Đệ Nhất Danh Sách

Chương 402: Người Vẫn Còn Là Được




Trên thực tế, nghi ngờ của đám Trương Tiểu Mãn là chính xác
Trận địa súng máy đã bị Ảnh tử của Nhâm Tiểu Túc tấn công
Vừa xuất phát, Nhâm Tiểu Túc đã để Ảnh tử dò đường, tránh gặp phải mai phục
Trải qua một ít sai lầm, Nhâm Tiểu Túc đã học được cẩn thận là không thừa
Nhưng chuyện đó cũng chẳng phải thứ vui vẻ gì, vì đây là thứ hắn học được trên máu và nước mắt của đồng bạn
Một người hiểu chuyện tới chừng nào chứng tỏ hắn ta từng chịu qua từng ấy đau khổ
Vị trí của Đội 2 và Đội 3 có chút xa
Khoảng thời gian này, cả 3 đội bảo trì khoảng cách 2 ki lô mét
Mà phạm vi không chế Ảnh tử của Nhâm Tiểu Túc chỉ có 1 ki lô mét mà thôi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vì thế hắn không cách nào trợ giúp hai đội khác được
Bấy giờ, bỗng nhiên Trương Tiểu Mãn nói:
- Tiếp tục tiến lên, lộ tình tới Thập Xuyên của chúng ta còn 1 ngày nữa
Không được thả lỏng, bất kỳ lúc này cũng có thể gặp phải phục kích
Tông thị để lưu dân và tư quân ở nơi xa nhất tiền tuyến, kết hợp với súng mạng hạng nặng muốn khiến binh sĩ cứ điểm 178 tổn thất thảm trọng
Đây chính là chỗ kỳ dị trong thời đại chiến tranh vũ khí nóng
Trương Tiểu Mãn vừa đi vừa hỏi Nhâm Tiểu Túc:
- Kỳ thực ra luôn tò mò, sao ngươi không hứng thú gì với việc lên chức vậy
- Ừ…
Nhâm Tiểu Túc nói:
- Đánh xong trận này, ta muốn tới Trung Nguyên
- Đợi chút…
Trương Tiểu Mãn cảm thấy có gì đó là lạ:
- Ngươi nói, đánh giặc xong sẽ rời khỏi cứ điểm 178 tới Trung Nguyên
- Đúng thế…
Nhâm Tiểu Túc nói:
- Ta muốn tìm người nhà
Hôm trước lúc ghi di thư, các ngươi còn có người để gửi, mà bây giờ ngay cả người gửi di thư ta cũng không có
- Là Tông thị
Trương Tiểu Mãn nói
- Đúng vậy
Nhâm Tiểu Túc bình tĩnh đáp
Giờ khắc này, bỗng nhiên Trương Tiểu Mãn hiểu ra lý do Nhâm Tiểu Túc xuống tay tàn ác với Tông thị như thế
Ngược lại còn chủ động nhận nhiệm vụ tấm công chủ cống, thì ra là có oán hận trong lòng
Bình thường Nhâm Tiểu Túc không lộ ra đau khổ trong lòng
Thế nhưng tất cả mọi người đều cảm nhận được sự cô độc toát ra từ Nhâm Tiểu Túc
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tỷ như khi mọi người cùng quây quần bên đống lửa, Nhâm Tiểu Túc sẽ một mình ngồi bên cạnh nhìn lên trời
Tỷ như sau khi mọi người nói chuyện phiếm sau khi ăn cơm, Nhâm Tiểu Túc lại dựa vào đại thụ nhìn nơi phương xa, không biết đang suy nghĩ cái gì
Ngày Nhâm Tiểu Túc như huyết nhân đi xuống núi trong trận đánh quan ải kia, Trương Tiểu Mãn thấy rõ sự tức giận dần được tiêu trừ từ hắn
- Thổ phỉ quan ải là ngươi giết
Ý Trương Tiểu Mãn muốn hỏi là lực lượng chủ lực đã bị tiêu diệt trước trận đánh của thổ phỉ quan ải
- Không phải…
Nhâm Tiểu Túc lắc đầu:
- Là em trai ta làm
Trương Tiểu Mãn nghẹn họng, Nhâm Tiểu Túc đã hung mãnh như vậy, em trai hắn còn có thể đoàn diệt thổ phỉ quan ải
Đây là cái gia đình kiểu gì thế…
Đương nhiên Nhâm Tiểu Túc cũng không giải thích quá nhiều
- Cơ mà sao khi ngươi đi, an bài của Tư lệnh cho ngươi tới Tiêm Đao Liêm chẳng phải công cóc rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trương Tiểu Mãn nghi ngờ
- Tư lệnh cho ta tới Tiêm Đao Liên có dụng ý gì à
Là tự ta yêu cầu muốn tới nơi nguy hiểm nhất
Nhâm Tiểu Túc nghi ngờ nói
- À, không có gì…
Trương Tiểu Mãn nói, hắn cảm thấy mọi người đều đã hiểu lầm rồi
Người sẽ rời khỏi cứ điểm sao có thể là Tư lệnh đời tiếp theo
Hoặc nói, Trương tư lệnh vẫn chưa biết ý nghĩ này của Nhâm Tiểu Túc
Trên đường đi, họ trải qua tổng cộng 3 trận địa phục kích
Có điều không chút ngoại lệ, người của những trận địa này đều đã bị giết trước khi họ tới
Đột nhiên Nhâm Tiểu Túc hỏi:
- Trương Cảnh Lâm không thể đánh nhau, vì sao các ngươi đều nghe lời hắn
Đây là nghi hoặc đã tồn tại từ lâu trong lòng Nhâm Tiểu Túc
Hẳn đám hảo hán Tây bắc này kính nể nhất là cường giả, tuy Trương Cảnh Lâm từng có hành động vĩ đại như cứu người nhưng vẫn không đủ để thống lĩnh đám người này
Trương Tiểu Mãn lắc đầu:
- Ta cũng không biết
Thế nhưng có người từng nói, vốn trên người Tư lệnh không nên có đao kiếm, giết người là chuyện chúng ta nên làm
Mà việc Tư lệnh làm là nói cho chúng ta biết có nên giết người đó không và giết như thế nào
Trương Tiểu Mãn dùng máy liên lạc báo cáo cho Chu Ứng Long họ đã tới địa điểm tập kết
Chu Ứng Long kinh ngạc nói:
- Đội 2 và Đội 3 còn đang bị chặn đánh, các ngươi tới đó kiểu gì thế
Trên đường đi các ngươi không gặp phục kích à
- Chúng ta có gặp phục kích, cơ mà bị Siêu phàm giả thần bí nào đó tiêu diệt sạch rồi…
Trương Tiểu Mãn ăn ngay nói thật:
- Chúng ta cũng không biết là ai làm nữa
- Không phải Nhâm Tiểu Túc chứ
Chu Ứng Long hỏi
- Chúng ta cũng hoài nghi là hắn, nhưng hắn vẫn luôn ở bên cạnh chúng ta không rời…
Trương Tiểu Mãn nói tiếp:
- Doanh trường, chúng ta có cần đi giúp Đội 2 và Đội 3 không
- Không cần, Đại độ tự có lộ tuyến của mình, không thể làm loạn kế hoạch…
Chu Ứng Long nói tiếp:
- Áp lực của đám bọn họ cũng không quá lớn, chỉ là tới trễ một chút thôi
Địch nhân phục kích không phải binh sĩ lão luyện gì
- Vậy nhóm ta làm gì bây giờ
Trương Tiểu Mãn hỏi
- Trước tiên các ngươi làm quen địa hình, chuẩn bị tấn công Thập Xuyên và đợi Đội 2 Đội 3 tới tụ họp
Quân tiên phong cùng những đội khác sẽ tới vào ngày mốt
Chu Ứng Long nói xong liền cúp máy
Trương Tiểu Mãn chỉ huy:
- Tổ 1, 2, 3 nghỉ ngơi
Tổ 4, 5, 6 theo ta làm công sự phòng ngự đơn giản, phòng ngừa địch nhân từ Thập Xuyên đánh lén
Không thể không nói, Trương Tiểu Mãn vô tâm ăn muốn “nuốt” quân giới ngày thời lên chiến trường thì rất ra dáng một Đại đội trưởng
Những gì liên quan tới quân sự, hắn chẳng hàm hồ chút nào
Nhâm Tiểu Túc đi vào rừng, nhìn Thập Xuyên ở nơi xa
Chỉ thấy nơi đó nhà cao đã sụp đổ, còn dư lại đều là nhà nhỏ tầm hai lầu
Trương Tiểu Mãn đứng một bên nói:
- Xi măng cốt thép con người dùng để xây nhà cũng không địch lại nổi thời gian
Chỉ cần không trùng tu kịp thời, trong vòng 200 đều sẽ sụp đổ cả
Qua 500 nữa, nơi này sẽ không còn bất kỳ kiến trúc này, thành thị không chắc chắn như con người vẫn tưởng
- Những con người thì vẫn sống tiếp.
Nhâm Tiểu Túc bỗng nói
Trương Tiểu Mãn có chút sửng sốt, sau đó cười:
- Lời này không sai, người vẫn còn là được
Vì tới gần Thập Xuyên nên họ không thể đốt lửa trại
Bằng không sẽ trở thành bia ngắm để binh sĩ Tông thị nã pháo
Nhâm Tiểu Túc nghe vậy thì bày tỏ đã hiểu
Vào nửa đêm, vì không có chuyện gì làm nên Nhâm Tiểu Túc đi tới nơi xa, nhóm vài chống lửa
Quả nhiên, lửa vào cháy cao, đạn pháo từ Thập Xuyên liên tiếp cuồng công mấy đống lửa đó
Đám người Trương Tiểu Mãn ngồi sau công sự phòng ngự nghe tiếng pháo nổ không khỏi mê man, không biết đám địch nhân trong Thập Xuyên đang đánh ai
Khi thấy Nhâm Tiểu Túc ung dung quay lại, Trương Tiểu Mãn hiếu kỳ nói:
- Ngươi làm gì thế
- À…
Nhâm Tiểu Túc giải thích:
- Không phải ngươi nói đốt lửa sẽ bị nã pháo hả
Ta đi nhóm lửa
Ta cảm thấy có thể khiến họ lãng phí đạn dược cũng không tệ
Quân đội trong Thập Xuyên chỉ có một mình, sẽ không được tiếp tế
Nói không chừng còn có thể giảm bớt thương vong nữa
Nhâm Tiểu Túc chỉ tiện tay thư một chút chứ không nghĩ sẽ thành công
Mà trong suy nghĩ của Trương Tiểu Mãn, hắn cũng không hiểu Nhâm Tiểu Túc đang nghĩ gì trong đầu nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.