Đệ Nhất Danh Sách

Chương 37: Bên Ngoài




- Trương tiên sinh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhâm Tiểu Túc khách khí nói với Trương Cảnh Lâm:
- Hi vọng trong khoảng thời gian rời đi, ngươi có thể để Lục Nguyên và Tiểu Ngọc Tỷ ở lại học đường
Trương Cảnh Lâm nhìn Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ nói:
- Đã xác định phải đi rồi
Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ một lúc:
- E rằng không còn cách nào cự tuyệt
Ngươi cũng thấy kết cục của Trương Bảo Căn đó, hiện giờ quyền sinh sát nằm trong tay đám người bên trong hàng rào
Nếu ta chủ động đi sẽ tránh khỏi nguy hiểm, còn có thể xoay chuyển
Thế nhưng ta cự tuyệt, chỉ sợ họ sẽ dùng thủ đoạn hèn hạ tới ép ta
- Không có lựa chọn nào khác ư
Trương Cảnh Lâm nói
- E rằng không có
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:
- Bất quá Trương tiên sinh yên tâm
Khả năng cao dù họ có chết sạch thì chưa chắc ta có mệnh hệ gì
Trên thực tế, mới đầu Nhâm Tiểu Túc cũng không muốn làm việc xấu
Hiện giờ với tố chất thân thể hắn cùng kinh nghiệm sinh tồn nơi hoang dã
Nhâm Tiểu Túc không sợ mình có đi mà không có về
Hơn nữa đối phương trả công không khiến Nhâm Tiểu Túc hài lòng
Nếu cả nhà hắn đều được vào hàng rào thì còn được, ngược lại thì không có ý nghĩa gì
Hắn rất muốn tiến vào hàng rào, có điều Nhâm Tiểu Túc không vứt bỏ Nhan Lục Nguyên và Tiểu Ngọc Tỷ một mình rời đi
Nhâm Tiểu Túc không nói với Nhan Lục Nguyên
Vì năng lực vốn có mà hắn biết có vài đêm thằng bé trằn trọc không ngủ, muốn được khám phá thế giới bên ngoài
Thị trấn quá nhỏ, nhỏ tới mức đứng ở chỗ cao nhất cũng chỉ thấy qua đầu một tí
Nhỏ tới mức ở phía đông hàng rào cũng nghe được âm thanh của đám lưu manh ở phía tây hàng rào
Nhâm Tiểu Túc cũng muốn đi ra ngoài một chuyến
Có điều hiện tại thứ duy nhất hắn không yên lòng chính là an toàn của Tiểu Ngọc Tỷ và Nhan Lục Nguyên
Nếu Trương Cảm Lâm không đồng ý, nói cách nào Nhâm Tiểu Túc cũng không đi cùng dàn nhạc
- Xem ra ngươi cũng hiểu vấn đều
Buổi tối ngươi kêu hai người họ qua đây đi
Ta sẽ thu dọn một phòng cho họ
Trương Cảnh Lâm đáp ứng
Ở nơi hoang dã, Trương Cảnh Lâm cảm thấy người của cả thị trấn cũng không bằng Nhâm Tiểu Túc có kinh nghiệm
Cho nên hắn sẽ không nói thêm gì
Nhâm Tiểu Túc thấy Trương Canh Lâm trả lời thì tâm tình cũng thả lỏng:
- Tiên sinh, chỗ của ta có 5000 đồng để dành, đây là phí sinh hoạt cho Tiểu Ngọc tỷ và Nhan Lục Nguyên
- Ngươi giữ lại đi
Trương Canh Lâm lắc đầu:
- Ta là tiên sinh ở nơi này, ta chỉ lấy học phí
- Tiên sinh, người đừng từ chối, cầm mua một ít thuốc hút cũng được
Nhâm Tiểu Túc nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trương Cảnh Lâm do dự một chút:
- Khục khục, vậy ta lấy 1000 xem như phí thuê nhà
Nhâm Tiểu Túc không ép nữa, lập tức đưa cho Trương Cảnh Lâm 1000 đồng
Bình thường hắn keo thật đấy, hắn có thể không ngừng làu bàu vì việc tiêu tiền, có điều nếu là dùng tiền cho Nhan Lục Nguyên thì trước giờ Nhâm Tiểu Túc chưa bao giờ do dự
Còn hơn 4000 đồng, Nhâm Tiểu Túc dự định sẽ giao cho Tiểu Ngọc Tỷ
Tiền này không thể để Nhan Lục Nguyên giữ, vạn nhất Tiểu Ngọc Tỷ nổi lên tâm tư gì thì chỉ cần cầm tiền chạy đi thôi, sẽ không nổi lên ác ý với Lục Nguyên
Thế nhưng tiền mà ở trên người Lục Nguyên, sự an toàn của thằng bé sẽ chịu uy hiếp
Thời điểm này Nhâm Tiểu Túc vẫn giữ một tia phòng bị với Tiểu Ngọc Tỷ
Nếu sai hắn thật lòng xin lỗi nàng, thế nhưng ngược lại thì đây là cách làm để lại ít tiếc nuối và đau khổ nhất
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nói thật, Nhâm Tiểu Túc vẫn cảm thấy thời gian ở chung của họ và Tiểu Ngọc Tỷ quá ngắn
Không phải hắn hoài nghi nàng có mục đích gì, chỉ là khó khăn lắm hắn và Lục Nguyên mới sống được tới hiện tại, mỗi bước đi đều như tắm máu mà ra
Cuộc sống như vậy sao có thể đơn giản tin tưởng người chỉ vừa quen không lâu được
Nhâm Tiểu Túc dẫn theo Nhan Lục Nguyên về phòng khám thu dọn đồ đạc
Hắn không ngờ vừa đạt được nhà mới lại lần nữa phải rời đi
Vương Phú Quý đứng bên cạnh nói:
- Ngươi yên tâm, ta sẽ trông chừng nhà cho ngươi, không để người khác vào ở
- Vậy, cám ơn trước nhé
Nhâm Tiểu Túc nói
- Kỳ thật ngươi không cần đưa hai người họ tới học đường, ngươi có gì phải sợ ta
Vương Phú Quý cười nói
- Ta không đề phòng ngươi
Nhâm Tiểu Túc cự tuyệt lời đề nghị của Vương Phú Quý
Trong mắt hắn, chỉ có học đường mới là nơi an toàn nhất
Vương Phú Quý cũng không tức giận, hắn biết Nhâm Tiểu Túc là dạng người gi
Cho nên chuyện này cũng trong dự liệu
Toàn bộ quá trình Tiểu Ngọc Tỷ và Nhan Lục Nguyên không nói gì
Chỉ buồn bực thu dọn đồ đạc, thẳng tới khi dọn xong, Nhan Lục Nguyên mới thấp giọng nói:
- Có thể không đi được không
- Ta sẽ quay về, con đường kia cũng không nguy hiểm
Nếu gặp nguy hiểm ta sẽ vứt bỏ bọn họ chạy thoát thân
Nhâm Tiểu Túc nói
Hắn không trả lời vấn đề của Nhan Lục Nguyên mà trực tiếp đem tiền đã được bọc kín đưa cho Tiểu Ngọc Tỷ:
- Dù sao ta tới nơi hoang dã cũng không cần dùng số tiền này, ngươi giữ lấy đi
- Ừ
Tiểu Ngọc Tỷ đáp:
- Ngươi mang theo vài phần lương khô
Dựa vào vận khí mà tìm đồ ăn nơi hoang dã rất khó
- Không cần
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:
- Nếu không cần dễ ăn thì khoảng mấy chục ki lô mét phía trước vẫn khá dễ tìm đồ ăn
Bất quá có lời nhắc nhở này của Tiểu Ngọc Tỷ gợi cho Nhâm Tiểu Túc biết, nếu hắn có thể thu hồi chai thuốc vào trong cung điện thì không biết những vật khác có được không
Cung điện thật kỳ lạ, có thể chứa vật chất có thực thể trong đó
Nếu vậy, Nhâm Tiểu Túc muốn trộm lấy nước trong giếng nước của thị trấn đem theo
Dù sao uống nước ở bên ngoài thật sự không yên tâm
Cái gọi là xa nhà hẳn chính là thế này
Nghĩ tới đây, Nhâm Tiểu Túc vụng trộm lấy một khối bánh ngô thu vào cung điện
Kết quá một khắc sau, chuyện thần kỳ xảy ra: Bánh ngô không hề động…
Cung điện phát ra thông báo:
“Không đủ quyền hạn thu nạp vật phẩm.”

