Đệ Nhất Danh Sách

Chương 39: Dương Tiểu Cận




Tạm thời đổi ngũ không thể xuất phát vì phải đợi thay đổi sĩ quan
Dù sĩ quan chỉ là chức nhỏ nhưng nói đổi là đổi chứng tỏ lực ảnh hưởng của Lạc Hinh Vũ trong hàng rào không nhỏ
Vừa rồi Lạc Hinh Vũ âm thầm nhìn cô gái đội nón kia đều rơi hết vào tầm nhìn của Nhâm Tiểu Túc
Rốt cuộc cô gái đội nón kia là người phương nào
Nhâm Tiểu Túc bỗng nhiên nói:
- Mọi người đều là đồng đội, ta còn chưa biết tên mọi người nha
Một người trong dàn nhạc cười lạnh nói:
- Chúng ta không phải đồng đội của lưu dân, ngươi chỉ là người dẫn đường thôi, đừng có tỏ vẻ quen biết như vậy
Nhâm Tiểu Túc tỉ mỉ đánh giá người này, nội tâm bắt đầu nghĩ tới trên đường có nơi nào phù hợp tiễn hắn lên đường không…
Lưu dân trong thị trấn và người bên trong hàng rào là hai phía đối lập
Đối với những người có nước da trắng nõn ăn nói văn nhỏ kia, lưu dân rõ ràng là một bọn dơ bẩn man rợ, có điều chuyện này càng thể hiện rõ sự khác biệt giữa hai bên
Đó chính là thái độ đối với cuộc sống
Nhâm Tiểu Túc làm thế nào mà sống tới hiện tại
Những người này sống sung sướng an nhàn trong hàng rào thế nào
Hoàn cảnh sinh hoạt sẽ tạo ra một người…
Lúc này một sĩ quan đi ra từ trong hàng rào
Người này đi thẳng tới phòng khám bệnh
Thời điểm tới trước mặt mọi người hắn mở miệng nói:
- Trung úy của sở dịch vụ, Hứa Hiển Sơ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thẳng tới lúc này, mọi người mới bắt đầu tự giới thiệu bản thân
Bất quá Nhâm Tiểu Túc không nhớ kỹ người khác, hắn chỉ nhìn chằm chằm vào thành viên dàn nhạc đã trào phúng mình khi nãy
Nghe được tên này tự giới thiệu:
- Ta là người đại diện của tiểu thư Lạc Hinh Vũ, tên là Lưu Bộ
Nhâm Tiểu Túc ghi nhớ cái tên này
Đột nhiên, cô gái đội nón nói:
- Dương Tiểu Cận, Cận trong hoa dâm bụt
Nhâm Tiểu Túc sừng sỡ một chút
Nguyên lai cô gái này gọi là Dương Tiểu Cận
Không biết vì Nhâm Tiểu Túc cảm thấy cái tên này nghe rất êm tai
Không thể không nói, thứ duy nhất giống nhau giữa lưu dân vào người trong hàng rào là ai cũng phải có tên
Người trong hàng rào lần lượt tên là: Hứa Hiển Sở, Lưu Bộ, Lạc Hinh Vũ, Vương Tòng Dương, Dương Tiểu Cận..
Ngươi nghe tên họ mà xem Hứa Hiển Sở, Lưu Bộ, Lạc Hinh Vũ, Vương Tòng Dương, Dương Tiểu Cận..
Nhìn tên của người trong thị trấn xem: Vương Phú Quý, Vương Đại Long, Lý Phát Tài, Lý Hữu Tiễn..
Tên người trong trấn nghe qua loa biết bao nhiêu
Bất quá hiện tại Nhâm Tiểu Túc hiểu rõ chức phận của đám người này rồi
Lưu Bộ là người đại diện của Lạc Hinh Vũ, cũng là người quản lý của cả dàn nhạc
Mọi thứ trong dàn nhạc đều thuộc quyền kiểm soát của hắn
Lần này năm chiếc xe việt dã cùng một chiếc bán tải có cốp xe chứa đầy nhu yếu phẩm được lấy ra sử dụng
Mà Hứa Hiển Sở phụ trách quản lý công tác an toàn cho đoàn xe
Nguyên bản Nhâm Tiểu Túc cho rằng Dương Tiểu Cận sẽ phụ trách gì đó
Thế nhưng từ đâu tới cuối Dương Tiểu Cận như người ngoài cuộc, chẳng làm gì cả
Dựa theo giới thiệu của Lạc Hinh Vũ với Hứa Hiểm Sở, Dương Tiểu Cận là bạn của nàng
Kỳ thật vừa lúc tới hàng rào số 12 tham quan
Lúc này Nhâm Tiểu Túc thầm nghĩ, có quỷ mới tin ngươi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giới thiệu xong, mọi người lần lựa leo lên xe
Hành trình lần này có tổng cộng 19 người, cộng thêm Nhâm Tiểu Túc là 20 người
Vì thế năm chiếc việt dã là đủ chỗ
Kết quả lúc Nhâm Tiểu Túc lên xe, bỗng nhiên Lưu Bộ nói:
- Ngươi bẩn như vậy cũng muốn ngồi lên xe, tới xe bán tải ngồi đi
Nhâm Tiểu Túc cũng không phản bác
Chung quy hắn cũng không nên phân cao thấp với người chết
Nhâm Tiểu Túc lên xe xong, tiếng động cơ xe rền vang bên tai, thị trấn lùi dần về phía sau
Thời khắc Nhâm Tiểu Túc rời đi, nội tâm còn có chút luyến tiếc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tuy nơi này khá bẩn lại tồi tàn, nhưng cũng là nhà của hắn mấy năm rồi
Ngay lúc Nhâm Tiểu Túc đang cảm khái, hắn chợt nghe tiếng hoan hô vang lên:
- Rốt cuộc Nhâm Tiểu Túc cũng đi rầu
- Về sau chúng ta được giải phóng rồi
- Ha ha, thời gian đau khổ đã kết thúc
Nhâm Tiểu Túc im lặng quay đầu lại
Chính là Lý Hữu Tiễn và Vương Đại Long dẫn theo một đám học sinh vỗ tay chúc mừng.
Những người khác cũng không biết cảm giác của mình là gì
Hiện tại Nhâm Tiểu Túc là bác sĩ duy nhất của thị trấn, bây giờ hắn đi rồi
Có điều với đám học sinh lại khác
Chúng biết sắp tới mình dễ thở hơn rồi
Giờ khắc này, chúng quên mất sự đáng sợ của Nhâm Tiểu Túc…
Bỗng nhiên có một hán tử lao tới trong đám người vây xem, đó là Lý Phát Tài, cha của Lý Hữu Tiến
Lý Phát Tài kéo con gái về nhà:
- Ngươi không muốn sống nữa hả
Lý Hữu Tiến buồn bực:
- Cha sợ cái gì, Nhâm Tiểu Túc đi rồi mà
Lý Phát Tài đau đớn nói:
- Thế nhưng hắn vẫn có thể quay về
- Vạn nhất hắn không về được thì sao
Lý Hữu Tiễn cãi:
- Không phải hoang dã nguy hiểm lắm à
- Ngươi thì biết cái gì
Lý Phát Tài nắm tay Lý Hữu Tiến cô nương càng thêm chặt:
- Đám người kia có thể không thể không về những hắn có thể
Về sau không có phép ngươi trù người khác chế, nghe rõ không
Lý Hữu Tiễn bảo Nhâm Tiểu Túc có thể không về chẳng khác nào trù hắn chết
Kỳ thật mọi người trong thị trấn đã chết lặng với chuyện sống chết rồi
Cảm giác cái chết là chuyện rất bình thường
Nhưng giao vào lòng một đứa trẻ suy nghĩ này, tương lai suy nghĩ bám rễ thì không biết nó sẽ trưởng thành thành người thế nào
Đám người Lạc Hinh Vũ nghe thấy tiếng hoan hô thì mở cửa sổ xe quay đầu nhìn lại
Tuy không biết đám người này có thù oán gì với Nhâm Tiểu Túc
Tóm lại họ biết rõ đám người đang chúc mừng vì Nhâm Tiểu Túc rời đi…
Lưu Bộ ngồi kế bên tài xế nói thầm:
- Nhân duyên tên này thế nào mà khi hắn rời đi người ta lại chúc mừng như thế…
Lạc Hinh Vũ ngồi phía sau cười nói:
- Sau khi quay về nghe ngóng thêm về tên này đi
Ta muốn muốn hắn đã làm gì trong thị trấn
- Hinh Vũ, ngươi tìm hiểu hắn là gì
Lưu Bộ khinh thường nói:
- Chỉ là một tên lưu manh trong thị trấn thôi
Nếu không phải chúng ta cần người dẫn đường thì hắn là sao liên quan gì tới chungs ta
Đây là kiếp trước hắn tu luyện được pháp khí, kết quả còn không biết quý trọng
Trên xe chỉ có Dương Tiểu Cận thủy chung không nói một lời, dường như đang tự hỏi gì đó

Ở cửa học đường, Tiểu Ngọc Tỷ vịn vào hàng rào nhìn về cuối nơi cuối con đường trong thị trấn
Nàng chỉ thấy Nhâm Tiểu Túc và chiếc xe kia chậm rãi biến thành một chấm đen nhỏ
Sau đó nàng quay đầu đi tới hậu viện học đường cầm một cái khăn dính nước rồi vào phòng lau trán cho Nhan Lục Nguyên đang hôn mê bất tỉnh
Trương tiên sinh và lão Vương ở tiệm tạp hóa đã giúp họ mua thuốc hạ sốt
Tiểu Ngọc Tỷ thì ở bên chiếu cố Nhan Lục Nguyên
Lúc này Nhan Lục Nguyên nhíu mày, tựa hồ đang mơ thấy gì đó không tốt
Tiểu Ngọc Tỷ ôn nhu vuốt trán Nhan Lục Nguyên, nhẹ giọng nói:
- Yên tâm đi Lục Nguyên, nhất định hắn sẽ trở về.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.