Làm việc nặng mỗi ngày là một trong những điều giúp con người đạt tới sự cực hạn của trưởng thành
Nhâm Tiểu Túc cũng không tính vắt kiệt sức lao động của đám người này
Hắn chỉ muốn họ mệt đến mức quên sạch đi những tính toán nhỏ nhặt trong lòng rồi tiếp nhận những thứ mới
Bấy giờ, không ít thổ phỉ đã thay đổi một cách chậm rãi
Tuy nhiên, vẫn còn một số cố chấp nghi ngờ hết thảy
Thế nhưng vì huyễn tưởng với hàng rào 178, họ vẫn quyết định ở lại quan sát
Nhâm Tiểu Túc cảm thấy bản thân không thể nắm bắt hết tất cả, hắn đâu phải thần tiên
Có điều Nhâm Tiểu Túc không vội, vì hắn còn thời gian
Buổi tối, Dương Tiểu Cận cũng không dạy đám thổ phỉ súng ống
Cơ mà thứ đám thổ phỉ muốn học nhất chỉ có súng, trong lúc đánh nhau, họ đã phát hiện kỹ năng súng ống mạnh mẽ của Dương Tiểu Cận
Vì thế khi nghe Dương Tiểu Cận thông báo được học, cả bọn hưng phấn vô cùng
Có điều Dương Tiểu Cận lại nói với họ:
Ta sẽ nói cho các ngươi biết về 5 điều kỷ luật của đội ngũ
Mỗi người phải học thuộc lòng, nửa chữ cũng không được sai
Kim Lam nghe vậy thì nóng nảy lên
Học cái gì mà kỷ luật chứ, năm đó hắn sợ nhất là tới học đường của thị trấn, làm thổ phỉ mà còn phải học chữ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Kim Lam hỏi:
À… đại tẩu
Dương Tiểu Cận nghe vậy thì nhíu lông mày, có điều cuối cùng nàng vẫn không nói gì:
Làm sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không phải đại ca bảo sẽ dạy chúng ta súng ống sao…
Kim Lam lo lắng hỏi:
Sao bây giờ phải học kỷ luật gì đó rồi
Dương Tiểu Cận cười lạnh:
Bây giờ các người có súng chưa mà đòi học bắn súng
Đám thổ phỉ ngây ngẩn cả người
Thì ra tích đủ đạn còn phải có súng mới được học
Kim Lam đắng chát sờ ba viên đạn trong túi quần mình
Đáy lòng tự nhủ sau 20 ngày phải học được kỹ năng bắn súng
Bấy giờ, bỗng nhiên Dương Tiểu Cận nói:
Cầm được súng thì học được rồi đấy
Thế nhưng không biết trong số các ngươi có ai là hạt giống làm tay súng bắn tỉa không
Kim Lam nghe vậy thì hai mắt sáng lên:
Súng bắn tỉa cũng được dạy à
Dương Tiểu Cận bình tĩnh nói:
Đừng cao hứng quá sớm, muốn làm tay súng bắn tỉa phải có thiên bẩm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong hai trăm người các ngươi cùng lắm chỉ có chừng hai, ba người là hạt giống, vì thế cũng đừng ôm hi vọng gì
Dương Tiểu Cận cố ý thổi hi vọng cho đám thổ phỉ, cơ mà sau đó lại bóp tắt
Thế nhưng ý niệm đã gieo trong đầu đâu phải nói diệt là diệt
Kim Lam nghe xong liền nghĩ, thì ra trong số họ chỉ có hai, ba người đủ khả năng trở thành súng bắn tỉa, cơ mà nói không chừng lại là hắn thì sao
Trước khi đụng phải thiết bản của thực tế, ai cũng nghĩ bản thân còn cơ hội rất lớn trở thành người may mắn đó
Đây là tay súng bắn tỉa đó, chỉ cần nghĩ tới là thấy kích động rồi
Mọi người đều muốn trở thành tay súng bắn tỉa
Vì trong mắt họ, súng ống đại biểu cho quyền lực, sức mạnh và sự an toàn
Mà súng ngắm lại đi đầu trong các loại súng
Dương Tiểu Cận nhìn đám thổ phỉ:
Bây giờ vui vẻ vẫn còn sớm
Học thuộc kỷ luật sớm một chút, bằng không ai cũng đừng mong sờ tới súng
Kim Lam nhỏ giọng nói:
Đại tẩu, hay là ngài cho chúng ta xem thử súng bắn tỉa được không
Trước giờ chúng ta chưa có cơ hội nhìn ở khoảng cách gần
Dương Tiểu Cận nhìn Kim Lam một cái rồi lấy súng bắn tỉa ra từ trong không khí
Đám Kim Lam hút một hơi khí lạnh, đây là một đôi siêu phàm giả a
Vốn họ còn tưởng Dương Tiểu Cận chỉ là tay súng bắn tỉa
Không ngờ Dương Tiểu Cận lại là siêu phàm giả, khó trách họ chẳng biết cô nàng cất súng ở đâu
