Đệ Nhất Danh Sách

Chương 409: Ngu Xuẩn Cùng Dũng Cảm




Việc Trương Cảnh Lâm nhét Nhâm Tiểu Túc vào Tiêm Đao Liên đã bày tỏ rõ thái độ rồi
Hơn nữa, còn cầm đèn tựu quang chiếu vào người hắn, khiến người khác chú ý tới Nhâm Tiểu Túc hơn
Nếu người được đề cử vào chức Tư lệnh không thể phục chúng, không thể noi gương cho binh sĩ thì Trương Cảnh Lâm sẽ không miễn cưỡng
Chỉ là, nếu Trương Cảnh Lâm đã đưa ra lựa chọn, hắn cũng không sợ bị mọi người soi xét
Lúc trước, nếu Trương Cảnh Lâm không thích Nhâm Tiểu Túc, hắn cũng chẳng cho Nhâm Tiểu Túc làm lão sư
Chỉ là khi ấy Trương Cảnh Lâm không ngờ Nhâm Tiểu Túc sẽ trở thành như ngày hôm nay
Khoảng thời gian đó, Trương Cảnh Lâm để Nhâm Tiểu Túc làm tiên sinh trên học đường vì sợ không ai dạy đám học trò
Nếu Nhâm Tiểu Túc chỉ là người bình thường, Trương Cảnh Lâm cũng chẳng muốn kéo thiếu niên vào vòng xoáy quyền lực này
Thế nhưng bây giờ, dù hắn không kéo, Nhâm Tiểu Túc cũng tự mình nhảy vào
Tư lệnh của cứ điểm 178 không cần là người tốt, càng không thể là một mảng phu hiếu chiến
Trương Cảnh Lâm nhìn tướng lãnh quanh thân một vòng, hắn phát hiện không một ai trong số này có thể trở thành Tư lệnh cả
Thẳng tới khi Vương Thánh Tri dẫn Nhâm Tiểu Túc tới bên hắn
Kỳ thật, hiện tại Nhâm Tiểu Túc cũng không phải người tốt nhất để trở thành Tư lệnh
Thế nhưng trong suy nghĩ của Trương Cảnh Lâm, hắn thấy nội tâm thiếu niên có một cỗ sức mạnh, chỉ cần thêm một phần nhiệt tình nữa là được
Việc này khiến Trương Cảnh Lâm càng thêm chờ mong vào tương lai
Bất quá, những tướng lãnh ngồi trong đây đều cảm thấy, thiếu niên Nhâm Tiểu Túc này rất may mới lọt vào mắt xanh của Trương Cảnh Lâm
Nhưng với Trương Cảnh Lâm thì khác, hắn biết chưa chắc Nhâm Tiểu Túc nguyện ý ở lại cứ điểm 178
Lúc này, khi nhắc tới nhân phẩm của Nhâm Tiểu Túc, Chu Ứng Long không biết trả lời thế nào:
- Hẳn là cũng được đi…
Nói thật, Chu Ứng Long chỉ để ý tình hình chiến đấu chứ đâu để ý nhân phẩm của binh sĩ
Đối với Chu Ứng Long mà nói, có thể thắng trận là được…
Trương Cảnh Lâm gõ gõ ngón tay lên bàn:
- Hồ Mai Chi, Mục Chí Long, trong vòng ba ngày các ngươi hãy điều Đội thiết giáp và Đội bộ binh tới căn cứ
Phó Hồng, trong vòng nửa tháng, công binh phải dựng xong cầu ở sông Hắc Thạch…
Từng mệnh lệnh không ngừng được Trương Cảnh Lâm phân phó
Bây giờ không phải lúc xoắn xuýt chuyện của Nhâm Tiểu Túc, họ đang chuẩn bị đánh một trận đánh ác liệt

