Đường tới Cảnh Sơn không dễ đi, phần lớn đều là đường đất
Có đôi khi Nhâm Tiểu Túc ngồi trong thùng xe thấy thỉnh thoảng bên dưới sẽ có xi măng nữa
Không biết vì sao những con đường này bị vỡ vụn, sớm bị tàn phá hư gần hết
Trước kia Nhâm Tiểu Túc từng nghe Trương tiên sinh nhắc qua
Đây đều là đường xi măng có từ thời đại trước tai biến, qua bao nhiêu năm không biết đã hư đến mức nào rồi
Thậm chí đại bộ phận đường đều bị bùn đất lấp vùi
Hiện giờ người trong hàng rào gọi những con đường này là đại lộ
Bất quá xe lui tới tương đối nhiều, sử dụng đường đất vẫn ổn hơn
Trên thực tế, xe tới lui giữa hàng rào không nhiều lắm
Trong một năm nay, Nhâm Tiểu Túc chỉ thấy tầm 10 lần có xe cộ ra vào hàng rào 113, này đã là tương đối nhiều rồi
Nơi hoang dã cũng không hoang vu, ngược lại, từ vài chục ki lô mét xung quanh thị trấn
Phóng tầm mắt nhìn đều là một màu xanh lục, những năm nay thực vật sinh trưởng khá tươi tốt
Bất quá Nhâm Tiểu Túc cảm thấy đây cũng không phải việc xấu
Bình thường đồ ăn trong thị trấn khá thiếu thốn, không có thịt thì ăn rau
Hắn từng chú ý, bắp cải trắng mà Trương Cảnh Lâm trông cao hơn một chút so với lúc trước
Nhâm Tiểu Túc từng hỏi có phải do phân bón không, kết quả Trương Cảnh lâm nói không bảo
Đây là chuyện tốt, nói không chừng sau này chỉ một củ khoai tây cũng đủ cho ba người ăn…
Lưu Bộ để Nhâm Tiểu Túc ngồi ở xe bán tải, hẳn hắn không nghĩ tới Nhâm Tiểu Túc có thể làm gì
Trong thùng xe bán tải đều là thức ăn và nước uống bọn họ mang ra từ hàng rào, không hề khóa lại mà chỉ trùm một tấm vải dầu trùm lại
Nhâm Tiểu Túc ngồi trong thùng xe liếc mắt nhìn tấm vải dầu liền thấy được hai chữ bánh bích quy, sau khi xốc tấm vải dầu lên lại thấy được bình đựng nước…
Vì xe lắc lư nên quá trình di chuyển không thoải mái lắm
Kỳ thật chuyện dàn nhạc sợ nhất không phải gặp phải dã thú
Bên cạnh có mười hai tư quân vác súng đen ngòm trên vai, đạn đã lên nòng
Căn bản không cần quá lo lắng về dã thú
Lúc trước chuyện của đàn sói đúng là không tốt, có điều chúng sớm đã trốn xa
Ngọn núi chúng trốn cách nơi này cũng chừng trăm ki lô mét , căn bản không lo chúng quay về
Dựa theo kinh nghiệm của người trong hàng rào, sau khi đàn sói trở về khu vực hoạt động
Chúng cũng phải mất cả năm nghỉ lại sức
Cho nên chuyện đoàn xe lo lắng nhất lúc này là hư xe
Đám binh sĩ tư quân đều đã được học sửa xe
Có điều họ không thể luôn đem theo nguyên bộ dụng cụ đi đường
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hành trình chậm một chút chung quy vẫn tốt hơn đi bộ
Lúc này Nhâm Tiểu Túc phải xuống xe để “xả hơi”
Thế nên đoàn xe phải dừng lại chờ hắn, việc này khiến mọi người càng thêm bất mãn với Nhâm Tiểu Túc
Bất quá Nhâm Tiểu Túc lại không quan tâm, đối mặt với ánh mắt lên án của mọi người, hắn cứ thế tỉnh ơ
Đoàn xe tiếp tục lên đường, đến trưa, lúc đoàn xe dừng lại, Lưu Bộ dẫn đầu nhảy xuống xe, vui vẻ cười nói:
- Ở bên trong hàng rào một thời gian dài, được ra ngoài thấy cảnh sắc bao la khiến tâm tình thật sự sảng khoái
Một binh sĩ cười nói:
- Còn không phải sao, ở trong hàng rào mãi sẽ thấy khó chịu
Trên thực tế, ngay từ đầu mọi người đã có một ít tâm tư là ngắm phong cảnh dọc đường và nói chuyện phiếm
Thế nhưng có một số ít người không nghĩ vậy
Trước kia ngày đầu tiên đi săn, Nhâm Tiểu Túc cũng rất thoải mái…
Lưu Bộ gọi mọi người xuống xe:
- Mọi người xuống xe ăn gì đi, ăn một chút rồi chúng ta đi tiếp
Tranh thủ trước khi trời tối vượt qua Vân Lĩnh
Lần trước chúng ta từng đi qua một chỗ trống trải rất thích hợp để hạ trại
Nhóm người trên xe vượt dã cười nói xuống xe
Mấy binh sĩ tư quân tụ tập một chỗ hút thuốc
Trên mặt mỗi người đều là biểu tình thỏa mãn
Lưu Bộ kêu nhân viên công tác tới chỗ xe bán tải
Hắn không thể sai sử đám tư quân này
Hành trình có 12 người, đều không phải tới bảo vệ Lưu Bộ và Lạc Hinh Vũ mà là dàn nhạc tới yểm hộ đám tư quân này chấp hành nhiệm vụ
Việc này nâng cao mặt mũi của Lưu Bộ và Lạc Hinh Vũ, có điều họ cũng phải hiểu nặng nhẹ
Lưu Bộ đi tới chỗ của nhân viên dàn nhạc trên xe bán tải nói:
- Đợi lát nữa mọi người tản ra, ngươi cầm thuốc lá tới tặng binh sĩ
- Được, tặng bao nhiêu
Nhân viên dàn nhạc hỏi
- Trước lấy một hộp đi, không phải chúng ta có mười mấy hộp à
Cứ từ từ
Lưu Bộ vừa cười vừa nói:
- Lần này có người mới, qua mấy ngày nữa quen thuộc là được
Ngay khi Lưu Bộ đi tới phía sau xe bán tải, kết quả hắn liền chấn kinh:
- Cái địt con mẹ nhà nó, ngươi đang làm cái quái gì vậy Nhâm Tiểu Túc
Nhâm Tiểu Túc nhìn Lưu Bộ:
- Giật mình cái gì, ta có làm gì đâu
Nấc
Ăn được một phần chống đói, Nhâm Tiểu Túc đứng dậy hoạt động thân thể, thuận tiện vỗ vỗ vụn bánh quy xuống…
Khi nhìn vào thùng xe, Lưu Bộ liền đau lòng:
- Ngươi là heo à, ăn nhiều như vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Một mình ngươi từ sáng tới giờ ăn năm hộp bánh bích quy!
Nói thật, đã lâu Nhâm Tiểu Túc chưa ăn no như vậy
Lúc nghèo khó, đa phần thức ăn hắn đều để dành cho Nhan Lục Nguyên, thời gian khá giả hơn là mấy ngày gần đây, hắn lại không có cơ hội xa xỉ…
Hơn nữa vừa vặn đám người này còn có bánh bích quy, mặn ngọt gì cũng có
Phải biết muối và đường trong thị trấn là vật cực kỳ xa xỉ
Bình thường Nhâm Tiểu Túc đều ăn khoai tây nấu các lại thôi
Làm sao có thể ăn đồ có mùi vị thế này, nước uống trên xe còn nhiều như thế
- Ngươi nhìn ngươi ăn thành cái dạng gì thế kia
Lưu Bộ giận dữ hét:
- Chẳng khác nào người có bầu bốn tháng
Bụng to thế không khó chịu à
Nhâm Tiểu Túc tức giận nói:
- Đây không phải do ngươi bắt ta ngồi xe này à
Bất quá nghe ngươi nói vậy ta cũng thấy khó chịu
Nói xong Nhâm Tiểu Túc xuống xe chạy ra xa:
- Các ngươi ăn cơm đi, ta đi “xả hơi” tí
Nhâm Tiểu Túc chạy ra xa, bỏ lại đám Lưu Bộ đứng xơ xác giữa từng
Một nhân viên dàn nhạc do dự nói:
- Hay chúng ta cho hắn lên xe ngồi đi
Lưu Bộ trừng mắt:
- Dựa vào cái gì cho hắn lên xe ngồi
Hắn là một lưu dân cũng có tư cách ngồi chung một chỗ với chúng ta
Khí thế nhân viên công tác kia lập tức hạ xuống
Bất quá hắn vẫn lầm bầm:
- Để cho hắn ngồi trong xe hai ngày, chỉ sợ chúng ta không cầm cự nổi tới khi qua hàng rào 112…
Lưu Bộ nghe vậy thì đánh giá đại khái sức ăn của Nhâm Tiểu Túc lại: Sau đó cảm khái nói:
- Đúng là chịu không được…
Cuối cùng mọi người thoải hiệp, nhất trí để Nhâm Tiểu Túc vào xe
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Có điều khi quay về, nghe tới phải đổi chỗ Nhâm Tiểu Túc liền không vui:
- Ta không ngồi trong xe
Ta lấy cái gì mà ngồi chung chỗ với các ngươi
Ta là lưu dân mà
- Các ngươi thả ta ra, để ta ngồi cùng một chỗ với bánh bích quy của ta
- Các ngươi có còn là con người không vậy
Cuối cùng mọi người mới đồng tâm hiệp tức nhét hắn vào xe để xem như xong chuyện…