Nhâm Tiểu Túc sững sờ một chút
Thì ra có thể bỏ đồ từ bên ngoài vào trong cung điện, chỉ là hiện tại hắn vẫn chưa làm được mà thôi
Nhâm Tiểu Túc thầm nghĩ trong đầu:
- Dựa vào cái gì để tăng quyền hạn
“Không có quyền trả lời.”

Cung điện lần nữa im lặng, không hề cho Nhâm Tiểu Túc đáp án chính xác
Bỗng nhiên Nhâm Tiểu Túc nhận ra, hình như cung điện không hề có ý thứ, nó chỉ dựa vào một loại logic nào đó để thông báo nhiệm vụ cho Nhâm Tiểu Túc
Nó như muốn…
chỉ dẫn hướng đi cho Nhâm Tiểu Túc
..
Nhâm Tiểu Túc cầm hành lý thu xếp cho Tiểu Học Tỷ và Nhan Lục Nguyên rời khỏi phòng khám tới học đường không chút do dự
Tiểu Ngọc Tỷ và Nhan Lục Nguyên đứng ở cửa học đường nhìn bóng lưng rời đi trong đêm của Nhâm Tiểu Túc
Nhan Lục Nguyên đột nhiên hỏi:
- Tiểu Ngọc Tỷ, kỳ thật ngươi biết vì sao hắn đưa hết tiền cho ngươi đúng không
- Ừ
Tiểu Ngọc Tỷ bình tĩnh đáp
- Vậy ngươi có trách hắn không
Nhan Lục Nguyên nhìn về phía Tiểu Ngọc Tỷ
- Không
Tiểu Ngọc Tỷ cười rộ lên
Nhâm Tiểu Túc đi thật xa mới quay đầu nhìn về hướng học đường
Lúc này bầu trời đầy sao sáng bao la
Hắn kiên định đi tới phòng khám, nghênh đón khách nhân sắp tới
Nhiều người mất cả đời, khi nhìn lại cuộc sống của mình mới hiểu rõ
Chỉ cần một lựa chọn nào đó cũng khiến tương lai của họ biến đổi nghiêng trời lệch đất
Đứng ở ngã ba lựa chọn một con đường rồi cắm đầu chạy về phía tương lai vô định
Chẳng qua khi ấy, họ vẫn tưởng đó chỉ là một bình thường trong đời mà thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.