nếu nhóm này đi, nhóm khác tới thì sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đại thẩm vẫy tay:
- Ai tới cũng quy thuận hết, đừng để ý làm chi
Chỉ cần để yên chúng ta trồng trọt là được
Đây là quy tắc sinh tồn của lưu dân, chịu thua thiệt không cần gây chuyện
Thổ phỉ bảo thế nào thì thế đó, ai tới liền quy thuận họ luôn…
Dù sao hiện tại đám thổ phỉ đó cũng chẳng vừa mắt hoa mầu của họ
Cũng chẳng biết thế nào mà thổ phỉ không cướp đồ của họ nhưng càng ngày lại càng giàu, vũ khí cũng ngày càng tốt
Năm trước quân chính quy của Tông thị từng tới Hà Cốc, kết quả bị nhóm thổ phỉ đánh cho bụi đất đầy mình
Đây là chuyện mà thổ phỉ có thể làm được hả
Đánh thắng được cả quân chính quy mà chỉ là thổ phỉ?!