[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hai ngày trước, trong lúc đào bùn là gạch mộc, mọi người còn bàn luận chuyện khi nào chạy trốn
Họ đều muốn quay lại làm thổ phỉ, còn tính làm phản nữa cơ đấy
Kết quả tới ngày thứ ba, vấn đề thảo luận của mọi người đã thay đổi:
- Ngươi có mấy viên đạn rồi
- Hắc hắc, 10 viên rồi
Kim Lam nói:
- Ta cảm thấy chỉ cần một tháng là lấy được súng
Rõ ràng họ đã có súng, thế mà tới nơi này lại phải làm việc mới có tư cách cầm súng
Nghe qua có vẻ hoang đường, thế nhưng mọi người đều thích thú
Có thể lấy được súng chẳng khác nào một loại vinh dự cả
Ban đầu không ít người lười biếng, họ chỉ làm cho có mà thôi… bộ dáng chẳng chút chăm chỉ gì cả
Lúc người khác làm việc, họ nằm bên cạnh sống tắm nắng làm ngủ, hoặc chỉ nhìn người khác làm
Thế nhưng đến ngày thứ ba thì không giống trước nữa
Những người không làm lúc trước ngược lại cảm thấy xấu hổ, lúc người khác nghỉ ngơi họ vẫn miệt mài làm việc, chỉ vì có thể lấy thêm đạn
Bằng không tới lúc những người khác đã có súng, bản thân lại hai bàn tay trắng thì lúng túng quá
Hơn nữa, theo như Dương Tiểu Cận nói, chỉ cần một người chưa hoàn thành thì không thể học tiếp
Việc này khiến Kim Lam không khỏi suy nghĩ
Hiện tại hắn và Trương Nhất Hằng mỗi người trông coi hơn 100 người thì thuộc hạ của ai có tiến độ nhanh chậm ra sao cả hai đều rõ
Kim Lam và Trương Nhất Hằng cộng lại, có ít người vẫn chưa theo kịp tiến độ
Vì thế Kim Lam dẫn đầu lên tiếng:
- Là thế này, mục tiêu của chúng ta là sớm ngày tích lũy đủ 100 viên đạn để nhận được súng
Tuy nhiên tiến độ vài người vẫn chậm, nếu họ cứ lười biếng như thế ta cũng chẳng nói làm gì
Thế nhưng các người cũng thấy bây giờ họ sốt ruột thế nào rồi đấy
Cho nên, với tư cách là đội trưởng, ta sẽ quyên góp cho họ 1 viên đạn
Dứt lời, Trương Nhất Hằng của đội 2 cũng phát biểu:
- Ta cũng quyên góp 1 viên đạn cho họ
Đám thổ phỉ 2 mặt nhìn nhau, đợi hơn nửa ngày mới có người do dự nói:
- Vậy ta cũng góp 1 viên, nhưng sau này có đủ phải trả lại ta đó
Chẳng được bao lâu, một đám người đã quyên góp được năm sáu viên, tuy vẫn còn thiếu nhưng đã kéo gần khoảng cách hơn
Kim Lam vui mừng gật đầu:
- Huynh đệ chúng ta là phải thế, tiếp tục làm việc đi
Nhâm Tiểu Túc đứng nhìn từ xa, bỗng hắn nói với Dương Tiểu Cận bên cạnh:
- Ta từng đọc được một quyển sách trong Thư viện
Quyển sách ấy được đặt trong một góc kín, tên là Đám Ô Hợp
- Trong sách có vài câu thế này, khi người vừa tiến vào một tập thể, chỉ số thông minh sẽ sụt giảm nghiêm trọng
Vì đạt được sự chấp nhận của tập thể, cá nhân sẽ nguyện ý vứt bỏ cái tôi của mình, dùng chỉ số thông minh đổi lấy tín nhiệm và trung thành…
Nhâm Tiểu Túc nói tiếp:
- Có lẽ đây cũng là nguyên nhân quần thể dễ tẩy não một cá nhân
Dương Tiểu Cận bình tĩnh nói:
- Ý của ngươi là, hiện tại họ đang ở trong tình huống ấy
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:
- Ta càng muốn tin đây là do sức mạnh đến từ hi vọng hơn
Khi quần thể có mục tiêu chúng, những thổ phỉ này gặp hoạn nạn sẽ nhanh tìm kiếm biện pháp để đạt được mục tiêu đó
Thời điểm này chính là lúc mà thứ được gọi là tình nghĩa nảy sinh
Kim Lam đang tập trung làm việc, quay đầu hắn chợt phát hiện có hai người đứng bên cạnh, tập trung nhìn kỹ mới phát hiện đó là Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận
Chỉ thấy Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận cởi giày, cuốn tay áo lên
Kim Lam và Trường Nhất Hằng vội nói:
- Nhị vị không cần làm việc, nhị vị nghỉ ngơi đi
Để chúng ta làm là được
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
