Theo thời gian đám thổ phỉ ở đây, khu quần cư vốn tiêu điều nay trở nên sống động hơn
Một lần, có thổ phỉ tới nhà lưu dân trộm lương thực phơi khô
Lưu dân phát hiện sẽ không nói gì, nhưng để Nhâm Tiểu Túc biết sẽ hung hăng đánh đối phương một trận, đồng thời còn tịch thu sạch số đạn mà thổ phỉ nọ tích lũy được
Lưu dân còn khuyên Nhâm Tiểu Túc đừng ra tay mạnh như thế, khiến thổ phỉ vừa bị đánh còn xấu hổ nữa
Từ đó về sau, chuyện này cũng không phát sinh nữa
Ngược lại, trong đám lưu dân vẫn có những người khó ưa
Mỗi ngày đi tới đầu đường xó chợ ăn chờ đồ của nhà người khác
Kết quả đám Kim Lam nhìn không vừa mắt đã lôi mấy tên đó ra đánh, sau đó lại xách đối phương tới khu thổ phỉ tiến hành cải tạo
Đám đầu đường xó chợ kia khi dễ lưu dân thì được nhưng khi dễ thổ phỉ lại không dám
Nhà gạch dần mọc lên, thổ phỉ khỏe mạnh, làm việc cũng rất nhanh
Nhâm Tiểu Túc nhìn Hứa Kim Nguyên chỉ huy mọi người xây nhà
Bên cạnh có nữ lưu dân ẩn ẩn đưa tình nhìn Hứa Kim Nguyên
Hắn quay đầu nói với Dương Tiểu Cận;
- Hắn là người ngươi từng nói có vấn đề lúc trước
- Ừ…
Dương Tiểu Cận gật đầu:
- Bất quá bây giờ xem ra cũng không có tà tâm gì
Lúc trước Dương Tiểu Cận còn sợ đối phương gây chuyện nên âm thầm quan sát
Lúc ấy nàng còn bực mình vì Nhâm Tiểu Túc không lo, kết quả bây giờ mới thấy bản thân là lo thừa rồi
Hiện tại Hứa Kim Nguyên mỗi ngày chỉ mong đổi được đạn mà thôi
Lần này họ một hơi xây xong 12 căn nhà
Trên đất chết hoang vu, rốt cuộc cũng có nhà gạch lần nữa mọc lên
Nhâm Tiểu Túc quan sát hết thảy, trong lòng có chút phức tạp, những cản nhà gạch đó như tượng trưng cho sự nối tiếp của nền văn minh nhân loại
Mỗi gian nhà rộng chừng 28 mét vuông, tốn 1900 khối gạch, có thể ở được 10 người
So với số lượng người thì phòng ở còn ít
Thế nhưng lò gạch thứ hai đã bắt đầu được đốt, hai ngày nữa là có thể lấy ra xây nhà rồi
Hôm qua Kim Lam và Trương Nhất Hằng khoác lác với đám lưu dân, nói sẽ xây phòng ở cho tất cả mọi người
Khi đó Nhâm Tiểu Túc cười nói:
- Đến khi các người tích đủ đạn vẫn muốn xây phòng ở à
Kim Lam vô tư nói:
- Cũng đâu thể để các đồng hương tiếp tục ở trong hầm trí ẩn, còn có mấy đứa nhỏ nữa
Hầm trú ẩm rất tù túng, có hại cho sức khỏe tụi nó
Trương Nhất Hằng nói tiếp:
- Chúng ta có thể xây thêm học đường, nhà xưởng…
Nhâm Tiểu Túc vui vẻ nói:
- Nhà xưởng thế quái nào được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chúng ta đâu có kỹ thuật làm nhà xưởng
- Vạn nhất sau này có thì sao…
Trương Nhất Hằng nói thầm
Bấy giờ, Nhâm Tiểu Túc đi tới một căn nhà vừa được xây xong
Hắn hỏi Kim Lam:
- Đếm xem mọi người có bao nhiêu viên đạn rồi
Từ lúc bắt đầu làm việc tới giờ đã 20 ngày
Rất nhiều người đã tích lũy đủ đạn
Kim Lam vò đầu nửa ngày nói:
- Vì lần trước có khá nhiều huynh đệ gia nhập
Chúng ta cũng đều đặn quyên góp cho họ không ít đạn nên mỗi người đại khái còn thiếu hai ba viên
Ngày mai đống gạch mộc thêm 1 ngày nữa hẳn là đủ
May mà gần đây không có thêm thổ phỉ mới
Nhân số không trung bình cỡ bốn trăm người
Đương nhiên cũng có người chạy trốn, thế nhưng rất ít
Nhâm Tiểu Túc và Dương Tiểu Cận từng nói, có thể sẽ có thổ phỉ từ phương bắc xuôi nam
Bằng không nơi này của họ đã qua 10 ngày sao không có thổ phỉ nào tới
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cho nên e rằng sắp tới, họ phải đối mặt với thế lực tới từ phía bắc, xem thử ai thắng ai