Dương Tiểu Cận thu súng lại:
Bây giờ ta sẽ giảng cho các ngươi kỷ luật là gì
Một là nghe chỉ huy, kỷ luật nghiêm minh…
Nói nhiều lần, kết quả đám thổ phỉ đầu heo này vẫn không nhớ được
Dương Tiểu Cận kêu Kim Lam cầm cành cây viết lên mặt đất, không cần, chỉ cần học thuộc là được
Lúc đám người học, Dương Tiểu Cận đi tới bên cạnh Nhâm Tiểu Túc cách đó không xa:
Làm khó họ rồi
Nhâm Tiểu Túc cười vui vẻ hớn hở:
Không có kỷ luật không thành quân
Đây đâu phải chuyện qua đường, chẳng còn cách nào khác
Dương Tiểu Cận bình tĩnh nói:
Ngươi không sợ hành hạ khiến họ sợ mà chạy
Ta sợ gì chứ…
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
Từ xưa tới nay, nghiêm sư xuất cao đồ, côn bổng xuất hiếu tử, ma luyện xuất thiết quân
Ngươi cảm thấy hành họ quá họ sẽ sụp đổ, ta lại thấy khổ sở sẽ trói chặt họ lại một chỗ
Đối với quân đội, kỷ luật là gì
Kỷ luật là chuẩn tắc hành vi của quân đội, là biểu hiện bên ngoài của sức chiến đấu là tinh thần tín ngưỡng của quân đội, cũng là vinh dự và hình tượng của một quân
Đây không phải thứ vô dụng
Ngược lại, Nhâm Tiểu Túc cho rằng, kỷ luật không thành quân
Hắn không quên được bộ dáng bê bối vào lần đầu tiên gặp được tư quân cùng chiến binh có kỷ luật nghiêm minh của quân đội Khánh Chẩn
Kỳ thật, công tác tư tưởng chỉ là bước đầu tiên
Sau đó phải nói tới những thứ như vinh dự và lòng trung thành các kiểu
Đám thổ phỉ này có chữ biết chữ không, kỷ luật ghi rõ trên mặt đất họ xem cũng không hiểu
Kim Lam lo lắng nói:
Nghe này Diêm Lão Lục, ngươi không học được cũng phải học
Đừng khiến cả đội chúng ta mất mặt, lão tử còn chờ học bắn súng đó
Lúc trước Dương Tiểu Cận nói họ biết, chỉ cần một người còn chưa thuộc thì cả đám đừng hòng học bắn súng
Đây là lời nhắn nhủ của Nhâm Tiểu Túc
Nhâm Tiểu Túc hi vọng trong quá trình học họ có thể trợ giúp những người khác, học được cách đoàn kết
Đây cũng là lần đầu tiên Nhâm Tiểu Túc tiến hành huấn luyện
Hết thảy đều là tự mò mẫm
Đám thổ phỉ này dù chỉ học được một chút cũng rất tốt rồi
Nhâm Tiểu Túc quay đầu cười nói với Dương Tiểu Cận:
Ngươi cảm những cách này của ta thế nào
Khóe miệng Dương Tiểu Cận hơi vểnh lên:
Xem như cũng được
Ngược lại Dương Tiểu Cận cảm thấy, nơi này rất thú vị
Thậm chí có lúc, bỗng nhiên nàng thật mong chờ ngày mà nhà gạch mọc lên như rừng, ruộng đồng thành mẫu, con nít thành đàn, mọi người múa hát hoan ca
Có điều bây giờ là loạn thế, đến cùng có được hay chăng
Phía bên Dương thị ta có thể ưu tiên giữ lại khu quần cư này
Nhưng nếu Khánh thị thống nhất Hà Cốc thì nơi này phải làm sao
Dương Tiểu Cận bỗng hỏi, thổ phỉ sao có thể chống lại lực lượng của tập đoàn
Sở dĩ thổ phỉ vẫn tồn tại được tại Hà Cốc cũng vì bọn họ linh hoạt
Nói khó nghe tí là giỏi chạy trốn…
Thế nhưng một khi nơi này được xây thành khu quần cư cố định thì không chạy đi đâu được cả
Vừa chạy thì những nỗ lực trước giờ đều hóa hư ảo
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
Không sao, Khánh Chẩn và La Lam đều nợ ta một ít nhân tình
Bất kể là cứu La Lam hay giúp Khánh thị xông phá trận địa cũng đều là nhân tình cả
Cho nên mấy hôm trước, khi đoán được Khánh thị là trò quỷ hắn mới không sợ…
Vậy cũng được…
Dương Tiểu Cận gật đầu
Nàng không phản đối Nhâm Tiểu Túc làm bạn với Khánh Chẩn và La Lam
Dương Tiểu Cận cũng không yêu cầu Nhâm Tiểu Túc tìm cứ địa thử nghiệm hạt nhân của Khánh thị cho mình
Đây là chuyện của riêng nàng, là chuyện của Tên Côn Đồ, không liên quan gì tới Nhâm Tiểu Túc
Không cần áp lực việc này lên hắn.