- Không sao, ta cũng chẳng phải người được nuông chiều từ bé
Gạch mộc hai ta đóng được sẽ chia cho đội trưởng hai ngươi
Sau đó các ngươi có thể tự phân cho tổ viên trong đội
Đám thổ phỉ run sợ nửa ngày, căn bản họ không ngờ Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận lại làm việc cùng mình
Chẳng phải đại nhân vật nên nghỉ ngơi sau màn à
Trước khi lúc còn ở nhà xưởng, đốc công khi đó chẳng làm gì động tới ngón tay
Lúc xuống hầm mỏ, hắn ta chỉ ngồi ở ngoài nghỉ ngơi giám sát
Hơn nữa, hai vị trước mặt so ra còn lợi hại hơn cả đốc công
Hai vị này là siêu phàm giả a
Nhất là Dương Tiểu Cận, nàng còn là nữ nhân lại theo họ làm việc
Đại tẩu cũng quá đặc biệt rồi
Sắc mặt Nhâm Tiểu Túc trầm xuống:
- Thất thần cái gì, muốn lười biếng
Kim Lam vui vẻ nói:
- Không có không có, các huynh đệ, làm việc tiếp thôi
Đám thổ phỉ yên lặng làm tiếp, nguyên tắc sống là nguyên tắc sống, mục tiêu là mục tiêu
Thế nhưng một khắc Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận nhảy xuống sông làm việc với họ, dường như có thứ gì đó đã dần thay đổi
Lại nhiều thêm một chút tình người
Vào lúc này, bên ngoài có một trận bụi mù, Nhâm Tiểu Túc quá quen thuộc với tình cảnh này rồi
Lại có thổ phỉ mới tới
Dựa theo dự đoán của Dương Tiểu Cận, tất cả quan ải, núi Đường Uông, núi Đạt Bản, thổ phỉ có hơn 3000 người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hiện tại họ chỉ mới thu thập được hơn 200 tên, vẫn còn ít lắm
Tuy họ biết càng đi về phía bắc, thổ phỉ càng nhiều, phía nam của họ có ít thổ phủ hơn
Nhưng hôm qua không có thổ phỉ tới khiến Nhâm Tiểu Túc hơi thất vọng
Đám thổ phỉ mới tới này có chừng 30 tên
Từ xa chúng thấy được một đám người đang làm việc thì trong lòng vui mừng khôn xiết
Khu quần cư này có nhiều lưu dân như thế thì phát tài to rồi
Nhìn từ đằng xa, tay chân Kim Lam, Trưởng Nhất Hằng, Nhâm Tiểu Túc dính đầy nước bùn, súng cũng chẳng có, không phải lưu dân thì là gì
Ở nơi hoang dã này, lưu dân là nghe lời nhất, chẳng khác này một bầy gia súc cả
Chỉ là, khi họ tới gần hơn, đầu lĩnh đám thổ phỉ bỗng nhiên cảm thấy có gì đó là lạ
Gã chỉ thấy đám Nhâm Tiểu Túc đứng thẳng người bình tĩnh nhìn mình mà chẳng có gì hoảng sợ cả
Bỗng nhiên đầu lĩnh thổ phỉ thầm nói:
- Sao ta cảm thấy mấy tên này chẳng sợ chúng ta gì cả
Lúc này, Kim Lam giận dữ nói:
- Lại có người gia nhập, hiện tại một viên đạn họ cũng chẳng có a
Trong lòng Kim Lam, hắn đã biết số mệnh của đám thổ phỉ này, vì thế không khỏi đau lòng cho bản thân hắn
Đám thổ phỉ dừng xe bên cạnh sông
Gã lấy thương chĩa vào Nhâm Tiểu Túc:
- Lên bờ hết cho ta
Ha ha, còn có tâm tư làm gạch mộc, ai cho phép các ngươi làm gạch mộc hả
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Kim Lam và Trương Nhất Hằng liếc nhau, đồng loạt bắt đầu mặc niệm cho đám thổ phỉ mới này
Qua nửa giờ, mặt mũi đầu lĩnh thổ phỉ bầm dập sắc tay áo lội vào sông ngòi
Hắn hỏi Kim Lam:
- Mỗi ngày phải đóng bao nhiêu gạch mộc
Kim Lam tức giận nói:
- Các người làm chậm trễ chuyện lớn của chúng ta rồi biết không
Ta nói cho mà biết, hôm nay không làm đủ 30 khối gạch mộc thì đừng mong ngủ
Bấy giờ, đầu lĩnh thổ phỉ nhìn thoáng qua Trương Nhất Hằng đứng cách đó không xa:
- Đợi chút, ta nhận ra ngươi
Không phải ngươi là đầu lĩnh thổ phỉ ở sườn núi phía tây Bản Đạt à
Sao ngươi lại ở đây
Trương Nhất Hằng cũng tức giận nói:
- Lo đào bùn của ngươi đi, bớt nói nhảm
Bấy giờ, đầu lĩnh thổ phỉ cảm thấy khuất nghẹn:
- Không phải các người đều là thổ phỉ à
Sao lại giả trang thành lưu dân
Ta mà biết ở đây có nhiều thổ phỉ như vậy đã chẳng tới rồi!