Bấy giờ Dương Tiểu Cận mới nhớ lại, họ tới đây là để tiêu diệt thổ phỉ kia mà…
Bất quá bây giờ không phải thời điểm nghĩ tới chuyện này
Nhâm Tiểu Túc cười nói:
- Hôm nay ngươi không đòi đạn
Lúc trước ta đã nói, mỗi người xây nhà sẽ nhận được 15 viên đạn, nói được thì làm được
Nói xong, đám Kim Lam bỗng nhiên kích động
Họ khổ cực hơn 20 ngày, kết quả bây giờ hoa nở rồi
Nếu từ đầu Nhâm Tiểu Túc đưa súng cho họ, họ chắc chắn không kích động
Vì súng ống đó vốn dĩ là của họ
Hơn nữa còn là thế lực khác cho không nữa
Nhưng bây giờ thì khác, việc tích lũy 100 viên đạn sẽ đổi được súng chẳng khác nào một dạng vinh dự
Thứ khiến họ kích động không phải súng mà là tư cách được cầm súng trong khu quần cư
Phảng phất như tư cách này có giá trị ngàn vàng
Trước kia họ đoạt tiền của thương đội cũng chẳng vui như bây giờ
Lúc ấy họ không được kiêu ngạo như hôm nay, vì đây là vinh dự do họ dùng công sức của bản thân đổi lấy
Nhâm Tiểu Túc kêu Kim Lâm tập hợp mọi người:
- Sau khi lấy được súng, các ngươi sẽ làm gì
Kim Lam hưng phấn nói:
- Đi ăn cướp
Chúng ta có mấy trăm người, tuyệt đối có thể quét ngang phía nam
Kim Lam cũng không dám nói khoác quá
Chung quy ở phía bắc có Hỏa Thổ Phỉ cực kỳ hung hãn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhâm Tiểu Túc im lặng một lát, hắn chỉ vào đám lưu dân vây xem bên cạnh họ:
- Cướp bóc
Cướp đoạt của họ ư
Đám lưu dân vây xem sửng sốt một chút
Thấy vậy Kim Lam nhanh chóng giải thích:
- Không cướp của các người
Chúng ta cướp của các người làm gì
- Nhưng còn rất nhiều người như họ…
Nhâm Tiểu Túc nói tiếp:
- Người ta cũng có con nít, có người già
Bấy giờ, Hứa Kim Nguyên nghi ngờ nói:
- Vậy chúng ta lấy súng làm gì
- Bảo vệ họ
Nhâm Tiểu Túc cười nói
Hắn chỉ nữ lưu dân có cảm tình với Hứa Kim Nguyên:
- Bảo vệ Tiểu Thúy, bảo vệ thôn dân cũng là bảo vệ người nhà
Hứa Kim Nguyên không nói gì
Tiểu Thúy đứng bên ngoài ngượng ngùng nhìn hắn bằng ánh mắt chứa đầy nước…
Nhâm Tiểu Túc cầm cây súng đưa cho Hứa Kim Nguyên:
- Nhận súng đi
Chúng ta là người một nhà, là chiến hữu, là huynh đệ
Hứa Kim Nguyên nhăn nhó cầm súng
Kim Lam và Trương Nhất Hằng nhận súng vui vẻ vô cùng
Họ ôm cây súng lạnh băng đen ngòm chẳng khác nào ôm bảo bối:
- Các người yên tâm, có lão Kim ta ở đây, không thổ phỉ nào có thể đụng tới các người
Dương Tiểu Cận đứng bên cạnh yên lặng quan sát hết thảy
Nhìn thiếu niên như đứng trên sân khấu kia, nàng từng nói muốn có được sự tin tưởng của đám thổ phỉ rất khó, khiến họ đoàn kết như huynh đệ đã không tồi rồi
Thế nhưng ngoài dự định, hiện tại chỉ hơn 20 ngày
Một tập thể đã dần thành hình, vì tín ngưỡng “bảo vệ” mà lặng lẽ sinh ra
Không có cái gì hùng vĩ cả, tín ngưỡng Nhâm Tiểu Túc truyền cho đám thổ phỉ là sự bảo vệ
Bảo vệ tài sản của mình, bảo vệ người nhà, bạn bè, bảo vệ tất cả mọi thứ của họ
Không cần bảo vệ hòa bình thế giới gì đó
Chuyện này không có quan hệ gì tới họ cả
Đương nhiên, dù là sức mạnh quần thể hay tín nhiệm thì hiện tại chỉ mới là hạt giống mà thôi
Thế nhưng nếu không có Nhâm Tiểu Túc, sợi dây kết nối của bọn họ sẽ mất
E rằng rất nhanh họ sẽ tản ra và tìm con đường riêng cho mình
Hiện tại mà gặp phải kẻ thù mạnh thì rất nhanh sẽ đánh tan họ hoàn toàn
Nhưng Dương Tiểu Cận cảm thấy Nhâm Tiểu Túc có thể chôn hạt giống này trong lòng đám thổ phỉ đã là rất giỏi rồi.