Đệ Nhất Danh Sách

Chương 41: Ngươi Tự Giải Quyết Đi




Nhân viên dàn nhạc không vừa mắt Nhâm Tiểu Túc cũng có nguyên nhân cả
Họ nghĩ bản thân là người trong hàng rào, lại chịu khó tới thị trấn tìm người dẫn đường mà ai ai cũng từ chối
Dường như chuyện trở thành người dẫn đường cho họ là mất mặt lắm không bằng
Trong mắt họ, chẳng lẽ Nhâm Tiểu Túc phải chủ động “dâng hiến” chứ?
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bao nhiêu người đều muốn có quan hệ với người trong hàng rào
Vương Phú Quý nói không sai, người trong hàng rào tùy tiện rò rỉ thứ gì ra cũng giúp lưu dân trải qua ngày lành tháng tốt
Lại nhìn xem phản ứng của Nhâm Tiểu Túc thế nào đi, căn bản tránh họ như tránh tà
Vì thế, ấn tượng của họ với Nhâm Tiểu Túc không tốt lắm
Qua sự kiện bánh bích quy càng đi xuống trầm trọng
Nhất là Lưu Bộ, bây giờ hắn bắt đầu khuyên Lạc Hinh Vũ quay về thị trần tìm người dẫn đường mới
- Hinh Vũ à, hiện tại chúng ta mới đi có nửa ngày thôi
Bây giờ về thị trấn đổi người còn kịp, chỉ là lãng phí một ngày
- Vậy cũng là lãng phí
Lạc Hinh Vũ nhìn ra ngoài cửa sổ nói
- Nhưng ngươi nghĩ đi
Lưu Bộ nói tiếp:
- Tiểu tử này nhìn chẳng đáng tin cậy tí nào
Vạn nhất hắn thật sự không có năng lực, chúng ta lãng phí không chỉ một ngày thôi đây
Trước kia từng nghe nói lưu dân có tố chất thấp, không ngờ lại thấp như vậy
Lạc Hinh Vũ lắc đầu:
- Vương Phú Quý nói, nếu hắn không thể dẫn chúng ta tới Cảnh Sơn thì không ai có thể cả
- Ta không tin
Lưu Bộ khinh thường nói:
- Thị trấn lớn như vậy, sao mà không có ai dẫn chúng ta đi được
Lúc trước chúng ta chỉ hỏi người trong chợ thôi
Kỳ thật xung quanh còn rất nhiều nhà
Còn không ít người làm việc trong nhà xưởng nữa, nếu chúng ta tới nhà xưởng hỏi nhất định sẽ có
- Bây giờ chỉ còn sáu nhà xưởng lớn thôi
Lạc Hinh Vũ nói lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trước đó không lâu, đàn sói vừa phá hủy một chỗ, vì vậy chỉ còn lại sáu chỗ
- Vậy chúng ta tới mấy nhà xưởng khác tìm thử
Lưu Bộ xấu hổ nói
- Việc này không cần nói nữa
Lạc Hinh Vũ bác bỏ:
- Lần này chúng ta có thể khiến 12 binh sĩ hộ tống đã là chuyện cực kỳ khó khăn rồi, không thể gây ra thêm rắc rối
Lưu Bộ không nói thêm gì, bên ngoài đều thấy tuổi tác Lạc Hinh Vũ nhỏ nên đa phần đều do Lưu Bộ ra quyết định
Thế nhưng trong lòng Lưu Bộ là rõ nhất, thật ra Lạc Hinh Vũ người một người rất có chủ kiến
Mà hắn, bất quá chỉ là người chấp hành quyết định của nàng mà thôi
Hiện giờ tất cả hàng rào đều có minh tinh như Lạc Hinh Vũ vậy, được gọi là Giác Nhi
Trên cơ bản, những Giác Nhi này đều có một ít thế lực, rất khó để họ thoát ra khỏi kiểm soát của hàng rào
Chung quy giao thông bên ngoài không còn thuận tiện như hồi trước tai biến
Nhân tâm khó dò, rời khỏi hàng rào lại chẳng biết nguy hiểm thế nào
Lúc trước có minh tinh trong hàng rào 89 muốn rời khỏi nơi đó để ra ngoài đề cao thực lực của mình
Kết quả vừa rời khỏi hàng rào liền mất tích, người đại diện và bảo tiêu cũng chẳng thấy đâu
Thẳng đến hai tháng sau mới có người phát hiện ra thi thể của minh tinh này
Trong khớp xương đối phương bị trúng đạn, cho thấy chết do súng, hơn nữa còn là bị bắn từ sau lưng
Việc này càng khiến những người khác cảnh giác
Còn Lạc Hinh Vũ, cô chưa từng bị ánh hào quang trong hàng rào của mình lóa mắt
Dù biết bên ngoài có nguy hiểm vẫn nguyện ý đánh đổi
Này phải nói cô nàng rất quyết đoán