Lúc Tiêm Đao Liên quay lại căn cứ, Trương Tiểu Mãn chạy tới nhà ăn hét to:
- Lâm Dự Trách, Lâm Dự Trạch, ngươi đâu rồi
Người phụ trách tạm thời của nhà ăn là Lâm Dự Trạch tươi cười đi ra:
- Ơ, đây không phải Trương Đại đội trưởng anh hùng à
- Chuẩn bị một ít thức ăn ngon, các huynh đệ mới từ tiền tuyến trở về nên đói bụng
Chúng ta đi tắm trước, tắm rửa xong phải có đồ ăn nóng hổi đợi sẵn, như thịt kho tàu, gà kho tàu xì cùng với hai món rau đó
Trương Tiểu Mãn tùy tiện hộ
Lâm Dự Trạch cười nói:
- Yên tâm, nhất định sẽ chuẩn bị đủ cho các ngươi
Ngay cả rượu ngon cũng có, đủ để các ngươi nghỉ ngơi
Bất quá không được vụng trộm đem khỏi nhà ăn, qua hôm nay cũng không được uống rượu nữa
Binh sĩ tầm thường nào có tư cách yêu cầu đồ ăn, cũng không thể uống rượu
Dù là quan quân như Chu Ứng Long cũng vậy, quan quân và binh sĩ được đối xử như nhau
Thế nhưng anh hùng chiến thắng trở về thì khác, họ có thể ăn những thứ mà ngay cả Tư lệnh cũng chưa chắc được ăn
Đây là lệ cũ của cứ điểm 178, thắng trận muốn ăn gì liền cho ngươi ăn đó
Những quy củ thế này khiến các hán tử Tây bắc của cứ điểm 178 hiểu rõ một điều, họ nhất định phải thắng trận
Được uống rượu là vì hai ngày tiếp theo Tiêm Đao Liên không cần nhận nhiệm vụ, họ đang trong quá trình nghỉ ngơi và hồi phục
Không cho mang rượu ra khỏi nhà ăn là sợ trước khi chiến đấu họ say xỉn làm chậm đại sự
Trương Tiểu Mãn rời khỏi nhà ăn, trên đường đi chỉ hận không thể ngẩng mặt nhìn thẳng lên trời mà đi, bờ vai cũng đánh mạnh hơn bình thường, muốn bấy nhiêu đắc ý có bấy nhiêu đắc ý
Công binh thấy hắn liền cười nói:
- Trương Tiểu Mãn, ngươi sắp bay lên trời rồi
Trương Tiểu Mãn cười nói:
- Đánh thắng trận thì mắc gì không bay
Lão Chu cho ta thời hạn nửa tháng để đánh xong Thập Xuyên, kết quả chỉ cần 3 ngày là ta đánh xong rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thế nhưng vừa dứt lời, mông Trương Tiểu Mãn bị đá một cái
Khi hắn quay đầu lại thấy đó là Chu Ứng Long thì cười làm lành:
- Doanh trưởng, mấy ngày nay ngài khỏe chứ
Chu Ứng Long đen mặt:
- Bớt khiến ta xấu hổ, cút đi tắm
- Ài ài, biết rồi
Trương Tiểu Mãn quay người bỏ chạy
Quay về căn cứ sẽ được tắm nước nóng, tượng nghi nơi này đầy đủ hơn tưởng tượng nhiều
Nhâm Tiểu Túc nghe nói được tắm nước nóng cho cả đội tắm thì kinh ngạc lắm
Lúc tất cả mọi người cởi đồ trong nhà tắm, Tiêu Tiểu Thần nhìn Nhâm Tiểu Túc một cái thì ngạc nhiên vô cùng
Lúc mặc đồ trông Nhâm Tiểu Túc rất gầy, thế nhưng lúc cởi đồ ra thì toàn thân Nhâm Tiểu Túc toàn là cơ bắp
Tắm rửa rồi mặc đồ xong, Nhâm Tiểu Túc thấy trước cửa nhà tắm có hai cô gái mặc đồ y tá
Nhâm Tiểu Túc tưởng các nàng đợi những người khác của Tiêm Đao Liên
Cơ mà, khi hai cô gái thấy Nhâm Tiểu Túc thì hai mắt sáng lên
Một trong hai đi tới trước mặt Nhâm Tiểu Túc, nhỏ giọng nói:
- Lúc ngươi vừa tới căn cứ ta đã để ý ngươi rồi
Này, kem bôi tay này tặng ngươi…
Nói xong, cô gái vừa nói xong liền nắm tay một cô gái khác chạy đi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đám người sau lưng thấy thế thì nháo nhào:
- Ôi, ta chua xót quá…
- Sao nhân duyên của Nhâm Tiểu Túc với nữ nhân tốt quá vậy…
Tiêu Tiểu Thần cười nói:
- Nhóm hán tử Tây bắc chúng ta dầm sương dãi năng
Nhâm Tiểu Túc tới thì chúng ta lu mờ rồi
Hơn nữa hiện tại cả quân đều biết hắn là siêu phàm giả, Tư lệnh lại xem trọng hắn, đương nhiên sẽ có cô nương chủ động tỏ tình
Vừa dứt lời, bỗng nhiên có một lính cần vụ chạy tới
Hắn nhìn Nhâm Tiểu Túc:
- Ngươi là Nhâm Tiểu Túc
- Đúng, là ta
Nhâm Tiểu Túc đáp
- Tư lệnh kêu ngươi qua chỗ ngài ấy
Ngài ấy muốn gặp ngươi
Lính cần vụ nói xong thì đi phía trước dẫn đường
Nhâm Tiểu Túc quay đầu nhìn đám Tiêu Tiểu Thần:
- Các ngươi ăn cơm trước đi, ta về ăn sau
- Đi đi, chừa cơm cho ngươi
Tiêu Tiểu Thần hâm mộ nói
Đây là gặp riêng Tư lệnh đó
Khi Nhâm Tiểu Túc đi tới doanh trướng chỉ huy thì thấy bên trong chỉ có Trương Cảnh Lâm ngồi trước bàn cát trầm tư
Nhâm Tiểu Túc đi vào:
- Tiên sinh
Nghe được hai chữ này, Trương Cảnh Lâm có chút hoảng hốt, nhưng rất nhanh hắn đã cười nói:
- Đã lâu không nghe ai gọi ta như vậy
Nhâm Tiểu Túc cười:
- Ta rất hoài niệm khoảng thời gian còn ở học đường
Trương Cảnh Lâm nhìn Nhâm Tiểu Túc rồi thở dài:
- Không thể quay lại
- Tiên sinh, ngươi gọi ta ta để làm gì
Nhâm Tiểu Túc hiếu kỳ
- Tùy tiện tâm sự, xem như ôn chuyện đi…
Trương Cảnh Lâm cười nói:
- Qua hai trận đánh ác liệt mà Tiêm Đao Liên không có ai chết
Đây là công lao của ngươi
- Cũng không tính là vậy…
Nhâm Tiểu Túc nghĩ:
- Do may mắn thôi
- Ngươi có biết, lên chiến trường mà toàn đội không ai tử vong là chuyện khó thế nào không
Trương Cảnh Lâm hỏi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Ta biết rất khó
- Biết rất khó mà vẫn làm, đây gọi là ngu xuẩn
Trương Cảnh Lâm bình tĩnh nói
Nhâm Tiểu Túc im lặng một lúc:
- Dũng cảm cũng thế thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.