Đệ Nhất Danh Sách

Chương 411: Bán Huân Chương




Đối với Nhâm Tiểu Túc, súng ngắm là đồ khá mới lạ
Thật Nhâm Tiểu Túc cũng rất thích súng ngắm, bằng không lúc trước hắn cũng không nhờ Dương Tiểu Cận chỉ mình
Hiện giờ, dù Nhâm Tiểu Túc là siêu phàm giả nhưng uy lực của súng ngắm vẫn là thứ mà đại đa số siêu phàm giả đều mong muốn
Hiện tại Nhâm Tiểu Túc vẫn không biết đến cùng thì viên đạn màu đen kia có liên quan gì tới việc bắn tỉa
Chung quy hắn vẫn chưa có cơ hội thử, đợi tới nơi hoang dã rồi thử sau vậy
Lúc này, đám người Trương Tiểu Mãn đã say khướt, ngã trái ngã phải trong nhà ăn
Nhâm Tiểu Túc dở khóc dở cười kéo từng người quay về doanh trướng
Mà đám binh sĩ bên ngoài nhìn một màn khiêng người của Nhâm Tiểu Túc, một lần hắn khiêng hai người, khiêng tới khiêng lui chạy tới hơn 60 vòng
Cùng ngày, chuyện Nhâm Tiểu Túc khiêng hết chiến hữu trong Tiêm Đao Liên quay về doanh trướng trở thành đề tài bàn tán trong căn cứ
Tới khuya, sau khi đám Trương Tiểu Mãn tỉnh dậy thì đầu óc vẫn còn choáng váng
Bất quá khi nghe Nhâm Tiểu Túc lần lượt khiêng mình về, cả đám không ngớt lời cảm tạ Nhâm Tiểu Túc:
- Tiểu Túc à, cám ơn ngươi hôm qua khiêng chúng ta về
Về sau chúng ta sẽ không như vậy nữa đâu
Thật là xấu hổ chết mất thôi
Cơ mà khi ấy Trương Tiểu Mãn lại thấy Nhâm Tiểu Túc không vui, chỉ nghe Nhâm Tiểu Túc nói:
- Phải uống chứ
Nam tử hán sao có thể không uống rượu
Không uống rượu thì lấy đâu ra nhiều cảm tạ tệ như thế
Trước khi đám Tiêm Đao Liên uống rượu, Nhâm Tiểu Túc có hơn 800 cảm tạ tệ
Sau khi đám Tiêm Đao Liên uống rượu, hắn giải tỏa vũ khí xong còn thừa hơn 500 cảm tạ tệ đấy
Nhâm Tiểu Túc muốn nói với Trương Tiểu Mãn, bằng không mọi người đừng lên chiến trường nữa
Mỗi ngày cùng nhau uống rượu là được rồi
Giải tỏa súng ngắm xong, cung điện lần nữa thông báo về nhiệm vụ nhánh để giải tỏa thanh vũ khí thứ 3
Mà lần này, cầm hơn 10.000 cảm tạ tệ để giải tỏa
Nhâm Tiểu Túc thật sự không biết kiếm đâu ra ngần ấy cảm tạ tệ nữa
Đột nhiên, Chu Ứng Long đi vào doanh trại, hắn ngửi được cả doanh phòng đều là mùi rượu thì nhíu mày:
- Trương Tiểu Mãn, ngươi cút ra đây cho ta
Cả đám Tiêm Đao Liên rời giường, quy củ xếp thành hai hàng ngay ngắn tại lối đi
Chu Ứng Long dạo bước, dò xét từng binh sĩ:
- Ngươi nhìn các ngươi uống thành cái dạng gì đi
Còn bộ dáng binh sĩ không
Trương Tiểu Mãn bẹp miệng nói thầm:
- Chúng ta là công thần mà
Vài ngày sau mới nhận nhiệm vụ mới
Chu Ứng Long tức tới phì cười:
- Uống rượu xong thì nói chuyện lớn giọng quá nhỉ
Ngươi nói chuyện với ta hình như thiếu hai chữ rồi đấy
Trương Tiểu Mãn có chút sửng sốt:
- Báo cáo, bản trưởng quan là công thần chiến đấu
Một tiếng ầm vang lên, Chu Ứng Long trực tiếp đá Trương Tiểu Mãn ngã lăn quay:
- Mau mau tỉnh táo cho ta, ngày mai Tiêm Đao Liên các ngươi sẽ có nhiệm vụ mới
Tỉnh rượu rồi thì tìm ta nhận nhiệm vụ
Nghe có nhiệm vụ mới, Trương Tiểu Mãn đứng dậy, tinh thần lên dây cót nói:
- Doanh trưởng, nhiệm vụ gì
Gấp lắm hả
- Nhiệm vụ bí mật, chờ ngươi tỉnh rượu rồi nói chuyện với ta
Chu Ứng Long chắp tay sau lưng rời đi
Cả đám binh sĩ trong Tiêm Đao Liên hai mặt nhìn nhau, nhiệm vụ bí mật là nhiệm vụ gì
Từ trước tới giờ, mấy loại nhiệm vụ bí mật này đều không tới phiên Tiêm Đao Liên
Tuy họ có thể đánh trận đầu, có thể công thành, nhưng việc lặng lẽ phục kích không phải thứ họ am hiểu
Cho nên, trước nay đều là Phòng điều tra được nhận nhiệm vụ bí mật
Binh sĩ trong Đội trinh sát đều là một đám gia thú vật
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngày thường luyện tập ở khu luận võ, top 10 đứng đầu đều là người của Đội trinh sát
Sao bây giờ nhiệm vụ bí mật lại rơi lên đầu Tiêm Đao Liên rồi
Ngày hôm sau, Trương Tiểu Mãn nhíu chặt mày rời khỏi chỗ của Chu Ứng Long
Hắn nói với đám binh sĩ Tiêm Đao Liên:
- Binh sĩ chủ lực sẽ thẳng tiếng từ phương bắc sông Hắc Thạch
Sau khi qua sông chính là phòng ngự tuyến đầu của Tông thị, núi Vũ Xuyên
- Vậy nhóm chúng ta thì sao
Tiêu Tiểu Thần hỏi
- Xế chiều hôm nay sẽ xuất phát tới núi Cường Vịnh, tuyến đầu sông Bắc Vịnh rồi di chuyển tới chiến trường cánh, cho nổ cầu, cắt đứt đường tiếp tế từ phía đông của Tông thị
Cuối cùng tập hợp với binh sĩ chủ lực ở núi Vũ Xuyên
- Cả đội chúng ta chỉ cần xâm nhập từ phía sau cắt đứt đường tiếp tế
Nổ cầu
Thế nhưng cầu trên sông Bắc Vịnh đều bị trọng binh Tông thị đóng giữ…
Tiêu Tiểu Thần kinh ngạc:
- Chu doanh trưởng có đánh giá cao chúng ta quá không
- Đây là mệnh lệnh…
Trương Tiểu Mãn nghiêm túc nói:
- Thu dọn đồ đạc, buổi chiều 4 giờ xuất phát
Bảy ngày sau tới sông Bắc Vịnh nổ cầu, cam đoàn chiến trường chủ lực ở sông Hắc thạch không có nỗi lo về sau
Sông Hắc Thạch, sống Bắc Vịnh nằm ở hai hướng hoàn toàn bất đồng
Bộ chỉ huy cho rằng việc đột phá sông Bắc Vịnh sẽ phải trả cái giá quá lớn, cho nên tình nguyện tạo một cái cầu nổi trên sông Hắc Thạch, tập kích phòng tuyến núi Vũ Xuyên ở phương bắc Tông thị, ổn hơn so với vượt qua sống Bắc Vịnh nhiều
Điều duy nhất cần lo là, có thể địch nhân ở sông Bắc Vịnh thừa dịp núi Vũ Xuyên khia chiến mà xuất binh đánh lén binh sĩ chủ lực của cứ điểm 178
Cho nên cấp trên đã phái Tiêm Đao Liên chặn đứt con đường này, khiến Tông thị không có cách nào vượt qua sông Bắc Vịnh
Chỉ là, nhiệm vụ này rất khó
Chẳng khác nào bảo Tiêm Đao Liên một mình xâm nhập vào lòng địch
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Thế nhưng Chu Ứng Long nói, việc cho nổ cầu nhất định phải được thực hiện một cách bí mật vào đúng thời gian đã định
Càng ít người biết càng tốt
Lúc này, đa phần mọi người trong căn cứ đều không biết chiến lược của bộ chỉ huy
Mà phía Tiêm Đao Liên bỗng nhiên muốn ra dã ngoại huấn luyện việt dã
Một đám người lưng mang ba lô hành quân cùng súng ống chạy khỏi căn cứ
Nguyên bản mọi người còn tưởng Tiêm Đao Liên đi cùng lắm hai ba ngày là về
Vậy mà hai ba ngày đã qua, họ mới ý thức được, khả năng cao Tiêm Đao Liên sẽ một đi không trở lại…
..
Binh sĩ Tiêm Đao Liên bôn ba nơi hoang dã, trước ngực mỗi người đeo một tấm huân chương, phía trên huân chương có khắc hay chữ Thập Xuyên
Đây là thứ những binh sĩ từng tham gia chiến dịch Thập Xuyên có được
Phó Nhiêu vừa đi vừa nói thầm:
- Ai, Đại đội trưởng, ngươi nói cái huân chương này có thể bán được bao nhiêu tiền
Trương Tiểu Mãn nghĩ nghĩ:
- Huân chương mang ý nghĩa chúng ta là đội quân lập được chiến công đầu
Trận đánh với núi Định Viễn, huân chương này mang ý nghĩa kỉ niệm cao
Hơn nữa chỉ có chừng mấy trăm cái
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ta đoán bán đi cũng được 10.000 đồng
- Vậy cũng không tệ lắm…
Phó Nhiêu vui vẻ:
- Trở về ta sẽ đem đi bán
Nhâm Tiểu Túc ở một bên nghe vậy thì sững sờ:
- Chẳng phải huân chương này đại biểu cho vinh dự à, các ngươi nói bán liền bán
Lúc trước hắn còn tưởng Tiêm Đao Liên rất thích cảm giác được vinh danh chứ…
- Có sao đâu…
Trương Tiểu Mãn vui cười hớn hở:
- Huân chương bán cho người khác, vinh dự vẫn của chúng ta kia mà
Tam đẳng công vẫn còn ở đó, dùng huân chương đổi lấy mấy thứ đồ thực tế không tốt hơn à
Mười ngàn đồng có thể mua được một ít sườn cừu đó, không thơm hơn chắc
Huân chương và tam đẳng công vốn bị thu hồi lần nữa được tặng cho Tiêm Đao Liên, chỉ là hết thảy đều tiến hành trong bí mật
E rằng sau khi họ hoàn thành nhiệm vụ lần này mới có thể bổ sung nghi thức thụ huân
Nhâm Tiểu Túc tự ngủ trong lòng, da mặt đám lưu manh Tiêm Đao Liên này đúng là dày thật
Huân chương cũng có thể lấy đổi ra tiền
Cả một đại đội đánh hết trận này tới trận khác vẫn hung mãnh không muốn sống như trước.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.