Lạc Hinh Vũ nhìn về phía Lưu Bộ đang im lặng:
- Ngươi có thể nhằm vào hắn, thế nhưng không được làm ảnh hưởng hành trình của chúng ta, phải để hắn dẫn đường thật tốt
Chờ chúng ta quay về hàng rào, ngươi muốn xử lý hắn thế nào cũng được
- Được
Lưu Bộ đồng ý
Xe lắc lư phập phồng di chuyển, binh sĩ lái xe tận lực tránh đi những chỗ có thể khiến xe bị hư hại
Chỉ có thể tránh ho xe không hỏng, còn xe nhấp nhô thì họ chỉ đành chịu
Nhâm Tiểu Túc ngồi ở phía sau thỉnh thoảng cũng chỉ cho tài xế
Nguyên bản đội ngũ này bao gồm cả Nhâm Tiểu Túc thì có 20 người
Mỗi chiếc xe vừa vặn bốn người, kết quả vì Lưu Bộ không tin Nhâm Tiểu Túc mà phái hai nhân viên dàn nhạc ngồi hai bên canh chừng hắn
Trên xe từ đó biến thành năm người
Hai nhân viên dàn nhạc mặt lạnh như băng
Vốn dĩ một xe bốn người chỗ ngồi rộng rãi
Kết quả có thêm Nhâm Tiểu Túc thì chẳng còn thoải mái như trước nữa
Vốn đây là đội ngũ đi tới Cảnh Sơn nhưng nay trông giống đang áp giải Nhâm Tiểu Túc tới hàng rào tị nạn 112 hơn…
Bất quá Nhâm Tiểu Túc cảm thấy tên Lưu Bộ này có phần ấu trĩ
Ngồi trước xe là quan quân, còn lại ba người trừ hắn đều là nhân viên dàn nhạc
Hắn mà muốn làm gì thì chỉ cần ba giây, trong xe ngoài hắn ra chẳng còn ai
Cho nên mới nói, người trong hàng rào tị nạn đối với lưu dân chẳng có hiểu biết gì
Chỉ biết họ sống khổ sở dơ bẩn, trên cơ bản nhận thức ít đến đáng thương
Nhâm Tiểu Túc thấy nhân viên dàn nhạc bên cạnh liếc mắt nhìn hắn một cái, ngạo mạn nói:
- Tốt nhất ngươi nên thành thật một chút, dừng có gây chuyện dư thừa
Nhâm Tiểu Túc không vui:
- Ăn có tí bánh quy làm gì căng thế
Nhân viên dàn nhạc to giọng:
- Chỉ có một chút
Ta cho người biết, ngươi đã đi theo chúng ta thì về sau ngươi phải thuộc sự quản lý của chúng ta, hiểu chưa
Còn muốn lấy trứng chọi đá
Nhân viên dàn nhạc ngồi kế bên ghế tài xế cười nói:
- Tiểu tử, ngươi biết lấy trứng chọi đá, cái nào sẽ vỡ không
Nhâm Tiểu Túc trầm tư một lát:
- Tan nát cõi lòng
Nhân viên dàn nhạc sững sờ:
- Ai tan nát cõi lòng
Nhâm Tiểu Túc đáp:
- Gà mái tan nát cõi lòng
Nhâm Tiểu Túc hài lòng trả lời, trong hăm dọa còn không thiếu vài phần văn nhã…
Ban đêm, đoàn xe thuận lợi đi tới núi Vân Lĩnh
Cảnh sắc nơi đó thoáng đãng hơn nhiều, sau lưng núi Vân Lĩnh là một cánh rừng lớn
Nhâm Tiểu Túc xuất thần nhìn ra ngoài cửa sổ, dưới sự kỳ diệu của thiên nhiên, trên mặt đất như bị ai đó cắt thành một cái khe chằng chịt
Trương tiên sinh từng nói qua chuyện này, vỏ trái đất vận động hình thành về mặt, tạo nên mặt đất
Đôi khi Nhâm Tiểu Túc suy nghĩ, nhân loại thật quá nhỏ bé
Cây cối nơi này cao ngút, chỉ có mấy con đường nhỏ lầy lội chứng minh nhân loại từng đi qua
Lúc trước, lần đầu tiên dàn nhạc tới nơi này cũng bị lạc đường ở đây
Nhâm Tiểu Túc từng nghe Trương tiên sinh nói, rừng mưa nhiệt đới có cây cối dày đặc, muốn đi xuyên qua rất khó
Bất quá ở phương bắc thì thưa thớt hơn một chút, chỉ là cỏ có hơi cao
Ban đêm, rốt cuộc đoàn xe cũng tới mảnh đất trốn kia theo lời của Lưu Bộ
Lưu Bộ nhảy xuống xe, cao giọng cười nói:
- Hôm nay chúng ta hạ trại ở đây, mọi người nhanh chóng nghỉ ngơi ăn một chút gì đó đi
Hắn vừa nói xong, Nhâm Tiểu Túc liền đi tới chỗ xe bán tải
Kết quả Lưu Bộ dẫn đầu ngăn hắn lại, Nhâm Tiểu Túc kinh ngạc nói:
- Làm gì vậy
Lưu Bộ cười lạnh:
- Chúng ta không mang đồ ăn và thức uống cho ngươi
Ngươi tự giải quyết đi.
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.